Yêu Phải Tổng Tài Tàn Phế

Chương 52: Hoắc Minh Dương tức giận

tg S-Oc

11/01/2021

“Vậy thì cậu chuẩn bị đi, bây giờ tôi cần

nghỉ ngơi, lúc này tôi không tính toán kĩ

được.”

“Bà chủ tính như vậy là tốt rồi, mợ chủ

cũng tương đối dễ ức hiếp. Nếu bà chủ

không vừa ý, bà chủ có thể trừng phạt cô ấy

bất cứ lúc nào.” Người ở đầu dây bên kia

thường nói những câu độc ác, khiến mẹ

Hoắc càng cảm thấy không biết chính xác thì

Diệp Tĩnh Gia đã gây ra chuyện gì?

“Tôi không ức hiếp nó, chỉ là do nó tự

chuốc lấy thôi. Được rồi, tôi cúp máy đây, có

gì mai nói chuyện.”

Bà ta cũng có chút mệt mỏi, Hoắc Minh

Dương đã lâu không đập phá như vậy, nhưng

tám mươi phần trăm cũng đã mệt mỏi nên

có lẽ không quấy rối gì nữa.

“Chuyện khác tôi không quan tâm,

nhưng không thể bỏ qua việc làm cho cậu

chủ tức giận như vậy được.” Trong gia đình

phải có quy củ, bất kể ai chọc giận Hoắc

Minh Dương, sẽ không có quả tốt.

“Vâng, cứ theo bà chủ sắp xếp là được

rồi” Ở nhà họ Hoắc không có mấy người

dám làm cho mẹ Hoắc tức giận đâu.

Kiên định với suy nghĩ của mình, mẹ

Hoắc cúp điện thoại, một lúc lâu sau mới

bình tĩnh lại, dám làm chuyện như vậy với

con trai của bà ta, Diệp Tĩnh Gia trong lòng

bà ta càng ngày càng không vừa lòng.

“Chị Tiết, mấy người họ chiều nay đã đi

bao lâu hả?” Giọng mẹ Hoäc rất đanh thép,

sự tức giận với Diệp Tĩnh Gia khiến bà ta

càng hung dữ hơn.

“Đi được hai giờ ạ.” Nhìn dáng vẻ bà chủ,

chị Tiết vội vàng nói hết ra, vì sợ sẽ làm bà

chủ tức giận.

“Đi gọi Diệp Tĩnh Gia xuống đây cho tôi.”

Vốn dĩ không muốn gọi cô xuống vì vẫn

còn chưa rõ đầu đuôi câu chuyện như nào,

bây giờ bà ta muốn biết là rốt cuộc cô đã làm

cái gì.

“Vâng, đi ngay đây ạ.”

Chị Tiết nhanh chóng lên lầu gọi Diệp

Tĩnh Gia, vẫn không quên gợi ý cho Diệp Tĩnh

Gia” Mợ chủ, bà chủ đang rất tức giận muốn

tìm em đấy”

Chuyện gì đến thì sẽ phải đến, cô biết

rằng mẹ Hoäc sẽ không dễ dàng buông tha

cho cô được: “Bà chủ đang đợi em ở phòng

khách, mau đi xuống đi, đừng có làm bà chủ

tức giận.”

Lời nói của chị Tiết khiến Diệp Tĩnh Gia bị

sốc, cô biết mẹ Hoắc là người như thế nào,

nếu cô mà không nhanh chóng đi đến đấy thì

về sau đừng hòng sống yên ổn: “Vâng, cám

ơn chị”

Diệp Tĩnh Gia dịu dàng và lễ phép với

người khác, chị Tiết cảm nhận được lòng tốt

của Diệp Tĩnh Gia, một mợ chủ như vậy mà

luôn bị bà chủ và cậu chủ bắt nạt.

“Chị nghĩ là em nên mặc nhiều hơn một

chút”

Trước khi đi, chị Tiết còn nói nhỏ thêm

một câu.

Lời nói này có ý nghĩa rất rõ ràng, Diệp

Tĩnh Gia do dự, trong những ngày nóng bức

này, cô cùng lắm chỉ mặc quần áo dài tay mà

thôi, cô có thể hiểu được ý của chị Tiết.

“Ừm, em biết rồi, chị đi nghỉ ngơi trước

đi”

Khi chị Tiết rời đi, Diệp Tĩnh Gia vẫn chưa

chịu xuống, cô vẫn đang nhìn mình trong

gương.

Những gì Hoắc Minh Dương vừa nấy nói,

trong lòng cô nhớ rõ từng chữ, hiện tại cảm

xúc cô đang rất lộn xôn, cô không biết là

mình muốn làm cái gì, cũng không biết mẹ

Hoắc sẽ làm gì mình, cô thật sự muốn rời đi.

Cô chỉ cảm thấy có lỗi với mẹ cô và Diệp

Bách Nhiên.

Cô gọi điện thoại cho Hà Thúy Mai, Hà

Thúy Mai bây giờ vẫn chưa ngủ: “Tĩnh Gia, có

chuyện gì vậy?”

“Mẹ, con rất nhớ mẹ.” Diệp Tĩnh Gia nghe

thấy tiếng nói của mẹ, trong lòng cô có chút

bồi hồi, cũng đều là do cha mẹ nuôi nấng,

vậy mà cô lại bị trừng phạt.

“Ừm, con nên sắp xếp về nhà sớm một

chút, mẹ ở nhà chờ con.” Hà Thúy Mai đương

nhiên rất vui khi nghe con gái nói vậy, nhưng

cuộc gọi bất ngờ của Diệp Tĩnh Gia khiến bà

tự hỏi liệu có phải Diệp Tĩnh Gia bị ức hiếp ở

nhà họ Hoắc không.

“Vâng, lúc nào có thời gian thì con sẽ về,

bây giờ con hơi bận nên cúp máy trước, mẹ

đừng lo.” Cô đang muốn hỏi mọi người ở nhà

như thế nào thì nghe thấy tiếng la hét của

Diệp Thiến Nhi: “Âm thanh gì vậy? Có chuyện

gì sao?”

“Thiến Nhi đang tổ chức tiệc tại nhà…”

Diệp Thiến Nhi đang có một bữa tiệc,

quá ồn ào nên là Hà Thúy Mai không thể ngủ

được, lời giải thích này hợp lý hơn nhiều: “Mẹ

không thể chiều Thiến Nhi như vậy được, mẹ

vừa mới bị ốm nên cần phải nghỉ ngơi mà.”

“Không sao đâu, chú Diệp của con còn

chưa về, chờ chú ấy về thì Thiến Nhi sẽ dừng

lại thôi.”

Bà đối với Diệp Thiến Nhi vô cùng bao

dung, Diệp Tĩnh Gia có chút không nói được,

cô không biết mình là gì trong cái nhà này:

“Vậy tùy mẹ, mẹ cố gắng chăm sóc sức khỏe

đừng làm cho con lo lắng.”

“Được rồi, mẹ nghỉ ngơi sớm đi.”

Diệp Tĩnh Gia nói xong cúp điện thoại, hít

sâu một hơi, xuống lầu gặp mẹ Hoắc.

Bà ta cũng đã khá hài lòng với Diệp Tĩnh

Gia, mặc dù cách ăn ở không tốt lắm nhưng

cô chưa gây ra phiền phức gì lớn, bây giờ

không biết là cô uống nhầm thuốc gì, khiến

bà ta rất không hài lòng.

“Diệp Tĩnh Gia, con có biết tại sao mẹ gọi

con xuống không?” Mẹ Hoắc nói với Diệp

Tĩnh Gia một cách nghiêm túc, thật ra thì bà

ta không muốn trừng phạt Diệp Tĩnh Gia,

nhưng là do cô không hiểu chuyện.

“Con biết, mẹ đừng tức giận, chân của

Hoắc Minh Dương cần phải được chữa lành,

nhưng vì khúc mắc của anh ấy vẫn chưa hết,

nên anh ấy nhất quyết không chữa trị.” Diệp

Tĩnh Gia thật sự là muốn tốt cho Hoắc Minh

Dương, nhưng mọi người không hiểu, cô vẫn

muốn nói rõ với mẹ Hoắc.

“Những gì con nói rất có lý, mẹ không có

lý do gì để bắt bẻ con cả.” Mẹ Hoắc nhìn Diệp

Tĩnh Gia, có chút thất vọng, bà ta không ngờ

Diệp Tĩnh Gia lại trốn tránh trách nhiệm bằng

cách này.

“Con thực sự có ý này, nhưng do con

_ không suy nghĩ chu đáo.”

Sự suy nghĩ không chu đáo của cô đã

khiến cho Hoắc Minh Dương giận dữ như

vậy, mất mặt trước mặt rất nhiều người, điều

quan trọng nhất là đưa anh đến gặp Tô

Thanh Anh, trong nhà họ Hoắc, Tô Thanh

Anh là một cấm kị: “Quỳ xuống.”

Diệp Tĩnh Gia không phản kháng, quỳ

xuống đất để mặc cho mẹ Hoắc trách móc.

“Tôi cho cô vào nhà họ Hoắc, để cô đối

xử với Minh Dương như vậy hả?” Mẹ Hoắc

cầm gậy đánh Diệp Tĩnh Gia một cái thật

mạnh.

Cảm nhận được toàn thân đau rát: “Đừng

có cảm thấy oan ức, cũng đừng trách tôi, đây

là quy củ của nhà họ Hoäc.”

Từ khi Diệp Tĩnh Gia được gả vào nhà họ

Hoắc, tổng thể thì cô đã làm rất tốt, nếu

những điều nhỏ này không được trọn vẹn thì

cô sẽ không có chỗ đứng trong nhà họ Hoäc.

“Ai dạy cô đưa chồng đi gặp người phụ

nữ khác hả? Cô đang muốn nhà họ Hoắc

mang tiếng sao?” Một gậy khác được vụt

xuống, lần này hoàn toàn là trừng phạt Diệp

Tĩnh Gia vì đã tự tiện đưa Hoắc Minh Dương

đi gặp phụ nữ khác.

Bà ta sẽ không bao giờ cho phép Hoắc

Minh Dương rời khỏi sự kiểm soát của mình.

“Còn một chuyện nữa, ai cho cô xen vào

chuyện của người khác.” Gậy này vô cùng tàn

nhãn, Diệp Tĩnh Gia đột nhiên cảm thấy thắt

lưng đau đớn.

Lúc trước chỉ tát cô ba cái, bây giờ cô

cảm thấy sớm muộn gì cô cũng sẽ chết ở

nhà họ Hoắc.

“Bà chủ, đừng đánh nữa, đánh như vậy

chết người đấy.” Chị Tiết vội vàng đứng dậy,

thật sự không thể chịu đựng được nữa, đã

vụt mấy gậy rồi, tuy là bà chủ đã khống chế

sức của mình, đánh không ra máu, nhưng rõ

ràng trên lưng Diệp Tĩnh Gia có dấu vết. .

“Tôi không cần biết cô có rõ ràng quy củ

nhà họ Hoắc không, tóm lại, đừng có chọc

giận tôi, nếu không thì cô đừng hòng sống

yên ổn ở nhà họ Hoắc này” Một gậy đánh về

phía chị Tiết, nhưng lực nhẹ hơn rất nhiều.

Chị Tiết né một chút, suýt chút nữa thì

trúng vào eo của chị ấy.

“Bà chủ, bỏ qua cho mợ chủ đi, cô ấy bây

giờ vẫn còn đang trẻ, cô ấy vẫn chưa hiểu

được nhiều chuyện.” Chị Tiết tiếp tục nói đỡ

cho Diệp Tĩnh Gia.

Hoạn nạn mới biết được chân tình, Diệp

Tĩnh Gia cảm thấy chị Tiết rất vĩ đại, cho tới

bây giờ có rất ít người đối xử tốt với cô.

“Cô đúng là rất chân thành với nó đấy.”

Khi mẹ Hoắc nói ra điều này, rõ ràng là bà ta

không hài lòng với Diệp Tĩnh Gia: “Quay về đi,

tôi cũng không chấp nhặt với chủ tớ hai

người nữa. Chị Tiết, cô ở nhà họ Hoắc nhiều

năm như vậy rồi, cũng hiểu quy củ, một gậy

vừa rồi là đúng.”

Lời nói của mẹ Hoắc vẫn chua chát như

mọi khi, khi bà ta nói điều này, chị Tiết vội

vàng gật đầu.

Diệp Tĩnh Gia đột nhiên biết được rằng

cô phải chú ý đến nhiều điều hơn để tồn tại

trong nhà họ Hoắc này, và một chút bất cẩn

sẽ khiến kết cục tồi tệ hơn bây giờ.

Sau lưng đang nóng như lửa đốt, cô đau

đớn không thể duỗi thẳng lưng mình được,

phải rất cố gắng mới đứng dậy nổi.

Cô cho rằng Hoắc Minh Dương không

đánh mình thì đã tránh được một chuyện,

nhưng kết quả lại còn thảm hơn, bây giờ so

với bị Hoắc Minh Dương ra tay còn tàn nhẫn

hơn nhiều.

“Sao, không quay về hả? Có tin là tôi sẽ

đổi ý không? Lúc đấy thì đừng mong về được

nữa.” Mẹ Hoắc nhìn thấy Diệp Tĩnh Gia không

chịu nhúc nhích, còn tưởng rằng cô sẽ ở lại

chỗ này, nên nhanh chóng chỉ tay về phía

Diệp Tĩnh Gia.

Nhà họ Hoắc đã cho cô rất nhiều tiền để

giúp nhà họ Diệp trở lại, nhưng lần đầu tiên

cô cảm thấy liệu mình có thể sống sót hay

không.

“Vâng, con biết rồi.”

Sau khi Diệp Tĩnh Gia đứng dậy đi được

vài bước, Hoắc Minh Dương vội vàng chạy

vào nhà, nhìn thấy mọi thứ trước mặt, còn

cây gậy trên tay mẹ Hoắc, anh chợt hiểu ra.

“Mẹ, bây giờ là thời đại nào rồi, đánh

người là phạm pháp.” Hoắc Minh Dương

không thể tin được làm sao mẹ mình lại tàn

nhãn như vậy.

“Cái gì mà phạm pháp chứ? Ở trong nhà

họ Hoắc, mẹ chính là pháp luật, nếu làm sai

thì phải bị trừng phạt.” Mẹ Hoắc độc đoán,

Hoắc Minh Dương không muốn nói thêm,

liền đi thẳng lên lầu, lúc đi ngang qua Diệp

Tĩnh Gia thì liếc nhìn một cái để xem cô có bị

thương hay không.

Ánh mắt quan tâm của anh không thoát

khỏi mắt Diệp Tĩnh Gia.

Hoäc Minh Dương lên lầu, mẹ Hoắc cũng

không thèm đếm xỉa đến Diệp Tĩnh Gia nữa,

đi thẳng về phòng.

Chịu đựng cơn đau dữ dội trên lưng, cô

quay trở lại phòng ngủ của mình, phát hiện

của phòng đã bị đóng chặt.

Mẹ Hoäc có vẻ không định cho cô về

phòng ngủ tiếp, không biết cô đã làm gì mà

lại rơi vào tình cảnh này.

Cô tìm được một phòng kho nhỏ, cô

đành phải ở đây một đêm.

Vết thương của Diệp Tĩnh Gia đau đến

mức không dám xoay người, nằm sấp ở đấy,

thậm chí không dám sờ lên lưng.

“Chị có bị ngốc không mà lại để mẹ đánh

như thế chứ?” Hoắc Minh Vũ không tin lại có

một người ngu ngốc như thế, bị đánh như

vậy rồi mà vẫn ở lại nhà họ Hoắc.

“Không còn cách nào, ai bảo tôi dẫn anh

cậu đi gặp người đó chứ.” Trong lòng cô biết

rõ kết quả, lần đầu tiên đưa ra quyết định này,

cô đã nghĩ đến kết quả.

“Kết quả là bây giờ anh tôi không vui, mà

chị lại bị đánh như này.” Anh ta không biết tại

sao Diệp Tĩnh Gia lại làm như vậy, thật ra thì

dù chân của Hoắc Minh Dương có tốt hay

không thì kết quả đều giống nhau: “Bác sĩ

Lục, tôi có bệnh nhân ở đây, mau tới đây.”

Hoắc Minh Vũ đã tốt bụng gọi bác sĩ cho

Diệp Tĩnh Gia.

Anh ta không muốn Diệp Tĩnh Gia có gì

xảy ra ở nhà họ Hoắc.

“Tại sao… tại sao cậu lại muốn giúp tôi?”

Diệp Tĩnh Gia ngờ vực nhìn người đàn ông ở

cửa, cô chưa từng hiểu rõ về người đàn ông

này, luôn làm những việc mà cô không tưởng

tượng được.

“Tôi không giúp chị, tôi không muốn vụ

bê bối này lan rộng.” Câu trả lời của anh ta

không có sai sót gì, Diệp Tĩnh Gia cũng

không thể phản bác lại.

“Dù thế nào cũng cảm ơn cậu.”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Yêu Phải Tổng Tài Tàn Phế

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook