Yêu Người Cô Đơn

Chương 13: Tâm trạng khó tả!

Mộ Tuyết Lạc

16/11/2020

Có người từng nói, trong cuộc đời luôn sẽ có một người làm cho bạn sẵn sàng từ bỏ tự tôn và cố chấp, dũng cảm đi yêu dù người đó có là một hón đá vô cảm hay là một con nhím đầy gai.

Trước khi gặp Cố Hàn Yên, Tô Vũ Khởi vẫn cho rằng cô đã gặp được người đó rồi, cái người vừa làm cho cô vui vẻ vừa làm cho cô đau khổ, vừa là người bảo vệ nhưng cũng là người làm tổn thương cô. Cô vẫn cho rằng mình đã nếm quá đủ vị đắng trong tình yêu rồi, đắng đến mức không thể quên được và cô sẽ không bao giờ dễ dàng trao tặng tình cảm của mình cho một ai khác. Nhưng từ ngày gặp được Cố Hàn Yên, một lần nữa cô lại không kiểm soát được lý trí của bản thân.

Cảm giác ở cùng với Cố Hàn Yên rất khó tả, mỗi giây mỗi phút ở cạnh cô ấy đều rất ngọt ngào, và cho dù phút giây đó có cảm giác chẳng khác gì đứng trêи đống lửa hay ngồi trêи đống than thì ngọt ngào vẫn cứ là ngọt ngào.

Mặc dù Cố Hàn Yên không được xem là một cô gái vô cùng xinh đẹp nhưng ở cô ấy có khí chất và nét duyên ngầm rất riêng. Tô Vũ Khởi thích nhất là đôi mắt, một đôi mắt đen láy mà mỗi khi nhìn vào sẽ lấp lánh ánh sáng, phản chiếu hình ảnh của chính cô.

Vượt qua chuyện nháo nhào với Giang Thành xong, Cố Hàn Yên lại một lần nữa nắm chặt tay Tô Vũ Khởi hoàn thiện mục đích chính của ngày hôm này, đi dạo phố. Trong lòng Tô Vũ Khởi kiên định hơn trước rất nhiều, cùng Cố Hàn Yên đi khắp hang cùng ngõ hẻm đến quên trời quên đất. Nhìn cô ấy thay đổi đủ loại trang phục áo quần, không ngừng đi tới đi lui trước gương làm cho bản thân không khỏi có thêm nhiều khám phá trải nghiệm với sức hấp dẫn và quyến rũ của từng hình mẫu mà cô ấy thể hiện.

Đến bốn giờ chiều Cố Hàn Yên mới xem như rút quân dù chưa hết cơn thèm, dắt theo Tô Vũ Khởi chân cẳng tê dại lên xe về nhà.

"Vũ Khởi, hôm nay chị vui lắm, đều nhờ công em đấy. Mệt không, đến nhà chị chơi một lát, chị nấu cơm mời em ăn."

"Ừ." Tô Vũ Khởi gật gù, nhưng suy đi nghĩ lại cảm thấy không ổn lắm, chần chờ nói: "Bạn trai chị có ở nhà không?"

"Tụi chị chia tay rồi, có ở cùng nhau nữa đâu.", Cố Hàn Yên sợ cô để ý nhiều, lại bồi thêm một câu, "Trước khi chị đi Hải Nam đã chuyển nhà rồi."

"Ồ, em cũng vậy, em vừa chuyển sang nhà mới."

Cố Hàn Yên thắc mắc: "Chị dọn nhà là vì chia tay, còn em là vì sao?"

Tô Vũ Khởi ngoắc ngoắc ngón tay: "Chị lại đây, em nói nhỏ cho nghe."

Cố Hàn Yên nghe lời, kê người sang, đưa lỗ tai sát bên miệng Tô Vũ Khởi nghe cô thì thầm, lập tức cười rũ rượi ngả nghiêng.

"Haha, lại còn thế nữa à? Thiệt là hết sức….. không biết nói thế nào luôn ấy! Em may mắn được trúng giải "độc đắc" rồi?"

Tô Vũ Khởi bất đắc dĩ nhún nhún vai: "Nếu không phải vì thực sự hết chịu nổi nữa em cũng sẽ không dọn đi. Có điều nơi ở mới cũng rất tốt."

Cố Hàn Yên nhịn cười: "Hiện tại chị ở một mình, em cũng một mình, em thấy thế nào, hay thử cân nhắc xem có muốn chuyển đến ở cùng với chị hay không?"

"Không cần đâu, không tiện đường." Tô Vũ Khởi lập tức chối từ. Không phải là cô không muốn mà là cô không dám, cô yêu Cố Hàn Yên nên sẽ rất nhạy cảm với tất cả những chuyện xảy ra xung quanh cô ấy. Nếu như chuyển đến ở cùng nhau, một khi tình càng ngày càng sâu thì khó bảo đảm bản thân sẽ không kϊƈɦ động mà làm ra những hành vi dại khờ gì đó, đến lúc đó sợ là hai bên muốn làm bạn cũng không xong.

Đang mải mê suy nghĩ, Cố Hàn Yên đột nhiên tiến lại gần, Tô Vũ Khởi khẩn trương nhìn cô: "Sao thế?"

Khóe miệng Cố Hàn Yên hiện lên nụ cười xảo quyệt: "Vũ Khởi, em thành thật nói cho chị biết, dạo gần đây em gặp phải chuyện gì?"

"Không có. Em thì có thể gặp phải chuyện gì?"

"Ví dụ như là….thích ai đó?"

Tô Vũ Khởi chột dạ, chẳng lẽ cô ấy nhìn ra cái gì?

"Làm gì có, chị không nên nói lung tung."

"Chị không có nói lung tung, em với em trước kia không giống nhau." Tầm mắt Cố Hàn Yên đảo quanh một vòng trêи mặt cô, "Em dạo này hay ngẩn ngơ giống như là đang suy nghĩ chuyện gì ấy, chị cũng không hiểu nữa. Có phải là thích ai rồi không. Nói đi, nói chị nghe xem nào."

"Thật không có mà." Tô Vũ Khởi bị Cố Hàn Yên đưa đẩy đến choáng váng đầu óc, nắm tay cô lại nói: "Thôi mà, đang ở trêи xe buýt đó, chị mà còn lộn xộn em sẽ say xe cho coi."

Cố Hàn Yên nghe xong lời này mới chịu ngừng lại, cười hì hì dựa vào lưng ghế, "Vậy sau này em mà thích ai nhất định phải nói cho chị biết, chúng ta từng thề ở bãi biển "Chân trời góc biển" rồi đó."

"…….Ừ." Tô Vũ Khởi không yên lòng đáp lời, Cố Hàn Yên làm sao hiểu được, người mình thích chính là cô ấy.

Hai người yên lặng một lúc, Cố Hàn Yên nhìn thấy một chiếc xe vụt qua ngoài cửa sổ, bất chợt cất tiếng: "Vũ Khởi, em nghĩ chị nên mua xe gì?"

"Mua xe? Oto à?"

Cố Hàn Yên gõ gõ đầu cô, "Không được trêu chị, chị làm gì có khả năng mua được xe bốn bánh? Hơn nữa xe to như vậy ai ngồi cho hết? Hay là nên tiết kiệm tiền mua nhà nhỉ?"

"Hay là mua xe điện đi, vừa thuận tiện mà dùng cũng tốt."

Cố Hàn Yên vui vẻ vỗ vỗ vai Tô Vũ Khởi: "Ừ chị cũng có ý như thế, chờ chị mua xong, người đầu tiên chị chở sẽ là em!"

Tô Vũ Khởi bị vẻ mặt trịnh trọng của cô chọc cười: "Chị nói giống như chị chưa từng đi xe bao giờ ấy."

Thật ra nếu nói Cố Hàn Yên đã hai mươi bảy tuổi mà chưa đi xe bao giờ thì không có khả năng, nhưng mà kỹ năng lái xe của cô thì nhất định phải xem lại. Thời học sinh cô cũng từng chở qua bốn năm người, có điều người ta đã đi lần đầu thì không bao giờ có lần thứ hai. Cố Hàn Yên cũng không dám thổ lộ chuyện mình lái xe chả khác gì say tàu cho Tô Vũ Khởi nghe, sợ người ta nghe xong thì sống chết gì cũng không dám ngồi xe của cô nữa.

………………………………………….

Nhà của Cố Hàn Yên thật ra cũng không làm Tô Vũ Khởi ngạc nhiên lắm, cùng với tưởng tượng của cô không khác biệt gì, nhìn qua thấy rất ấm áp. Đồng thời đều là nhà mới, nhưng mà nhà mình………..

"Vũ Khởi, em ngồi chơi đi, chị đi rót cho em cốc nước."

"Vâng."

Tô Vũ Khởi thuận theo ngồi lên ghế sofa vừa thoải mái vừa mềm mại trong nhà, thật là quá thoải mái, cô cầm lấy cái gối tựa lưng màu vàng nhạt lên ngửi qua một cái, sau đó yên tâm nằm xuống.

"Hàn Yên, đừng nói em là vị khách đầu tiên của nhà chị nhé?"

Cố Hàn Yên trong phòng bếp cất cao giọng trả lời: "Đúng đó, em là người đầu tiên."

Tô Vũ Khởi nghe xong lời này rất vui vẻ, cô thích nhà Cố Hàn Yên, vừa êm ấm vừa sạch sẽ. Chuyện quan trọng nhất đây là nhà riêng của cô ấy, một ngôi nhà hoàn toàn mới, không hề có hơi thở của tên đàn ông kia.

"Mệt lắm sao? Vào phòng chị ngủ một lát đi."

Cố Hàn Yên mang một cốc nước lớn vẫn còn bốc khói đi ra, cẩn thận đặt lên bàn rồi lấy tay cầm cái gối đang che trêи mặt Tô Vũ Khởi lên, nhìn thấy một gương mặt đang cười híp mắt.

"Tô Vũ Khởi, lắm lúc em chẳng khác gì trẻ con cả."

Tô Vũ Khởi bất mãn phản bác, "Em tốt bụng chứ không phải con nít."

"Ừ thì chị nói em đáng yêu mà." Cố Hàn Yên đẩy đầu cô một cái, "Muốn ăn gì? Chị nấu cho ăn."

"Cái gì cũng có thể?"

"Ừ."

"Thật sự cái gì cũng có thể?"

"Đúng vậy đấy."

Tô Vũ Khởi đùa dai nói: "Em muốn ăn thịt thiên nga, có không?"

Cố Hàn Yên dở khóc dở cười: "Tủ lạnh nhà chị không có thịt thiên nga."

"Nhưng mà em muốn ăn."

"Chừng nào em tìm được chị sẽ làm cho em ăn."

Tô Vũ Khởi giơ ngón tay, chăm chú nhìn Cố Hàn Yên: "Không phải chị là một con thật lớn rồi sao?"

Trái tim đột ngột nhảy lên một nhịp, giống như có một quả cầu pha lê luôn vờ như tròn đầy nhảy ra khỏi chiếc cốc thủy tinh rơi xuống mặt đất, cứ thế lăn đi thật xa.

Đôi môi Cố Hàn Yên vẫn mang theo nụ cười êm dịu, nhẹ nhàng nói: "Ý em là, em muốn ăn chị sao?"

Tô Vũ Khởi bị sự dịu dàng trong đôi mắt cô đầu độc, không kìm được gật gật đầu: "Ừ."

Một thứ cảm xúc kỳ diệu bắt đầu chảy lên, quẩn quanh trong lòng hai người, vừa êm ái vừa dịu dàng chất đầy trong lòng Cố Hàn Yên, làm cho cô bỗng nhiên thẹn thùng, không biết tiếp theo nên đáp lời thế nào. Đúng lúc điện thoại Tô Vũ Khởi đột nhiên kêu vang, cô liền thức thời đứng dậy vỗ về gương mặt Tô Vũ Khởi: "Được rồi, đừng lộn xộn nữa, nghe điện thoại đi, chị đi nấu ăn."

Tô Vũ Khởi ừ một tiếng, trong lòng dường như có nỗi thương cảm vô hình. Đối với Cố Hàn Yên mà nói mình được tính là gì với cô ấy? Là người tốt, bạn bè hay là bạn thân? Có lẽ người ta đôi khi sẽ nói những lời êm tai hoặc làm ra những hành động mập mờ nào đó, nhưng mà chưa bao giờ xem những chuyện ấy là nghiêm túc. Tình bạn của phụ nữ so với đàn ông bao giờ cũng có những hành vi không rõ ràng, thôi thì mình cứ xem như những chuyện này là vui cười giữa bạn bè đi.

Giống như nếu có một ngày nào đó mình nói với cô ấy em yêu chị, phải chăng cô ấy cũng sẽ vừa cười vừa xoa mặt của mình và cho rằng đó là một chuyện đùa giỡn?

Điện thoại di động bị siết chặt trong tay vang lên những hồi chuông kéo dài, tựa hồ người điện thoại đến rất kiên nhẫn gọi lại, nếu bên kia không bắt máy thì sẽ gọi không ngừng. Tô Vũ Khởi ngẩn ngơ một lúc cuối cùng mới nhớ ra, nhìn thấy màn hình hiển thị người gọi đến là Lý Hinh, vội vàng bắt máy,

"Lý Hinh à, có chuyện gì thế?"

Người trong điện thoại lời ít ý nhiều: "Sáng sớm ngày mai, lăn đi làm lại."

"Hi hi, tớ biết rồi, ngày mai tớ sẽ đúng hẹn đi làm."

"Vũ Khởi, em có kiêng ăn món gì không?

Từ trong phòng bếp Cố Hàn Yên nhô đầu ra chờ đợi câu trả lời của cô, Tô Vũ Khởi che điện thoại trả lời: "Không có, em không cầu kỳ đâu."

"Ai thế? Phụ nữ?" Lý Hinh ở đầy dây bên kia mẫn cảm bắt lấy giọng nói Cố Hàn Yên, lập tức chất vấn Tô Vũ Khởi: "Cậu đang ở đâu đó."

"Ừ…. ở nhà bạn."

"Cậu ở đây có bạn sao tớ chưa bao giờ nghe nói? Thành thật khai mau, có phải có chuyện yêu đương rồi không?"

"Thật không có mà." Tô Vũ Khởi liếc mắt nhìn nhà bếp, ủ rũ trả lời: "Người ta còn lâu mới thích tớ."

"Nghĩa là cậu yêu người ta?"

Tô Vũ Khởi không đáp, cô đã sớm biết nói nhiều thế nào cũng lỡ lời mà. Lý Hinh quen biết cô nhiều năm, cậu ấy luôn biết cách cạy lời trong miệng cô.

"Tớ đang hỏi cậu đấy, trả lời xem??"

"………cô ấy có bạn trai."

Lý Hinh bối rối, cô không thể tin vào tai mình, Tô Vũ Khởi thích một người "thẳng"? Cô ấy làm sao thế này, Văn Trân gây ra bao nhiêu thương tổn còn chưa đủ hay sao mà bây giờ lại đi yêu một người phụ nữ đã và đang yêu một người đàn ông khác? E rằng đời này Tô Vũ Khởi sẽ không còn khả năng yêu ai nữa. Nếu như là một người khác cô sẽ không quan tâm, nhưng nếu là Tô Vũ Khởi thì khác, là bạn thân nhiều năm của nhau cô không hy vọng lại nhìn thấy cô ấy đau khổ một lần nữa.

"Sáng mai đến văn phòng, chúng ta phải nói chuyện một chút."

"Ừm."

Tô Vũ Khởi đáp lại rồi cúp điện thoại, buồn bã rời khỏi ghế sofa đi vào nhà bếp.

Cố Hàn Yên đeo tạp dề đang đảo món gà hầm khoai tây trong nồi, nghe thấy động tĩnh sau lưng nhưng cũng không rảnh tay xoay người lại, "Trong nhà không có thịt thiên nga, đành cho em ăn thịt gà đỡ vậy."

Tô Vũ Khởi cay cay sóng mũi, từ phía sau ôm lấy cô.

Tay Cố Hàn Yên run lên một cái, kinh ngạc hỏi, "Tô Vũ Khởi, em làm sao vậy?"

"Không có chuyện gì." Tô Vũ Khởi lắc đầu, ngửi mùi khói dầu nhàn nhạt trêи người Cố Hàn Yên, cô gái này, có phải trước đây cũng cùng với bạn trai xuống bếp thế này không? Sau này thì sao? Sau này cô ấy sẽ kết hôn, loại đãi ngộ này sẽ chỉ còn dành cho chồng cô ấy hưởng thụ, giống như, giống như mình bây giờ vậy….

Tô Vũ Khởi quyến luyến ôm chặt lấy cô: "Hàn Yên, chị thật tốt với em."

"Mới vậy đã thấy tốt rồi?" Cố Hàn Yên nghe không ra ý khác trong lời nói của cô, chỉ cười cười đáp: "Khờ quá đi."

Uh, thật là khờ. Tô Vũ Khởi tự nhủ trong lòng.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Yêu Người Cô Đơn

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook