Yêu Thương Về Đâu?

Chương 29: Bão Tố

Mộng An Nhiên

03/03/2017

Chương 23.1: Bão tố.

Trong căn phòng xa hoa rộng lớn, bốn bề đều bị bóng tối bao trùm, chỉ có vài tia sáng mờ ảo từ ánh trắng rọi vào cửa sổ. Một người đàn ông trung niên đang ngồi trên chiếc ghế sô pha với dáng vẻ ưu tư, trên tay là ly rượu nồng, tất cả đều hướng về trăng tròn ngoài cửu sổ. Ngoài hành lang tĩnh mịch, những tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng cũng rất hối hả đang tiến về căn phòng này. Ngay sau đó là tiếng kéo cửa vang dội, một dáng người đàn ông bước vào.

- Thưa ông chủ, mọi thứ đã chuẩn bị xong, chúng ta có thể khởi hành.

- Ừm.

Chỉ một cái gật đầu nhẹ nhưng bên trong lại ẩn chứa một điều mà không ai dám tìm đến nó, không một ai dám đối diện với nó. Người đàn ông với lấy áo khoác lên rồi ngồi dậy tiến ra ngoài. Trên bầu trời đêm bao la rộng lớn, có một chiếc máy bay đang hướng về nơi của kỷ niệm và là nơi của những sự khổ đau...

...

Tôi đang ở trong phòng làm việc, giải quyết hết đống lộn xộn trên bàn của mình, nào là sổ sách, nào là mấy cái hợp đồng, ôi thôi rắc rối quá. Trở về chuyện tình cảm của tôi và Trọng Huy, nhiều người sẽ cho rằng chúng tôi khó mà làm lành lại nhưng không hề; sau cái ngày tôi "tắm" cho "thằng nhóc" của anh trên xe cũng là ngày hai đứa thuận hòa trở lại. Cuộc sồng vẫn tiếp diễn, à mà lâu rồi mẹ Thảo không về nhà, thật ra là do bà ấy đang đi Hawaii với mấy bà bạn sau những ngày đi công tác vất vả. Nhìn lên đồng hồ, hơi hoảng hồn vì đã qua giờ giải lao. Vậy mà cha Trọng Huy cũng không kêu mình nữa. Thôi bỏ đi, tạm gác đống này sang một bên, giờ thì đi kiếm cái gì nhồi nhét vào cái bao tử đang kêu ở dưới, sẵn đó mà khảo sát vòng quanh luôn, khổ quá mà.

...

Trên cánh đồng hoa bồ công anh, một người đàn ông trên tay là bó hoa Iris màu tím. Những bước chân của ông chậm rãi nhưng lại đầy ma lực; gương mặt vẫn một sắc thái ưu tư hướng về phía trước. Hai ngôi mộ dần hiện rõ trong lớp màu trắng của những hạt hoa bay giăng đầy trời. Ông ta đặt bó hoa trước ngôi mộ của một người mà ông cho là không khác chính mình là mấy.

- Phúc Huy, ở bên kia em có hạnh phúc như em đã từng mong ước chứ? - Ông dừng lại và cười, nụ cười rất đẹp và nhẹ nhàng như của Phúc Huy lúc còn sống. - Còn nhớ khi em là một chàng sinh viên bao người chết mê chết mệt vì em, có rất nhiều người xin làm quen với em. Anh nhớ rất rõ, có một cậu ở trên em hai khóa xin em hãy làm người yêu của cậu ta, ấy vậy mà em lại chọn Đại, một giảng viên. - Ông ta lại dừng, lần này thì hướng về hình ảnh của Đại. - Anh thật có số hưởng mới quen được em trai của tôi đấy. Tôi nhớ có một lần anh đến nhà của tôi, có lẽ là muốn xin phép gia đình được quen với Huy, đúng không? Nhưng đáng tiếc, lá gan của hai người còn quá bé nên chuyến đi đó xem như là qua thăm ông già của tôi. Thôi được rồi, Phúc Huy, anh phải đi, chúc em hạnh phúc với người mà em đã chọn ở bên kia suối vàng.

Ông ta đứng lên, nhìn hai hình ảnh đang cười trước bia mộ lần cuối rồi quay gót bước đi. Đó là người đàn ông mà 25 năm nay chẳng hề xuất hiện một lần, ông ta là người như thế nào thì đó là một câu hỏi không lời đáp. Nhưng qua những lời ông ta vừa nói thì có thể đoán được ông là một người rất yêu thương người thân của mình, còn lại thì không ai biết. Và người đàn ông đó chính là Huỳnh Phúc Khang, anh trai ruột của Huỳnh Phúc Huy.

...

Cuối cùng thì tôi cũng giải quyết xong cái bụng tội nghiệp này, sẵn đây đi xung quanh xem mấy cô mấy cậu nhân viên làm việc như thế nào luôn. Từ ngày thư ký Nam có Quốc Khánh thì công việc này tôi phải thường xuyên làm, ai bảo cái tật thích tài lanh thì phải chịu. Kiểm tra mấy phòng cũng ổn, còn bên dưới thì vẫn chưa nên tôi quyết định tản bộ xuống quầy tiếp tân kiểm tra luôn, coi như vừa ăn xong đi một chút cho dễ tiêu hóa. Đang dạo mấy chỗ cho khách hàng tôi bất chợt thấy hình dáng quen thuộc đang ở quầy tiếp tân. Tôi bắt đầu hoảng trước suy nghĩ của mình, không thể nào, sao có thể là ba Phúc Huy chứ? Chắc là người giống người thôi. À mà khoan đã, có lẽ nào...

Tôi đi nhanh về hướng người đàn ông đó. Dường như ông đã đoán trước được quay mặt sang nhìn tôi. Ông ta không khác ba Phúc Huy là mấy, vẫn phong độ và đẹp trai, khí chất ngời ngợi.

- Cậu Khang? - Bây giờ tôi đang đứng đối diện với ông.

- Đây có phải là... tổng giám đốc... Huỳnh Quốc Huy? - Đến giọng nói và biểu thái của ông cũng giống ba, nhất là cái nhíu mày ấy.

- Vậy đúng là cậu Khang rồi, chào cậu.

- Không cần, không cần.

- Mời cậu lên phòng của chủ tịch, chắc Trọng Huy sẽ rất vui.

- Được.

Chúng tôi cùng nhau đi lên phòng chủ tịch. Trên quãng đường tôi mãi cứ nhìn vào cậu Khang, ông rất giống với ba Phúc Huy; từ dáng đi, cái đánh tay cho đến thần thái đảo mắt quan sát xung quanh. Ông làm tôi nhớ lại người ba của những ngày nào. Đến phòng tôi gõ cửa trước khi đẩy nó vào. Trọng Huy vẫn còn dán mắt vào mấy sổ sách nên không màng tới vị khách quan trọng phía trước, cho đến khi tôi ho khan hai tiếng anh mới ngước lên nhìn. Trọng Huy hơi bất ngờ một chút nhưng sau đó liền đổi sang vui vẻ hân hoan.

- Cậu hai, cậu về khi nào thế? Sao không điện con ra sân bay đón cậu? - Anh đi nhanh đến bắt tay với cậu Khang.

- Cậu chỉ mới về hôm qua, không cần đón. - Chúng tôi ngồi xuống ghế giữa phòng. - Dạo này mấy đứa khỏe chứ? Còn cô Thảo thì sao?

- Tất cả đều ổn. Cậu đi suốt mấy chục năm không về một lần làm chúng con không nhận ra luôn.

- Ha ha, mày nói như thật vậy, chứ hồi cậu đi hai đứa vẫn chưa có, ở đó mà nhận không ra.

Qua lần tiếp xúc với cậu Khang tôi biết ông là một người rất vui tính và dễ gần. Mặc dù chưa một lần nói chuyện với nhau nhưng cứ ngỡ đã từng rất nhiều lần rồi. Chúng tôi cứ thế nói chuyện cho đến chiều. Cậu có kể công việc ở bên đó, rất thuận lợi và ngày càng phát triển. Ông nội quyết định đưa cậu ra nước ngoài đúng là không sai lầm, bởi vì với tài quản lý tập đoàn của cậu thì không có gì trở thành rào cản khó khăn. Tôi nhớ vừa rồi có nhắc đến ba Phúc Huy thì trông cậu buồn lắm, ông không thể về tham dự đám tang cũng vì công việc và chính ngày hôm đó bão quá lớn không thể khởi hành chuyến bay về Việt Nam. Trọng Huy có hỏi cậu về chuyện gia đình thì cậu chỉ lắc đầu, đến tận từng tuổi này ông vẫn ở vậy, không có bất kỳ mối tình nào, sự thật là ông đang chờ một người. Còn nguyên nhân chính cậu về đây vì muốn giúp hai chúng tôi quản lý tập đoàn này, mặc dù trong tay ông chỉ nắm giữ 10% cổ phần nhưng ở bên đó ông lại nắm đến 90%, bao nhiêu đó đã giúp chúng tôi khá nhiều rồi.

Kết thúc buổi chiều với những vệt nắng, chúng tôi cùng nhau đi dạo xung quanh thành phố xem nó "chuyển động" như thế nào và cùng thả hồn vào đó. Thành phố về đêm thật phồn hoa, nó được tạo bởi những ánh đèn xa xỉ rực rỡ muôn màu. Những chiếc xe liên tục đỗ bộ ngoài đường, cứ mỗi lần bạn dừng lại một vài giây bạn sẽ cảm nhận mình đang bị bỏ lại phía sau rất xa. Đó là những gì mà đêm Sài Gòn mang lại, màu sắc, tiếng ồn, và cuộc chạy đua của nhịp sống. Chỉ cần một lần bạn đứng từ trên cao nhìn xuống bạn sẽ phát hiện rằng bạn chẳng là cả so với bên dưới.

...

"Đừng mà anh... dừng lại đi... đó là tội lỗi... chúng ta sẽ không bao giờ được một cuộc sống tốt... hãy nghĩ cho em dù chỉ một lần... Khang... xin anh... đừng làm như vậy...!

... Nếu anh không làm như vậy... em sẽ bỏ anh... bỏ mặc anh... em vĩnh viễn vẫn không thuộc về anh... tại sao...? Tại sao...? Trả lời cho anh biết đi...! Tại sao lại như vậy...?"

- A... - Phúc Khang giật mình tỉnh dậy, ông lại mơ thấy nó. Đã không biết bao nhiêu đêm trôi qua ông đều mơ thấy nó. Có nhiều lần ông đi bác sĩ tâm lý nhưng mãi vẫn không thể dứt ra khỏi. Khang vuốt mặt mình rồi bước xuống giường đi vào nhà vệ sinh. Hất từng ngụm nước lên mặt, sau khi đã tỉnh táo đi mấy phần ông mới ngước lên nhìn vào gương rồi thở dài. Mỗi khi mơ thấy ông không tài nào ngủ lại đước, dù có uống thuốc an thần nhưng cũng ít nhất đến 4 giớ sáng mới có thể ngủ thêm được hai tiếng. Còn giờ thì ông đứng trước gương nhớ lại quá khứ, một quá khứ đau buồn. Đêm nay trời có vẻ lạnh đi rất nhiều, Khang có thể cảm nhận được lớp khí lạnh thấm qua da. Bỗng, Khang cảm nhận được cái gì đó không ổn phía sau lưng mình, nó làm cột sống của ông lạnh cóng. Từ đâu một bàn tay phía sau lưng đưa lên chạm vào vai của Khang, nó lạnh đến điếng người, màu da lại xanh xao khác thường. Ông bắt đầu hơi run, tại sao giờ này lại có một người xuất hiện ở đây? Người đó từ đâu ra? Ông vẫn bất động nhìn vào gương hướng bàn tay đó di chuyển. Rồi lại thêm một bàn tay nữa xuất hiện bên vai kia, cả hai chúng nó bắt đầu mơn trớn lên da của Khang, từ đỉnh đầu đến gương mặt đã đầm đìa mồ hôi, rồi đến cổ. Chúng nó đi vào lớp áo ngủ của Khang sờ soạng bên trong, cơ thể rắn rỏi của ông bắt đầu hưởng ứng theo. Những múi cơ nổi lên thật đẹp, hai "chấm" trên ngực bị kích thích đã cứng lên từ lúc nào. Khang thở khó nhọc, ông đang rất phê dù không biết người phía sau là ai, nhưng ông vẫn mặc kệ. Một bàn tay rời khỏi áo đi xuống dưới quần nắn nót "cậu nhóc" bên ngoài lớp vải. Nó bắt đầu cương lên cũng là lúc Khang rên thành tiếng. Ngay lập tức bàn tay ma quỷ đó lôi hẳn "cậu nhóc" ra ngoài điên cuồng "đùa giỡn" với nó. Khang liên tục rên lớn trong thác loạn.

- Ơ... ơ... nhanh nữa... đúng rồi... tuyệt...

Trong lúc hưởng thụ khoái cảm Khang đâu biết rằng phía sau mình một gương mặt xuất hiện. Mái tóc ướt phủ hết trán che luôn hai mắt, chỉ có thể thấy được một chút. Cả mặt thì bị lem luốc bùn đất, máu từ đầu chảy xuống hai bên quai hàm. Miệng không ngừng trào ra chất lỏng màu đỏ. Cho đến khi Khang phát hiện thì khuôn mặt đó đã tựa cằm lên vai mình, ông bắt đầu run rẫy, mồ hôi đầm đìa, gương mặt trắng bệch. Nó từ từ mở miệng, bên trong những con nhộng màu trắng liên tục bò ra, chúng nó di chuyển lên vai rồi vào bên trong lỗ tai của Khang, sau đó nhanh như cắt đầu của ông bị nứt rớt vụn vãi những thứ ra đất.

- A... - Khang bật người tỉnh lại. Lúc này ông đang nằm trên giường hổn hển thở. Cả người ông đâu đâu cũng là mồ hôi. Ông nhanh đưa tay kiểm tra toàn bộ cơ thể mình cho đến khi đến đũng quần thì mới thấy nó ướt vì vết màu trắng, nhiều đến nổi làn ra luôn ngoài giường. Giờ phút này Khang mới an tâm mà thở, ác mộng vừa rồi đã làm ông cảm thấy bất an. Rồi ông lại nhớ đến hai bàn tay và gương mặt đáng sợ đó. Thôi suy nghĩ Khang nhìn qua đồng hồ, cũng đã 8h sáng, ông bước vào nhà vệ sinh thay đồng phục đến tập đoàn.

...

Hôm nay tôi không đi làm mà đến thẳng nhà Will để báo cho gã biết về chuyện cậu Khang đã về với vài chuyện khác. Được dì Tư vui vẻ chào đón tôi hỏi thăm sức khỏe của dì rồi đi vào trong. Will đang ngồi trên ghế hai chân gác lên bàn, mắt chăm chú vào tờ báo trên tay. Tôi tự nhiên đi vào ngồi xuống đối diện với gã, không cần chào hỏi lấy ly rót nước uống. Will liếc mắt lên nhìn tôi, gã thở một hơi rồi gấp tờ báo đặt xuống cạnh bên, khoanh tay nhìn về người phía trước.

- Đi đâu đây?

- "Nhà" của tôi, tôi không được đến à?

- Ở đâu ra nhà của cậu thế? Ảo tưởng à? - Will cũng bưng ly nước lên uống.

- Bỏ qua đi, nhà ai cũng không quan trọng. Cậu Khang của tôi về rồi đấy.

- Thế thì sao? Đâu phải chuyện của tôi.

Tôi nghe gã nói thế mà bức xúc. Chẳng phải gã bảo tôi chú ý đến cậu Khang sao, giờ lại nói như thế. Will mấy ngày trước có căn dặn tôi phải cẩn trọng với cậu, mặc dù tôi vẫn không tìm được điều bất thường của ông. Nhưng tôi nghĩ những gì Will nói ra đều có ẩn ý của nó.

- Anh bảo tôi phải cẩn trọng ông ta mà, nhưng từ hôm qua đến giờ tôi vẫn không thấy điều bất thường.

- Tôi bảo cậu to xác mà ngu là đúng. Cậu thử nghĩ xem, có tên trộm nào đi ăn trộm mà thông báo trước cho chủ nhà bao giờ chưa? - Will nói với tôi nhưng mắt vẫn dán vào tờ báo vừa rồi.

- Nhưng... trông ông ta không có ác ý...

- Ngu vừa thôi. - Will cuộn tờ báo lại quẳng vào đầu của tôi. - Làm trong cái nghề này đừng bao giờ "trông mặt mà bắt hình dong". Chẳng hạn như tôi đây, cậu nhìn mặt tôi bình thản như thế này nhưng tôi có một điều giấu cậu đấy.

- Điều gì?

Tôi hơi bất ngờ trước lời của Will nói. Gã bảo có bí mật giấu tôi, nhưng đó là gì? Gã nở nụ cười gian manh nhìn tôi, có thể thấy được tên này đang giấu cái gì đó rất quan trọng đối với tôi. Cố nghĩ nhưng mãi không ra gã Will có cái gì, bộ tôi làm điều gì xấu bị gã phát hiện? Ủa, đâu có đâu ta, chỉ là mỗi lần cùng Trọng Huy "yêu" tôi chửi thề vài câu, ngoài ra đâu có cái gì. Ây mệt quá, thôi hỏi luôn cho rồi.

- Bí mật gì?

- À...ừm... - Will ngước mặt nhìn lên trần nhà, mắt đảo tứ phía làm điệu bộ như vòi vĩnh điều kiện bắt buộc tôi phải hứa trước khi khai ra.

- Được rồi, được rồi. Anh muốn gì cũng được.

- Hứa rồi nha, há há.

Will quan sát xung quanh tìm một tên tay sai nhưng chẳng có tên nào, gã chửi thề một tiếng rồi bảo dì Tư kêu người vào đây. Ngay lập tức có một tên chạy đến trước mặt Will, gã kéo tai của tên đó xuống nói nhỏ vào, tên tay sai gật đầu rồi đi nhanh ra ngoài. Một lúc sau tôi nghe tiếng chửi rủa của ai đó, nghe rất quen nha. Hố... không lẽ...

- Con mẹ chúng mày, thả tao ra. William mày là một thằng súc vật, thả tao ra.

Phải rồi đó là Tuấn, trông cậu có hơi tàn tạ một chút nhưng không đến nỗi. Tuấn giẫy giụa như con cá mắc cạn, hai bên là hai tên to con lực lưỡng kiềm lấy cậu. Tôi vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra liền quay qua Will xem hắn giải thích ra sao.

- Chuyện là cách đây mấy ngày, tên này cứ lảng vảng trước nhà, tôi nghi ngờ nên bắt hắn ta truy hỏi. Nhưng tôi không hành hạ hắn đâu nhé, vẫn cho người phục vụ như ở khách sạn chuẩn quốc tế vậy, đúng không Tuấn "mặt dày"?

- Dày cái con khỉ, William, thả tao ra! Quốc Huy, cứu tôi!

Ôi thần linh ơi, cái chuyện gì đang xảy ra thế này. Hóa ra mấy ngày nay không gặp được Tuấn là do cậu đang ở "khách sạn" của gã Will à. Không đợi tôi lên tiếng, Will phất tay ra lệnh cho thả người. Hai tên kia lôi Tuấn đang la lối ra ngoài, ngay lập tức chẳng còn nghe tiếng của ai nữa. Gã Will này ác thật, bắt giam người ta mấy ngày; mà nói đi cũng phải nói lại do Tuấn mặt dày quá nên mới thành ra như vậy. Nhưng chẳng phải sáng kiến này mình đề ra cho cậu ấy sao, hóa ra cũng vì mình à, holy shit.

- Giờ thì thực hiện lời hứa của cậu đi nào!

- Nhưng... anh chưa ra điều kiện.

- Lên phòng của tôi trước đi, rồi tôi nói cho nghe.

Tôi lắc đầu chán nản rồi bỏ lên phòng của gã. Bên trong không gian lớn thật, không hổ danh xã hội đen nổi danh một thời. Căn phòng này được lấy tông màu trắng làm chủ đạo, nói chung là hoàn hảo, tả nhiều chi cho mệt. Một lúc sau Will đẩy cửa đi vào, gã tiến đến bên giường ngồi xuống cạnh tôi. Ánh mắt của gã chăm chú nhìn như xuyên tạc, nhưng vẫn rất dịu dàng. Chợt Will vuốt mái tóc màu trắng của tôi ra sau theo đường có sẵn, tôi hơi bất ngờ mà né tránh. Chuyện gì xảy ra thế này? Gã Will làm tôi sợ quá.

- Quốc Huy, Quân mấy ngày nay đi làm nhiệm vụ rồi.

- Ơ...ờ...ờ... rồi sao? Đâu liên quan gì đến tôi.

- Tôi nhịn mấy ngày rồi, cũng đến lúc cần người giúp... - Gã dí sát mặt vào tôi, từng hơi thở phả vào mặt làm tôi rất nhột và khó chịu. Ơ khoan, gã vừa bảo... Hả? Không được, làm vậy chẳng khác nào là ngoại tình, lừa dối Trọng Huy, không thể nào.

- Tôi... tôi... nghĩ là không được rồi. Sao anh không ra ngoài tìm người hay tự xử đi.

- Tôi cũng tự xử mấy lần rồi nhưng không thoải mái bằng Quân, với lại ra ngoài tìm người thì không tốt lắm, rất tốn kém.

- Nhưng... tôi...

- Cậu đã hứa rồi mà... không lẽ cậu chỉ là kẻ nói dối?

Tôi nhìn Will mà cũng tội. Người yêu đi xa mấy ngày không ai giúp đỡ trong chuyện đó. Tự dưng tôi nhớ lên Trọng Huy cũng chờ tôi suốt 5 năm trời, không chịu được mà tìm người. Kể ra hoàn cảnh của mấy thằng "nằm trên" cũng khổ nhỉ. Giờ quay lại chuyện này, tôi vò đầu bứt tóc suy nghĩ. Thôi kệ đi, xem như giúp người một lần vậy, tôi tin Will sẽ kín miệng không công khai cho ai biết đâu. Chẳng phải Trọng Huy cũng từng tìm người đến giúp đấy thôi.

- Được, tôi giúp anh.

- Cảm ơn cậu, tôi không lầm khi chọn cậu.

- Xì, đến đây!

Gã Will nhích lại tôi một chút. Tôi nhanh ôm lấy cổ của gã kéo đến hôn vào, tay còn lại mò xuống kéo khóa quần rồi vuốt ve "thằng nhóc" bên dưới, nó bị tác động mà cương lên. Tôi lôi nó ra luôn, phải nói là rất khủng khiếp, hơn cả của Trọng Huy. Will cũng ôm lấy tôi, mặc cho tôi muốn làm gì thì làm, chỉ ở đó hưởng thụ.

- Ơ... Quốc Huy... cậu muốn được "đâm" đến thế cơ à?

- Ý anh là gì?

Tôi hỏi những không ngừng hoạt động của mình. Ủa mà khoan nha, có gì đó sai sai ở đây đấy nha. Tại sao gã Will lại hỏi câu đó? Chẳng phải gã bảo mình giúp gã thoải mái à? Hình như không đúng chỗ nào ấy. Tôi ngừng lại, đẩy nhẹ Will ra nhìn vào gương mặt còn rất "phê" của gã.

- Ý của anh là sao?

- Tôi hỏi cậu muốn tôi "chơi" đến thế cơ à?

- Sao? Chẳng phải anh muốn tôi phục vụ cho anh?

- Ừm, thì đúng là phục vụ. Phục vụ ở đây là đấm bóp ấy.

- Cái gì!

Tôi đứng phắt dậy lớn tiếng trước mặt gã. Hóa ra gã chỉ nhờ tôi đấm bóp cơ thể. Chúa ơi, vậy mà con cứ tưởng tên biến thái này muốn con cho mượn "bia" chơi "bắn súng". Suy cho cùng cũng tại mình nghĩ nhiều, nhưng cũng vì tên Will cứ úp mở. Ầy...

- Ha ha, cậu nghĩ gì thế? Muốn tôi à? Ok, vào đây anh sẽ làm em lên mây. - Will dang tay gọi mới, còn làm "thằng nhỏ" đang cương bên dưới giật giật rất gợi tình.

- Mây cái đầu anh, biến đi. À quên, tôi biến đây, hừ, đúng là nhục mà, trời ơi!

Tôi quê quá hóa giận bỏ đi, để gã phía sau ôm bụng cười như điên. Để ý mấy lần rồi đấy, cứ mỗi khi đến nhà của tên Will là ra về nhục nhã à, mà cũng do mình mà ra. Chắc từ nay sẽ không đến nữa quá, nhục quá nhục. Fuck!

...Còn nữa...

Phúc Khang đi vài vòng trong tập đoàn tham quan, sau một tiếng ông mới rút ra kết luận rằng nơi này cũng có ngày phá sản. Nhân viên lười biếng, năng suất ở mức thậm tệ; nếu như tình trạng này tiếp diễn sẽ không tốt chút nào, ông cần làm cái gì đó, ông không muốn sau này mình tiếp quản một nơi tệ hại có nguy cơ sập đổ. Nguyên nhân Phúc Khang về đây đều có lý do của nó. Ông muốn giành lại nơi này vốn từ xưa là của ông chứ không phải thuộc về Phúc Huy. Cũng vì ông Phúc Hoa đã đuổi Phúc Khang qua Mỹ và đưa quyền quản lý cho em trai của ông, để bây giờ ông phải mang trong người lòng thù hận. Ông đã thề, tập đoàn này phải trở về với ông, không một ai có thể giành nó từ tay của một người vốn là chủ nhân nó, mãi mãi không thể. Phúc Khang nhếch mép, trong đầu ông đã đặt ra bước đầu tiên của kế hoạch, một con người mưu mô xảo trá sẽ không khó để nghĩ ra cách trả thù.

...

Tại sân bay Tân Sơn Nhất...

Một cô gái từ bên trong bước ra, mọi ánh mắt đều dồn vào cô, bất kể là trai hay gái, là già hay trẻ, hết hẩy không rời khỏi bóng dáng quyến rũ phía trước. Ngay lập tức một chiếc Taxi chạy đến, tài xế nhanh chóng đi ra mở cửa. Cô gái đó chậm rãi đi vào trong và khuất đi sau lớp kính sậm màu. Mọi ánh mắt đều xuýt xoa vẻ đẹp của cô, vừa mang nét truyền thống của Việt Nam nhưng lại rất quyến rũ trong phong cách phương Tây. Chiếc xe Taxi đó dần khuất xa vào lòng thành phố.

...

Sáng hôm nay tôi thức dậy khá sớm, có thể là vì đêm qua tôi ngủ rất ngon. Từ bên trong nhà vệ sinh đi ra tôi nhìn qua giường thấy anh vẫn còn ngủ, định kêu anh thức dậy nhưng dù sao đồng hồ cũng mới 5h sáng, cứ để anh ngủ tiếp. Tôi chuẩn bị đồ rồi đi tắm một chút, lúc ra Trọng Huy không có một chút gì gọi là thức dậy, tôi quyết định đến gọi anh dậy. Kéo tấm chăn ra, anh vẫn còn nhắm chặt mắt ngủ nhưng khác một chỗ hôm nay sao anh đổ nhiều mồ hôi quá, có khi nào là bệnh? Phải rồi trán nóng quá, chắc bị sốt. Tôi chạy đến hộp dụng cụ y tế lấy cái thân nhiệt bỏ vào miệng của anh, khi lấy ra thì thở nhẹ nhõm trong lòng vì không quá cao. Nhanh đi xuống nhà bếp xem người làm đến chưa, tôi bảo họ đun một ít nước nóng và làm nồi cháo hành, một lúc sau tôi mang hai thứ đó lên. Trọng Huy vẫn còn nằm li bì, tôi đi lấy cái khăn rồi đỡ anh dậy cởi áo ra.

- Anh thấy trong người như thế nào? Trọng Huy... nghe em nói không?

- Ơ...ờ... Quốc Huy hả? Hôm nay có lẽ em đi làm một mình rồi. - Trọng Huy uể oải nói, mắt còn mở ra không nổi nữa là.

- Anh thế này sao em đi được. Anh thấy trong người ổn không?

- Không sao, anh ổn. Em đi làm đi, ở nhà có mấy người giúp việc lo rồi. Em không thể bỏ tập đoàn được.

- À...ùm... vậy... vậy... em bảo với họ chăm sóc anh, em sẽ về sớm.

- Ừm. Ngoan.

Tôi đi xuống dưới bảo mấy người giúp việc chăm sóc cho Trọng Huy rồi ra ngoài xe đi thẳng đến tập đoàn. Điều tôi mong bây giờ là anh mau sớm khỏe lại. Haiz, giờ phải lo công việc nhiều hơn gấp đôi đây.

...

Sau khi Quốc Huy ra khỏi nhà một tiếng, có một chiếc xe chạy đến trước cửa. Từ bên trong cô gái xinh đẹp ban sáng ở sân bay bước xuống, tiến đến cổng bấm chuông hai hồi. Người giúp việc chạy ra mở cửa.

- Dạ... cô muốn tìm ai?

- ... - Cô gái tháo cặp kính đen xuống để lộ đôi mắt quyến rũ của nữ giới, đôi mắt mà bao chàng trai muốn được hôn vào đó. - Dì cho cháu gặp chủ nhà.

- Xin lỗi cô, hôm nay cậu hai không khỏe, khi khác cô đến.

- Phiền dì vào nói với cậu hai là có Linh đến tìm, ắt hẳn sẽ ra đón tiếp. - Cô gái vẫn lịch sự với đối phương.

- Tôi đã nói là...

- Bảo vào nói thì vào nói đi, người giúp việc gì mà nhiều chuyện quá. - Lúc này cô mới lớn tiếng, có lẽ là đã quá sức chịu đựng của mình, từ nãy đến giờ bắt cô diễn một người dịu dàng làm cô bực bội quá chừng.

- Xí...

Người giúp việc đi vào nhà. Một lúc sau dì đi ra.

- Vào đi! Sáng sớm gặp hà bà, thiên lôi gì không à, bực bội.

- Trời, trời, bà kia, bà mới nói cái gì thế?

Linh mới đi vào vài bước nghe nói xấu mình thì quay lại. Dì giúp việc không thèm cãi lại hất mặt đi vào nhà. Đến phòng khách dì bảo Linh lên phòng của Trọng Huy. Linh theo lời chỉ dẫn lên phòng của hắn. Mở cửa phòng ra Linh rón rén đi vào, đến bên giường cô chợt hù một tiếng nhưng bên trong lớp chăn không có động tĩnh gì. Linh nắm lấy nó hất mạnh ra thì chỉ là mấy cái gối.

- Em về rồi đấy à?

Lần này là Linh hoảng hồn, cô quay sang nhìn thấy Trọng Huy chống tay bên tường gần nhà vệ sinh. Linh từ trạng thái bực bội chuyền sang vui vẻ chạy đến ôm, rồi hôn vào cổ của hắn, sau đó là đến môi. Trọng Huy dùng hết sức đẩy ra, Linh chút nữa đã ngã.

- Anh không còn nhớ em à? - Linh nắm lấy hai tay của Trọng Huy đưa qua lại làm nũng nhưng sớm đã bị hất ra.

- Nhớ chứ, nhưng là tư cách của một người bạn. - Trọng Huy đi đến bên giường ngồi xuống. - Mà đúng hơn là hai chị em.

- Anh kỳ quá à, người ta đã bảo là đừng gọi người ta là chị mà.

Linh đi đến ngồi xuống cạnh hắn, chồm lên tủ giường phía trước với lấy gói thuốc. Lấy ra một điều đưa ra trước miệng Trọng Huy, hắn do dự một chút rồi ngậm lấy. Linh bật lửa đốt lấy đầu thuốc, làn khói trắng từ đó bay ra, không lâu sau trong phòng liền có mùi thuốc lá.

- Sự thật là vậy, em hơn anh mấy tuổi, không phải sao?

- Thấy ghét hà. Nói cho nghe này, lần này em về em muốn hàn gắn lại tình cảm của chúng ta. - Linh ôm lấy cánh tay còn lại của hắn.

- Xin lỗi, nhưng anh đã có vợ.

- Sao? Là nhỏ nào thế? - Linh bất ngờ trước lời nói của hắn.

- Không phải là "nhỏ" mà là "thằng".

- Cái gì? Không lẽ anh là...

- Đồng tính. - Trọng Huy nói tiếp theo.

- Trời ơi, anh đùa chắc. Khoan đã nào... - Linh đứng lên đứng đối diện trước mặt hắn. - Có khi hôm nay anh không khỏe nên nói bừa, hôm khác em đến nói chuyện sau nhé, bye.

Trọng Huy nhìn theo bóng dáng của Linh đang đi nhanh ra cửa. Muốn hắn thêm một lần nữa đau khổ à? Không đời nào. Cái nhếch mép thay cho lời khinh bỉ đến người con gái vừa rồi. Hắn đã thề rồi, cả cuộc đời này chỉ yêu duy nhất người con trai mang tên Quốc Huy. Ngã người xuống giường, căn bệnh vẫn còn ở bên trong, hắn gác tay lên trán thở dài, dù không muốn nhớ lại quá khứ nhưng trí óc vẫn muốn hắn phải hồi tường về quãng thời gian đó...

Chính là thời điểm Trọng Huy học lớp 6. Lúc ấy, hắn được biết đến rất nhiều vì ngoại hình và trình độ học tập. Nếu nói về ngoại hình thì đến cả đàn anh lớp 9 cũng phải ganh tị mấy phần, đó cũng là lý do mà những nữ sinh luôn muốn hắn để mắt đến, hay nói cách khác là làm bạn gái của hắn. Cái tuổi còn đang ngồi ghế nhà trường là cái tuổi mà con người khó điều khiển được cảm súc của mình. Trọng Huy cũng thế, trong quãng thời gian là nam sinh khối 6 hắn đã không biết bao nhiêu lần yêu rồi bỏ, tình yêu đối với hắn là hư vô, nó chỉ là việc nhỏ nhoi như thay áo vào mỗi buổi sáng. Mặc dù không chơi bời lêu lổng nhưng hắn cũng phải nhận biệt danh "Kẻ sát gái" mà toàn trường đặt cho. Ấy vậy mà "Kẻ sát gái" đó cũng có quãng thời gian yêu sâu đậm. Cô gái mang tên Ngọc Linh là nữ sinh khối 9, xinh đẹp, tiểu thư của một ông chủ tập đoàn, đã biết bao chàng trai đến xin làm quen rồi thất vọng trở về. Nhưng đừng bao giờ "trông mặt mà bắt hình dong". Tiểu thư đài các mà bọn người đời nhìn thấy đó thật ra là một ả thích chơi đùa đàn ông, yêu một lúc lại thôi, khó có ai đạt đến một tuần với cô ta. Nào ngờ cũng có ngày cô ta lọt vào mắt xanh của Trọng Huy.

Đó là một buổi chiều cuối Thu, một cô gái đang vội bước không biết vô tình hay cố ý làm rớt chiếc khăn tay xuống đất. Chàng tiến đến nhặt lên trao trả cho nàng. Gió cuối mùa thổi những chiếc là vàng trên sân trường kêu xào xạc và đó cũng là âm thanh của một tình yêu bắt đầu. Thời gian quen nhau của hai người tiếp diễn được một tháng. Khi đó mùa Noel đã đến, đó là thời điểm của các cặp đôi yêu nhau gắn kết hơn hâm nóng lại tình yêu của mình. Nhưng đối với Trọng Huy thì đó là lúc mà hắn đau khổ nhất khi phát hiện Ngọc Linh đang hạnh phúc trong tay người khác. Hắn vừa hận lại vừa đau, đó là lần cuối mọi người thấy "Kẻ sát gái" ngày nào đi cùng một cô gái. Rồi cuối năm học cũng đến, Ngọc Linh theo cha mẹ sang Canada, bỏ lại mọi thứ phía sau như là một điều dĩ vãng...

...

Hôm nay là một ngày bận rộn, tôi cuối cùng cũng về đến nhà. Hối hả đi lên phòng xem tình trạng của Trọng Huy ra sao. Tôi mở cửa tiến vào, nhưng bên trong không có một bóng người. Định tiến lại phòng tắm xem thử thì bất chợt không biết từ đâu anh nhảy ra ôm lấy. Tôi hoảng hồn quay mặt đối mặt với đối phương. Nhanh chóng Trọng Huy đặt lên môi một nụ hôn, tôi cũng đáp trả nhưng một điều phải làm. Anh dồn tôi về phía giường rồi đẩy tôi xuống nằm lên phía trên.

- Dừng lại đã nào... dừng lại... - Tôi ôm mặt của Trọng Huy đẩy ra. Miệng anh nở một nụ cười thích thú.

- Hửm? Em không muốn à?

- Không giỡn nữa! Bệnh tình của anh thế nào rồi?

- Bây giờ anh khỏe như trâu, chúng ta vật nhau xem ai thắng thì biết, ha ha. - Anh nói thì nói vậy thôi chứ một người ôm nhom như anh có đủ khả năng đọ sức lại tôi sao.

- Thế thì tốt rồi. Giờ thì tránh ra cho em đi tắm.

- Tắm chúng nhé! Sẵn đó giúp anh mát-xa cho "thằng ở dưới" luôn.

Tôi hiểu anh nói đến cái gì mà. Trọng Huy ngồi dậy không quên nắm tay tôi kéo lên. Trong lúc khom người phủi ga giường cho phẳng lại thì cô tình tôi phát hiện sợi tóc dài. Tôi giơ lên trước mắt quan sát nó. Trọng Huy nhìn thấy liền nhanh chóng giựt lấy, do lực đạo quá mạnh nên đứt ra chỉ còn một đoạn ngắn trong tay. Tôi bàng hoàng nhìn nó rồi lại nhìn anh. Trọng Huy có vẻ đang rất lo lắng. Chắc đây là tóc của mẹ, không thể nào, mẹ đang ở Hawaii cơ mà. Có phải anh đã lừa dối tôi cái gì không?

- Trọng Huy, giải thích cho em nghe! Đây là tóc của ai? Chắc chắn không phải là của em. - Tôi trợn mắt nhìn anh, bây giờ trong tôi rất tức giận, đâu đó tiếng tan nát cõi lòng đang lúc một lớn. Tôi hi vọng anh có thể cho tôi một lời giải thích hợp lý. Trong khi đó Trọng Huy vẫn chỉ rối bời không nói được chữ nào. Tôi mất kiên nhẫn quát lớn:

- Tóc này là của ai?

- Là của... là của... của người giúp việc. Phải rồi, hồi sáng có vào mấy lần lên xem tình trạng của anh, chắc vô ý nên làm rơi thôi.

Chát...

Cái tát này là thay cho anh dám nói dối tôi trắng trợn như vậy. Đã bao lần anh làm sai với tôi, đã bao lần anh lừa dối tôi nhưng tôi đều bỏ qua. Hết lần này đến lần khác anh mấy lần làm tôi thất vọng. Chẳng phải tôi yêu anh như thế là chưa đủ sao? Chẳng phải tôi hi sinh để bảo vệ anh, bảo vệ cái tập đoàn rồi cả tình yêu của hai đứa như thế này là chưa đạt được thỏa mãn của anh sao? Rồi để đến tận giây phút này, trong lúc tôi ra khỏi nhà anh trong đây cùng người con gái khác. Anh giỏi lắm, anh tuyệt rồi.

- Để tôi nói cho anh biết điều này. Những người giúp việc trong ngôi nhà này đều là do tôi thuê và không một ai trong số họ có nhuộm tóc.

- Quốc... Huy... anh... anh xin lỗi... - Trọng Huy quỳ xuống ôm lấy chân của tôi. - Chuyện này không như em nghĩ đâu. Quốc Huy, hãy nghe anh! Em hiểu lầm rồi.

- Hừm, hiểu lầm? Tôi hiểu lầm ở chỗ nào? - Tôi khom người xuống gỡ tay của anh ra. - Trọng Huy! Anh đã mấy lần nói dối tôi, làm những chuyện khiến tôi phải thất vọng. Đến tận bây giờ anh lại làm ra chuyện này. Tôi nghĩ... mình đã chịu quá đủ rồi... - Càng về sau giọng tôi lại càng nghẹn vì tôi đã khóc, vết cắt này vào trái tim làm tôi đau quá.

- Anh... xin lỗi. Cũng vì cô ta trở về, muốn hàn gắn lại tình xưa, nhưng anh đã... đã không đồng ý. Quốc Huy... em phải tin anh. - Lần này anh ôm chân tôi chặt hơn nữa. Anh bảo trở về là sao? Rồi nối lại tình xưa? Sao đầu óc tôi đau quá, tôi không muốn suy nghĩ nữa. Quốc Huy ơi là Quốc Huy, mày xem mày tệ đến cỡ nào chưa, đến cả người yêu của mày đã từng có bạn gái mà mày không biết thì làm sao mày xứng với người ta. Mày thua rồi, với một con người luôn nghĩ mình bất bại như mày, với lần thua này nó là lần thua nặng nề nhất. Tôi ôm mặt, lắc đầu.

- Quá nhục nhã.

- Quốc Huy...

- Mày quá nhục nhã rồi Huy à, ha ha...

- Quốc Huy... em đừng như vậy!

- Mày là thằng luôn thua cuộc.

Lần này tôi la lớn lên, đá phăng người bên dưới ra rồi bỏ đi ra khỏi phòng. Trọng Huy lòm khòm bò dậy gọi đuổi theo phía sau. Đến khi anh bắt được tôi mới quay lại đấm một cái vào bên má phải, anh bật ngửa ra sau. Tôi hoảng hốt vì hành động của mình định đến đỡ anh lên nhưng nghĩ lại những gì anh làm, tôi lại thôi. Quyết định quay lưng đi bỏ mặc tiếng gào thét ở lại.

...

Tôi lang thang ngoài đường. Giờ này đã tối, mấy ánh đèn đã lên từ lúc nào. Buồn, đau, thất vọng về cả hai; tất cả là những gì tôi đang gánh lấy. Chiếc xe chậm rãi lăn bánh trên con đường nhựa rộng lớn. Lại một lần nữa tôi phải khen Sài Gòn về đêm thật đẹp, nó ẩn chứa bên trong là cả một cuộc sống xa hoa tráng lệ. Nhưng đó chỉ là một mặt, nó còn rất nhiều mặt khác mà tôi không muốn kể thêm. Chẳng còn tâm trí gì để nghĩ bản thân sẽ phải đi đâu, cứ thế thả trôi theo dòng người qua lại để không phải bị bỏ lại phía sau. Bất chợt tôi dừng ánh mắt về một quán Gay Bar, không hiểu tại sao tôi cứ nhìn nó mãi. Một lúc sau tôi quyết định đi vào. Rất ít khi tôi vào đây ngoại trừ mấy cái hợp đồng béo bở của khách hàng. Bên trong không như tôi nghĩ, nó vẫn là những bản nhạc trữ tình sâu lắng. Lúc tôi bước vào rất nhiều cặp mắt dõi theo. Phần muốn chiếm lấy tôi, phần kia thì muốn tôi chiếm ngược lại họ. Đến bên quầy gọi bừa một loại rượu, anh chàng Bartender đẹp trai dùng những kỹ năng tung hứng của mình biểu diễn trước mắt tôi. Ánh sáng mờ ảo lại làm tăng thêm vẻ đẹp của một con người. Anh ta thật tài giỏi, sau một màn múa may tôi đã có ly Cocktail màu xanh lam trong suốt. Dưới ánh đèn nó càng hiện rõ nét vẻ đẹp tinh tế của mình.

- Tôi gọi rượu chứ không phải thứ này. - Tôi tay chống cầm trên bàn cười thích thú nhìn anh chàng phía trước.

- Tôi xin lỗi anh nhưng tôi muốn làm cái này cho anh. Đây là Cocktail tôi mới vừa pha chế, có tên là Sadness Anh là người đầu tiên được uống nó đấy.

Tôi rất thích phong cách nói chuyện của anh ta, có vẻ rất thích thú. Tôi vẫn còn tư thế cũ nhìn vào đối phương, có lẽ mình đã bị giọng nói đó cuốn hút rồi. Chưa bao giờ tôi được nghe giọng nói đó ở bất kỳ đâu; vừa ấm lại rất bắt tai, có thể nghe hoài không chán.

- Tại sao anh biết tôi đang buồn? - Lúc này tôi mới đổi tư thế ngây ngắn, mắt hướng về vật trong lòng bàn tay.

- Có thể là do kinh nghiệm lâu năm tôi làm ở đây. Thường những vị khách đến đây đều mang trong mình một tâm trạng riêng biệt, mỗi người đều có cách biểu đạt chúng ra ngoài riêng nhưng họ đâu biết rằng ai cũng như ai thôi. - Anh ta vừa lau mấy cái ly vừa nói với tôi nhưng ánh mắt vẫn chú tâm vào công việc bên dưới. - Vừa rồi nhìn thấy anh tôi cũng bị anh hấp dẫn như bao người. Nhưng nghĩ lại chỉ là nhìn thôi không nên tiến xa hơn.

- Vì sao?

- Vì ngón tay của anh đã đeo nhẫn.

Tôi nhìn xuống ngón tay áp út của mình, đó là chiếc nhẫn màu trắng bạch kim mà năm đó Trọng Huy mua cho cả hai. Đó là kỷ niệm mà tôi không thể nào quên được.

- Anh với anh ta giận nhau à? - Chàng Bartender bất chợt lên tiếng hỏi trong khi tôi uống ly cocktail của mình. Phải thừa nhận rằng mùi vị rất độc đáo, uống vào rất ngon miệng, thần trí đã vơi đi nỗi buồn mấy phần.

- À... đúng vậy. Anh ta lừa dối tôi.

- Anh không định tha thứ sao?

- Không... đã quá nhiều lần rồi, tôi không thể làm được chuyện đó nữa.

- Minh Khải. - Bất chợt anh ta đưa tay về phía tôi. Rồi tôi cũng vui vẻ bắt lấy nó. Cảm giác đầu tiên về con người này tính tình hoạt bát, hòa đồng, cả hai nói chuyện rất hiểu ý nhau.

- Quốc Huy.

Chúng tôi cứ thế mà nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Đó là lần đầu tiên mà tôi nói chuyện với người lạ lâu đến thế. À mà không phải, phải là bạn chứ, một người bạn luôn luôn hiểu ý tôi cần gì và muốn cái gì. Ở phần này thì đến cả đám bạn trung cấp của tôi cũng không thể làm được. Thời gian thấm thoát trôi qua, cũng đã nửa đêm, tôi chào Khải rồi về cũng như để anh ta chuẩn bị dọn dẹp quán.

Còn nữa...

Tôi vẫn còn lang thang ngoài đường. Giờ này mặc dù đã nửa đêm thành phố Sài Gòn nhưng cũng chỉ vơi đi một chút sự huyên náo của nó. Bên ngoài đông vui nhưng trong đây có một kẻ đang thất tình đau khổ. Tôi cho xe chạy chậm rãi, mắt nhìn ra cửa, những ánh đèn đủ màu liên tục vụt qua mắt của tôi rất mô hồ, rất hấp dẫn. Nó như làm tôi không còn tâm trí nghĩ về bất kỳ điều gì, chỉ là những màu trắng xung quanh; không đau buồn, không anh, không cảm xúc nhớ nhung, không cần phải lựa chọn nên tha thứ hay bỏ mặc. Tôi như chỉ còn một cái xác, linh hồn đã bay đi đâu mất. Khi tỉnh táo trở lại tôi không còn biết mình đang ở đâu, chắc chắn không phải là ở nhà, dù sao thì cũng chẳng muốn về đó. Tôi cho xe dừng lại, ngã đầu lên bô lăng vì quá mệt mỏi và buồn ngủ. Thôi đành đi khách sạn vậy. Toan quay đầu xe lại thì cạnh bên xuất hiện một chiếc xe khác, hình như có ý định vào nhà nên họ bóp còi. Tôi hiểu ý vì mình bất lịch sự đậu chắn trước cổng nhà người khác nên cho lui xe trở lại. Chiếc xe phía trước vẫn còn đậu ở đó chưa có ý định di chuyển. Không lâu sau, cảnh cửa mở ra, bước xuống là một chàng trai. Nhìn quen quá, hình như là... Thiên, đúng rồi, Thiên đó mà. Cậu ta bước lại xe của tôi, tay gõ cửa, theo phép lịch sự tôi hạ kính xuống.

- A... Quốc Huy... sao cậu lại ở đây?

- À...ờm... tôi chỉ đi dạo thôi, không hiểu tại sao... cho xe chạy đến đây. - Tôi đặt bừa một cái lý do ngu xuẩn, chỉ có con nít ba tuổi mới tin vào những lời đó.

- Lỡ đến rồi, cậu vào chơi một chút rồi về!

- Ờm... cũng được.

Tôi và Thiên đi vào nhà. Ánh đèn bật lên làm hiện rõ mọi thứ trong nhà. Thiên vào bếp mang ra hai ly nước rồi ngồi xuống đối diện với tôi. Bỗng không gian chỉ còn lại âm thanh của chiếc đồng hồ treo tường, chẳng ai nói với ai điều gì, có thể là cả hai ít tiếp xúc với nhau hoặc chỉ đơn giản là chẳng biết nên nói làm sao.

- Huy... ờm... sao... giờ này cậu... không ở nhà? - Cuối cùng thì Thiên cũng mở lời trước.

- À... tôi muốn đi hóng gió chút thôi mà.

- Hình như cậu có uống rượu?

- Một chút thôi. À, cậu sống ở đây một mình hả? - Tôi muốn lách sang chuyện khác ngay, nếu cứ tiếp tục thì cũng lôi chuyện của Trọng Huy ra nói, tính nết của bản thân tôi hiểu rõ mà.

- À không, có mẹ của tôi nữa. Có lẽ bà ấy đã ngủ.

Thấy dù sao trời đã khuya mình cũng không nên làm phiền người khác. Nhìn Thiên ăn mặc thế này chắc đi làm mới về, nên để cậu ấy nghỉ ngơi để mai còn tiếp tục. Tôi đứng lên chào tạm biệt:

- Thôi, có lẽ tôi nên về, làm phiền cậu quá.

- Quốc Huy! Cậu ở lại đêm nay, được không? - Thiên vội lao đến chộp lấy tay của tôi.

Tôi quay sang nhìn vào ánh mắt của đối phương. Nó là một sự da diết, nó đang cầu xin một người, nó đang mòn mỏi chờ đợi như cái ngày mà Thiên cầu xin tôi làm người yêu của cậu ấy. Chương 23.3: Bão tố.

Tôi vẫn còn lang thang ngoài đường. Giờ này mặc dù đã nửa đêm thành phố Sài Gòn nhưng cũng chỉ vơi đi một chút sự huyên náo của nó. Bên ngoài đông vui nhưng trong đây có một kẻ đang thất tình đau khổ. Tôi cho xe chạy chậm rãi, mắt nhìn ra cửa, những ánh đèn đủ màu liên tục vụt qua mắt của tôi rất mô hồ, rất hấp dẫn. Nó như làm tôi không còn tâm trí nghĩ về bất kỳ điều gì, chỉ là những màu trắng xung quanh; không đau buồn, không anh, không cảm xúc nhớ nhung, không cần phải lựa chọn nên tha thứ hay bỏ mặc. Tôi như chỉ còn một cái xác, linh hồn đã bay đi đâu mất. Khi tỉnh táo trở lại tôi không còn biết mình đang ở đâu, chắc chắn không phải là ở nhà, dù sao thì cũng chẳng muốn về đó. Tôi cho xe dừng lại, ngã đầu lên bô lăng vì quá mệt mỏi và buồn ngủ. Thôi đành đi khách sạn vậy. Toan quay đầu xe lại thì cạnh bên xuất hiện một chiếc xe khác, hình như có ý định vào nhà nên họ bóp còi. Tôi hiểu ý vì mình bất lịch sự đậu chắn trước cổng nhà người khác nên cho lui xe trở lại. Chiếc xe phía trước vẫn còn đậu ở đó chưa có ý định di chuyển. Không lâu sau, cảnh cửa mở ra, bước xuống là một chàng trai. Nhìn quen quá, hình như là... Thiên, đúng rồi, Thiên đó mà. Cậu ta bước lại xe của tôi, tay gõ cửa, theo phép lịch sự tôi hạ kính xuống.

- A... Quốc Huy... sao cậu lại ở đây?

- À...ờm... tôi chỉ đi dạo thôi, không hiểu tại sao... cho xe chạy đến đây. - Tôi đặt bừa một cái lý do ngu xuẩn, chỉ có con nít ba tuổi mới tin vào những lời đó.

- Lỡ đến rồi, cậu vào chơi một chút rồi về!

- Ờm... cũng được.

Tôi và Thiên đi vào nhà. Ánh đèn bật lên làm hiện rõ mọi thứ trong nhà. Thiên vào bếp mang ra hai ly nước rồi ngồi xuống đối diện với tôi. Bỗng không gian chỉ còn lại âm thanh của chiếc đồng hồ treo tường, chẳng ai nói với ai điều gì, có thể là cả hai ít tiếp xúc với nhau hoặc chỉ đơn giản là chẳng biết nên nói làm sao.

- Huy... ờm... sao... giờ này cậu... không ở nhà? - Cuối cùng thì Thiên cũng mở lời trước.

- À... tôi muốn đi hóng gió chút thôi mà.

- Hình như cậu có uống rượu?

- Một chút thôi. À, cậu sống ở đây một mình hả? - Tôi muốn lách sang chuyện khác ngay, nếu cứ tiếp tục thì cũng lôi chuyện của Trọng Huy ra nói, tính nết của bản thân tôi hiểu rõ mà.

- À không, có mẹ của tôi nữa. Có lẽ bà ấy đã ngủ.

Thấy dù sao trời đã khuya mình cũng không nên làm phiền người khác. Nhìn Thiên ăn mặc thế này chắc đi làm mới về, nên để cậu ấy nghỉ ngơi để mai còn tiếp tục. Tôi đứng lên chào tạm biệt:

- Thôi, có lẽ tôi nên về, làm phiền cậu quá.

- Quốc Huy! Cậu ở lại đêm nay, được không? - Thiên vội lao đến chộp lấy tay của tôi.

Tôi quay sang nhìn vào ánh mắt của đối phương. Nó là một sự da diết, nó đang cầu xin một người, nó đang mòn mỏi chờ đợi như cái ngày mà Thiên cầu xin tôi làm người yêu của cậu ấy. Không hiểu lý trí bị làm sao, tôi bị nó điều khiển vô thức mà gật đầu. Thiên nhận được câu trả lời nên vui lắm, tay vẫn còn bị cậu nắm lấy kéo đi về hướng cầu thang. Trong khi đi vòng qua bàn vô tình tôi vất chân vào chân ghế, cả người ngã nhào về phía trước. Ngỡ như đã sấp mặt xuống sàn thì nhanh chóng đã nằm gọn trong vòng tay của Thiên. Tình cảnh của cả hai như trong phim bộ Hàn Quốc mà tôi đã từng xem. Thời gian và không gian như lắng động, tiếng mấy con côn trùng ngoài vườn kêu inh ỏi giờ bất giác ngừng đi hoàn toàn. Có thể là tôi tưởng tượng quá nhiều thôi, nhưng cái này sao giống thật quá khi hơi thở của Thiên đã ở gần mặt. Giật mình đẩy cậu ra, nhanh chóng bị kéo trở lại.

- Quốc Huy, cậu cho tôi một cơ hội nhé? Tôi hứa, tôi sẽ làm cậu hạnh phúc hơn hắn ta.

- Cậu thừa khả năng biết tôi sẽ không thể làm như vậy, cậu đừng van xin làm gì. - Tôi quay sang bên phải tránh đi ánh mắt đầy ma lực ấy.

- Quốc Huy, hãy nhìn vào tôi! Cậu trả lời đi, cậu có hạnh phúc khi ở bên hắn không?

Đúng rồi, mình có hạnh phúc khi ở bên Trọng Huy không? Lúc trước chắc chắn tôi trả lời là có nhưng bây giờ thì sao? Sau tất cả những gì anh làm với người yêu của mình thì có còn hạnh phúc nữa không? Hay chỉ là những mảnh vụn tan nát trong cõi lòng? Sự thất vọng về một tình yêu trái với đạo lý vốn đã bị khinh bỉ khó bền vững nay nó đã sụp đỗ hoàn toàn. Tôi đã từng mơ mộng cho tương lai của hai đứa, một tình yêu, một gia đình và những đứa con. Ấy vậy mà... nó chỉ còn là hư vô.

- Lúc trước thì có nhưng...

- Bây giờ thì không? Quốc Huy, có phải hắn đã làm gì cậu?

- ... - Tôi không trả lời liền, chỉ gục mặt. Suy nghĩ xem có nên trả lời? - Ừm. - Lý trí đã thắng, nó đã thắng con tim bên dưới. Tôi gật đầu. Không cần nói Thiên đang rất vui vì mình còn chút cơ hội.

- Hắn đã làm gì cậu?

- Anh ấy... trong lúc tôi vắng nhà... đã hạnh phúc với một cô gái ngay trên chiếc giường của hai đứa. - Đến đây những giọt lệ tuôn trào, nó đến như một cơn bão, tôi không thể kịp thời mà ngăn chặn. Thiên ôm tôi vào lòng, tay vút lấy tóc đã rối.

- Không sao, không sao. Cậu còn có tôi mà. - Thkệ đẩy nhẹ tôi ra, hai tay ôm lấy mặt, dùng ngón cái lau đi những giọt nước mắt. Rồi gương mặt ấy tiến gần hơn và gần hơn. Nhưng lần này tôi không né tránh. Tôi không thể nghĩ thêm bất kỳ điều gì, không còn lo sợ vì sẽ có lỗi với anh, không còn một khoảnh khắc nào của những ngày tháng ngọt ngào bên trong đầu. Chỉ đơn giản là bây giờ tôi cần được che chở, tôi cần được ai đó thông cảm và yêu thương, chỉ thế thôi.

Tôi đón nhận nụ hôn đó, lúc đầu chậm chạp vì còn xa lạ nhưng không lâu sau nó trở nên gấp gáp và cuồng nhiệt hơn như một cơn bão. Thiên ấn đầu của tôi vào, muốn hai đôi môi phải dính chặt vào nhau. Tay ôm lấy thân người to cao của Thiên, cả hai như không còn một khoảng cách nào nữa. Tôi di chuyển cánh tay xuống tìm "cậu nhỏ" của Thiên, nó được chạm vào liền cương lên trong thấy, đội trong lớp quần kaki đen.

- Lên phòng của anh đã.

Thiên thở hổn hển nói, ánh mắt trông mơ hồ. Ngay lập tức không đợi tôi trả lời cậu một lực bế thẳng lên phòng. Hai cánh tay dùng sức nổi lên những cơ bắp mà tôi muốn chạm vào, nó rất đẹp, cả bộ ngực đàn ông quyến rũ nữa. Vào đến phòng Thiên quăng mạnh tôi lên giường, rồi nằm lên. Áo của cả hai nhanh chóng được cởi bỏ lộ ra những thân hình quyến rũ mà phái nữ thèm muốn. Thiên vẫn còn điên cuồng cắn mút môi của tôi, nó nhanh chóng đã chảy máu nhưng như thế không là gì cả. Tôi không biết mình làm cái gì và không cần phải biết mình đang làm cái gì, tôi chỉ biết là mình đang đắm chìm trong dục vọng, đấm chìm trong đê mê mà nó mang lại. Dục vọng như là một liều thuốc độc ngọt ngào, dù muốn hay không nhưng một khi đã lao đầu vào thì khó mà dứt ra.

- Quốc Huy... dùng miệng của em... giúp anh...

Thiên đặt thằng nhỏ trước mặt tôi, nó to quá, mùi hương đàn ông đặc trưng lan vào mũi, thật tuyệt vời. Tôi há miệng đón nhận nó, Thiên ở trên chuyển động ra vào, phần bụng theo đó mà lượn sóng như những vũ công chuyên nghiệp. Thiên tăng tốc một lúc càng nhanh, tôi suýt mấy lần ho vì ngạt, nước dãi chảy ra rất nhiều.

- Ơ...ơ... anh ra... Quốc Huy... anh ra...a...a...a...

Thiên bắn toàn bộ vào miệng của tôi, nó rất nhiều, nhiều đến nỗi nó tràn ra mép. Thiên cúi xuống mút lấy vào trong miệng. Tôi đưa một nửa, còn lại uống hết, mùi vị như những lần tôi nếm của Trọng Huy. Thiên di chuyển xuống tách hai chân của tôi ra rồi đưa phần còn lại vào "hậu huyệt", bắt đầu rê lưỡi. Khỏi phải nói tôi sướng tê dại, đến cả Trọng Huy cũng chưa từng làm thế này, ấy vậy mà Thiên đã bỏ đi cái gì gọi là vệ sinh để giúp tôi "lên mây". Tôi uốn éo người như muốn có cái gì đó nhanh chóng vào, tôi khó chịu quá.

- Đưa vào đi... làm ơn... phá nát nó đi...

- Nếu em muốn.

Thiên ôm tôi ngồi dậy, vòng ra sau lưng, từ từ đưa vật đó vào. Vừa được đoạn đầu cậu đã nhanh cho hết, cả hai cùng đồng thanh rên thành tiếng. Sau đó là những đợt di chuyển như vũ bão. Thiên ở phía sau một tay đùa giỡn ngực của tôi, tay còn lại vuốt ve thằng nhỏ bên dưới, cả thân đều chuyển động. Tôi không còn sức trụ vững vì những sợi thần kinh đều đã tê dại nên ngã vào lòng của đối phương. Quả thật dục vọng đã làm mờ lý trí của con người như thế nào, tôi không còn nhớ nổi mình đã từng có người yêu, không còn nhớ nổi gương mặt của anh ra sau và chẳng thể nhớ nổi anh đã từng làm chuyện gì để tôi phải vui rồi phải khóc. Nhưng chắc chắn một điều tôi nhớ tên của anh - Trọng Huy.

- Làm ơn... mạnh hơn nữa... Trọng Huy...

...

Sáng nay bà Hạnh dậy sớm như mọi khi để chuẩn bị bữa sáng cho thằng con trai yêu quý của mình. Đó cũng là chuyện bình thường vì bà là người phụ nữ nội trở. Thật ra thì lúc trước bà có đi làm cho một công ty nhưng từ khi ông Đại - tức chồng bà - mất thì bà cũng xin nghỉ việc vì thứ nhất cũng chẳn còn tâm trí làm việc, thứ hai vì bên đó họ muốn đưa bà đi công tác xa, nhưng bà sợ bỏ con trai một mình ở nhà không nên, thành ra bà trở thành người mẹ bếp núc đảm đang của Thiên. Sau khi đã hoàn tất bà Hạnh đi lên phòng gọi con trai xuống. Như thường lệ, bà không gõ cửa mà chỉ đẩy thẳng vào. Cảnh tượng đầu tiên là quần áo rơi vụn vãi trên sàn nhà, trên giường là Thiên đang ngủ cùng ai đó trong chăn. Bà nghĩ đó chỉ có thể là bạn gái của nó thôi, chứ bà biết tính nó không bao giờ tình một đêm đâu. Bà rất vui vì đứa con trai đã trưởng thành, nhưng dù sao thì làm chuyện này ở đây thì cũng hơi kỳ một chút, dù gì thì chỉ mới là người yêu. Bà Hạnh định trở ra Thiên đã tỉnh dậy, thấy mẹ của mình hắn chào một cái nhưng chợt nhớ lại điều gì đó thì hoảng. Bà Hạnh chỉ cười.

- M...ẹ... mẹ... không như mẹ nghĩ đâu... con...

- Suỵt, nhỏ tiếng thôi. Để cô ấy ngủ tiếp.

- Ưm...

Ông Trời thật trêu ngươi, Hạnh định trở ra thì người bên cạnh mở chăn bật dậy. Quốc Huy tay đỡ trán nhăn mặt, cậu vẫn không biết có người ở đây. Đến khi biết được thì cậu đã thấy gương mặt bất ngờ tột độ của một người phụ nữ ở trước cửa. Cậu muốn nhảy xuống giường đến chào hỏi nhưng kịp nhớ ra mình trong tình trạng gì. Bà Hạnh bật khóc rồi bỏ đi xuống lầu. Ở đây cậu cảm thấy lo lắng, quay sang kiểm tra người bên cạnh thế nào, thấy Thiên cũng chỉ gục mặt.

- Cô Hạnh phát hiện cậu... rồi có sao không?

- Không sao đâu, chúng ta mặc đồ vào xuống đối diện với mẹ thôi. - Nghe thế cậu lao xuống nhưng liền bị Thiên nắm giữ lại. - Quốc Huy, anh hỏi em, em phải trả lời thật lòng! Em có yêu anh không?

- Tôi... - Đó là câu hỏi khó nhất đối với cậu, thật lòng thì chỉ sau một đêm chưa thể cho là yêu được. Có thể là sống bên nước ngoài nhiều quá nên mấy chuyện này đối với cậu cũng chỉ xem như là giúp giải tỏa căng thẳng thôi. Nhưng nếu nói không thì sợ Thiên buồn.

- Chắc cậu chưa thể trả lời. Được rồi, mặc đồ vào xuống gặp mẹ!

Cả hai đi vào phòng khách, bà Hạnh đã ngồi ở đó tay cầm khăn giấy lau nước mắt. Họ đến ngồi xuống đối diện với bà, chẳng ai nói với ai. Một lúc sau, Thiên mới lên tiếng:

- Mẹ, con muốn nói với mẹ chuyện này. Thật ra con là thằng đồng tính, con không thể yêu con gái, con xin lỗi mẹ, mong mẹ hiểu cho con!

- ...

- Mẹ có thể oán trách ba vì mấy chục năm đã che giấu mẹ đi yêu một người đàn ông là chú Phúc Huy, rồi đến bây giờ nó lập lại một lần nữa khi con yêu con trai của chú ấy. Nhưng mẹ phải hiểu cho con, con chỉ hạnh phúc bên người con yêu thôi mẹ ạ.

- Từ lúc đến giờ mẹ có biết rõ đồng tính luyến ái nó như thế nào đâu. Cho đến khi ba con qua đời và chuyện ông ấy yêu người đàn ông thì mẹ mới tìm hiểu trên mạng, đọc sách văn học rồi mới biết đồng tính không chỉ ở thời này, nó đã rất lâu rồi. Nhưng hồi đó còn quá khắc khe, nên có nhiều người chết trong uất ức. Thiên à, mẹ chỉ có mình con là con trai, nếu như con cũng theo ba con ra đi thì mẹ biết sống như thế nào đây? - Giọng của bà khàn khàn vì nước mắt.

- Ý mẹ là...

- ... - Bà chỉ gật đầu.

- Hú, con yêu mẹ.

Thiên mừng rỡ nhảy đến ôm chầm lấy bà Hạnh, hai mẹ con hạnh phúc trong vòng tay. Quốc Huy ngồi một chỗ vừa vui mà lại vừa lo, nếu như mẹ của Thiên chấp nhận chuyện giới tính của con trai thì cậu rất vui, nhưng khi nãy Thiên có nói yêu cậu, thế thì phải làm sao nếu như bà Hạnh hỏi cậu về vấn đề này?

- Quốc Huy này, con có yêu thương gì thằng Thiên nhà bác không?

- Dạ... bác... con... - Bà Hạnh bất ngờ hỏi làm cậu bối rối chỉ biết ậm ừ. Thật ra thì đêm qua đối với Quốc Huy chỉ là... nói đơn giản thì là tình một đêm thôi, thứ nhất do rượu, thứ hai vì tâm trạng đang đau buồn muốn có ai đó che chở... nên chuyện đã xảy ra không thể xem như tình yêu được. Thật ra cậu đã suy nghĩ rất nhiều, có khi bản thân yêu quá ghen tuông,rồi trách lầm Trọng Huy cũng nên, nếu như vậy thì cậu phải về nói chuyện lại với hắn. Còn bây giờ cậu phải đối diện với sự thật khó nói phía trước đây.

- Cậu cũng yêu tôi, đúng không Quốc Huy? - Thiên ngồi xuống cạnh cậu, nắm lấy bàn tay đối phương.

- Ơ... thật ra thì... tôi xin lỗi. Thiên, chuyện đêm qua cũng chỉ vì tôi uống quá nhiều rượu nên.... cậu thông cảm cho tôi nhé. Tôi chỉ xem cậu là bạn thôi.

Không gian bỗng hóa im lặng đến lạnh người. Chẳng còn bất kỳ âm thanh nào có thể bật ra, thậm chí đồng hồ treo tường dường như cũng bất động giữa không trung. Cả căn phòng liền ngột ngạt đến khó thở. Quốc Huy chỉ có thể nhìn xuống sàn, không thể nào đối diện với hai con người phía trước, nói đúng hơn là không có can đảm. Cậu biết nói như thế rất là sai sẽ ảnh hưởng đến Thiên nhưng Thiên phải biết một điều rằng cậu không có một chút tình yêu nào với Thiên hết mà chỉ vỏn vẹn trong vòng tròn tình bạn, chẳng thể vượt khỏi rào cản để đi xa hơn. Mặc dù muốn suy nghĩ ra một cái cớ gì đó để tránh nhưng hai cặp mắt đợi chờ hi vọng nhỏ nhoi nhất hướng về cậu khiến cậu không còn tâm trí gì nữa.

- Thật ra thì... Thiên à... à... chuyện tối hôm qua cũng vì... tôi say quá... nên...

- Không cần nói nữa! Tôi hiểu rồi. Cậu có thể về.

Thiên nói rồi đi nhanh lên lầu, dù không tận mắt thấy nét mặt đối phương nhưng Quốc Huy vẫn hiểu thấu được cảm giác thất vọng và đau buồn. Biết đành sao được khi cậu không yêu Thiên, cậu chỉ toàn tâm toàn ý ở bên Trọng Huy. Cậu nhìn qua dì Hạnh cũng là một chút gì đó thật vọng nhưng dì không nói thêm. Cậu cũng chào tạm biệt, ra về.

*Đôi lời của tác giả: Truyện này của Nhiên viết ở hai ngôi. Ngôi thứ nhất Nhiên sẽ viết là "tôi" của nhân vật Quốc Huy và gọi Trọng Huy là "anh". Nhưng ngôi thứ ba thì khác, sẽ theo lời dẫn truyện của tác giả, nên gọi Trọng Huy là "hắn" vì nhân vật đó không có quan hệ gì với tác giả hết. Nhiên giải thích để cho các bạn hiểu rõ. Truyện của mình sẽ khó hiểu nếu như đọc giả không đọc kỹ, vì thế Nhiên góp ý các đọc giả nên đọc từng chương một để hiểu rõ nội dung sâu sắc ở bên trong. Chân thành cảm ơn.

Tình cảnh của cả hai như trong phim bộ Hàn Quốc mà tôi đã từng xem. Thời gian và không gian như lắng động, tiếng mấy con côn trùng ngoài vườn kêu inh ỏi giờ bất giác ngừng đi hoàn toàn. Có thể là tôi tưởng tượng quá nhiều thôi, nhưng cái này sao giống thật quá khi hơi thở của Thiên đã ở gần mặt. Giật mình đẩy cậu ra, nhanh chóng bị kéo trở lại.

- Quốc Huy, cậu cho tôi một cơ hội nhé? Tôi hứa, tôi sẽ làm cậu hạnh phúc hơn hắn ta.

- Cậu thừa khả năng biết tôi sẽ không thể làm như vậy, cậu đừng van xin làm gì. - Tôi quay sang bên phải tránh đi ánh mắt đầy ma lực ấy.

- Quốc Huy, hãy nhìn vào tôi! Cậu trả lời đi, cậu có hạnh phúc khi ở bên hắn không?

Đúng rồi, mình có hạnh phúc khi ở bên Trọng Huy không? Lúc trước chắc chắn tôi trả lời là có nhưng bây giờ thì sao? Sau tất cả những gì anh làm với người yêu của mình thì có còn hạnh phúc nữa không? Hay chỉ là những mảnh vụn tan nát trong cõi lòng? Sự thất vọng về một tình yêu trái với đạo lý vốn đã bị khinh bỉ khó bền vững nay nó đã sụp đỗ hoàn toàn. Tôi đã từng mơ mộng cho tương lai của hai đứa, một tình yêu, một gia đình và những đứa con. Ấy vậy mà... nó chỉ còn là hư vô.

- Lúc trước thì có nhưng...

- Bây giờ thì không? Quốc Huy, có phải hắn đã làm gì cậu?

- ... - Tôi không trả lời liền, chỉ gục mặt. Suy nghĩ xem có nên trả lời? - Ừm. - Lý trí đã thắng, nó đã thắng con tim bên dưới. Tôi gật đầu. Không cần nói Thiên đang rất vui vì mình còn chút cơ hội.

- Hắn đã làm gì cậu?

- Anh ấy... trong lúc tôi vắng nhà... đã hạnh phúc với một cô gái ngay trên chiếc giường của hai đứa. - Đến đây những giọt lệ tuôn trào, nó đến như một cơn bão, tôi không thể kịp thời mà ngăn chặn. Thiên ôm tôi vào lòng, tay vút lấy tóc đã rối.

- Không sao, không sao. Cậu còn có tôi mà. - Thkệ đẩy nhẹ tôi ra, hai tay ôm lấy mặt, dùng ngón cái lau đi những giọt nước mắt. Rồi gương mặt ấy tiến gần hơn và gần hơn. Nhưng lần này tôi không né tránh. Tôi không thể nghĩ thêm bất kỳ điều gì, không còn lo sợ vì sẽ có lỗi với anh, không còn một khoảnh khắc nào của những ngày tháng ngọt ngào bên trong đầu. Chỉ đơn giản là bây giờ tôi cần được che chở, tôi cần được ai đó thông cảm và yêu thương, chỉ thế thôi.

Tôi đón nhận nụ hôn đó, lúc đầu chậm chạp vì còn xa lạ nhưng không lâu sau nó trở nên gấp gáp và cuồng nhiệt hơn như một cơn bão. Thiên ấn đầu của tôi vào, muốn hai đôi môi phải dính chặt vào nhau. Tay ôm lấy thân người to cao của Thiên, cả hai như không còn một khoảng cách nào nữa. Tôi di chuyển cánh tay xuống tìm "cậu nhỏ" của Thiên, nó được chạm vào liền cương lên trong thấy, đội trong lớp quần kaki đen.

- Lên phòng của anh đã.

Thiên thở hổn hển nói, ánh mắt trông mơ hồ. Ngay lập tức không đợi tôi trả lời cậu một lực bế thẳng lên phòng. Hai cánh tay dùng sức nổi lên những cơ bắp mà tôi muốn chạm vào, nó rất đẹp, cả bộ ngực đàn ông quyến rũ nữa. Vào đến phòng Thiên quăng mạnh tôi lên giường, rồi nằm lên. Áo của cả hai nhanh chóng được cởi bỏ lộ ra những thân hình quyến rũ mà phái nữ thèm muốn. Thiên vẫn còn điên cuồng cắn mút môi của tôi, nó nhanh chóng đã chảy máu nhưng như thế không là gì cả. Tôi không biết mình làm cái gì và không cần phải biết mình đang làm cái gì, tôi chỉ biết là mình đang đắm chìm trong dục vọng, đấm chìm trong đê mê mà nó mang lại. Dục vọng như là một liều thuốc độc ngọt ngào, dù muốn hay không nhưng một khi đã lao đầu vào thì khó mà dứt ra.

- Quốc Huy... dùng miệng của em... giúp anh...

Thiên đặt thằng nhỏ trước mặt tôi, nó to quá, mùi hương đàn ông đặc trưng lan vào mũi, thật tuyệt vời. Tôi há miệng đón nhận nó, Thiên ở trên chuyển động ra vào, phần bụng theo đó mà lượn sóng như những vũ công chuyên nghiệp. Thiên tăng tốc một lúc càng nhanh, tôi suýt mấy lần ho vì ngạt, nước dãi chảy ra rất nhiều.

