Yêu Thầm

Chương 32: Mười Lăm Phần Ngọt

Lí Kỳ

02/09/2020

Edit: Qiong Ying

Beta: Yuri

Lục Miên Tinh cầu được ước thấy: “…”

Thuận theo lời của Hiên Hiên, Lục Miên Tinh bắt đầu nhớ lại chuyện xảy ra tiếp theo. Nhưng vì khóc liên tục nhiều giờ nên lúc rời giường đầu cô hơi đau, chẳng nghĩ được việc gì cho ra hồn.

Cuối cùng Lục Miên Tinh bại trận, tiếp tục hỏi: “Hiên Hiên, em còn biết gì nữa không?”

“Còn có, hôm qua anh trai mượn cái đèn ban đêm của em.” Hiên Hiên chỉ vào chiếc đèn đặt bên đầu giường: “Anh ấy nói chị sợ bóng tối.”

Lục Miên Tinh nhìn về hướng Hiên Hiên chỉ, nơi có một chiếc đèn hình hoạt hình đặt trên tủ đầu giường, đèn vẫn còn sáng, dường như anh đã làm việc xuyên đêm.

Ồ, hình như cô nói với Bạc Trinh Ngôn rằng mình không nhìn thấy gì. Bởi vì sợ bóng tối, còn bởi những nguyên nhân khác nữa, cô vừa khóc vừa náo loạn, sau đó mặc kệ Bạc Trinh Ngôn rồi ngủ mất.

Càng nhớ lại càng thấy ngại, Lục Miên Tinh bèn đánh gãy dòng suy nghĩ của mình, dù gì cũng nên giữ lại cho mình một chút tôn nghiêm chứ.

Lục Miên Tinh trèo xuống khỏi giường, đôi chân nhỏ cẩn thận dẫm trên sàn nhà, cũng may Bạc Trinh Ngôn không có ở đây, cô thở phào một hơi.

Lục Miên Tinh dịu dàng hỏi: “Vậy anh trai bây giờ đang ở đâu vậy?”

Hiên Hiên còn chưa kịp mở miệng, một bóng hình cao ráo xuất hiện bên cửa. Bạc Trinh Ngôn đã thay một bộ quần áo khác. Tuy tiết trời còn đang lạnh, nhưng trong phòng vẫn ấm áp, cho nên Bạc Trinh Ngôn chỉ mặc một chiếc áo sơ mi đen, vai rộng eo thon, tôn lên thân hình thon dài của anh. Từ nhỏ Lục Miên Tinh đã thấy phong cách lạnh lùng rất hợp với Bạc Trinh Ngôn, hiện tại cũng như vậy.

Thật kì lạ, Bạc Trinh Ngôn dường như trưởng thành theo đúng con mắt thẩm mỹ của cô, mỗi một điểm đều là sự hấp dẫn trí mạng đối với cô, cho nên chẳng có cách nào buông tay.

Còn việc tại sao Bạc Trinh Ngôn lại thay quần áo, Lục Miên Tinh cũng biết, hôm qua nước mắt nước mũi cô quệt hết lên người anh, người nghiện sạch sẽ như Bạc Trinh Ngôn chắc chắn sẽ không chịu được. Lục Miên Tinh âm thầm đè nén lại lời khen Bạc Trinh Ngôn đẹp trai trong lòng.

Bạc Trinh Ngôn nhìn Hiên Hiên và Lục Miên Tinh vài cái, không nói gì cả.

Hiên Hiên tựa như một con giun trong lòng Bạc Trinh Ngôn, rõ ràng anh chỉ bình tĩnh liếc cậu bé một cái, cậu bé đã vội vàng chạy ra khỏi lòng Lục Miên Tinh.

Sự ngượng ngùng trong không khí càng lúc càng lớn hơn, bình thường Lục Miên Tinh cũng chẳng để ý, nhưng cô và Bạc Trinh Ngôn đã làm lành rồi.

Làm lành rồi!

Nhưng bây giờ cô với anh nào có giống dáng vẻ đã làm lành đâu.

Cô đuối lý.

Cô chột dạ.

Nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy cô nên mở miệng trước.

“À, hôm qua xin lỗi nhé. Hôm qua đèn hỏng rồi nên tâm trạng của em bị kích động, em không cố ý đâu, quần áo của anh có phải…” Lục Miên Tinh không dám nhìn Bạc Trinh Ngôn, trốn trốn tránh tránh, giọng nói lí nhí, càng giải thích lại càng không rõ ràng, Lục Miên Tinh cảm thấy mình nên im miệng lại.

Trải qua một trận trầm mặc, Lục Miên Tinh không nhịn được nhìn lén Bạc Trinh Ngôn một cái, nhưng lại bị bắt được. Ánh nhìn của cô vội vàng rời đi, gương mặt đỏ lên, nổi bật trên nền da trắng nõn.

Bạc Trinh Ngôn nhìn Lục Miên Tinh ngồi trên giường, đôi mắt không dám nhìn anh, rũ xuống trông rất ngoan ngoãn, nhìn trộm sắc mặt của anh.

Rõ ràng chưa làm gì đã ra vẻ mình phạm tội tày trời.

Bạc Trinh Ngôn càng nhìn càng thấy buồn cười, chỉ có thể đáp lại: “Quần áo không là sao hết. Chỉ có điều…”

“Chỉ có điều gì!”

Bạc Trinh Ngôn vừa dứt lời, đôi mắt của Lục Miên Tinh sáng long lanh nhìn chằm chằm anh.

Cái dáng vẻ này chắc là không nhớ chuyện gì đã xảy ra rồi. Khóe mắt của Bạc Trinh Ngôn hơi cong lên, muốn trêu chọc cô một chút.

Bạc Trinh Ngôn nhướn mày, cười một tiếng rồi bước tới gần: “Em chột dạ cái gì?”

Giọng nói bình thản của Bạc Trinh Ngôn và những bước tới gần của anh khiến cho Lục Miên Tinh không muốn thừa nhận mình chột dạ.

“Em có chột dạ đâu!”

“Có phải là nhớ đến chuyện không phù hợp với trẻ em không?”

“Làm gì có.” Lục Miên Tinh quay đầu, không nhìn Bạc Trinh Ngôn nữa, nhưng vành tại lại đỏ dần lên.

“Không chột dạ thật à?”

“Ai chột dạ chứ, ai chột dạ thì người đó là chó con!”

“Biết rồi, nhưng mà…” Âm thanh trong trẻo của Bạc Trinh Ngôn mang theo chút ý cười, bước vài bước đến gần, ngồi bên cạnh Lục Miên Tinh: “Em biến thành chó con, có lợi gì cho anh?”

Bạc Trinh Ngôn vừa nói xong, Lục Miên Tinh như bị tắt nút âm thanh, không dám động đậy nữa. Khoảng cách quá gần, lời nói ấy như đang thủ thỉ bên tai, dịu dàng đến nỗi khiến cho động tác của cô chậm lại, đến cả suy nghĩ trong lòng cũng vậy. Lục Miên Tinh thực sự đang nghĩ mình biến thành chó con sẽ có lợi gì cho Bạc Trinh Ngôn.

Nếu như cô trở thành chó con, có thể không cần phòng bị Bạc Trinh Ngôn hay không, có thể dựa vào tình yêu của anh mà diễu võ giương oai.

Thật ra cô rất ngưỡng mộ chú chó nhỏ đó của Bạc Trinh Ngôn.

Đến cả cô cũng không tưởng tượng nổi, tính tình tốt đẹp của Bạc Trinh Ngôn sẽ như thế nào, lúc bi thương sẽ như thế nào.

Nhưng cô không phải chú chó nhỏ của Bạc Trinh Ngôn.

Thế là Lục Miên Tinh càng nghĩ càng thấy rối, bèn ấm ức nói: “Nhưng anh vẫn không muốn đem chú chó nhỏ đó về nhà mà.”

Đem chú chó nhỏ về nhà.

Đem chó nhỏ về nhà.

Đem về nhà.

Về nhà.

Lục Miên Tinh nhỏ giọng, mang theo sự thăm dò và nịnh nọt, tựa như một con chó nhỏ đáng thương, đôi mắt long lanh mù sương, khiến cho Bạc Trinh Ngôn giật giật mí mắt, không chịu được rời đi một chút.

Bạc Trinh Ngôn ho nhẹ một tiếng, lần đầu tiên chuyển chủ đề khác: “Hôm nay phải tập luyện cho thi đấu quốc gia, em không nhớ à?”

Thi đấu quốc gia.

Lục Miên Tinh nhớ ra rồi.

Thời gian đến cuộc thi quốc chỉ còn khoảng một tuần, cô đã xin nghỉ quá lâu rồi, nên trở về thôi. Hôm qua email của Liêu giáo sư đã nói rõ, tư cách tham gia của thi của cô đã bị hủy bỏ, cho nên cuộc huấn luyện này chẳng có quan hệ gì với cô cả.

Bạc Trinh Ngôn vẫn chưa biết, chuyện của cô luôn được giữ bí mật, thì ra anh cũng không biết. Lục Miên Tinh do dự một hồi lâu, vẫn quyết định nên nói cho Bạc Trinh Ngôn sự thật: “Hôm qua Liêu giáo sư có gửi thư cho em, nói là em không cần tham gia huấn luyện nữa.”

Lục Miên Tinh chưa nói hết, nhưng Bạc Trinh Ngôn đã hiểu.

Email ngày hôm qua, có vấn đề.

Tâm trạng của Lục Miên Tinh tự dưng xuống dốc cũng không phải không có nguyên do.

Bạc Trinh Ngôn cau mày: “Để anh đi tìm Liêu giáo sư.”

“Không sao đâu, bây giờ em cũng không muốn tham gia cuộc thi nữa.”

Bạc Trinh Ngôn cả kinh, xem ra một tuần này cô diễn cũng đạt lắm, không hề bị phát hiện ra.

Lục Miên Tinh thở dài, tiếp tục an ủi Bạc Trinh Ngôn: “Là em nói với Liêu giáo sư đấy. Em không thể liên lụy bọn họ được.”

Gương mặt Lục Miên Tinh ra vẻ hiểu chuyện, cũng không biết ai mới là người vừa bị hủy tư cách tham gia cuộc thi, còn ra sức an ủi Bạc Trinh Ngôn.

“Em không có liên lụy đến ai.”

Bởi vì mấy từ trong lời nói của Lục Miên Tinh, sắc mặt Bạc Trinh Ngôn biến sắc. Bình thường anh rất am hiểu đạo lý này nọ, còn bây giờ khi nghe thấy lời của Lục Miên Tinh thì lại không hiểu nổi.

Trông thật trẻ con.

“Em không có.” Bạc Trinh Ngôn lặp lại một lần nữa, từng chữ bật ra từ hàm răng đang cắn chặt.

Sắc mặt cực kì xấu.

“Được rồi được rồi, em không có.” Lục Miên Tinh đáp lại, cật lực an ủi Bạc Trinh Ngôn, dù gì lát nữa anh cũng phải quay về tham gia huấn luyện, không thể chọc giận anh nữa. Đối với Bạc Trinh Ngôn mà nói, thi đấu quốc gia là cuộc kiểm tra cho những nỗ lực từ rất lâu của anh, không thể vì cô mà từ bỏ nó.

Bạc Trinh Ngôn không phải là người dễ bị kích động, Lục Miên Tinh luôn biết. Nhưng khi cô nhìn thấy những lời trong cuốn nhật ký ấy, cô cảm thấy một người lý trí như Bạc Trinh Ngôn luôn luôn im lặng nhớ mãi từng câu nói, để trong lòng không quên được.

Người không thể buông bỏ, không thể buông bỏ được bản thân không chỉ có chính mình.

“Anh phải tin em.”

Tin em có được không.

Bạc Trinh Ngôn cảm thấy mình đã bỏ lỡ chuyện gì đó, bây giờ đầu óc rất mơ hồ. Anh cảm thấy vô dụng, hệt như bảy năm trước lúc Lục Miên Tinh rời đi, anh điên cuồng tìm cô.

Cái sự vô dụng đó, khiến cho cái người kiêu ngạo như anh hèn mọn cầu nguyện trong đêm mưa bảy năm trước, chỉ mong Lục Miên Tinh trở về.

Lời cầu nguyện nhỏ bé ấy, Lục Miên Tinh cách một tấm kính thủy tinh không thể nghe thấy.

Dù cho tìm kiếm như thế nào, dù cho cả người nhếch nhác chỉ có thể từ bỏ. Anh vẫn mất đi cô.

Lời vừa nói ra xong, Bạc Trinh Ngôn mới nhận ra tâm trạng của mình đã lộ ra quá nhiều, thở dài muốn làm mình bình tĩnh lại.

“Đi ăn trước, được không?”

Lục Miên Tinh thở phào: “Được.”

_ _ _ _ _ _ _ _ _ _

Hai con người với nhiều suy tư trong lòng nhanh chóng giải quyết trong bữa sáng.

Xe buýt buổi sáng ở cô nhi viện rất đúng giờ, đứng trước tấm biển ở trạm xe, Lục Miên Tinh chẳng biết mình nên đi đâu.

Theo lý thường, cô nên về trước với Bạc Trinh Ngôn.

Nhưng trong trường cô chỉ lẻ loi có một mình. Cô cũng không muốn nói chuyện với người khác.

“Muốn đi đâu?”

“Hả?”

“Anh nói, em muốn đi đâu?” Đôi mắt lạnh lùng của Bạc Trinh Ngôn bị một ý cười thay thế, xem ra đã ổn định lại cảm xúc của mình rồi, âm thanh nhẹ nhàng hỏi.

Rõ ràng chỉ là một lời nói bình thường, Lục Miên Tinh lại ngẩn ra một hồi lâu, mới tìm được thanh âm của chính mình.

“Thời gian không còn sớm, anh cũng nên về huấn luyện đi kìa.”

Dù cô không nói gì, Bạc Trinh Ngôn tựa như một tế bào thần kinh trong cô, cái gì cũng đoán ra được. Tiếp theo cô muốn làm gì anh cũng biết. Cảm giác thật kì diệu.

Càng kì diệu hơn nữa là, cô cũng có thể biết được Bạc Trinh Ngôn đang nghĩ gì.

Cô cũng không biết mình nên đi đâu, hồi trước có những lúc không nghĩ được gì, Lục Miên Tinh sẽ đi hết các tuyến xe buýt, nhìn người xe qua lại, nhanh chóng chạy tới điểm đến.

Mọi thứ đều là một cuộc hành trình không biết trước, cảm giác không biết trước ấy không thể diễn tả được. Tựa như mỗi người đều có một điểm đến, đều có nhà, còn cô với tư cách là một đứa con tự do của Thượng đế, là một chú sâu đáng thưởng, chẳng có căn nhà của chính mình.

Từ nhỏ đến lớn, không có chỗ nào là nhà của cô, cũng không có bất cứ thứ gì là đích đến của cô.

Cô ngỡ rằng cuộc thi này là mục đích của mình.

Nhưng cô đã quên, mọi thứ cô tưởng chẳng bao giờ đúng cả.

_ _ _ _ _ _ _ _ _ _

Lục Miên Tinh vô thức chìm vào trong suy tư, đột nhiên tay cô bị một người khác kéo lấy, cô giật mình ngước mắt lên.

Từ góc độ của cô nhìn qua, trùng hợp đụng phải ánh mắt đen sâu thẳm của Bạc Trinh Ngôn, con ngươi sáng tựa vì sao, đuôi mắt dài hẹp, mang theo sự dịu dàng.

Một lời hứa. Cũng là đáp án của anh.

“Nhưng anh muốn đem chú chó nhỏ của anh về nhà.”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Yêu Thầm

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook