Yêu Phải Tổng Tài Tàn Phế

Chương 72: Phải trị khỏi cho cô ấy, cô ấy không thể xảy ra bất cứ chuyện gì!

tg S-Oc

11/01/2021

Thật ra thì có nhiều lúc, Hoắc Minh

Dương cảm nhận được Diệp Tĩnh Gia có thể

làm rất nhiều chuyện khiến cho anh cảm

thấy thoải mái, nhưng không hiểu là vô tình

hay hữu ý mà hết lần này tới lần khác Diệp

Tĩnh Gia lại luôn thay đổi biện pháp để khiến

anh phải tức giận.

Trên căn bản thì Diệp Tĩnh Gia đã thích

ứng được với tính tình của Hoắc Minh

Dương, những chuyện mà anh không muốn

làm, cứ coi như là cô nói đến mức rách cả cổ

họng thì anh cũng sẽ không đồng ý: “Ừm, vậy

thì tôi đi ra ngoài trước.”

Không nhận được sự đáp ứng lại từ anh,

Diệp Tĩnh Gia đi ra khỏi phòng, nhanh chóng

rửa xong bát đũa sau đó đi đến chỗ cái xích

đu để ở phía sân sau.

Bầu trời ngày hôm nay rất quang đãng,

không khí rất trong lành, nhiệt độ ở bên ngoài

không cao nhưng mà lại có ánh nắng mặt

trời ấm áp, rất thoải mái.

Diệp Tĩnh Gia mặc một chiếc áo sơ mi

trắng phối cùng với quần jean năng động, cô

ngồi trên xích đu, nhắm mắt lại và hơi hơi

ngửa đầu ra để cảm nhận từng làn gió nhẹ

lướt qua, cảm nhận ánh mặt trời ấm áp và

cảm nhận được từng tiếng chim chóc đang

hót.

Diệp Tĩnh Gia cũng đang cảm nhận sự

thoải mái mà từ trước nay chưa từng có, khi

ở nhà họ Hoắc, thời điểm mà cô mong chờ

nhất mỗi ngày chính là giây phút này, cô có

thể an tâm làm chính mình, thỏa thích hưởng

†hụ một chút hương vị của cuộc sống, không

cần phải liên tục kéo căng dây thần kinh của

chính mình.

Ở trước cửa sổ trên tầng hai, Hoắc Minh

Dương yên lặng ngắm nhìn Diệp Tĩnh Gia,

mỗi ngày vào đúng thời điểm này cô đều sẽ

ngồi ở trên chiếc xích đu bên dưới sân kia,

bây giờ nhiệt độ ở bên ngoài cũng vừa đẹp,

quần áo mặc trên người cũng không cần

nhiều cũng không sợ ít, ở bên ngoài cũng

không quá nóng, không đến mức không có

cách nào có thể thoải mái hưởng thụ ánh

nắng mặt trời. Diệp Tĩnh Gia ngước cái đầu

nhỏ lên, để mặc cho mái tóc bồng bềnh bay

theo làn gió, trên người cô toát ra sự trong

lành và tươi mát, niềm vui sướng và hạnh

phúc đơn giản của cô khiến cho anh cảm

thấy được cô là một người rất dễ dàng thỏa

mãn.

†hụ một chút hương vị của cuộc sống, không

cần phải liên tục kéo căng dây thần kinh của

chính mình.

Ở trước cửa sổ trên tầng hai, Hoắc Minh

Dương yên lặng ngắm nhìn Diệp Tĩnh Gia,

mỗi ngày vào đúng thời điểm này cô đều sẽ

ngồi ở trên chiếc xích đu bên dưới sân kia,

bây giờ nhiệt độ ở bên ngoài cũng vừa đẹp,

quần áo mặc trên người cũng không cần

nhiều cũng không sợ ít, ở bên ngoài cũng

không quá nóng, không đến mức không có

cách nào có thể thoải mái hưởng thụ ánh

nắng mặt trời. Diệp Tĩnh Gia ngước cái đầu

nhỏ lên, để mặc cho mái tóc bồng bềnh bay

theo làn gió, trên người cô toát ra sự trong

lành và tươi mát, niềm vui sướng và hạnh

phúc đơn giản của cô khiến cho anh cảm

thấy được cô là một người rất dễ dàng thỏa mãn.

“Chị Tiết, đi nói cho bà chủ biết, buổi tối

tôi cũng sẽ đi đến buổi xem mắt của Hoắc

Minh Vũ.”

“Vâng, cậu chủ.” Chị Tiết không hiểu ra

sao bị gọi đi lên trên tầng, sau đó lại không

hiểu ra sao cả mà đi truyền đạt lại lời này cho

bà chủ nhà mình.

Bà Hoắc biết được Hoắc Minh Dương

đồng ý đi theo thì vô cùng vui mừng, vốn dĩ là

bà ta vẫn còn đang lo lắng đến chuyện Hoắc

Minh Vũ sẽ không đi, nhưng mà bây giờ

Hoắc Minh Dương nói anh cũng muốn đi, vậy

thì Hoắc Minh Vũ cũng không còn bất cứ lý

do gì để từ chối không đi nữa.

“Minh Dương, là mẹ đây.” Bà Hoắc nhanh

chóng đi đến tìm Hoắc Minh Dương, sau khi

đưa tay lên gõ cửa một tiếng thì bà ta lại yên

lặng mà đứng chờ ở cửa một hồi.

“Mẹ vào đi.”

Sau khi nhận được sự đồng ý của Hoắc

Minh Dương, bà Hoắc mới nhanh chóng mở

cửa phòng ra rồi đi vào. Bình thường, bà

Hoắc rất hiếm khi đến tìm Hoắc Minh Dương,

dù có chuyện thì đa số là bà ta cũng sẽ đứng

ở bên ngoài cửa để mà truyền lời, hoặc là bà

†a sẽ tìm một người giúp việc nào đó chuyển

lời thay cho mình, hiếm khi thấy Hoắc Minh

Dương để cho bà ta đi vào trong phòng của

anh, niềm vui đến quá đỗi bất ngờ khiến cho

bà ta có cảm giác không chân thực, vừa

mừng mà lại vừa lo.

“Minh Dương à, mẹ nghe chị Tiết nói con

muốn cùng mẹ đi gặp mặt chú Đinh của con

có đúng hay không?”

“Ừm, con định đi cùng với Diệp Tĩnh Gia,

đến đó xem một chút.” Rất rõ ràng là Hoắc

Minh Dương đang muốn nói cho bà Hoäc,

Diệp Tĩnh Gia vẫn có được địa vị nhất định ở

trong lòng của anh, chí ít coi như là có người

nào đó muốn bắt nạt Diệp Tĩnh Gia thì cũng

sẽ phải cân nhắc đến mặt mũi của anh, suy

tính kỹ càng đến phía anh một chút.

“Ôi trời.” Bà Hoắc bị dọa cho sợ hết hồn,

nhanh chóng lên tiếng đồng ý: “Mẹ thấy con

nghĩ được như vậy thì mẹ cũng yên tâm hơn

nhiều rồi, chỉ cần còn và Diệp Tĩnh Gia sống

chung hòa thuận, hạnh phúc thì mẹ cũng sẽ

cảm thấy vui vẻ, cũng không cần phải lo lắng

thêm điều gì nữa. Điều mà bây giờ mẹ lo lắng

cũng chỉ còn có con và em trai của con,

nhưng mà nếu như con đã có thể nghĩ được

như vậy rồi thì sau này mẹ có thể buông nỗi

lo lắng này xuống được rồi.”

Diệp Tĩnh Gia là một đứa cô gái tốt, việc

cô chăm sóc cho Hoắc Minh Dương đã là

chuyện không còn có gì phải bàn cãi nữa, mà

tuy rằng người làm mẹ chồng giống như bà

†a này có đôi lúc cũng có những hành động

không thể dễ dàng chấp nhận được, nhưng

mà cũng không thể phủ nhận, những cô con

dâu của nhà giàu có thể làm được đến mức

này thì đúng thật là đã ít lại càng ít.

“Mẹ mau đi khuyên nó, bảo nó buổi tối

ngày hôm nay nhớ đến tham gia đi, nếu

không cho dù con có đi thì cũng có tác dụng

gì? Con đã kết hôn rồi.” Hoắc Minh Dương rõ

ràng là đang chế giêu bà Hoắc một cách trá

hình, lúc ban đầu khi anh không muốn kết

hôn, nhưng Hoắc Minh Vũ lại thay anh quyết

định xong một cuộc hôn nhân, bây Hoắc

Minh Vũ kết hôn, để xem bà Hoắc sẽ làm

như thế nào.

Sắc mặt của bà Hoắc bất chợt trở nên

trắng nhợt, thật ra thì những điều mà Hoắc

Minh Dương nói bà ta cũng đã nghĩ đến từ

sớm rồi, nhưng mà thật sự là không còn

cách nào khác, Hoắc Minh Vũ quả thực là

không để cho bà ta có thể bớt lo được, đứa

con trai này của bà ta lại cứ luôn dây dưa

không rõ ràng với Từ Thanh Lam, cho nên bà

†a cũng không còn cách nào nữa mới phải

đưa ra cái hạ sách này, nếu không thì làm gì

lại có bà mẹ nào bằng lòng để cho đứa con

trai cưng của chính mình ngày ngày đi xem

mắt với những cô gái chưa từng quen biết

chứ.

“Chú Đỉnh của con đã nhìn Minh Vũ

trưởng thành từ nhỏ đến lớn, mẹ cũng đã

gặp con gái của nhà bọn họ mấy lần rồi, rất

thích hợp với em trai của con, không có lý do

gì để mà từ chối hết.” Sau khi bà Hoắc nói

xong thì bày tỏ ý định muốn rời đi trước, còn

†âm trạng của Hoắc Minh Dương lúc này

dường như lại có chút không tốt lắm.

“Vậy thì nó cũng phải thích mới được.”

Cuộc hôn nhân của Hoắc Minh Dương đã bị

bà Hoắc làm cho rối tinh rối mù lên rồi, anh

không muốn nhìn thấy Hoắc Minh Vũ cũng

phải trải qua một cuộc sống giống như anh

hiện giờ vậy.

Anh đã trở thành một vật hy sinh, cho

nên anh không muốn có thứ vật hy sinh thứ

hai nữa: “Con hy vọng, đến cuối cùng Hoắc

Minh Vũ có thể bởi vì yêu mà kết hôn.”

Dưới con mắt của tất cả những người

bên ngoài, Hoắc Minh Vũ là người đã kết hôn

rồi, những tin tức liên quan đến Từ Thanh

Lam cũng đã rất nhiều lần bị thổi tung, nói cô

†a thành người thứ ba, vợ bé ở bên ngoài của

Hoắc Minh Vũ, mà cả hai người bọn họ lại

không hề ra mặt tỏ thái độ, cũng chính là vì

muốn phòng ngừa việc một khi đâm thủng

cái màng bọc giả dối này, sau đó Hoắc Minh

Vũ sẽ cùng Từ Thanh Lam quang minh chính

đại chung một chỗ thì bà Hoắc sẽ lựa chọn

làm ra một vài thủ đoạn âm thầm gì đó đối

với Hoắc Minh Vũ.

Bây giờ xem ra, bà ta đã nghĩ tới việc đi

một con đường tắt khác rồi.

“Bất kể nói như thế nào đi chăng nữa thì

mẹ cũng phải tìm cho Minh Vũ một đối

tượng kết hôn môn đăng hộ đối.” Bất kể là ở

trên phương diện nào thì hai người con trai

của bà ta đều cũng vô cùng xuất sắc, nhưng

trong cái đẹp vẫn còn có chỗ khiếm khuyết

đó chính là cả hai người con trai này để

không nghe lời, điều này khiến cho bà ta cảm

thấy mình có chút không quản được hai

người bọn họ, cũng không biết nên làm như

thế nào để quan tâm, lo lắng cho hai người

bọn họ.

“Lúc ban đầu khi mẹ và bố của con ở bên

nhau cũng không phải là vì môn đăng hộ đối,

có thể qua được thì cứ qua, nếu như không

thích hợp ở chung một chỗ thì tình huống sẽ

chỉ rơi vào trạng thái hoàn toàn ngược lại so

với những gì ban đầu mẹ đã dự tính.” Điều

anh đang nói chính là về chính bản thân

mình, những chuyện mà Diệp Tĩnh Gia làm vì

anh, anh đều đã nhìn thấy được, cho nên căn

bản là anh không thể làm được chuyện gì

quá độc ác đối với Diệp Tĩnh Gia, việc đi cùng

với Diệp Tĩnh Gia đến buổi xem mắt của

Hoắc Minh Vũ tối nay, cũng là vì phòng ngừa

cô quá ngượng ngùng, lúng túng.

Xuất phát điểm của tất cả những chuyện

này, cũng là bởi vì Diệp Tĩnh Gia quả thật có

rất nhiều điểm khiến cho anh không thể tìm

ra được tật xấu.

“Minh Dương à, mẹ đi trước nhé, mẹ

muốn đi xem em trai của con một chút, tuổi

tác của con không còn nhỏ nữa, nếu như con

muốn giữ Diệp Tĩnh Gia ở lại, vậy thì hay là

sớm một chút để cho con bé có thai đi, phụ

nữ mà có đứa trẻ rồi thì sẽ không đi được

nữa.” Bà Hoắc nói xong thì cũng nhanh

chóng rời đi, có thể là do bà ta cảm thấy sợ

hãi đối với Hoắc Minh Dương, cho nên chỉ ở

trong phòng của anh một hồi thôi cũng khiến

cho bà ta có cảm giác rất kiềm chế, rất ngột

ngạt. Mà việc đứa con trai này của bà ta biến

thành dáng vẻ như vậy, cũng đều là trách

nhiệm của bà ta.

Nhưng mà vẫn còn tốt hơn Hoắc Minh

Vũ nhiều lắm, cứ coi như là cái gì tên nhóc

đó cũng không làm, thì đứa con này cũng có

biện pháp khiến cho bà ta tức giận đến gần

chất.

“Minh Vũ, con mau ra ngoài này một

chút, mẹ có chuyện muốn nói với con.” Bà

Hoắc đi tới phòng của Hoắc Minh Vũ, thái độ

lúc này của bà ta với thái độ khi mà bà ta ở

cùng chỗ với Hoắc Minh Dương chính là hai

thái cực hoàn toàn khác biệt, giống như trời

với vực vậy, ở trước mặt của Hoắc Minh Vũ

thì bà ta có thể tùy tiện nghĩ như thế nào thì

nói như thế đó.

“Có chuyện gì vậy mẹ?”

Hoắc Minh Vũ nghe thấy được tiếng nói

của bà Hoắc thì cũng nhanh chóng cúp điện

thoại, mới vừa rồi anh ta đang gọi điện thoại

cho Từ Thanh Lam, mà cuộc điện thoại này

cũng đã bị bà Hoắc nghe được: “Nếu như mẹ

có chuyện đó thì mẹ cứ ở ngoài cửa mà nói

là được rồi.”

Hoắc Minh Vũ vừa dứt lời, bà Hoắc đã

ngay lập tức đi vào: “Mới vừa rồi con đang

gọi điện thoại cho ai vậy?”

“Không có, con không có gọi điện thoại

cho ai hết.” Trong lòng Hoắc Minh Vũ âm

thầm trở nên căng thẳng, anh ta không quá

bằng lòng nói những chuyện riêng của mình

và Từ Thanh Lam cho bà Hoắc biết: “Mẹ đến

tìm con có chuyện gì không?”

“Đừng nghĩ đến chuyện lừa gạt mẹ của

con, Từ Thanh Lam tuyệt đối không thể nào

được phép bước chân vào cửa của nhà họ

Hoắc, buổi tối nay anh của con cũng sẽ đi,

con phải bớt chút thời gian ra cho mẹ, tối nay

người một nhà chúng ta đều sẽ chờ con.” Chỉ

vì một bữa cơm vào buổi tối ngày hôm nay

thôi nhưng mà bà ta cũng đã phải chuẩn bị

từ rất lâu rồi, thật vất vả mới có thể tranh thủ

được một thời điểm mà cả hai nhà đều có

người.

Hoắc Minh Vũ vừa mới nghe xong những

lời này thì ngay tức khắc ngồi bật dậy, thứ mà

anh ta sợ nhất chính là mấy loại xem mắt do

bà Hoắc giới thiệu cho anh ta như thế này:

“Con không đi, vừa hay anh trai con cũng đã

nói là anh ấy sẽ đi, vậy thì mẹ cứ để cho anh

ấy đến gặp người ta đi, dù sao thì người bên

ngoài đều đã cho rằng là con đã kết hôn rồi,

còn anh con thì vẫn độc thân.”

“Con muốn để cho anh con phải chịu tội

trùng hôn hay sao? Hơn nữa, nếu như để cho

anh trai của con nghe thấy những lời này, vậy

thì mẹ cũng không thể nào cứu được con

đâu.” Bà Hoắc ngay lập tức lên tiếng hù dọa

Hoắc Minh Vũ, nói: “Những chuyện khác mẹ

đều sẽ mặc kệ không quan tâm đến, nhưng

mà chuyện lớn như chuyện hôn nhân của

con thì mẹ nhất định phải tham dự vào.”

Diệp Tĩnh Gia có chút nhức đầu, cô ngồi

xích đu đến mức cảm thấy có chút choáng

váng, có thể là do ánh nắng mặt trời chiếu

vào, nói tóm lại là bây giờ cô đang cảm thấy

không thật sự thoải mái: “Đau đầu quá…”

Diệp Tĩnh Gia thấp giọng lẩm bẩm một câu,

ngay sau đó thì lập tức rơi vào hôn mê bất

tỉnh.

Hoắc Minh Dương đang ở trong phòng

trên tầng xem tài liệu, không biết tại sao Diệp

Tĩnh Gia ở dưới lầu lại đột nhiên ngất xỉu,

đúng lúc Hoắc Minh Dương ngẩng đầu lên

thì lại vừa vặn nhìn thấy, sau đó anh nhanh

chóng gọi điện thoại cho chị Tiết: “Mau

chóng đi xem tình hình của mợ chủ, cô ấy

đang ở trên xích đu trong vườn hoa dưới nhà.”

Chị Tiết là người nhận được điện thoại,

thấy giọng nói trong điện thoại của Hoắc

Minh Dương đang rất nóng nảy thì cũng

nhanh chóng chạy đi nhìn xem một chút.

Không nhìn thấy thì không biết, nhưng vừa

mới nhìn qua rồi thì ngay lập tức bị dọa cho

giật mình, không biết vì sao Diệp Tĩnh Gia đã

ngất xỉu ở trong vườn hoa trên sân nhà.

Chỉ vừa mới chạy đến được vườn hoa thì

chị Tiết đã nhìn thấy Diệp Tĩnh Gia đang nằm

trên đất, từ dáng vẻ này của cô mà xem ra thì

có vẻ là đã rơi từ trên xích đu xuống: “Mợ

chủ, mợ chủ…”

Chị Tiết gọi mấy tiếng nhưng Diệp Tĩnh

Gia vẫn không tỉnh lại. Thấy vậy, chị Tiết lại

vội vàng gọi điện thoại, bảo thêm vài người

giúp việc đến để đưa Diệp Tĩnh Gia vào trong

nhà, sau đó lại vội vàng đi tìm Bác sĩ Lữ, thật

may là Bác sĩ Lữ vẫn còn chưa đi.

“Không sao hết, chỉ là bị tụt huyết áp mà

thôi, bình thường mọi người chú ý đặc biệt

một chút đến việc ăn uống của cô ấy, đừng

để cho cô ấy ăn những đồ linh tinh và ăn

uống không điều độ.” Sau khi Lữ Hoàng

Trung nhìn qua tình hình của Diệp Tĩnh Gia

một chút thì anh ta cũng thở phào nhẹ nhõm,

mới vừa rồi khi Hoắc Minh Dương vô cùng lo

lắng tìm anh ta đến, anh ta còn tưởng rằng

đã có chuyện lớn gì xảy ra rồi nữa chứ.

Hoắc Minh Dương cứ như vậy mà ngồi ở

trước giường bệnh của Diệp Tĩnh Gia, dường

như căn bản là Diệp Tĩnh Gia không có ý định

tỉnh lại, anh không biết tại sao lại như thế

này, bình thường cơ thể của Diệp Tĩnh Gia

vẫn luôn rất khỏe mạnh mà, không phải sao:

“Cậu xem kỹ lại cho cô ấy một chút đi, xem

còn có bệnh nào khác hay không, tại sao đột

nhiên lại ngất xỉu như vậy chứ?”

“Không có chuyện gì lớn, là do cơ thể quá

suy nhược, yếu ớt, chỉ bồi bổ cho thật tốt là

được, không cần phải quá lo lắng, cậu thế

này thật không giống cậu gì cả.” Những thời

điểm mà Hoắc Minh Dương không bình tĩnh

như vậy thật sự là quá ít, ít đến mức anh ta

cũng đã cho rằng anh là một vị thần mà quên

mất rằng, thực ra anh cũng chỉ là một người

trần mắt thịt: “Không có vấn đề gì mà đột

nhiên lại ngất xỉu như thế sao?”

“Tôi đã cố gắng hết sức rồi, nhưng mà

tình hình hiện giờ của cô ấy cũng đã không

có gì đáng ngại nữa, cậu đừng quá lo lắng.”

Lữ Hoàng Trung nhanh chóng lên tiếng an ủi

Hoắc Minh Dương, anh ta rất sợ làm cho

Hoắc Minh Dương không vui, đến lúc đó ai

biết anh sẽ lại làm ra chuyện khác với bình

thường gì.

Trình độ chữa bệnh của anh ta cũng vẫn

là thứ đáng để nhận được sự khẳng định từ

người khác, bình thường Hoắc Minh Dương

cũng luôn rất tin tưởng, nhưng mà bây giờ,

trên người, trên mặt của anh lại chỉ còn dư lại

dáng vẻ vô cùng nghỉ ngờ, đây là có ý gì vậy?

Lữ Hoàng Trung bất đắc dĩ nói: “Cậu đừng lo

lắng, thật sự là không sao, truyền một bình

nước, đợi một hồi nữa sẽ tỉnh lại thôi.”

Cơ thể của Diệp Tĩnh Gia đúng thật là

không có vấn đề gì, ngược lại là phản ứng

của Hoắc Minh Dương thì lại có chút quá

mức: “Tốt nhất là không sao, nếu không thì

sẽ khiến cho tôi lo lắng mà chết.”

Hoắc Minh Dương không hề để ý chút

nào đến lời mà chính mình mới vừa nói ra,

chẳng qua chỉ là anh đang lo lắng đến mức,

những điều nghĩ trong lòng chưa đi qua đại

não mà đã được nói ra thành lời mất rồi,

nhưng điều này cũng đã đủ để dọa cho Lữ

Hoàng Trung giật bắn mình: “Những lời này

là do cậu nói ra sao?”

“Tôi nói điều gì rồi?” Sau khi nhìn thấy

khuôn mặt đang hiện lên đầy vẻ giật mình kia

của Lữ Hoàng Trung, Hoắc Minh Dương mới

bỗng nhiên kịp phản ứng lại, có phải mới vừa

rồi anh đã nói ra điều gì đó khủng khiếp và

ghê gớm lắm hay không?

“Không hề nói bất cứ điều gì hết.” Lữ

Hoàng Trung nhìn Hoắc Minh Dương, đến

cuối cùng lại không dám nói ra bất cứ ý kiến

nào, ai biết được, lỡ như chọc cho Hoắc

Minh Dương không vui, sau đó làm ra loại

chuyện khác với bình thường thì sao đây.

Lần này thì Hoắc Minh Dương cũng đã

được coi như là hài lòng rồi, anh cứ như vậy

mà ngồi bên cạnh chăm sóc cho Diệp Tĩnh

Gia, không có ý định rời khỏi đó.

“Cậu còn muốn ở lại nơi này sao?”

“Nếu không thì sao? Chung quy nếu như

cô ấy chết ở nhà họ Hoắc thì tôi phải biết

được lý do.” Hoắc Minh Dương nhìn dáng vẻ

yên lặng của Diệp Tĩnh Gia, trong lòng có

chút không nỡ, Diệp Tĩnh Gia rất mỏng manh,



rất yếu ớt, mới vừa rồi vẫn còn thật tốt nhưng

sau khi sưởi nắng một chút lại đã ngất xỉu.

Khi nhìn thấy cô ngất xỉu như thế, trong

lòng của anh cũng giống như bị treo lên vậy,

chỉ hận không thể nhanh chóng chạy xuống

bên dưới để xem xem rốt cuộc là cô đã bị

làm sao, cuối cùng, sau một giây đồng hồ

anh lại lấy lại được sự bình tĩnh, sau đó bảo

chị Tiết đi đỡ cô, thẳng đến lúc mà Lữ Hoàng

Trung trở lại thì anh mới yên tâm. Lữ Hoàng

Trung nói cô không sao, nhưng cho đến bây

giờ, trái tim bị treo lên của anh vẫn còn chưa

được hạ xuống đất.

Nhất định phải thấy được cô tỉnh lại mới

bằng lòng.

Sau khi được truyền thêm đường glu-cô,

Diệp Tĩnh Gia chậm chậm mở mắt ra: “Đây

là…Nơi nào vậy?” Giọng nói của cô vô cùng

khô khốc, cổ họng cũng rất đau rát.

“Tỉnh rồi sao?”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Yêu Phải Tổng Tài Tàn Phế

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook