Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Hôm nay là ngày thứ bảy tôi ở lại nơi này, cũng chính là ngày cuối cùng thư thản của tôi, khi về lại thành phố thì mọi chuyện sẽ dần trở nên phức tạp… và ngày đầu tiên trong đời hẹn hò…

Đi đâu cũng được, miễn là tôi và cậu ấy được ở cạnh nhau, chỉ cần nhìn thấy, vậy thôi… không cần nhiều hơn thế nữa.

Cho đến giờ này, tôi vẫn còn đang rất mơ hồ, chẳng biết phải nên làm gì lúc này. Ngày đầu tiên, trôi qua trong lặng lẽ, bởi tôi và cậu ấy đều ý thức được rằng, phía trước chúng tôi chính là những ghềnh đá, cần phải san cho bằng phẳng… Nhưng rồi, bầu không khí chợt vỡ tan…

“Chúng ta chụp hình chung nhé! Tôi rất muốn được chụp chung với em đó…”

Chỉ hơn tôi có ba tuổi, mà sao lúc nào trông cậu ấy cũng thật chững chạc, ăn nói cũng rất giống người lớn, còn tôi, chỉ là một đứa con nít không hơn không kém, suy nghĩ vẫn chưa thoát khỏi ba từ “không chín chắn”… Dù sao đi nữa, đây cũng là con đường tôi đã chọn, tôi sẽ đi đến cùng. Tôi cũng đã từng rất thích những người già nua về đầu óc và tư tưởng, chẳng cần lớn hơn tôi nhiều tuổi, cũng không nhất thiết phải cùng, thậm chí có thể thua tuổi của tôi, miễn là đầu óc của người đó phải cằn cỗi hơn tôi nhiều lần. Ai cũng nói, suy nghĩ càng nhiều càng mau già, nhưng tôi chẳng thấy buồn khi ai đó của tôi già về vấn đề đó cả. Tôi rất yêu, từ lâu cũng rất muốn được yêu… hơn bao giờ/

“Được chứ! Nhưng mà ai sẽ chụp cho chúng ta đây?”

“Dễ như trở bàn tay, máy ảnh này có chế độ chụp hình tự động mà, chỉ cần hẹn giờ thôi…”

Nói xong, cậu ấy làm liền, hai chúng tôi tự sướng đến mức không còn gì để tự sướng được nữa, nhìn nhau cười trong sự sung sướng và mãn nguyện.

“Nhanh lên, đến đây đi Tiểu Song. Qua đây nè… ừ.. đúng rồi đó…”

Vừa nói, cậu ta vừa kéo tôi lại, phía sau tôi chỉ là một không gian thật xa lạ, quãng đãng, nhưng nó chính là kỉ niệm hạnh phúc đầu tiên trong đời, thật mắc cười, cũng chẳng biết mình đang làm gì nữa, tôi bất giác cười vào hư vô một cách thoải mái và tự nhiên hết sức. Và rồi, tôi cảm thấy nhiệt độ của mình đang tăng cao, đặc biệt là hai gò má, người trở nên nóng hừng hực, sao tôi lại bệnh bất thình lình thế nhỉ?

Tách…. Tách…

Tiếng máy chụp hình làm cho tôi định thần lại, tôi chợt nhận thấy, ánh mắt của tôi và Khả Du đang giao nhau, trong tĩnh lặng, làn môi nóng ran ấy đã áp sát lên má của tôi, thảo nào thân nhiệt của tôi lại tăng cao và cảm tưởng như mình bị sốt. Tôi không phản kháng gì, cứ ngây ngất như bị mất hồn. Thoáng phút chốc, tôi nghĩ liên miên, thường thì khi đối phương hôn nhau, cái họ muốn nhất chính là môi, ấy vậy mà Khả Du lại chỉ hôn lên má của tôi. Phải chăng cậu ấy vẫn còn e dè vì cả hai đều là con gái. Không biết, tôi cũng chẳng muốn đoán. Tôi chẳng rõ mình đang làm gì… Chỉ còn nghe được tiếng gọi rì rầm bên tai…

….

Đờ đẫn như thể vừa mới chết đi sống lại, tôi cảm thấy không gian có chút thay đổi, tôi thậm chí còn đang ngồi trên một chiếc giường màu xám, mọi thứ đều có vẻ ôn hoà, tĩnh mịch. Tôi đang ở đâu đấy nhỉ? Khả Du đâu? Rõ ràng là chúng tôi đang hẹn hò mà. Sao tự nhiên,… mặt tôi tái lại, hay… tất cả chỉ là một giấc mơ… và giờ tôi đã tỉnh lại, dẫu sao, nó cũng là một giâc mộng thật đẹp, tôi vẫn nhớ, và sẽ luôn nhớ. Khả Du… Tôi bất giác thốt lên thành lời:

“Khả Du…”

Một người đàn ông đang đứng ở bên cửa sổ, mặc chiếc áo sơ mi màu sọc xanh, mang một chiếc quần jean vừa vặn, trên đầu có đội một cái mũ bằng len, trông có vẻ khá trầm tư suy nghĩ điều gì đó, bất giác người đàn ông ấy quay lại, trên khuôn mặt nở một nụ cười nhẹ, cậu ta từ từ tiến đến bên giường, nơi tôi đang nằm.

“Em tỉnh lại rồi hả? Sắc mặt vẫn còn một chút thật nhợt nhạt, yếu đuối, em ăn cháo nhé!”

Người này trông thật giống với Khả Du trong mơ, chỉ khác rằng, cậu ấy ăn bận giống một người đàn ông hơn. Tôi vẫn ngờ ngợ, chưa biết mình nên xử lí sao…

“Tuy hơi tiếc về buổi hẹn hò đầu tiên của chúng ta, nhưng mà dẫu sao…”. Cậu ấy ngập ngùng một chút, và thoáng chốc nụ cười bí ẩn ấy xuất hiện: “cũng không sao..”

Dẫu sao cũng không sao thì đó là ý nghĩa gì, tôi chẳng biết.

“Cậu… cậu là Khả Du, đúng không?”

“Thì tôi là Khả Du đây, em hết còn nhớ đến tôi rồi à? Ồ! Chỉ sau một đợt ngất đi, em lại chẳng thể nhớ tôi là ai. Sao,… chắc là em chưa từng bao giờ… không biết lần sau…”

Cái giọng nói ngập ngừng ấy, và cả cái nội dung ấy, nghe sao chẳng hiểu gì cả, chẳng biết cậu ấy nói lung tung gì. Có vẻ như là không phải mơ, thế giới thực tại chính là thế giới có Khả Du. Rất hồn nhiên…

“Sao, sao em lại ở đây? Đây là đâu?”

“hừm… đây là phòng của tôi, tại em bị ngất trong lúc chúng ta…” Nụ cười lại thoáng xuất hiện, trong lúc chúng ta đang làm gì, tôi thắc mắc mà chẳng hề dám mở miệng hỏi, bởi tôi sợ, nếu tôi hỏi ra, nụ cười ấy sẽ luôn đeo bám lấy tôi. Nói tiếp: “Chính vì em bị như thế, tôi lại chưa biết em ở chỗ nào, nên đã bế về phòng của tôi đấy…”

“Bế về phòng á?”

“Ừ! Mặc dù hơi nặng… nhưng không thành vấn đề gì, trông tôi mảnh khảnh như vậy, nhưng chí ít cũng có học một chút ít võ thuật, nên không sao.. hi hi..”

Á! Cậu ta đang khoe mình học võ hay là chê tôi nặng nhỉ? Càng gặp càng thấy cậu ta là một con người bí ẩn hết sức, và lại nhây nhớt không còn chỗ để chê.

“10 giờ đêm rồi, em có muốn về lại khách sạn mình không?”

Oái, muộn thế rồi cơ à? Làm cách nào để về chứ! Tôi hơi thẫn thờ, nhưng cái vẻ ngại ngùng lại càng nhiều hơn. Tôi… và cậu ấy…. đêm nay… chỉ có một phòng… trong phòng… lại chỉ có một cái giường. Thật là tệ hại. Mặc dù cùng là con gái, nhưng cậu ấy ăn mặc thế này giống một đứa con trai, thì làm sao có thể chung, ngủ chung một giường được chứ.

“Em ngủ ở trên đó đi, tôi sẽ ngủ dưới này..”

Vừa nói, tay cậu ấy vừa chỉ vào chiếc ghế sofa. Vẻ mặt lúc này trông thật buồn cười. Tôi cũng cảm thấy buồn cười, tại sao hai đứa con gái phải làm như thế? Con gái có thể ngủ chung với nhau mà, sao tôi lại suy nghĩ để làm cho mọi chuyện thêm phức tạp nhỉ…

“Không sao đâu, chúng ta có thê ngủ chung trên giường, cùng là con gái mà”

Chẳng hiểu tại sao cậu ấy lại tròn xoe mắt ra nhìn tôi, nhưng rồi… cậu ấy vẫn thật vui vẻ, bởi cái vui vẻ lộ liễu ấy lộ ra sạch sành sanh trên khuôn mắt thật đẹp thế kia.

Dù có đủ một khoảng trống để cho hai người không thể chạm vào nhau, nhưng… nghe như có vẻ hai trái tim đều trở nên thật bồi hồi, đây đâu phải lần đầu chúng tôi ở gần nhau thế này, hơn nữa cũng đâu có gần bằng hai lần ngủ ngoài đường lần trước. Mỗi lúc một nhanh hơn, rạo rực lên tìm nhau trong khoảng không. Như thể muốn nhảy ra và đến. Khẽ chạm rồi khẽ tuột mất. Chợt đến rồi chợt đi, mang bao nhiêu sự đắn đo… Và rồi cũng lặng đi để cả hai cùng chìm vào giấc ngủ.

Hai giờ sáng…

Ờ… Ơ… sao lại thế này… tôi ngã rầm xuống nền nhà và vang lên một tiếng động khá rõ. Khả Du tỉnh giấc, và không hiểu tại sao:

“Thì ra là em ngủ không được thẳng thắn cho lắm, nên mới té nhào xuống giường.”

Tôi đỏ mặt, chẳng biết phải dùng biểu cảm gì nữa. Tôi không còn muốn ngủ. Vội lờ qua chuyện khác.

“Cậu kể cho tôi nghe về chuyện của cậu đi, Khả Du..”

Vẫn điềm đạm, nhẹ nhàng, và rồi, cậu ấy ngồi phắt dậy, vẻ mặt tươi hơn hớn, cứ như bắt được đề tài nòng bỏng.

“Được thôi.” Trầm ngâm một lúc, cậu ấy lại tiếp tục: “Tôi là diễn viên, cái này thì lúc trước tôi có nói với em rồi, đúng không, tôi ở đây cũng là vì đi diễn, ôi…. Thật là may mắn khi tôi chọn nơi này. Thật ra trước kia, tôi cũng đã từng yêu một người, tôi ngỡ rằng, mình sẽ chẳng bao giờ quên được người đó cả. Người đó đã qua Nhật, bốn năm rồi, nhưng tôi vẫn rất nhớ, thật rõ nét…” Tôi im lặng, tim chợt nhói đau, toàn thân như mất hồn, tự hỏi sao cậu ấy lại kể cho tôi nghe chuyện này. “Nhưng… từ khi gặp được em, tôi… lại chẳng có thời gian mảy may nghĩ về người đó nữa. Đúng là… chính tôi cũng không hiểu.”

Như có một sự ghen tức, tôi hỏi nhỏ, chỉ đủ để cậu ấy có thể nghe thấy nếu không có bất kì sự ồn ào nào chen ngang.

“Cậu… đã từng hôn người đó.”

“Đúng thế! Đã từng… môi của cậu ta thật ngọt…”

Môi á! Tôi vẫn cảm thấy rất giận. Cho dù nó chỉ là một quá khứ không thể sinh hoa kết trái.

“Tại sao… tại sao cậu chỉ…”- Tôi rụt rè nói lí nhí. Không biết cậu ấy có nghe thấy tôi nói gì hay không, vậy mà cũng đáp lại:

“Chỉ vì em… em quá ngây thơ và thuần khiết, như một loài cỏ dại, tôi không muốn làm tổn hại đến nó. Cho tới lúc em tự nguyện, tôi sẽ không bao giờ chạm vào môi của em đâu. Hì…”

Tự nhiên, tôi cảm thấy mình như thật an toàn khi ở cạnh cậu ấy. Sự mơ mộng dần lãng quên đi khi tôi chợt nhận ra, tôi đã hết bảy ngày ở Sapa, tôi phải quay về thành phố, làm luận án tốt nghiệp, rồi sau đó sẽ nộp, chờ đợi kết quả, rồi sẽ ra trường. Hết…

Chợt buồn…

“Ngày mai em về rồi. Về lại thành phố ấy.”

Khả Du liền ngơ ngáo, cái vẻ mặt trở nên ủ rũ. Đượm buồn. Cũng chẳng hỏi han cách xưng hô lạ lùng của tôi. Bình thường trở lại.

“Tôi đến đây chỉ để du lịch và tìm được cảm giác, đầu tuần tới, tôi phải nộp bài luận, đó là bài làm tốt nghiệp. Một đề tài nghe có vẻ thật khó khăn…”

Tôi thở dài, tiếng thở dài nghe thật não nề. Và rồi…

“Thế thì hôm nay sẽ là ngày hẹn hò thứ hai của chúng ta, ngay tại phòng này. Chúng ta phải tiết kiệm thời gian di chuyển, hì hì, đơi chút xíu nhé, tôi huỷ lịch làm việc hôm nay.”

Nói rồi, cậu ấy mở điện thoại lên và gọi, khuôn mặt tươi cười rạng rỡ trở lại.

“Tôi sẽ nấu mì nhé, còn em chiên trứng. Nhớ là đừng để cháy.”

Cậu ấy liền lấy túi xách đưa cho tôi, đúng là bên trong có mì gói, có trứng, có cả rau, dưa món… Chẳng biết từ đâu mà có được, tôi cũng chẳng buồn hỏi, cứ vậy thôi… Thật ra thì ở nhà tôi cũng có nấu ăn một chút, nhưng… mọi thứ do tôi nấu đều là do tôi tự làm theo ý thích, nên mùi vị và sắc thái có hơi đặc biệt, ăn cũng ngon, tạm ổn mà. Hôm nay tôi chỉ chiên trứng, đúng với công thức, tôi sẽ để cho nó cháy một tí xíu, tôi thích ăn như thế hơn. Sau khi chiên trứng xong, tôi bắt đầu xào rau, và xếp mọi thứ lên khay, chúng tôi đưa thức ăn lên bàn, rồi bưng ra ngoài, để cho gió ùa vào, không khí sẽ trở nên lạnh hơn, cảm giác ấm cúng sẽ tăng hơn… Hi hi… Tất cả đều trở nên nhẹ nhàng, nhưng cũng để lại ấn tượng cho cả hai chúng tôi. Thật vui vẻ.

Vậy đấy, ngày hẹn hò thứ hai của chúng tôi diễn ra cứ như là một giấc mơ, khi tỉnh lại, tôi đã có mặt trên thành phố. Tiếp tục bận rộn, tiếp tục lo toan, tiếp tục gặp gỡ, tiếp xúc với nhiều bạn bè khác, không giống ở Sapa, tôi thường chỉ đi một mình. Bây giờ cái cảm giác một mình bước đi trên con đường cũng đã dần ăn sâu vào trong sâu thẳm của tôi. Khi đi bên Khánh Mộc, tôi chợt thấy làm lạ, tôi vẫn chẳng nói gì cho cậu ấy từ ngày tôi ở Sapa về. Có vẻ như cậu ấy cũng biết được một chút sự việc lạ trong tôi, nhưng cậu ấy không hỏi, chỉ đợi để tôi tự nguyện chạy đến và chia sẻ cùng. Lần nào cũng thế…

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Yêu Lại Từ Đầu Song Ấn

BÌNH LUẬN FACEBOOK