- Ơ...ơ... anh ra... Quốc Huy... anh ra...a...a...a...

Thiên bắn toàn bộ vào miệng của tôi, nó rất nhiều, nhiều đến nỗi nó tràn ra mép. Thiên cúi xuống mút lấy vào trong miệng. Tôi đưa một nửa, còn lại uống hết, mùi vị như những lần tôi nếm của Trọng Huy. Thiên di chuyển xuống tách hai chân của tôi ra rồi đưa phần còn lại vào "hậu huyệt", bắt đầu rê lưỡi. Khỏi phải nói tôi sướng tê dại, đến cả Trọng Huy cũng chưa từng làm thế này, ấy vậy mà Thiên đã bỏ đi cái gì gọi là vệ sinh để giúp tôi "lên mây". Tôi uốn éo người như muốn có cái gì đó nhanh chóng vào, tôi khó chịu quá.

- Đưa vào đi... làm ơn... phá nát nó đi...

- Nếu em muốn.

Thiên ôm tôi ngồi dậy, vòng ra sau lưng, từ từ đưa vật đó vào. Vừa được đoạn đầu cậu đã nhanh cho hết, cả hai cùng đồng thanh rên thành tiếng. Sau đó là những đợt di chuyển như vũ bão. Thiên ở phía sau một tay đùa giỡn ngực của tôi, tay còn lại vuốt ve thằng nhỏ bên dưới, cả thân đều chuyển động. Tôi không còn sức trụ vững vì những sợi thần kinh đều đã tê dại nên ngã vào lòng của đối phương. Quả thật dục vọng đã làm mờ lý trí của con người như thế nào, tôi không còn nhớ nổi mình đã từng có người yêu, không còn nhớ nổi gương mặt của anh ra sau và chẳng thể nhớ nổi anh đã từng làm chuyện gì để tôi phải vui rồi phải khóc. Nhưng chắc chắn một điều tôi nhớ tên của anh - Trọng Huy.

- Làm ơn... mạnh hơn nữa... Trọng Huy...

...

Sáng nay bà Hạnh dậy sớm như mọi khi để chuẩn bị bữa sáng cho thằng con trai yêu quý của mình. Đó cũng là chuyện bình thường vì bà là người phụ nữ nội trở. Thật ra thì lúc trước bà có đi làm cho một công ty nhưng từ khi ông Đại - tức chồng bà - mất thì bà cũng xin nghỉ việc vì thứ nhất cũng chẳn còn tâm trí làm việc, thứ hai vì bên đó họ muốn đưa bà đi công tác xa, nhưng bà sợ bỏ con trai một mình ở nhà không nên, thành ra bà trở thành người mẹ bếp núc đảm đang của Thiên. Sau khi đã hoàn tất bà Hạnh đi lên phòng gọi con trai xuống. Như thường lệ, bà không gõ cửa mà chỉ đẩy thẳng vào. Cảnh tượng đầu tiên là quần áo rơi vụn vãi trên sàn nhà, trên giường là Thiên đang ngủ cùng ai đó trong chăn. Bà nghĩ đó chỉ có thể là bạn gái của nó thôi, chứ bà biết tính nó không bao giờ tình một đêm đâu. Bà rất vui vì đứa con trai đã trưởng thành, nhưng dù sao thì làm chuyện này ở đây thì cũng hơi kỳ một chút, dù gì thì chỉ mới là người yêu. Bà Hạnh định trở ra Thiên đã tỉnh dậy, thấy mẹ của mình hắn chào một cái nhưng chợt nhớ lại điều gì đó thì hoảng. Bà Hạnh chỉ cười.

- M...ẹ... mẹ... không như mẹ nghĩ đâu... con...

- Suỵt, nhỏ tiếng thôi. Để cô ấy ngủ tiếp.

- Ưm...

Ông Trời thật trêu ngươi, Hạnh định trở ra thì người bên cạnh mở chăn bật dậy. Quốc Huy tay đỡ trán nhăn mặt, cậu vẫn không biết có người ở đây. Đến khi biết được thì cậu đã thấy gương mặt bất ngờ tột độ của một người phụ nữ ở trước cửa. Cậu muốn nhảy xuống giường đến chào hỏi nhưng kịp nhớ ra mình trong tình trạng gì. Bà Hạnh bật khóc rồi bỏ đi xuống lầu. Ở đây cậu cảm thấy lo lắng, quay sang kiểm tra người bên cạnh thế nào, thấy Thiên cũng chỉ gục mặt.

- Cô Hạnh phát hiện cậu... rồi có sao không?

- Không sao đâu, chúng ta mặc đồ vào xuống đối diện với mẹ thôi. - Nghe thế cậu lao xuống nhưng liền bị Thiên nắm giữ lại. - Quốc Huy, anh hỏi em, em phải trả lời thật lòng! Em có yêu anh không?

- Tôi... - Đó là câu hỏi khó nhất đối với cậu, thật lòng thì chỉ sau một đêm chưa thể cho là yêu được. Có thể là sống bên nước ngoài nhiều quá nên mấy chuyện này đối với cậu cũng chỉ xem như là giúp giải tỏa căng thẳng thôi. Nhưng nếu nói không thì sợ Thiên buồn.

- Chắc cậu chưa thể trả lời. Được rồi, mặc đồ vào xuống gặp mẹ!

Cả hai đi vào phòng khách, bà Hạnh đã ngồi ở đó tay cầm khăn giấy lau nước mắt. Họ đến ngồi xuống đối diện với bà, chẳng ai nói với ai. Một lúc sau, Thiên mới lên tiếng:

- Mẹ, con muốn nói với mẹ chuyện này. Thật ra con là thằng đồng tính, con không thể yêu con gái, con xin lỗi mẹ, mong mẹ hiểu cho con!

- ...

- Mẹ có thể oán trách ba vì mấy chục năm đã che giấu mẹ đi yêu một người đàn ông là chú Phúc Huy, rồi đến bây giờ nó lập lại một lần nữa khi con yêu con trai của chú ấy. Nhưng mẹ phải hiểu cho con, con chỉ hạnh phúc bên người con yêu thôi mẹ ạ.

- Từ lúc đến giờ mẹ có biết rõ đồng tính luyến ái nó như thế nào đâu. Cho đến khi ba con qua đời và chuyện ông ấy yêu người đàn ông thì mẹ mới tìm hiểu trên mạng, đọc sách văn học rồi mới biết đồng tính không chỉ ở thời này, nó đã rất lâu rồi. Nhưng hồi đó còn quá khắc khe, nên có nhiều người chết trong uất ức. Thiên à, mẹ chỉ có mình con là con trai, nếu như con cũng theo ba con ra đi thì mẹ biết sống như thế nào đây? - Giọng của bà khàn khàn vì nước mắt.

- Ý mẹ là...

- ... - Bà chỉ gật đầu.

- Hú, con yêu mẹ.

Thiên mừng rỡ nhảy đến ôm chầm lấy bà Hạnh, hai mẹ con hạnh phúc trong vòng tay. Quốc Huy ngồi một chỗ vừa vui mà lại vừa lo, nếu như mẹ của Thiên chấp nhận chuyện giới tính của con trai thì cậu rất vui, nhưng khi nãy Thiên có nói yêu cậu, thế thì phải làm sao nếu như bà Hạnh hỏi cậu về vấn đề này?

- Quốc Huy này, con có yêu thương gì thằng Thiên nhà bác không?

- Dạ... bác... con... - Bà Hạnh bất ngờ hỏi làm cậu bối rối chỉ biết ậm ừ. Thật ra thì đêm qua đối với Quốc Huy chỉ là... nói đơn giản thì là tình một đêm thôi, thứ nhất do rượu, thứ hai vì tâm trạng đang đau buồn muốn có ai đó che chở... nên chuyện đã xảy ra không thể xem như tình yêu được. Thật ra cậu đã suy nghĩ rất nhiều, có khi bản thân yêu quá ghen tuông,rồi trách lầm Trọng Huy cũng nên, nếu như vậy thì cậu phải về nói chuyện lại với hắn. Còn bây giờ cậu phải đối diện với sự thật khó nói phía trước đây.

- Cậu cũng yêu tôi, đúng không Quốc Huy? - Thiên ngồi xuống cạnh cậu, nắm lấy bàn tay đối phương.

- Ơ... thật ra thì... tôi xin lỗi. Thiên, chuyện đêm qua cũng chỉ vì tôi uống quá nhiều rượu nên.... cậu thông cảm cho tôi nhé. Tôi chỉ xem cậu là bạn thôi.

Không gian bỗng hóa im lặng đến lạnh người. Chẳng còn bất kỳ âm thanh nào có thể bật ra, thậm chí đồng hồ treo tường dường như cũng bất động giữa không trung. Cả căn phòng liền ngột ngạt đến khó thở. Quốc Huy chỉ có thể nhìn xuống sàn, không thể nào đối diện với hai con người phía trước, nói đúng hơn là không có can đảm. Cậu biết nói như thế rất là sai sẽ ảnh hưởng đến Thiên nhưng Thiên phải biết một điều rằng cậu không có một chút tình yêu nào với Thiên hết mà chỉ vỏn vẹn trong vòng tròn tình bạn, chẳng thể vượt khỏi rào cản để đi xa hơn. Mặc dù muốn suy nghĩ ra một cái cớ gì đó để tránh nhưng hai cặp mắt đợi chờ hi vọng nhỏ nhoi nhất hướng về cậu khiến cậu không còn tâm trí gì nữa.

- Thật ra thì... Thiên à... à... chuyện tối hôm qua cũng vì... tôi say quá... nên...

- Không cần nói nữa! Tôi hiểu rồi. Cậu có thể về.

Thiên nói rồi đi nhanh lên lầu, dù không tận mắt thấy nét mặt đối phương nhưng Quốc Huy vẫn hiểu thấu được cảm giác thất vọng và đau buồn. Biết đành sao được khi cậu không yêu Thiên, cậu chỉ toàn tâm toàn ý ở bên Trọng Huy. Cậu nhìn qua dì Hạnh cũng là một chút gì đó thật vọng nhưng dì không nói thêm. Cậu cũng chào tạm biệt, ra về.

*Đôi lời của tác giả: Truyện này của Nhiên viết ở hai ngôi. Ngôi thứ nhất Nhiên sẽ viết là "tôi" của nhân vật Quốc Huy và gọi Trọng Huy là "anh". Nhưng ngôi thứ ba thì khác, sẽ theo lời dẫn truyện của tác giả, nên gọi Trọng Huy là "hắn" vì nhân vật đó không có quan hệ gì với tác giả hết. Nhiên giải thích để cho các bạn hiểu rõ. Truyện của mình sẽ khó hiểu nếu như đọc giả không đọc kỹ, vì thế Nhiên góp ý các đọc giả nên đọc từng chương một để hiểu rõ nội dung sâu sắc ở bên trong. Chân thành cảm ơn.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Yêu Thương Về Đâu?

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook