Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Lễ hội hoa đăng.

Một năm mới có một lần.

Vào ngày này các ngư dân trên hòn đảo đều tự tay làm một chiếc hoa đăng hình bông sen, đơn giản nhưng lại rất đẹp. Buổi tối họ sẽ thả những chiếc hoa đăng ấy xuống biển như một cách cảm ơn biển đã mang đến cho họ một mùa đánh cá dồi dào.

Từ sáng sớm Hàn Văn đã cùng bà Triệu đi đến chỗ bến cảng, nơi mọi người vẫn tập họp đông đúc mỗi khi có lễ hội. Cậu vui vẻ giúp đỡ mọi người làm hoa đăng, Hàn Văn đặc biệt tự tay làm một chiếc hoa đăng màu hồng đẹp nhất để dành tặng cho ai đó.

Vì tối qua thức khuya bắt đom đóm ở khoảnh sân sau nhà, nên sáng nay nàng Hường không thể dậy sớm được. Vì vậy chỉ có một mình Hàn Văn đến đây để giúp đỡ mọi người.

Hàn Văn chăm chú, tỉ mỉ chỉnh sửa từng chi tiết nhỏ trên hoa đăng. Cậu muốn nó trở thành chiếc hoa đăng lung linh nhất, đẹp nhất vào tối nay. Đang say sưa làm đèn, tình cờ Hàn Văn nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài.

Một nhóm người ăn mặc kiểu như khách du lịch đang đứng bên ngoài dò hỏi những người dân trên đảo. Họ đều đeo kiếng đen, đội nón lưỡi trai kín mít, dáng vẻ rất kì lạ. Hàn Văn tò mò vờ đi ra ngoài nghe ngóng, cậu nhìn thấy họ cầm trên tay một tấm poster và trên đó …… là hình của Ngọc Trân, một Ngọc Trân khác hẳn hoàn toàn với Ngọc Trân của cậu.

Vẻ hòa nhoáng, lấp lánh và kiêu sa của một ngôi sao hàng đầu.

Đôi mắt mắt cười tuy long lanh nhưng lại toát lên một vẻ lạnh lùng khác hẳn với đôi mắt sáng trong phảng phất nét ngây thơ mà Hàn Văn vẫn nhìn thấy.

- Xin lỗi, ông có nhìn thấy cô gái này ở quanh đây không ?

Một trong số nhóm người đó cầm tấm poster đến hỏi một người đàn ông trong làng, ông ta mờ hồ nhìn

- ừm…

- Ở đây không có ai giống như vậy cả

Đột nhiên Hàn Văn xuất hiện bên cạnh người đàn ông kia, cười rất tươi. Gã kia nhìn cậu gật gù, Hàn Văn bước đến gần gã tỏ vẻ như rất quan tâm

- Cô gái này là ai vậy ? Vì sao các ông lại đến đây tìm cô ấy

Gã có vẻ mệt mỏi vì cả ngày phải chạy lòng vòng quanh đây và hỏi từng người một. Đưa tay tháo kính đen, gã chán nản giải thích

- Đây là Trần Ngọc Trân, nữ ca sĩ hàng đầu ở Việt Nam. Cô ấy bị mất tích suốt một tháng nay, chúng tôi đã tìm kiếm cô ấy rất cực khổ nhưng vẫn không hề có tin tức gì. Nghe nói cô ấy đang ở đây nên chúng tôi mới tìm đến hòn đảo này, ai ngờ lại chẳng thấy gì cả.

- Là một ngôi sao hàng đầu ư ? – Hàn Văn ngơ ngẩn nhìn tấm poster

- Cậu không biết sao, Ngọc Trân rất nổi tiếng nghe nói cô ấy còn rất thân với Chủ tịch của tập đoàn giải trí MH.

- Vậy à ?

Vẻ mặt cậu như ẩn chứa một cơn đau nhè nhẹ, giọng nói càng nhẹ nhàng không kém tựa như một cơn gió nhẹ qua. Dáng lưng cậu trở nên bi thương hẳn đi, trong lòng một dự cảm không tốt chợt hiện lên.

” Nàng tiên cá vốn không thuộc về tên ngư phủ, chỉ là do hắn quá mộng tưởng. Đến cuối cùng nàng rời khỏi hắn và quay về thế giới của nàng, chỉ còn lại tên ngư phủ cô độc, lẻ loi vẫn hi vọng chờ đợi nàng trên bãi biển. Hắn vẫn là một kẻ si ngốc …”

Trở về nhà, Hàn Văn cố tình giấu tấm poster ấy trên chiếc kệ bằng gỗ cũ kĩ. Cậu không muốn Ngọc Trân rời khỏi hòn đảo này, không thể để cô ấy gặp đám người kia. Hàn Văn đột nhiên trở nên căng thăng, bàn tay cậu bất giác nắm chặc thành nắm đấm. Dù biết điều này thật ích kỉ, nhưng Hàn Văn không thể đánh mất tình yêu này, cậu cần phải bảo vệ nó.

- Anh đang làm gì đó ?

Vòng tay từ phía sau ôm lấy cậu, Ngọc Trân áp mặt vào tấm lưng êm ái ấy, dịu dàng phả một làn hơi. Gương mặt vẫn còn ngái ngủ, giọng nói nhão nhẹt nhưng đối với Hàn Văn nó thật đáng yêu.

- Ờm… không có gì. Em dậy rồi à ? Đói bụng chưa để anh chuẩn bị bữa sáng cho em – Hàn Văn gượng cười

- Ừm, em đi thay quần áo, chốc nữa phải dắt em đi câu cá đấy. Tối qua anh hứa rồi đó

- Được rồi, được rồi

Ngọc Trân rời khỏi người Hàn Văn, bất giác tay cậu nắm lấy tay cô như vô thức. Vẻ mặt Hàn Văn thoáng nét đau khổ, cậu kéo Ngọc Trân vào lòng ôm chặt lấy cô. Đáy mắt bỗng trở nên sâu thăm thẳm, khẽ khép hờ đôi mắt, cậu đưa tay vuốt lấy mái tóc mềm ấy, hít hà mùi hương dịu nhẹ trên mái tóc.

Phải, cậu không thể rời xa cô gái này, tim cậu sẽ vỡ tan đi mất

- Anh yêu em, Ngọc Trân.

Hàn Văn thì thầm nói, giọng nói dịu dàng như cơn gió thoáng qua, khiến Ngọc Trân đang mơ màng cũng phải giật mình. Cô đứng im trong tư thế đó, khó hỉu hỏi

- Anh sao thế ?

Ngọc Trân nghe mà chẳng hiểu gì cả, chỉ thấy Hàn Văn nhìn cô mỉm cười một cách rạng rỡ nhất.

- Hôm nay là lễ hội hoa đăng, chúng ta nên làm một chiếc hoa đăng để tối nay thả xuống biển. Còn nhiều thứ phải chuẩn bị lắm đấy

Như bị hấp dẫn bởi sự nhộn nhịp của lễ hội, ánh mắt Ngọc Trân sáng lên, cô tươi cười chạy đi thay quần áo và nhanh chóng cùng Hàn Văn bắt tay vào làm một chiếc hoa đăng.

Nhìn dáng vẻ chăm chú của Ngọc Trân, Hàn Văn càng không muốn để cô rời khỏi hòn đảo này. Chỉ cần nghĩ đến việc không còn nhìn thấy cô ấy, cậu đã cảm thấy đau nhói ở tim.

Hàn Văn đăm đắm nhìn Ngọc Trân, ánh mắt xa xôi, thăm thẳm.

Gió nhẹ thoảng qua mái tóc đen bay nhè nhẹ. Gương mặt đẹp như ngọc, làn mi dài cong vút, đôi mặt cười cong cong đáng yêu, khóe môi hiện nụ cười rạng rỡ.

Nơi cổ tay chuỗi chuông ngọc khẽ ting tang trong gió.

Âm thanh trong trẻo ấy vang lên hòa vào tiếng cười giòn tan của Ngọc Trân.

Buổi tối lễ hội bắt đầu, tiếng pháo nổ lốp bốp vang lên náo nhiệt, một hội chợ nhỏ được diễn ra, những món chiếc mặt nạ sặc sỡ, những món ăn truyền thống được bày bán khắp hội chợ, mùi thức ăn thơm phức, mùi khói pháo luẩn khuất chưa tan, mọi người vui vẻ thưởng thức điệu múa truyền thống của các nghệ nhân, trẻ con nô đùa cười ầm ĩ khiến cho không khí của hòn đảo vốn tĩnh lặng nay trở nên vui vẻ vô cùng.

Lúc ấy Hàn Văn và Ngọc Trân đang đứng ở hàng mặt nạ, Ngọc Trân chọn cho mình chiếc mặt nạ mà hồng rất ngộ nghĩnh, cô nàng hớn hở đến độ cười tít cả mắt. Ngọc Trân trông như một đứa trẻ năng động đang lạc vào một thế giới thần tiên, đi đến đâu mọi thứ cũng đều rất hấp dẫn với cô.

Hàn Văn đi bên cạnh cô khẽ mỉm cười, tay cậu vẫn nắm chặc tay cô như thể được dán bằng hỗn hợp keo đặc biệt.

-Hàn Văn à, chiếc vòng cổ này đẹp quá. Mua cho em nhé

Ngọc Trân khẽ reo lên, cầm chiếc vòng mà ánh mắt cô lấp lánh như sao. Nụ cười rạng rỡ đến độ khiến người khác phải rúng động. Hàn Văn ngây người nét mặt thoáng ửng đỏ, ngại ngùng gật đầu. Cứ nhìn thấy Ngọc Trân làm aegyo như thế này mỗi ngày thì cậu bệnh tim mất, đáng yêu quá độ !

Cô tươi cười vui vẻ tách chiếc vòng cổ rat hi ra đây là vòng cổ đôi cô nhẹ nhàng đeo cho Hàn Văn, cậu nhìn cô khó hỉu

- Sao lại đeo cho anh?

- vòng cổ đôi mà chúng ta mỗi người một chiếc, như thế sẽ trông tình củm hơn – Ngọc Trân cười khúc khích

Lúc ấy tim cậu một lần nữa lại đập rộn ràng, còn hơn cả nhịp trống, khiến cho khuôn mặt đỏ ửng lên.

Ôi ngại chết đi được !

Hàn Văn hằng giọng, che giấu vẻ mặt bối rối của mình. Ngọc Trân bật cười đến gập cả người, Hàn Văn của cô rất dễ ngại ghê, vẻ mặt ấy của cậu thật đáng yêu nhưng cũng rất buồn cười. Ngố không thể tả được.

Người tham gia lễ hội ngày càng đông, con đường nhỏ mỗi lúc một nhiều người hơn. Cả hai vui vẻ đi bên nhau trông thật hạnh phúc.

Một thoáng Hàn Văn cố tình trêu chọc Ngọc Trân, cô nàng đỏ mặt dùng tay đẩy mạnh cậu vào gốc cây. Không biết do lực của cô hơi mạnh hay vì nguyên nhân gì khác, Hàn Văn chẳng ngờ bị vấp ngã chống tay xuống đất

Ngọc Trân từ xa vội chạy đến đỡ cậu, vẻ mặt xót xa và thương tâm lắm.

- Đau quá à …

Hàn Văn nhìn cô , khẽ cau mày vì bị đau . Có vẻ cậu chống tay rất mạnh, bàn tay vốn trắng trẻo của cậu nay xuất hiện một vết tụ bầm đen. Ngọc Trân cắn môi lo lắng hỏi

- Sao lại nặng thế ? Có đau lắm không ?

- Đau chết đi được …

Hàn Văn tỏ vẻ đau đớn lắm, rồi bỗng nhiên cười khẽ nói.

- Đồ ngốc, hôn anh một cái đi. Chỉ cần hôn nhẹ một cái thôi thì người ta sẽ không thấy đau nữa

- Toàn lời gạt trẻ còn cả, làm sao có thể hôn một cái mà hết đau được chứ ?

- Mặc kệ dù sao cũng phải hôn một cái

- Anh giống trẻ con quá đấy – Ngọc Trân cười khúc khích

- Trẻ con thì trẻ con. Phải hôn anh một cái cho tử tế đó

Hàn Văn mặc kệ, nhắm mắt lại, gương mặt tuấn tú khẽ chìa đền gần Ngọc Trân, chỉ cần có thể được cô yêu thương, mọi thứ đều không còn quan trọng nữa.

Dù gì thời gian cũng chẳng còn nữa rồi … !

—————————————————————————-

Tiếng pháo xa xa nổ vang.

Hương thức ăn thấp thoảng đưa tới.

Dòng người tấp nập khẽ lướt qua họ, có vài người cũng tò mò nhìn vể phía cô và cậu.

Cậu nhắm mắt lại, đôi hàng mi đen nhánh khẽ động, phảng phất như đang mơ một giấc mộng hạnh phúc.

Hai má Ngọc Trân ửng đỏ lên

Nụ hôn như giọt sương sớm, ngọt ngào và ấm áp, khẽ hôn lên bàn tay thâm tím của cậu.

Bờ môi cô ấm áp.

Bàn tay cậu mát lạnh.

Khuôn mặt Hàn Văn chợt thoáng vẻ gì đó vừa giống như đau khổ lại tựa như hạnh phúc. Cậu lặng lẽ hé mắt, lặng lẽ nhìn những sợi tóc đen mềm mại, vành tai trắng như ngọc và bên má đang ửng đỏ của cô, sau đó lại khẽ nhắm mắt lại.

Dường như có một thanh âm khẽ khẽ vang lên.

Cô đã hôn cậu rồi.

Bối rối nhảy bật dậy, cô ôm lấy hai bờ má nóng bừng bừng của mình, luôn miệng gắt

- Được rồi, được rồi không đau nữa. Mau đứng dậy đi chứ, em đói đến chết rồi nè.

Hàn Văn đứng dậy, nhẹ nhàng kéo Ngọc Trân lại gần. Mỉm cười, khẽ búng lên trán Ngọc Trân một cái

- Lúc nào cũng đòi ăn, không chừng em sắp thành lợn con rồi ấy

- Yah … Anh mới là lợn con ấy – Ngọc Trân nhăn mũi nói

- Em xem ai là người thường xuyên ngủ nướng nhiều nhất, thức dậy thì lại đòi ăn. Là em chứ ai nữa – Hàn Văn bật cười khoái chí

- Hứ, có là lợn người ta cũng là lợn bạch ngọc chứ bộ, là giống lợn xinh đẹp đó nghen – Ngọc Trân nhí nhảnh làm dáng, mắt chớp chớp

- Lợn bạch ngọc cũng là lợn rồi. Ngốc quá

- Đáng ghét, dám ghẹo em. Đừng có chạy, con lợn đáng ghét xấu xí kia …

Từng tràng cười vang lên, mọi người đễu quay lại nhìn hai con người đang rượt đuổi nhau. Không khí lễ hội ngày càng rộn ràng hơn.

—————————————————————————-

Hoa đăng được thả trên biển, chẳng mấy chốc mặt biển trở nên lung linh, huyền ảo trong ánh nến của những chiếc hoa đăng.

Mỗi chiếc hoa đăng ấy chất chứa một điều ước, niềm hi vọng của mỗi người.

Lúc thả chiếc hoa đăng của mình, Ngọc Trân khẽ nhắm mắt như cầu nguyện. Hàn Văn đứng bên cạnh mỉm cười

- Em đang ước gì thế ?

- Bí mật. Nói ra thì sẽ không còn linh nghiệm nữa. Vậy còn anh?

- Ừm… bí mật. Là do em không nói cho Anh biết nên anh cũng không thèm nói cho em biết. – Hàn Văn lè lưỡi trêu chọc cô

- Hứ, không thèm

Hàn Văn cười vui vẻ, hớn hở dắt Ngọc Trân đến một nơi “bí mật”.

Ngọn hải đăng không còn mang dáng vẻ cô đơn, lạnh lẽo nữa. Giờ đây nó đã được thắp sáng bằng những chiếc đèn lồng lung linh, đẹp rực rỡ. Ngọc Trân ngờ ngàng nhìn những chiếc đèn lồng, ánh mắt như xúc động mạnh mẽ.

Trong ánh sáng lung linh ấy

Hàn Văn đứng đối diện cô, khuông mặt khôi ngô, tuấn tú, khóe môi nở một nụ cười để lộ chiếc răng khểnh đáng yêu, đôi mắt trong veo như hồ nước mùa thu. Cả người cậu như đang phát sáng, dịu dàng làm rung động lòng người.

- Em có thích không ? Anh đã mất cả buổi sáng để làm đó

- Hàn Văn à …

Ngọc Trân xúc động đến rơi lệ, những giọt nước mắt chứa đựng hạnh phúc trở nên lấp lánh. Hàn Văn ân cần ôm cô vào lòng, dịu dàng nói

- Chỉ cần em thích, bất kể điều gì anh cũng sẽ làm cho em

Ngọn hải đăng bỗng trở nên ấm áp hơn bao giờ hết.

Sao trời lấp lánh, ánh sáng dịu dàng làn tỏa, bóng trăng nhạt nhòa, chỉ trông thấy những đường nét mơ hồ. Hàn Văn và Ngọc Trân ngồi trên lan can ngọn hải đăng nhìn lên bầu trời đêm vô tận, ánh sao nhẹ nhàng soi rọi lên cả hai.

- Những vì sao đẹp quá … – Ngọc Trân chống cằm, xem đến mê mẩn

- Em có thích không ?

- Thích lắm. Những vì sao sáng ngời như vậy, lấp lánh, lấp lánh dường như không vương chút phiền não hay bi thương, lúc nào cũng có thể vui vẻ mà lấp lánh.

Sao giăng đầy trời.

Nhìn vẻ thích thú của Ngọc Trân, tình cảm trong ánh mắt và nụ cười nơi khóe môi khiến cho những ngôi sao nới chân trời cũng phải ngơ ngẩn mà rơi xuống

Đột nhiên, bùm một tiếng, mấy luồng pháo hoa từ phía dưới bãi biển xen nhau bay vọt lên bầu trời.

Pháo hoa rực rỡ sắc màu.

Náo động, kiêu hãnh, chọi lọi cả môt bầu trời thăm thẳm.

Mưa sao băng ánh bạc, lốp bốp cháy rực.

Pháo hoa bưng lên hết đợt này đến đợt khác, hệt như thoát ra từ tiên cảnh mộng ảo !

Ngàn vạn ánh pháo bừng sáng khiến cho cả bầu trời đêm đẹp đẽ lạ thường.

Pháo hoa đẹp đến mê hồn, từng đóa nở rộ.

Nhưng Hàn Văn chỉ lặng im ngắm nhìn gương mặt thích thú của Ngọc Trân, trong lòng cậu vô vàn cảm xúc. Hàn Văn biết, hạnh phúc thuộc về cậu cũng sắp tàn như trận pháo hoa kia rồi. Thời gian dành cho cậu đã hết, Ngọc Trân vốn không thuộc về cậu. Cô ấy là một ngôi sao đang ở rất cao trên bầu trời mà cậu không thể chạm đến được.

——————————————————————-

- Anh đang làm gì vậy ?

Ngọc Trân dụi dụi mắt, khuôn mặt vẫn còn ngái ngủ vẫn chưa tỉnh táo, Hàn Văn đang loay hoay khẽ quay lại mỉm cười

- Em vẫn chưa ngủ sao ?

- Em đang ngủ thì thấy đèn bên phòng anh còn sáng nên thắc mắc. Anh đang làm gì vậy?

- Ờm… Anh chuẩn bị đồ đi đánh cá cùng ông.

- Đi biển á? Em muốn đi cùng Anh có được không ?

- Không được, em sẽ bị say sóng mất

Hàn Văn kéo Ngọc Trân vào lòng, dịu dàng xoa lưng cho cô ấy. Ngọc Trân ngáp dài, tựa hẳn vào người Hàn Văn, giọng nói êm dịu như sắp ngủ

- Em không bị say sóng, em muốn đi cùng Hàn Văn

- Không được, trên tàu đánh cá không giống như du thuyền. Ngoan nào anh sẽ về sớm thôi

- Hứa nhé, phải về sớm … với em… đấy. Hát … em … nghe đi …

Hàn Văn cười nhẹ, bắt đầu ngân nga một giai điệu thật nhẹ nhàng, một giai điệu mà cậu vừa nghĩ ra. Giọng cậu êm ái dễ chịu vô cùng, Ngọc Trân mơ màng chìm vào giấc ngủ.

Đêm ấy, lần đầu tiên Hàn Văn được ôm lấy Ngọc Trân và chìm vào giấc ngủ.

——————————————————————-

Buổi sáng, khi Ngọc Trân thức dậy cô đã không nhìn thấy Hàn Văn bên cạnh, trong lòng cô bỗng dưng cảm thấy hơi buồn một chút, nhưng khi nghĩ đến việc gặp lại cậu vào buổi trưa thì nỗi buồn ấy nhanh chóng tan mất.

Trong ánh bình minh của buổi sớm, Ngọc Trân đang giúp bà Triệu đan lưới cùng một số người hàng xóm chung quanh. Ánh nắng vàng rực rõ bao trùm lên cô như làm tôn thêm làn da trắng hồng của Ngọc Trân. Cô vui vẻ trò chuyện cùng mọi người, nụ cười thân thiện của cô khiến cho cảm thấy rất ấm áp. Chẳng mấy chốc những người hàng xóm ấy đều có thiện cảm với Ngọc Trân hơn. Họ đều muốn có một cô cháu gái vừa xinh đẹp lại vừa ngoan hiền như cô.

Đột nhiên …

- Ngọc Trân ! Trần Ngọc Trân !

Ngọc Trân ngỡ ngàng quay về hướng phát ra tiếng gọi, mắt cô mở to khi nhìn thấy người ấy.

Là Sở Kiến Minh.

Thời gian để cô ở bên cạnh Hàn Văn đã kết thúc rồi sao … ?

Ngọc Trân cứ đứng ngây người ra như thế, trong lòng nhói lên một cơn đau, bất giác khóe môi hiện lên nụ cười chua xót.

Dù có chạy trốn xa cách mấy đi nữa thì Ngọc Trân vẫn không thể thoát khỏi quá khứ ấy…

Ngọc Trân cuối cùng vẫn phải quay trở về nơi thuộc về mình, nhưng còn Hàn Văn thì sao ?

Tình yêu giữa cô và cậu sẽ như thế nào đây … ?

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Yêu Em Xa Mấy Anh Cũng Tìm

BÌNH LUẬN FACEBOOK