Trang Chủ
Ngôn Tình
Yêu Nữ Hoành Hành
Chương 10

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Edit: Shiyu

Beta: Bạch Liên + Hamano Michiyo(Momo)

Trịnh Lệ Trinh nhìn chị gái của mình, lo lắng thở dài.

Chiều hôm đó, cô chạy về văn phòng lấy tư liệu cho xã trưởng, lại phát hiện chị họ té xỉu ở trong phòng, làm cô sợ tới mức gần chết, vội vàng nâng chị dậy rồi hốt hoảng lay gọi, chị họ mới từ từ tỉnh lại.

Cô nói muốn đưa chị họ đi bệnh viện, nhưng chị lại nói không cần lo đâu, rồi đẩy cô ra, tự mình đi về.

Ngày thứ hai, chị vẫn như cũ đúng giờ xuất hiện trong công ty bọn họ.

Ngày thứ ba, ngày thứ tư, hết một tháng sau, cô nhìn thấy chị họ không có biểu hiện nào khác thường mới chậm rãi yên tâm được.

Nhưng mà chuyện ngày đó, mặc kệ cô tra hỏi thế nào, chị họ nhất định không nói bất cứ điều gì, mà cô đâu dám đi hỏi xã trưởng chứ.

Bây giờ chẳng biết vì sao, xã trưởng khiến cô có cảm giác rất sợ hãi, rõ ràng vẫn cười cười với cô như ngày xưa nhưng sao Trịnh Lệ Trinh lại thấy nụ cười này lạnh lùng như băng giá. Lần đầu tiên cô phát hiện thì ra ông chủ của mình cũng có được khí thế mạnh mẽ như vậy, chưa cần nói ra câu gì đã có thể khiến đối phương run rẩy kinh hoàng.

Sắc mặt ông chủ càng lúc càng khó coi, lúc đầu cô nghĩ là do chị họ của mình xuất hiện ở đây, ai biết được có một hôm chị ấy tới chậm hơn so với bình thường hai giờ, tính tình ông chủ lại càng trở nên tồi tệ hơn rất nhiều.

Anh không chơi trò chơi, không xem tư liệu, không nói lời nào, chỉ đứng bên cửa sổ chẳng nói một lời, làm cô không dám bạo gan đi tới trêu chọc! Cô không biết bên cửa sổ có cái gì đẹp mắt cả, ngoại trừ đường xá ra thì chỉ có xe cộ mà thôi, phong cảnh bên ngoài cửa kính văn phòng của bọn họ đẹp đến thế sao? Bây giờ ông chủ thật đáng sợ, cô rất muốn từ chức nha, nhưng mà đáng buồn thay, cô thậm chí còn không dám mở miệng nữa.

Trịnh Lệ Trinh dè dặt cẩn trọng nhìn nhất cử nhất động của xã trưởng, phát hiện theo thời gian, sắc mặt ông chủ càng ngày càng khó coi, sau đó đột nhiên hai mắt ông chủ sáng rực lên một chút, nâng cổ tay nhìn đồng hồ, rồi đột ngột xoay người nói với cô: “Tôi đi ra ngoài một chuyến.”

Vừa mở cửa ra, anh liền nhìn thấy chị họ cô đang đứng ngoài cửa , xã trưởng làm như không thấy người ở đó, vẻ mặt lãnh đạm tiêu sái bước qua.

Rõ ràng vẻ mặt ông chủ lúc không thấy chị họ ở đây còn khủng bố hơn lúc chị ấy có mặt! Trịnh Lệ Trinh vô cùng hiếu kỳ với khúc mắc tình cảm của hai người này, lại không dám bạo gan đi tìm hiểu tin tức.

Hai người kia, càng lúc càng quỷ dị. ‎

Ông chủ vẫn không thèm để ‎‎ý tới ai, mà chị họ vẫn không nói lời nào, ngồi im một chỗ như vậy, thế nhưng không khí giữa hai người lại thấp đến mức cô không sao hít thở nổi, may mà gần đây ông chủ đang bận rộn việc gì đấy nên thời gian ở văn phòng không nhiều, thế nên cô mới có thể miễn cưỡng thoải mái được một chút.

“Chị, chúng ta đi ăn cơm đi.” Cô lôi kéo chị họ đang an tĩnh ngồi một chỗ kia, nhắc chị đã tới giờ ăn cơm rồi.

“Em cứ đi trước đi.” Ánh mắt liếc về phía chỗ ngồi không người đằng xa, cô lật tiếp một tờ của quyển tạp chí đang đặt trên đầu gối, im lặng đáp. Gần đây hình như công việc của anh rất bận rộn, cơ hội nhìn thấy anh không nhiều, nhưng mà cô lại không dám tìm đến tận nhà anh.

Lần trước lúc anh nói những lời kia khiến Hạ Thấm Đồng khổ sở rất nhiều, nhưng cô vẫn đến đây, bởi vì Thẩm Luật đã từng nói, bản tính của cô chính là quá kiên cường, một khi đã nhận định điều gì thì tuyệt đối không bao giờ thay đổi.

Cô yêu Thẩm Luật, không phải xúc động cũng không phải là chuyện nhất thời, vì yêu anh, thế nên cho dù anh có đối xử với cô như thế nào, cô cũng sẽ không bao giờ buông tha.

“Gần đây khẩu vị của chị không tốt, gầy đi rất nhiều.” Trịnh Lệ Trinh nhìn vẻ mặt thanh lệ của chị họ giờ đã trở nên héo hon, sắc mặt thực sự không dễ nhìn, ông chủ nhà cô cũng thật nhẫn tâm quá, sao có thể ép buộc chị họ đến mức này mà mắt cũng không thèm chớp cơ chứ?

“Ừm, nóng quá!”

“Nóng?” Trịnh Lệ Trinh giật mình nhìn chị họ, đã sắp tới năm mới rồi, sao có thể nóng được chứ? Cô vươn tay sờ lên trán Hạ Thấm Đồng, ừm, có nóng hơn một chút, song không giống như sốt mà có khả năng gần đây chị họ lo lắng quá nhiều, tâm tư bất an nên sức khỏe yếu dần thôi.

“Mặc kệ có chuyện gì cũng phải ăn cho no trước đã.” Cô lôi kéo chị, lại nhìn thấy ánh mắt Hạ Thấm Đồng vẫn nhìn chằm chằm vào ghế ngồi của ông chủ, Trịnh Lệ Trinh liền lập tức hiểu ra: “Chị yên tâm, hôm nay ông chủ sẽ không về đây đâu.”

“Vì sao?”

“Ngày hôm qua, anh ấy có gọi điện thoại cho em, bảo em xử lý mấy vụ án mất tích kia, điều đó chứng tỏ ngày hôm nay anh ấy nhất định sẽ không quay về!”

“Phải không?” Hạ Thấm Đồng chua chát nói, thì ra anh sẽ gọi điện báo cho Trịnh Lệ Trinh mọi điều, cũng phải thôi, hiện giờ trong mắt, trong lòng anh không còn có cô nữa, cho dù biết mỗi ngày cô đều đến đây, anh cũng đâu cần thiết phải báo cho cô biết lịch trình của mình chứ?

“Cho nên chúng ta đi ăn cơm thôi, người không ăn cơm làm sao có thể khoẻ được?” Không thèm phân trần, Trịnh Lệ Trinh lôi kéo Hạ Thấm Đồng đi xuống dưới lầu ăn cơm.

Quán ăn nhỏ này đã lâu năm nên khá cũ, nhưng đồ ăn ở đây rất có hương vị, lại thơm ngon, diện tích quán không lớn, khách khứa trong này hầu hết đều là các bị khách quen, lúc các cô tiến vào đã qua thời gian cơm trưa nên người đã bớt đi không ít.

Hạ Thấm Đồng ngồi xuống ghế, có chút không khỏe, ở đây mùi dầu nặng quá, khiến cô có cảm giác ghê tởm, nhưng nếu không ăn ở chỗ này thì nên đi nơi nào đây? Hôm nay anh sẽ không quay về, cho dù cô có chờ lâu đến mấy cũng không nhìn thấy anh được.

Anh đã hạ quyết tâm sẽ không để ý tới cô nữa, đúng không? Mặc kệ cô làm như thế nào, anh đều không quan tâm đến cô nữa, nhưng mà không sao, đây là cô nợ anh, vì thế cho dù phải dùng một năm, hai năm, thậm chí là mười năm, là cả đời, cô đều có thể chờ đợi được.

Hạ Thấm Đồng chính là một người con gái cố chấp như vậy.

Cô bị như vậy có lẽ là đáng đời…Hạ Thấm Đồng cười khổ trong lòng, trước kia khi anh vẫn còn ở bên cạnh, anh luôn yêu chiều, nâng niu cô trong lòng bàn tay, mà cô chẳng những không biết qu‎ trọng, còn tàn nhẫn xua đuổi anh ra khỏi cuộc đời mình. Đến bây giờ, anh đã buông tha cho cô, rời xa cô, cô lại trở thành kẻ mất đi mới biết được ‎ý nghĩa quan trọng của anh đối với mình, mỗi ngày đều cố chấp xuất hiện trước mắt anh, yên lặng chờ đợi.

Cuộc sống của cô không được phong phú giống như anh, Thẩm Luật yêu thích sự tự do, tùy chỗ tùy lúc đều có thể nghĩ ra một đống việc để làm, còn cô chỉ là một đứa con gái bình thường, hơn nữa tính tình lại trầm lặng, chẳng biết làm thế nào, cũng chẳng biết mình có thể làm được hay không, thế nên chỉ có thể ngây ngốc canh giữ bên người anh, hy vọng có một ngày anh không còn giận cô nữa.

Tự làm tự chịu……Chính là hình dung tốt nhất cho số phận cô bây giờ.

Nhưng anh lại trốn tránh cô như thế, thậm chí ngay cả văn phòng thám tử của mình cũng không thèm quay về, liệu có phải bất luận cô làm như thế nào, anh cũng sẽ không quay đầu lại hay không?

Phải đối mặt với sự lãnh đạm của anh trong một thời gian dài như thế, nếu nói cô không bị nhụt chí, đó là gạt người…Anh không nhìn cô, anh cự tuyệt cô, một lần, hai lần, rồi vô số lần nữa, đã lâu như vậy, cô cũng nên tính đến chuyện buông tha tất cả rồi.

Có lẽ mọi chuyện đã quá muộn để cứu vãn, có những chuyện qua đi chính là qua đi, bất luận ta có làm như thế nào cũng không thể vãn hồi lại mọi thứ, hơn nữa lúc này, cô không còn động lực để đi về phía trước nữa, vì nơi đó căn bản chẳng có lấy một tia hy vọng nào, cô thật sự, thật sự quá mệt rồi.

Vì sao phải tự làm cho bản thân đau khổ? Cho dù lúc trước cô đã làm sai, nhưng vì sao anh nhất định phải đối xử với cô như thế chứ?

Thẩm Luật, nếu anh còn làm vậy, em thực sự sẽ…

“A, kia không phải ông…” Trong miệng vẫn còn ngậm thìa cơm, Trịnh Lệ Trinh ngẩng đầu, chỉ vào cái tivi cách đó không xa, giật mình đến nỗi suýt chút nữa nuốt cả thìa vào bụng.

Hạ Thấm Đồng vốn không phải kẻ hay hiếu kỳ, nhưng khi nghe thấy lời của em họ, cô lập tức xoay người, nhanh chóng nhìn về phía tivi.

Trong các nhà hàng gia đình nho nhỏ, luôn để một cái tivi để khi ăn cơm, khách hàng có thể xem được, khi nghỉ ngơi, ông chủ cũng có thể giải buồn, đây là chuyện thật bình thường.

Hạ Thấm Đồng không phải người thích xem tivi, nhưng bởi vì hôm nay, người xuất hiện bên trong kia là người mà cô vô cùng quen thuộc, nên hai mắt Hạ Thấm Đồng không sao dời khỏi màn hình được.

Bây giờ là thời sự buổi trưa, cô phóng viên ăn mặc sạch sẽ, gọn gàng, đứng trước ống kính lưu loát nói: “Hiện giờ chúng tôi đang đứng trước cửa tòa án Đài Bắc, nơi đây vừa mới xảy ra một vụ đả thương người vô cùng nghiêm trọng, theo như lời của cảnh sát, đó là những tàn dư còn sót lại của bang Thanh Viễn đã bị họ giải tán gần đây. Ba người này là vì đại ca Giang Nhất Sơn của mình vừa mới bị phán xử hai mươi năm tù vào một giờ trước nên mới trả thù luật sư của phía cảnh sát, Thẩm luật sư hiện đang bị trọng thương không hề nhẹ, cùng với những cảnh viên đi cùng.”

Màn hình tivi lại thay đổi, xuất hiện cảnh tượng một nhân viên cứu hộ đang nâng người bị thương lên xe cấp cứu.

“Trời ạ, sao tên nghe qua giống ông chủ thế chứ, không biết có phải anh ấy hay không nữa, chị họ, chị nói xem…” Trịnh Lệ Trinh nghiêng người định hỏi, lại phát hiện bên cạnh mình đã chẳng còn ai.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy chứ?

[http://dieptuvi.wordpress.com]

Tin tức của truyền thông luôn khoa trương, từ trước đến nay Thẩm Luật đều biết rõ, dù sao anh cũng thích nhất là xem một ít sự việc khoa trương lại giả tạo. Nhưng mà lần này nhân vật chính đổi thành anh….

“Chỉ trúng đạn vào cánh tay mà thôi, thế mà dám làm quá lên nói mình bị trọng thương sắp chết, mấy người này không đi làm biên kịch thì thật lãng phí sức tưởng tượng của mình.” Rõ ràng ngay cả xe cứu thương anh cũng không thèm ngồi, tự mình lái xe đến bệnh viện cơ mà.

Thẩm Luật vứt đống báo chí trong tay sang một bên, mở tivi ra, tất cả đều đang đưa tin về vụ đấu súng trước cửa tòa án.

Chuyện gì vậy chứ? Rõ ràng đây chỉ là một vụ án bình thường thôi, thế mà một tuần đã qua vẫn không hề có dấu hiệu giảm nhiệt.

“Bởi vì những hành động đen tối kéo theo sau việc này sẽ vô cùng thuận lợi, dân chúng lại vô cùng chú ý, cậu cũng biết truyền thông chính là như vậy, mọi người cảm thấy hứng thú với cái gì, bọn họ liền truyền bá về cái đó.” Trình Dịch Dương cẩn thận gọt quả táo trong tay, đao pháp thuần thục, vỏ táo hồng hồng mang theo chút thịt từng chút rơi ra, từng vòng từng vòng đều đều.

“Báo viết thì báo viết, vì sao cứ nhắm vào em không tha chứ?” Thẩm Luật vừa tức giận vừa bất bình oán thán, thật là, cả cuộc đời anh chỉ muốn ẩn mình sống tự tại mà thôi, giờ mọi việc thành như vậy, người trong nhà cũng phát hiện ra chuyện mấy năm nay anh đều giúp Trình Dịch Dương xử lí các vụ kiện cáo rồi, thế là Thẩm Nhược Định lập tức mặt mày hớn hở tươi cười, lại bùng phát suy nghĩ muốn anh quay lại giới tư pháp.

Mà vài vụ kiện qua tay anh trước đây cũng bị phát hiện, chỉ trong một đêm, nhiệt độ mà năm đó anh phải vất vả lắm mới hạ thấp, hiện tại lại nổi lên! Anh hận nhất chính là phát sinh tình huống như vậy.

“Sớm biết như thế, lúc trước em không nên đáp ứng tiếp nhận vụ này mới đúng.” Đều tại dạo trước thiếu nợ Trình Dịch Dương một ân tình, thế nên mới không thể từ chối được vụ này, “Đáng ra nên nói để anh nhờ người khác đến thụ lý mới đúng.”

“Ngay cả Diệp Ngữ Nam còn không dám nắm chắc sẽ thành công mười phần, ngoại trừ cậu ra ai có thể đảm nhiệm được chứ?” Trình Dịch Dương đưa miếng táo qua.

Diệp Ngữ Nam vốn nổi tiếng là luật sư lớn, từ lúc xuất hiện đến giờ đã có được vô số công danh chiến tích lẫy lừng, nhưng riêng lần này, sau khi xem qua tư liệu, anh ta lại chỉ dám chắc thắng được năm phần.

Dù sao, Giang Nhất Sơn xuất ra mấy chục ngàn đôla, từ nước Mỹ mời tới đoàn luật sư Mộng Huyễn(1) trong truyền thuyết, mọi công kích đều bị khắc chế, trăm trận trăm thắng, ngay cả chết cũng có thể nói thành sống, một tổ chức quyền lực như vậy, hơn nữa bằng chứng mà cảnh sát nắm giữ, kỳ thực cũng không có sức thuyết phục mạnh mẽ, cho nên vụ kiện này vô cùng khó khăn.

(1) Đoàn luật sư nổi tiếng của Mỹ trong vụ kiện của O.J. Simpson. Mọi người chỉ cần lên google search “Phiên tòa thế kỷ xét xử O.J.Simpson” là ra ah. Ta ko tìm thấy tên gốc nên để nguyên tên Hán Việt. *BL: Bà tác giả quăng boom ghê quá*

Trình Dịch Dương cũng biết, vụ án lần này gây chú ý đến nhiều người, Giang Nhất Sơn lại càng khiến nhiều người quan tâm, nếu để cho Thẩm Luật xuất hiện, sẽ có những chuyện nhất định không thể tiếp tục giấu giếm, nhưng ngoại trừ cậu ta, ai có thể sáng tạo nên kỳ tích? Bất đắc dĩ, đành phải lôi kéo cậu em vợ vào.

Cho tới bây giờ Thẩm Luật đều là người thẳng thắn, nhận là nhận! Gần đây bọn họ đều bận rộn nghiên cứu chuyện này, mỗi ngày làm việc hai mươi giờ, mệt mỏi liền trực tiếp ngủ ở trong văn phòng, bất quá cuối cùng cũng có thành quả.

Ở toà án, Thẩm Luật lại một lần nữa thể hiện khả năng luật sư thiên phú của mình, tài ăn nói sắc bén, từng câu từng chữ đều đi thẳng vào vấn đề chính, gắt gao chế trụ luật sư bên biện, làm cho bọn họ không có lỗ hổng để chui, cuối cùng hoàn mỹ đem Giang Nhất Sơn định tội.

Đoàn luật sư Mộng Huyễn, lần đầu tiên nếm mùi thất bại, vẫn là thua trên tay Thẩm Luật, anh nghĩ bọn họ đời này có lẽ sẽ không quên chuyện như vậy.

Thẩm Luật cầm lấy quả táo, không khách khí cắn một ngụm, “Thật sự là phiền phức, rõ ràng em đã có thể lặng lẽ rời khỏi tòa án rồi, né tránh giới truyền thông. Ai biết được mấy tên ngu kia lại đi cầm súng chạy tới bắn phá, đầu năm nay sao vẫn còn những thằng ngốc như vậy tồn tại chứ?!” Khắp nơi đều có cảnh sát mà cũng dám chạy tới gây loạn, đúng là một lũ chê mạng mình dài quá, còn dám đánh bị thương vài người cảnh sát nữa, không khéo phải ăn cơm tù đến một trăm năm sau chứ chẳng đùa.

“Cậu yên tâm, về phía cha mẹ anh đã trấn an giúp rồi.”

“Thế thì mọi chuyện về sau, em không quan tâm nữa, anh tự xử lí đi.”

“Được.”

“Chị em không làm phiền anh sao?”

“Hoàn hảo.”

Sự thật thì, Thẩm Kiều chính là một cô gái hay bao che khuyết điểm, lúc biết được chuyện này, thiếu chút nữa cô đã vọt vào nhà giam hành hung mấy kẻ dám đánh em trai mình một trận rồi, cô chính là người như thế, mình bắt nạt em thì được, nhưng người khác thì tuyệt đối không, đương nhiên cô cũng giận anh không kém, nói anh kéo em trai mình vào vòng nguy hiểm.

“Ừm, em tin, anh có thể xử lí tốt được mọi việc mà.” Đối với cái loại đàn ông phúc hắc thâm hiểm như anh rể mình này, Thẩm Luật trước giờ đều bội phục sát đất, chị của anh nhìn như nữ vương trong nhà, kì thật đã bị Trình Dịch Dương ăn sạch rồi, còn vui vẻ đến chết đi được nữa, đúng là…

Tiếng đập cửa nhẹ nhàng truyền đến, sắc mặt Thẩm Luật lập tức trầm xuống.

Trình Dịch Dương nhìn đồng hồ đeo tay, cười nói: “Rất đúng giờ, không phải sao?”

Sắc mặt cậu em vợ của anh càng lúc càng khó nhìn hơn rồi.

Trình Dịch Dương đứng dậy, mở cửa phòng bệnh ra, người bước vào là một cô gái thanh lệ như nước, vẻ mặt bình tĩnh lạnh lùng.

Một tuần qua, anh và cô coi như cũng đã quen biết nhau rồi. “Cô Hạ.”

Hạ Thấm Đồng khẽ gật đầu, thái độ lãnh đạm, ánh mắt hoàn toàn chỉ nhìn vào người đang nằm trên giường bệnh.

Được rồi, xem ra nơi này đã không còn chỗ cho anh dung thân nữa, Trình Dịch Dương hết sức thức thời, tạm biệt hai người, lúc khép cửa phòng lại còn buông thêm một câu: “Đúng rồi, cô Hạ.”

Chờ Hạ Thấm Đồng ngước mắt lên nhìn mình, anh mới cười nhàn nhạt nói: “Canh gà lần đó, uống ngon không?” Nói xong, không chờ cô trả lời đã đóng ngay cửa lại.

Đây là chuyện gì? Hạ Thấm Đồng có chút nghi hoặc quay đầu, lại nhìn thấy người đàn ông đang nằm trên giường bệnh có vài phần không được thoải mái, cô đột nhiên nhớ tới việc lần trước anh tự tay hầm canh cho mình, một tay nấu một tay cầm điện thoại hỏi anh rể. Xem ra, Trình Dịch Dương đang muốn chế nhạo Thẩm Luật, không biết anh đã chọc giận anh rể mình chỗ nào thế?

Nghĩ đến lần trước anh nấu canh để chăm sóc mình, ánh mắt cô càng trở nên ôn nhu hơn, đi đến bên giường, đặt bình giữ ấm lên cái tủ gần đó. “Hôm nay em nấu canh cá, món này rất có ích với miệng vết thương đấy!”

Anh hừ lạnh một tiếng, không để ý tới cô, luôn là như thế.

Không biết vận mệnh có phải đang trêu đùa cô hay không, khi cô đã mệt mỏi và muốn buông tha tất cả rồi, đột nhiên lại truyền đến tin tức anh bị thương, lúc ấy cô thực sự hoảng hốt, mọi ý chí và lòng can đảm đều bị tê liệt.

Trên tivi nói anh bị thương rất nặng, cho nên cô vội vàng chạy đến bệnh viện muốn nhìn anh, nhưng lại bị ngăn cản, bởi vì sự kiện này đưa tới bệnh viện rất nhiều những kí giả của giới truyền thông, thế nên phòng bệnh được bố trí rất nghiêm mật.

Về sau may mắn cô gặp được Trình Dịch Dương, anh ta đưa cô đi đến phòng bệnh của Thẩm Luật, cô mới biết thật ra anh chỉ bị thương ở cánh tay mà thôi.

Lúc trên đường đi tới bệnh viện, cô miên man suy nghĩ rất nhiều, hoảng hốt không cách nào bĩnh tĩnh suy nghĩ được, nếu anh thật sự bị thương nặng, cô phải làm sao bây giờ? Nếu thế giới này không còn Thẩm Luật, cô còn có thể sống nổi sao?

Có lẽ cô nên cho chính mình thêm một cơ hội nữa, nếu lần này lại không được, cô liền….

Vỗ về bụng mình, Hạ Thấm Đồng tự nhủ với bản thân, cố gắng thêm một chút, thử lại thêm lần nữa….Tâm tư trở nên kiên định hơn, thì ra tình yêu của cô với Thẩm Luật đã sâu sắc đến mức này rồi! Một khi đã thế, cô sẽ thử thêm một lần nữa, canh giữ bên người anh, mặc kệ anh đối xử thế nào với mình đều không hề sao cả.

Một tuần nay, mỗi ngày cô đều đến bệnh viện chăm sóc anh, tuy rằng anh vẫn đối xử hờ hững vói cô như cũ nhưng không có vấn đề gì, cô có thể nhịn được, cho dù cảm xúc bản thân gần đây có chút hỗn loạn, cho dù cô đang…

Đổ món canh hầm thơm ngát từ bình giữ ấm ra, hương thơm nồng đậm nhanh chóng tràn ngập khắp căn phòng, Hạ Thấm Đồng ngửi thấy, mày lập tức nhíu chặt lại nhưng vẫn có chịu đựng.

Cô đưa bát canh qua cho anh. “Nhân lúc còn anh, anh mau uống đi mới hiệu quả.”

Thẩm Luật vẫn nằm ở trên giường, nhắm mắt lại, không thèm để ý tới cô.

Từ lần đầu tiên cô vì anh múc canh, anh đưa tay đẩy ra thiếu chút nữa khiến cô bị bỏng, thế nên sau này anh không đẩy nữa, nhưng vẫn không thèm để ‎ tới cô. Hạ Thấm Đồng vẫn cứ bưng như thế cho tới khi canh nguội, hai người cùng giằng co giao chiến với nhau, ai cũng đều cố chấp, đều quật cường, đều không nguyện ý nhận thua.

Chẳng qua mùi canh hôm nay khiến cô thật sự chịu không nổi, mày càng lúc càng nhăn chặt. Thẩm Luật xốc chăn ngồi dậy, nhìn cô nói: “Hạ Thấm Đồng, cô còn muốn như thế nào nữa chứ?”

“Em chỉ muốn anh uống canh mà thôi.”

Anh cắn răng, cầm lấy bát canh sau đó hắt hết xuống đất: “Giờ cô đã vừa lòng hay chưa?”

Hạ Thấm Đồng nhìn nước canh sáng bóng trên sàn, thứ mà cô vất vả chuẩn bị cả buổi sáng, ói ra không biết bao nhiêu lần mới có thể hoàn thành lại bị như vậy…

Thì ra cảm giác tâm huyết của mình bị người ta phá hỏng lại khó chịu như vậy, cô cắn chặt môi.

Giờ có lẽ cần bỏ đi thôi? Cô gái Hạ Thấm Đồng này có lòng tự tôn rất cao, lại quật cường như thế, đối xử với cô như vậy, hẳn sẽ khiến cô hết hi vọng.

Nhưng mà…… cô lại bỏ chạy, chạy vào trong toilet điên cuồng nôn mửa, khiến người đứng cạnh nghe đến mức da đầu muốn run lên bần bật, cô nôn như trời đất quay cuồng, không được, cô không thể chịu đựng nổi cái mùi này thêm nữa.

Nôn đến ói ra cả mật xanh, mật vàng, sự khó chịu trong bụng nãy giờ mới chậm rãi tiêu tan, cô dùng nước súc miệng, ngẩng đầu lên lại nhìn thấy Thẩm Luật đang tựa người vào cánh cửa, nhìn mình.

“Em vẫn nên đi đi.” Anh lẳng lặng mở miệng. “Hạ Thấm Đồng, vô dụng thôi, làm thế nào cũng không hề có ích, vì sao chúng ta không thể buông tha cho nhau?”

Bàn tay cô đặt trên thành bồn chậm rãi nắm lại thành quyền.

“Cứ coi như chúng ta không có duyên với nhau đi.” Giọng điệu của anh vẫn vững vàng như trước. “Khi tôi thích em, em không yêu tôi. Khi tôi tránh em, em lại thích tôi. Chúng ta đã bỏ lỡ mất rồi, đã bỏ lỡ thì sao không để cho nó trôi đi?”

Anh làm sao có thể nói thoải mái được như vậy chứ? Môi của cô càng mím chặt hơn.

“Hạ Thấm Đồng, tôi đã chán với loại chuyện theo đuổi lặp lại này lắm rồi, mặc kệ là em hay tôi, chúng ta đều nên quên hết mọi chuyện đi sẽ tốt hơn nhiều.”

“Sao có thể quên đi? Làm sao mới có thể quên đi?” Cô nhẹ nhàng đi ra ngoài, giọng nói run run, từng bước một đi đến trước mặt anh, đột nhiên vươn tay đánh vào ngực anh thật manh. “Thẩm Luật, chúng ta làm sao có thể cứ như vậy quên đi? Anh có biết hay không, em thật là khó chịu, em khó chịu đến sắp chết rồi.”

Nước mắt cứ như vậy chảy ra, cô thực sự mệt mỏi quá, cho dù đã hạ quyết tâm, mặc kệ anh đối xử với cô như thế nào, mặc kệ anh nói chuyện khó nghe đến thế nào, cô đều có thể nhẫn nhịn được.

Nhưng mà cô phát hiện chừng ấy quyết tâm vẫn là không đủ, lúc miệng anh bình tĩnh nói ra yêu cầu muốn cô buông tha, cảm xúc của cô dường như hỏng mất rồi.

“Thẩm Luật, anh là tên xấu xa!” Cô dùng sức đánh ngực của anh, thật sự oán hận, “Vốn một mình em sống cũng rất tốt. Cho dù rất mệt mỏi, rất vất vả, em cũng có thể nhẫn nại…. nhưng anh lại cố tình muốn xông tới, quấy rầy cuộc sống của em. Hiện tại em đã…. em đã không thể không có anh, anh lại muốn em quên đi, anh là tên khốn kiếp.”

Thẩm Luật không thể tin được trừng mắt nhìn cô gái đang gào khóc om sòm trong ngực, quả thật, anh đã bị dọa cho không nhỏ rồi. Anh quen Hạ Thấm Đồng đã gần một năm nay, trước giờ cô đều luôn lạnh lùng, nhạt nhẽo, chưa từng tỏ ra hứng thú với bất cứ chuyện gì, cho dù lần trước ở trong văn phòng anh, cô kích động đến thế nhưng vẫn có thể kiềm chế được, nhưng điên cuồng gào khóc như ngày hôm nay, rồi còn lớn tiếng mắng mỏ anh nữa, quả thực đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy chuyện này.

Chẳng lẽ anh đã ép cô đến cực hạn rồi sao? Đem một người bình tĩnh vô cảm ép thành như vậy……

Sau một lúc lâu, anh mới phản ứng lại, nhưng không hề đưa tay ngăn cản cô. “Này, cô nàng, em làm rõ ràng cho anh, lúc trước là em muốn anh tránh xa mình đấy chứ! Thẩm Luật anh cũng không phải là con chó do em nuôi, làm sao có thể để mặc em hô đến là đến, hô đi là đi được?!” “Lúc ban đầu em bảo anh đi, sao anh không đi chứ? Tại sao lần đó anh lại đột nhiên nghe lời như vậy?”

Chuyện này…Thẩm Luật há hốc mồm, trên đời này quả nhiên không thể nói lý được với phụ nữ, đen cũng có thể nói thành trắng, thì ra người bình tĩnh như Hạ Thấm Đồng cũng có lúc không phân biệt phải trái, đúng sai như vậy.

“Bởi vì em muốn kết giao cùng Diệp Ngữ Nam còn gì! Cho dù anh yêu em đến mấy cũng không thể để tự tôn của bản thân bị tổn thương được.”

“Lúc trước em cho rằng anh không phải là mẫu người mà em mong ước, trên thực tế, bắt đầu từ năm mười chín tuổi em đã luôn nhận định ở trong lòng như vậy rồi! Nếu không phải là anh, có lẽ ngày hôm nay em nhất định sẽ ở bên anh ấy, nhưng mà anh lại cố tình xuất hiện, cố tình để em yêu thương anh…Anh làm sao có thể hư hỏng như thế, để em yêu anh rồi lại quay lưng bỏ đi chứ…”

Anh đã được mở mang tầm mắt rồi.

Cô khóc đến mức toàn thân run rẩy, khóc đến không còn sức lực đánh anh nữa, chỉ thở hổn hển, nghẹn ngào, đem gương mặt vùi sâu vào lòng anh. “Thẩm Luật, thực xin lỗi…… thực xin lỗi……” Cô ôm anh thật chặt, xiết mạnh, quấn quít lấy eo của anh như sợ sẽ bị anh đẩy ra vậy.

Cô lại khóc nấc lên lần nữa, giống như một đứa trẻ, không hề kiêng kị chút nào, cũng không hề có ý muốn che giấu, cứ ầm ĩ khóc lớn lên như vậy. “Anh đừng rời khỏi em, được không?” Cô nức nở khóc, gằn từng tiếng, “Anh đừng không cần em, được không? Mỗi ngày không có anh ở bên, em, em thực sự không biết nên làm cái gì hết.”

Ngực anh nhanh chóng bị cô làm ẩm ướt, có thể thấy được cô khóc lợi hại đến thế nào, ngay cả nói cũng không còn rõ ràng được nữa.

“Em…em chỉ lĩnh ngộ hơi chậm một chút đối với tình yêu mà thôi, anh, anh muốn trừng phạt em, như thế nào… như thế nào đều được, nhưng mà không cần không để ý đến em…” Lúc này cô thật sự sợ hãi, sợ Thẩm Luật đã không còn tình cảm gì với mình. Trước giờ cô đều luôn chắc chắn, biết anh thích mình, yêu mình, thế nên cho dù cô có đối xử với anh hư hỏng, lạnh lùng đến mấy, anh đều chiều theo, giống như những gì anh đã từng nói, để cô được ở trong thế giới của anh hoành hành.

Nhưng mà lần này, anh lại quyết tâm muốn rời xa cô như vậy, thì ra một khi Thẩm Luật hạ quyết tâm lại kiên định đến thế, cứng rắn đến vậy, hoàn toàn không lưu lại đường sống! Cô sợ, cô thực sự sợ, cô không muốn anh rời khỏi mình……

Cô chừng từng biết, bản thân mình lại tồn tại những cảm xúc mãnh liệt như thế, giống như cảm xúc yêu thương hai mươi mấy năm qua chưa từng biểu lộ bởi vì đều đã dành hết tất cả cho anh vậy.

Anh không nói gì…… Lòng của cô càng ngày càng đau, cũng càng ngày càng lạnh, chẳng lẽ vẫn không thể được sao? Làm như thế nào cũng không được phải không? Lần này có phải cô đã thật sự mất anh rồi? Không còn cách nào nhìn thấy nụ cười tươi sáng của anh nữa sao? Cuối cùng vẫn không thể được anh yêu thương, chiều chuộng nữa rồi, phải không?

Cô khóc thảm thiết, tê tâm liệt phế như thế khiến Thẩm Luật cảm giác mỗi một phần cơ bắp toàn thân như đang căng ra, khiến máu tươi văng khắp nơi, đau đớn tận cùng vậy.

Ai…” Tiếng thở dài rất nhẹ vang lên trên đầu cô, một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng xoa lên mái tóc, ôn nhu vuốt ve. “Thấm Đồng.”

Cô nâng khuôn mặt tràn đầy nước mắt lên, nhìn anh, không dám tin cách gọi ấy có thể xuất hiện trên môi anh thêm một lần nữa.

“Em nói xem, anh nên làm thế nào với em bây giờ?” Anh bất đắc dĩ nhìn cô, sau đó nở nụ cười. Tâm cô như mềm thành nước chảy, nụ cười đó, anh lại có thể cười với cô được rồi.

“Anh đã từng nghĩ cả đời này sẽ không còn dính dáng gì với em nữa.” Anh vươn tay lau đi những giọt nước mắt trên mặt cô, phụ nữ một khi đã khóc quả nhiên không sao ngăn lại được. “Nhưng mà em lại ngốc như thế, lúc nào cũng xuất hiện.”

Bình tĩnh, lãnh đạm, anh không thể tiếp tục làm được nữa! Bởi vì anh đã bị Hạ Thấm Đồng không chút kinh nghiệm đánh bại hoàn toàn rồi, hơn nữa đáng chết nhất là, anh lại còn cảm thấy vẻ ngoài không chút thục nữ ấy của cô thật sự đáng yêu nữa chứ, ngẫm lại thấy bản thân thật quá đáng khinh mà!

Nhưng, cô là Hạ Thấm Đồng, là người con gái anh không có cách nào quản được hết, cho dù bị coi thường anh cũng sẵn sàng chấp nhận.

“Còn khóc thảm như vậy nữa!” Quen nhau tới giờ, anh chưa từng nhìn thấy cô khóc nhiều đến thế, đương nhiên trừ bỏ những lúc trên giường, anh xấu xa ép buộc cô phải khóc. Trịnh Lệ Trinh cũng từng nói, ngay cả cô cũng chưa từng nhìn thấy chị họ mình rơi nước mắt, cho dù năm đó trong nhà xảy ra chuyện lớn như vậy, chị họ bị buộc thôi học cũng không hề khóc chút nào.

Một người con gái như Hạ Thấm Đồng, trời sinh đã lạnh nhạt với mọi thứ. Nhưng người con gái lạnh lùng ấy lại có thể khóc lóc om sòm trong lòng anh như vậy, có lẽ anh đã ép cô tới mức không còn đường lui nữa rồi! Sau khi cắn răng gào khóc ầm ĩ, cô lại có thể đáng yêu theo anh làm nũng.

Có lẽ anh không thể kiên trì nổi nữa rồi. “Em vừa khóc vừa nói yêu anh như thế, em bảo anh sao có thể rời bỏ em được nữa đây?”

Tình yêu luôn luôn là như vậy! Mặc dù đã từng bị cô làm cho tổn thương, đau lòng sâu sắc, đã từng muốn chấm dứt hi vọng, không bao giờ suy nghĩ tiếp về cô, nhưng thực sự rất khó, vô cùng khó.

Ngày đó anh quá mức tức giận, không cẩn thận hại cô đụng vào tường, nhìn vẻ mặt cô nhăn lại vì đau đớn, thật ra anh vô cùng lo lắng, tuy rằng vì tự tôn, anh cố cắn răng làm như không có chuyện gì, nhưng vừa bước ra khỏi cửa, anh lập tức gọi điện thoại cho Trịnh Lệ Trinh, tùy tiện tìm một cái lí do để cô quay trở về văn phòng nhìn xem Hạ Thấm Đồng như thế nào.

Về sau nghe nói cô bị ngất xỉu, anh cảm thấy vô cùng đau lòng, anh tự nhiên lại làm cô bị thương như thế…Cho dù hận rồi hận, khổ sở thương tâm, nhưng anh chưa từng nghĩ đến việc sẽ làm cô đau đớn.

Nhưng đã bị anh làm cho thương tổn, vì sao ngày hôm sau cô vẫn còn có thể xuất hiện như không có chuyện gì?

Mỗi ngày, cô đều xuất hiện trước mặt anh, khiến tâm anh càng thêm day dứt. Bận rộn công tác chỉ là một lý do, điều quan trọng nhất là vì anh không muốn nhìn thấy cô, chỉ sợ khi vừa nhìn thấy nó anh sẽ mềm lòng, cho nên anh rất ít khi quay về văn phòng thám tử, cũng không dám đến nữa.

Nhưng sau khi anh bị thương, cô lại xuất hiện! Gương mặt tái nhợt, kinh hoảng đến hồn bay phách lạc khiến anh mềm lòng… Mỗi ngày cô đều đến thăm anh, còn chịu khó hầm canh cho anh uống! Lúc anh thiếu chút nữa khiến cô bị phỏng, anh giận dữ vô cùng! Giận mình thô lỗ, cùng giận cô quá kiên cường.

Cho tới bây giờ, anh vẫn phải nhận thua, anh thừa nhận Hạ Thấm Đồng là cao thủ, còn anh hoàn toàn không phải là đối thủ của cô.

“Thẩm Luật, anh thực sự không giận em nữa?” Niềm vui tới quá bất ngờ khiến cô không kịp trở tay.

“Giận, đương nhiên giận.” Anh càng giận chính mình không thể kiên trì, vẫn mềm lòng như trước, đồng thời cũng giận bản thân vì sao có thể để ý lòng tự tôn quá nhiều như vậy, tra tấn chính mình cũng là tra tấn người con gái mình yêu.

“Vậy phải như thế nào anh mới không tức giận nữa?” Cô dè dặt cẩn trọng hỏi.

Anh kéo cô đi về phía giường, cùng cô ngồi xuống. “Có phải yêu cầu gì cũng đều được không?”

“Vâng.” Cô liều mình gật đầu.

Cô nàng ngốc nghếch này, vẻ ngoài lãnh đạm không còn chút nào như thế, lòng anh lập tức mềm nhũn lại.

“Về sau lúc nào cũng phải nghe lời anh nói.”

“Được.”

“Mỗi ngày giúp anh nấu cơm, làm việc nhà.”

“Được.”

“Không được nói chuyện với những người đàn ông khác.”

“Được.”

“Bỏ việc.”

“Được.”

“Sinh cho anh năm đứa nhỏ.”

Khuôn mặt cô bỗng dưng đỏ bừng, nghĩ đến một bí mật nào đó nên càng lúc càng đỏ hơn, vô cùng xinh đẹp. Cô khẽ chu môi. “Được”

“Cô nàng ngốc này!”

“A?” Cô không hiểu ngẩng đầu nhìn anh.

Thẩm Luật âm thầm thở dài trong lòng, anh chỉ tùy tiện nói thế mà thôi, sao anh có thể nỡ lòng nào để cô mỗi ngày nấu cơm, làm việc nhà chứ? Nỡ lòng nào để cô không vui? Muốn cô từ chức chẳng qua vì biết công việc này quá mức vất vả với Hạ Thấm Đồng, anh sẽ rất đau lòng.

“Công việc đã không còn, trong nhà em có nợ làm sao bây giờ?”

“Không sao cả, em có thể đi tìm công việc khác, tuy rằng tiền lương không được cao như vậy, nhưng mà từ từ sẽ trả hết được thôi.”

Không có cách nào, anh đành ôm cô trong vòng tay, nhẹ nhàng vuốt ve lưng cô, cô cũng không phản kháng… Ai bảo anh luyến tiếc không muốn bắt nạt cô như vậy?

“Vấn đề tiền…Anh sẽ giải quyết!”

“Nhưng mà….” Văn phòng thám tử của anh thu vào còn thiếu, cô làm sao có thể gia tăng thêm gánh nặng cho anh được.

Thẩm Luật thở dài, ôm chặt cô vào lòng! Nha đầu này quả nhiên vẫn rất đơn thuần, sao cô không nghĩ tới anh vẫn còn nghề luật sư cơ chứ, đây chính là công việc có lương rất cao nha! Hơn nữa một năm qua, có bao nhiêu người đưa tiền cầu anh lên toà án giúp họ, chẳng qua anh lười không chịu nhận mà thôi, hơn nữa vài năm trước anh từng hợp tác mở nhà hàng với bạn, bây giờ chẳng biết đã có bao nhiêu chi nhánh rồi.

Thật ra anh không hề nghèo khó như cô nghĩ, ít nhất, nợ nần trong nhà cô, với anh mà nói chỉ là chút lòng thành. Lúc trước anh cũng muốn giúp cô giải quyết, nhưng biết tính tình của cô cho nên anh không nói, hiện tại vừa vặn có cơ hội rồi!

“Em không tin anh?”

“Tốt, em đều nghe anh.”

Thật là ngoan! Anh ôm cô vào lòng, tâm cũng bình an theo, cảm thấy sự thỏa mãn trước nay chưa từng có. “Thấm Đồng, em đến phòng thiết kế của chị anh làm việc đi.”

“A?”

“Anh biết giấc mộng của em là trở thành một nhà thiết kế nội thất xuất sắc, vừa khéo, chị của anh đã xem qua tác phẩm của em trước kia ở trường học, rất có hứng thú với em nên muốn anh cho em tới đó làm việc, em tới đó đi.”

Ánh mắt cô vừa cảm động vừa chua xót! Gần đây cô tự nhiên trở nên thích khóc, dễ xúc động, thì ra vẫn là một Thẩm Luật yêu cô, chiều cô, anh biết giấc mộng chưa hoàn thành của cô, biết tiếc nuối của cô, thế nên còn cố gắng giúp cô thực hiện nữa.

“Được! Nhưng có khả năng phải đợi một đoạn thời gian.”

“Vì sao?”

Cô ngẩng đầu, ghé vào lỗ tai anh, nhẹ nhàng nói ra một bí mật.

Ngay lập tức anh cứng đờ người, rồi sau một lúc lâu, tức giận vung cánh tay bị thương lên, lớn tiếng gào rú: “Hạ Thấm Đồng, anh, anh thật bị em làm cho tức chết rồi! Mang thai tại sao không sớm nói với anh? Em… cái cô gái này, có phải chỉ biết chọc giận anh hay không hả?”

Cô không để ý đến tiếng gầm rú của anh, chỉ nhắm mắt lại, vùi đầu vào lòng anh.

Bởi vì cô biết anh thật lòng yêu mình, mà cô rốt cuộc cũng có thể tìm được một nửa kia hoàn mỹ của mình.

“Em… cô nàng này, chúng ta lập tức đi kết hôn, có biết hay không?”

“Được.”

“Em chạy tới chạy lui như thế, thân thể bây giờ…” Lúc trước anh còn hại cô đụng vào tường, giờ khắc này, Thẩm Luật thực sự hận không thể hung hăng đập đầu vào tường vài cái, nếu khi ấy anh làm cô bị thương thì đúng là nên chết quách đi cho rồi!

“Thẩm Luật.” Cô đánh gãy lời anh.

“Làm sao?” Anh vẫn còn tức giận, giận cô không quý trọng thân thể mình, cũng giận tính cách bản thân để cô phải chịu khổ quá nhiều, anh đúng là đồ hỗn đản, cô quả nhiên không mắng sai chút nào!

“Em yêu anh.”

Anh trầm mặc, ôm cô, chậm rãi, càng ngày càng chặt.

“Rất yêu, rất yêu anh.”

“Hư, bảo bối, anh biết.” Anh hôn lên mái tóc cô, khóe miệng chậm rãi nhếch lên.

Bọn họ cứ thế, ôm nhau ngồi dưới ánh mặt trời trải màu vàng tươi khắp cả gian phòng.

“Hạ Thấm Đồng.”

“Vâng.”

“Anh cũng yêu em, yêu em sâu đậm.”

“Cho nên em có thể tiến vào thế giới của anh?”

“Chào mừng em đến, tình yêu của anh.”

“Em đây vẫn có thể tiếp tục hoành hành.”

“Ừ, em muốn như thế nào đều được.”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Yêu Nữ Hoành Hành

BÌNH LUẬN FACEBOOK