Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Đang suy nghĩ viển vông, tự nhiên bốn con mắt bất chợt gặp nhau, họ đều cảm thấy ái ngại, mặt đỏ lên, và bàn tay của người kia khẽ chạm vào khuôn mặt của đối phương. Họ đang nhìn nhau một cách say đắm, và sẽ làm gì thì chưa biết…

“Tôi nói cho cậu biết điều này nhá, Tiểu Song…”

“Ừ”- Tôi đáp lại…

“Thật ra, cậu thấy đấy, tôi giống con trai đúng không, và đúng là như vậy đấy…”

“À! Điều này cậu không cần nói, tôi biết hết rồi, chẳng có sao đâu…”

Cậu ấy không nên nói an ủi tôi như thế chứ, rõ ràng là cậu ấy đang chế diễu tôi bị les mà, tôi chỉ cần câu trả lời của cậu ấy là có hay không thôi. Thoáng tôi đượm buồn, và chẳng nói điều gì nữa, tôi lại quay đầu đi, trái tim trở nên tê tái, chẳng hiểu nổi, tôi tính buông xuôi và nói rõ cho cậu ấy, đừng bao giờ nhắn tin hay gặp tôi nữa. Tôi rất mệt mỏi vì những điều đó, cậu ấy không nên lấy tôi ra làm thú vui cho bản thân được… Đừng hi sinh tôi thay vì cố kiên nhẫn kiềm chế bản thân…

“Và… tôi hơn cậu những ba tuổi… hi hi… không sao, tôi không bận tâm về cách xưng hô cho lắm, nhưng vẫn muốn nghe được gọi cậu bằng em đấy Tiểu Song. Cảm giác này xưa nay tôi chưa hề xuất hiện, bởi tôi không muốn dính lứu vào những chuyện phiêu lưu phức tạp của trái tim, tôi… tôi là một diễn viên mà, dạo gần đây bắt đầu sự nghiệp tôi đang đi lên, nếu có bạn gái lúc này, kể cũng là một sự đánh đổi tương đối lớn, các fan của tôi chưa muốn điều đó xảy ra. Tuy nhiên, vì… tôi...”

Tôi im lặng chẳng nói gì, có thể cậu ấy cũng nghĩ như tôi, không gặp nhau có vẻ tốt hơn cho cả hai ấy nhỉ. Tôi chưa phản ứng gì hay ho, vẫn bất thần đứng giữa cả một không gian rộng lớn giờ chỉ còn hai chúng tôi. Mặt tôi lại tiếp tục đỏ lên, giống như một quả gấc, tôi đoán thế đấy.

“Tôi… yêu cậu”

Lại đùa, tôi ghét nhất là xem phim hài đấy, tôi chưa từng xem đâu, nên cũng không biết cảm giác khi xem phim hài phải cười…

“Mặc dù chỉ mới gặp nhau chưa được một tuần, nhưng… ngay cái đêm hôm đó, tôi rất là muốn gặp cậu, tôi chẳng có cơ hội, có vẻ như tôi hơi đường đột, tôi xin lỗi, xin lỗi em.”

Tôi không thể không bất ngờ ấy chứ, tôi chẳng tin đâu, chắc là tôi đang nằm trên cái giường và mơ một giấc mộng thật hoang tưởng, đời nào, có đời nào chứ…

“Mình chỉ mới gặp hôm trước, ban ngày, đã gặp nhau trước đó rồi sao…”

“Có nhớ cái đêm hôm nọ không, dưới một gốc cây, có một đôi trai gái, rồi bất chợt chàng trai bị đôi guốc nhọn ném thẳng vào người…”

Á, thì ra là thế, cậu ấy là đứa con gái bị giở trò, trùng hợp vậy nhỉ, sao lại như thế, tôi vẫn còn chưa khỏi bàng hoàng…. vẫn mơ hồ, vẫn mở lời một cách gượng gạo…

“À… nhưng…”

Chưa kịp nói dứt lời gì, thì cậu ấy đã ngắt:

“Em có yêu tôi không?”

Tôi lại đứng ngây ra vì câu nói điên dại ấy.

“Yêu ư? Ngay cả chấp nhận rằng mình bị les”

“Les… cho dù thế, tôi vẫn yêu em”

Cậu ta sao thế?

“Nghe có vẻ điên dại nhỉ, nhưng… nếu cậu có muốn đùa với tôi thì cũng không nên đùa một cách quá đáng như vậy, đừng lấy tình cảm ra làm một thứ trò chơi tẻ nhạt, cậu là diễn viên đúng không? Cậu đang diễn trước mặt tôi đấy à?”

“Đúng thế, mỗi người trên trái đất này đều có vai diễn của riêng mình, tôi cũng vậy, cả em cũng vậy.Và tôi đang muốn diễn một cách thật xuất sắc, chính vì thế, tôi sẽ không để tuột mất em lần này…”

Cậu ta làm cho tôi chẳng còn hiểu gì cả, nếu đây là một chuyện tôi hằng ao ước, tại sao tôi lại không chấp nhận chứ? Nếu chấp nhận rồi, thì phía trước con đường ắt hẳn là một đống trông gai, núi cao rồi lại núi cao chập chùng, núi cao lên đến tận cùng… tôi lẩm bẩm, nhưng khi lên tới đỉnh, tôi có thể tha hồ thoải mái nhìn cảnh vật một cách tự do. Tôi… sẽ làm gì tiếp theo?

Đôi mắt to trong sáng của cậu ấy, giờ đây, lại bị đục ngầu bởi hàng lệ đang dần thoát ra ngoài. Cậu ấy đang khóc, cậu ấy khóc vì tôi không đáp lại tình cảm, cậu ấy khóc vì tôi. Tôi…

“Tôi… tôi cũng vậy… thật ra thì…”

“Em có thể nói rõ trước mặt tôi được không? Tôi… tôi muốn có sự chắc chắn… tôi không muốn mình bị lầm tưởng… và… tôi yêu em…”

Thật ra yêu thì dễ nhưng tôi chẳng thể đáp lại rằng tôi cũng yêu cậu ấy, tôi chỉ sợ khi nói thế, giấc mơ của tôi sẽ tan ra, tôi sẽ trở về thế giới thực, thế giới mong mỏi tình yêu được đáp lại.

“Tôi… rất nhớ cậu nếu một ngày nào đó, tôi chẳng còn được nhìn thấy cậu nữa. Tôi… đã có cảm giác ấy khi gặp cậu lần đầu tiên,… tôi…”

Nói đến thế, cậu ấy liền chạy đến bên tôi, kéo tôi vào lòng, như thể là một con thú hoang dại, hoang dại một cách điên cuồng kinh điển. Tôi cảm thấy mình chợt ấm áp, cái cảm giác chưa bao giờ xuất hiện khi tôi đứng gần ai, hơn nữa lại rất gần. Tôi… thời gian ơi! Mi hãy ngừng trôi đi, để cho phút giây này còn mãi, tôi không muốn nó vụt bay đi, không muốn sau khi thức giấc, tôi vẫn chỉ là một cô gái thật cô đơn chán chường. Cho đến giờ đây, tôi vẫn chưa thể chấp nhận được sự thật, mặc dù là sự thật đầy hoa trái. Tôi đã bất giác buông lời, tôi không muốn đây là một giấc mơ, nếu là giấc mơ, tôi muốn nó được kéo dài mãi. Khả Du chỉ nhìn tôi cười, trong lòng cậu ấy đang nghĩ gì tôi không hề biết, tôi muốn đi sâu vào trong trái tim của con người này quá, trông có vẻ rất lạnh, rất lạnh. Tôi không biết mình có thể điên dại trước vòng tay của cậu ấy, tôi sắp phải đối diện với một thực tế lớn, tôi sẽ nói với cha mẹ rằng, đứa con mà họ tự hào đã bị les, và giờ đây, không thể thoát khỏi được… Tôi vẫn chưa tưởng tượng ra được thảm cảnh tồi tệ ấy. Cứ đứng đờ như thế, chúng tôi quên lặng đi thời gian vẫn còn trôi, nó không dừng lại, không đợi chờ… chúng tôi lại mắc kẹt ở đây, một nơi chỉ có hai người. Trời tối quá, chúng tôi không thể về nhà. Tự nhiên, tôi cảm thấy ngài ngại, hai người đang làm gì vậy nhỉ, khi phát hiện ra mình vẫn còn đang ôm lấy người kia, thì sẽ có một cảm giác xấu hổ đổ trùng xuống, cứ như là cả hai vừa mới phạm một tội gì đó thật lớn lao.

Thật ra tôi không muốn buông cậu ấy, nếu buông tay, cậu ấy sẽ tuột mất khỏi đời tôi thì sao, tôi không tự tin, không đủ can đảm.

“Nếu chân của em không đau thì chúng ta vẫn có thể như thế này tới sáng chứ nhỉ, tôi nghĩ rằng em mệt rồi đó, ngồi xuống nghỉ đi…”

Tôi thấy bối rối, khi cậu ấy là người mở lời trước, chai mặt nhỉ, cứ ôm lì người ta làm gì không biết. Đừng thể hiện rõ mồn một như thế.

“Khả Du, tôi muốn hiểu cậu, tôi chẳng biết gì về cậu cả, chúng ta chỉ mới biết nhau…”

“Trước kia tôi không bao giờ tin trên đời này có tình yêu sét đánh, hì… nhưng giờ tôi đã tin, bởi vì em… mỗi ngày, tôi sẽ kể cho em nghe về cuộc đời tôi, tuy sống chưa được nhiều, nhưng… tôi có rất nhiều chuyện để muốn nói cho em biết… ngày mai nhé, hôm nay đủ rồi, chỉ cần thế này thôi….”

Đúng là hôm nay là một ngày rất dài, chỉ khi ở trong vòng tay ấm của cậu ấy, tôi mới thực sự cảm thấy thời gian vẫn còn đang trôi, không chờ đợi. Cũng hơi tệ hại nhỉ, hai lần gặp nhau, hai lần ngủ ngoài đường cùng nhau, hai lần dùng tư thái này, chỉ lặng lẽ, người này nhìn người kia, thật mê dại, sâu thẳm… Có khi nào không nhỉ?...

“Ngày mai sẽ là ngày hẹn hò đầu tiên của chúng ta, em muốn đi đâu?”

“Cổng Trời nhé! Em muốn đi ngắm đỉnh phanxipăng…”

“Đương nhiên rồi, ngày mai, anh sẽ kể cho em nghe về cuộc đời của anh…”

Cậu ấy đang mặc cảm vì mình bị les, hay… sợ tôi mặc cảm với mọi người, cậu ấy xưng hô như vậy để làm gì? Vu vơ một hồi, tôi cảm thấy mình thật nhẹ khi ở trong vòng tay ấy, lâng lâng khó tả, nếu như cậu ấy là con trai, tôi có thể trao cho cậu ấy nụ hôn đầu đời của mình, tôi vẫn chưa dám… tình yêu của tôi chưa đủ lớn, chưa đủ để làm nên tất cả.

Một ngày, khi cô bé nhỏ xíu ấy tìm được hạnh phúc, cô ấy sẽ đến nói ngay với gia đình của mình, khoe ngay cho bạn bè rằng cô đã tìm được người ấy, cô sẽ chạy lăng xăng và tuyên bố với thế giới hào hoa kia, người này chính là người cô yêu, người yêu cô, người cô trao gửi tấm thân cả đời, người cô đến chết cô vẫn nhớ tới, người mà luôn chia sẻ nỗi vui buồn, người tuyệt vời nhất thế gian này… Hơn những ai cô đã từng gặp….

Đó chính là điều mà trước kia cô thường hay lải nhải với Khánh Mộc, bởi cậu ta thường rất hay chế giễu cô về vấn đề này. Và cái đề tài nóng bỏng này lại càng hấp dẫn hơn ấy chứ. Tôi sẽ là một thứ trò chơi cho cậu ta bêu rếu. Quá hay đi mà…

Trời bắt đầu hé lộ một chút ánh sáng, thứ ánh sáng mà hôm qua tôi cảm thấy thật nhợt nhạt. Tôi rung rung, chưa có gì hạnh phúc hơn, tôi không phải là mơ… tôi đang sống trong thực tại hạnh phúc, không bị đè nén cảm xúc… trôi đi... Cứ như là được tiếp thêm sức mạnh, tôi cảm thấy mình tràn đầy sức sống, hơn bao giờ, trái tim tôi lại tiếp tục đập một cách thổn thức, tôi nhìn cậu ấy, cậu ấy đang nhắm mắt, cậu ấy đã thuộc về tôi…

Đây chính là ngày hẹn hò đầu tiên…

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Yêu Lại Từ Đầu Song Ấn

BÌNH LUẬN FACEBOOK