Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Bầu trời trong vắt không một gợn mây, thoáng chút gió nhẹ nhưng cũng đủ lạnh buốt một khi chạm vào nó. Ngọc Trân đến quảng trường có đài phun nước nơi mà các cặp tình nhân thường đến đây ước một điều ước rồi ném 1 đồng xu xuống đáy hồ. Dường như họ điều tin làm như thế thì điều ước sẽ thành hiện thực.

Thật viễn vong ! Ngọc Trân đã nghĩ thế. Đối với cô đó cũng chỉ là sự ảo tưởng của những người đang yêu. Nghe có vẻ vô cảm nhưng thật sự cô chưa bao giờ tin vào điều đó.

Sau tất cả những gì đã xảy ra giờ đây Ngọc Trân cảm thấy rất mệt mỏi, cô muốn dành một ngày nghỉ để đi dạo và không muốn suy nghĩ về những việc xung quanh.

Vì là người nổi tiếng nên cô ăn mặc khá kín đáo kiểu như che kín mặt mũi để không ai phát hiện ra. Hơi khó chịu nhưng dù sao vẫn đỡ hơn là ở nhà đối mặt với bốn bức tường tẻ nhạt.

Từ đài phun nước, hàng nghìn hàng vạn giọt nước bắn ra như những viên ngọc, dưới ánh mặt trời, đám bọt nước ấy đôi khi lại chụm vào nhau tạo thành đám mấy nước sôi sùng sục dưới hồ. Ngọc Trân đứng gần hồ nước nên những giọt nước nhỏ li ti dịu dàng bao quanh người cô, tạo nên một cảm giác như người cô đang óng ánh lên cùng với chúng.

Cô cảm thấy rất thích thú với việc đứng ngắm nhìn đài phun nước như thế này. Dưới đáy hồ những đồng tiền lấp lánh phản chiếu ánh bạc tạo nên một bức tranh chói lóa.

Rồi như một sự trêu đùa của số phận …

- Hàn Văn à, hồ nước này rất linh nghiệm hay chúng ta thử ước một điều ước xem.

Giọng nói này rất quen, Ngọc Trân xoay người lại và đập vào mắt cô chính là Lệ Quyên và người bên cạnh … là Hàn Văn.

Bỗng dưng dạ dày của Ngọc Trân sôi lên, hai chân cô mềm nhũn đến nổi không đứng vững được nữa, đầu óc thì lại quay cuồng, ánh nhìn của cô bắt đầu yếu ớt.

Hàn Văn và Lệ Quyên đang tay trong tay rất vui vẻ, nụ cười đầy chế nhạo của cậu khiến cô rùng mình.

- Ồ, chẳng phải đó là Trần Ngọc Trân sao ? Cô cũng có nhã hứng ra đây à ?

Lệ Quyên bắt đầu giở cái giọng nhão nhẹt vô vị của mình, Ngọc Trân chẳng thèm để ý đến cô ấy, ánh mắt cô hướng về cậu. Hàn Văn với bộ dạng bất cần đầy thách thức, khóe môi lộ nét cười khinh khỉnh. Cậu đã thay đổi rồi. Không còn là một Hàn Văn hiền lành, dịu dàng của ngày đó mà là một Triệu Hàn Văn lạnh lùng, bất cần cùng nụ cười nửa miệng.

- Trùng hợp nhỉ, Trần Ngọc Trân ?

Hàn Văn khẽ nhướng cặp lông mày, đáy mắt đầy vẻ châm chọc. Ngọc Trân có cảm giác toàn thân lạnh buốt như thể cô đang đứng giữa một thế giới đầy băng tuyết. Lệ Quyên khẽ liếc Ngọc Trân, cô ta vòng tay ôm lấy cánh tay của Hàn Văn vẻ mặt hớn hở cố tình trêu chọc Ngọc Trân. Quả nhiên là rất nham hiểm.

- Ừm, thật trùng hợp.

Ngọc Trân nói rất nhẹ, cô quay người định bước đi, trái tim cô như bị một mũi tên sắc lạnh đâm nát.

- Này này, đã đến đây rồi ít nhất cô cũng phải ước – Hàn Văn lên tiếng nhắc nhở

- Tôi không có điều gì để ước cả. Vì tôi đã đánh mất tình yêu của mình.

Ngọc Trân thẳng lưng hướng ánh mắt đau thương về phía Hàn Văn, cố giữ giọng không bị run rẩy, lúc này cô cần phải tỏ ra mạnh mẽ. Mặt nước đang sáng lấp lánh ánh nắng mặt trời.

- Nếu cậu muốn thì hãy thử ước điều gì đó đi, chỉ cần ném một đồng xu xuống đó, mong ước của cậu sẽ thành hiện thực.

Hàn Văn nhìn chằm chằm vào Ngọc Trân hồi lâu, cười nhạt :

- Vậy sao ? Vậy tôi cũng thử ước một điều xem thế nào. Nhưng tôi không có một đồng xu nào cả. Vậy nên tôi sẽ dùng cái này để ước

Trên tay cậu là chiếc vòng cổ, năm đó Ngọc Trân đã tặng nó cho cậu. Cô giữ một chiếc và cậu giữ một chiếc cũng y như thế. Ngọc Trân bỗng nghe trong lồng ngực mình nhói đau, chiếc vòng ấy … cô cười đau khổ nhìn nó.

- Hàn Văn à, cái vòng này đẹp quá. Mua cho em nhé

Ngọc Trân khẽ reo lên, cầm đôi vòng mà ánh mắt cô lấp lánh như sao. Nụ cười rạng rỡ đến độ khiến người khác phải rúng động. Hàn Văn ngây người nét mặt thoáng ửng đỏ, ngại ngùng gật đầu. Cứ nhìn thấy Ngọc Trân làm aegyo như thế này mỗi ngày thì cậu bệnh tim mất, đáng yêu quá độ !

Cô tươi cười vui vẻ lấy một chiếc vòng nhẹ nhàng đeo cho Hàn Văn, cậu nhìn cô khó hỉu

- Sao lại đeo cho anh? Chẳng phải là em rất thích nó sao ?

- Vòng đôi mà chúng ta mỗi người một chiếc, như thế sẽ trông tình củm hơn – Ngọc Trân cười khúc khích

…”

Lệ Quyên nhìn thấy chiếc vòng của Hàn Văn khẽ chau mày. Từ khi cô nhìn thấy Hàn Văn xuất hiện ở WJ đến giờ, chiếc vòng ấy đã được đeo trên cổ cậu. Suốt khoảng thời gian ấy cô chưa bao giờ thấy Hàn Văn tháo nó ra, cô nghĩ có lẽ đó là một món đồ mà cậu quý nhất trên thế giới này. Thế mà hôm nay Hàn Văn lại muốn ném nó xuống đài phun nước, cô ta vội ngăn lại

- Em có vài đồng xu, để em lấy cho anh

- Không cần.

Hàn Văn gạt tay Lệ Quyên ra, tự tay giật chiếc vòng ra khỏi cổ, nhẹ nhàng ném nó xuống đài phun nước. Vẻ mặt rất thản nhiên, nụ cười nửa miệng hiện lên tạo nên một vẻ bất cần.

Ngọc Trân đứng lặng người, cô tưởng chừng như mình không thể hít thở được nữa. Trái tim cô như bị một bàn tay của ai đó bóp nghẹn. Cô đứng đó mỏng manh và yếu ớt, tựa như chỉ cần một cơn gió nhẹ thoảng qua thôi cũng khiến bóng dáng ấy tan biến mất.

- Chúng ta đi thôi, ở đây chẳng còn gì thú vị cả.

Hàn Văn lạnh lùng nói và quay lưng bỏ đi, Lệ Quyên nhìn Ngọc Trân rồi vội vã đuổi theo Hàn Văn. Cô thật sự không hiểu được chuyện gì vừa xảy ra.

- Hàn Văn à, đợi em với … này

Khi bóng dáng Hàn Văn khuất dần rồi biến mất, Ngọc Trân vẫn đứng lặng trước đài phun nước. Nước mắt lại vòng quanh đôi mắt cô, chiếc vòng cổ ấy vốn được cô xem là sợi dây kết nối giữa Hàn Văn và cô vậy mà giờ đây nó đã nằm gọn dưới đáy bể. Và người ném nó đi chính là Hàn Văn, còn gì đau đớn hơn khi chính cậu là người đã ném nó như ném cả tình yêu ấy xuống đáy vực thẳm.

Những cột nước cao bắn ra hàng vạn tia nước nhỏ xíu nhưng vô cùng lạnh giá.

Nước trong bồn rất sâu.

Mặt trời lạnh lẽo chiếu xuống mặt nước cảnh tượng khiến những người đi ngang qua điều khẽ rùng mình ớn lạnh. Mặt nước sủi lên từng đám bọt đục ngầu, không thể nhìn rõ dưới đáy có những thứ gì nữa.

Người đi bộ trong quảng trường kinh ngạc nhìn về hướng đài phun nước, có người hét lên

- Có người nhảy xuống bồn của đài phun nước

Trong bồn nước sâu khoảng một mét, một cô gái đang khó nhọc dò dẫm trong nước, từ trên đầu cô vòi nước đang phun xuống, lớp áo khoác mỏng bên ngoài ướt sũng ôm chặt lấy cơ thể cô. Cả người cô đang run lên, run đến độ những người xung quanh có cảm giác cô sắp ngã xuống.

Mặc dù đã vào mùa xuân nhưng thời tiết ở Hà Nội vẫn còn rất lạnh, nhìn thấy cô gái ấy mọi người đều kinh ngạc, có người há hốc mồm khó hiểu.

Điều gì đã khiến cô gái ấy nhảy xuống bồn nước trong cái thời tiết giá lạnh này?

Dưới ánh mặt trời…

Trong đài phun nước.

Một cô gái đang hứng chịu những tia nước lạnh.

Trong chốc lát chiếc bóng dần nhạt nhòa trong những cột nước. Cô cúi người xuống, dường như đang mò mẫm, tìm kiếm một thứ gì đó dưới đáy, từng chút, từng chút một, cô mò tìm rất cẩn thận. Khi cô cúi người xuống như thế, người ta có cảm giác đám bọt kia sắp sửa nuốt chửng cô.

Nước lạnh quá, lạnh quá đi mất … !

chiếc vòng kia ơi, mi đang ở đâu vậy …

Mắt Ngọc Trân đã không còn nhìn rõ nữa, màu trắng xóa của ánh sáng, của nước, chỗ nào cũng là nước, chỗ nào cũng giá lạnh. Cô chỉ biết dựa vào cảm giác ở những ngón tay mò mầm dưới đáy bồn. Chiếc vòng đang ở đâu, hãy lại đây nào …

Xa xa một chiếc bóng lạnh lùng hướng về phía đài phun nước. Những ngón tay bắt đầu run rẩy, cố gắng thư giãn. Nhưng rồi vẫn run rẩy, sau đó từ từ co lại.

- Cô ta … cô ta điên thật rồi …

Lệ Quyên đưa tay giữ chặt miệng nhìn cảnh tượng trước mắt, đứng bên cạnh cô, Hàn Văn lạnh lùng thở mạnh, đáy mắt rúng động mạnh mẽ.

Từ đài phun nước, Ngọc Trân cuối cùng đã đứng hẳn dậy. Trong làn nước trắng xóa ấy, nụ cười rạng rỡ của cô như xuyên qua khoảng cách không gian, đâm thẳng vào tim cậu. Cô vui sướng reo lên điều gì đó, hình như cô đã tìm thấy rồi.

Nước vẫn chảy rào rào.

Ngọc Trân đứng trong bồn nước, cười ngớ ngẩn với bộ dạng nhếch nhác, ướt sũng từ đầu tới chân. Trong màn nước trắng xóa cô nhìn thấy một hình bóng rất quen thuộc đang đưa tay về phía cô.

Là ảo ảnh sao ?



“Ầm”

Ngọc Trân bỗng ngã xuống làn nước, một cột nước mạnh bắn lên.

Buổi sáng.

Bệnh viện Bạch Mai.

Cửa sổ phòng bệnh mở một bên cánh, mưa theo gió bay vào phòng, tấm rèm khẽ rung rinh theo những giọt mưa mùa xuân, không khí vô cùng trong lành, mát mẻ.

Những giọt nước trong vắt đang chảy trong ống truyền dịch.

Từng giọt, từng giọt.

Những hạt nước truyền dịch ấy đang từ từ chảy vào cánh tay của Ngọc Trân. Trên giường bệnh cô mặc bồ đồ màu hồng nhạt của bệnh viện, mắt nhắm nghiền, gương mặt đầy vẻ mệt mỏi. Kiến Minh ngồi bên cạnh khẽ thở dài, ánh mắt hướng về phía cửa sổ …

” …

- Mau đến bệnh viện đi

- Hử ? Ai đấy ? – Kiến Minh khó hiểu đáp

- Mau đến bệnh viện đi. Ngọc Trân đang ở đây – Giọng nói kia vang lên rất mạnh mẽ trong điện thoại

Kiến Minh vội vã chạy đến bệnh viện, nhờ sự chỉ dẫn của y tá cậu tìm được phòng bệnh của Ngọc Trân. Các y tá ở đó nói rằng có một người đưa cô ấy vào bệnh viện nhưng rồi sau đó lại biến mất.

Thật kì lạ ! Nhưng có lẽ Kiến Minh đã phần nào đoán được người đó là ai. Khi vào thăm Ngọc Trân cậu nhìn thấy trên tay cô ấy vẫn nắm chặt chiếc vòng cổ. Cô ấy cũng có một chiếc như thế và đã từng khoe với cậu rằng chiếc vòng ấy rất quan trọng và quí giá đối với cô. Chưa bao giờ Ngọc Trân tháo chiếc của mình, nhưng sao hôm nay cô ấy lại giữ đến hai chiếc ?

…”

Mưa suốt 5 ngày liền.

Mưa cả ngày lẫn đêm, có lúc mưa rào ồ ạt, có lúc lại lất phất bay. Mưa rơi bất kể đêm ngày, cứ tí ta tí tách rơi đều xuống mặt đất, lá cây như được gột rửa sạch sẽ, cả không gian như chìm trong một lớp sương mù màu trắng.

Thẫn thờ nhìn ra cửa sổ, đầu óc Ngọc Trân cũng trở nên trống rỗng. Không thể nghĩ ngợi được gì khác, cũng không nghĩ ra được điều gì cả. Cô đã mất phương hướng, không biết phải làm thế nào, dường như tất cả đối với cô đã trở nên vô nghĩa. Cô cũng biết rằng, mỗi lần cô thử nghĩ đến một điều gì đó, trái tim mình lại vô cùng đau đớn.

Những giọt mưa lạnh lẽo.

Những giọt mưa trong suốt vô tư rơi trong không gian bao la.

Mọi vật bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường trong cơn mưa

Chiếc vòng cổ yên lặng nằm trong lòng bàn tay của Ngọc Trân, những giọt thủy tinh nhẹ nhàng rơi xuống ôm trọn lấy khuyên tai. Chúng ánh lên một thứ màu sắc rực rỡ nhưng bi thương.

- Ngọc Trân à, ăn chút gì nhé. Trông cậu càng lúc càng tồi tệ hơn đấy

Bảo An nhăn nhó nói, nhìn thấy vẻ mặt xanh xao, mệt mỏi của Ngọc Trân càng khiến cô cảm thấy đau lòng. Ngọc Trân giờ đây trông như một cái xác mà không có linh hồn. Cô nhìn ra cửa sổ và dường như đã bất động, không buồn động đậy. Chiếc vòng cổ như đã mất đi ánh sáng, dường như nó cũng đi bị hút mất linh hồn.

Vật đính ước cuối cùng cũng đã bị cậu vất đi một cách lạnh lùng. Giữa họ không còn sợi dây nào ràng buộc nữa.

Kết thúc rồi sao … ?

Chỉ cần nghĩ đến điều đó thôi trái tim Ngọc Trân như tan vỡ. Trong lòng cô như có một hố đen sâu thẳm, hố đen ấy không ngừng lớn lên, không ngừng xoay chuyển khiến cô luôn bị đắm chìm trong sự ân hận và tự trách. Cô cắn chặt môi, tự trách bản thân đã khiến cậu tổn thương và đây là sự trừng phạt dành cho cô. Ánh mắt lạnh lùng, nụ cười châm chọc, hành động nhẹ nhàng ném chiếc vòng cổ xuống bể nước… mọi thứ cứ quay cuồng như một cuốn phim. Một cảm giác giá buốt bao trùm lấy cô, lạnh cóng …

Bên ngoài mưa vẫn lặng lẽ rơi. Từng giọt long lanh trong ánh sáng mờ ảo rồi nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất. Mọi vật chìm vào nhạt nhòa sau màn mưa

Xa xa trên dãy hành lang bệnh viện, một dáng người cô độc lướt qua nhưng lại vụng về để lộ sự quan tâm, lo lắng của chính mình.

” Hàn Văn đứng cách đài phun nước một khoảng ngắn, mắt cậu nhìn về phía cô, nét hoang mang lộ hẳn trong đôi mắt cậu. Hàn Văn không nghĩ rằng Ngọc Trân sẽ leo xuống bể nước để tìm chiếc khuyên tai ấy.

Cậu không thể hiểu nổi ý nghĩ của Ngọc Trân, cô ấy đã làm tổn thương cậu vậy vì sao vẫn cố giữ lấy những kí ức đó… ?

Hàn Văn vẫn giữ nguyên bộ mặt lạnh lùng, mắt vẫn không rời khỏi Ngọc Trân. Đôi mắt cậu rất tối và đôi môi đang mím chặt.

Ngọc Trân, rốt cục em đang nghĩ gì …?

Hàn Văn bước về phía đài phun nước vài bước.

Cậu vẫn chưa hiểu bản thân cuối cùng muốn làm cái gì, thì cậu đã tiến đến bên cạnh bồn nước, đưa tay về phía Ngọc Trân đang ướt lướt thướt trong bồn nước kia. Cánh tay của Hàn Văn đang giơ ra giữa khoảng không…

” Ầm”

Ngọc Trân ngã xuống, ngất lim…”

- Có muốn vào thăm cô ấy không ?

Hàn Văn giật mình quay lại nhìn thấy Kiến Minh đứng phía sau, Kiến Minh cũng không ngạc nhiên khi nhìn thấy Hàn Văn đứng bên ngoài hành lang như thế này.

- Không cần. Tôi chỉ ghé thăm một người bạn tình cờ nhìn thấy cô ấy thôi – Hàn Văn bối rối đáp

- Tình cờ á ?

Kiến Minh tỏ vẻ rất ngạc nhiên. Tình cờ kiểu gì mà khi người khác bắt gặp lại bối rối, e ngại đến như thế. Khẽ lướt mắt nhìn Hàn Văn, Kiến Minh nhận ra thần sắc cậu ấy rất kì lạ, trong đáy mắt như có vật gì đó đang phát sáng, xen lẫn lo lắng, giằng xé, không biết phải làm thế nào.

- Tôi đi đây, đừng nói với cô ấy là tôi đã đến.

- Này .. khoan đã…

Hàn Văn bước đi thật nhanh và rời khỏi hành lang, Kiến Minh định đuổi theo nhưng vừa lúc ấy điện thoại lại vang lên ngăn cậu lại. Đó là điện thoại của Minh Hiếu, cậu ấy cũng đang rất lo lắng cho tình trạng của Ngọc Trân. Do bận công việc nên Minh Hiếu không đến bệnh viện.

Trong phòng bệnh, Ngọc Trân đang nằm trên giường bệnh, khuôn mặt xanh xao hẳn đi, đôi môi cũng trở nên bợt bạt, ánh mắt vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ.

Chai nước biển treo trên đầu giường. Nước từ trong chai tí tách tí tách chảy theo đường ống, đi vào bàn tay gầy guộc của cô, trên cổ tay có một vết xước không hiểu là do vật gì cứa vào.

Ngọc Trân im lặng chìm vào nỗi ưu tư. Ngón tay cô đang vân vê vật gì đó một cách vô thức. Trong bàn tay cô, chỉ thấy một chiếc vòng cổ đính đá màu hồng không ngừng sáng lấp lánh giữa những ngón tay.

Ngay cả khi họ không ở bên cạnh nhau, dù có mâu thuẫn với nhau nhưng họ vẫn không thể ngừng yêu nhau …

—————————————————————————-

Một năm nữa lại trôi qua …

Trên phi cơ riêng của mình, Ngọc Trân thong thả giở một quyển tạp chí ra xem. Ngay lập tức bức ảnh chụp Hàn Văn đập ngay vào mắt cô cùng với tựa đề giật tít ” TRIỆU HÀN VĂN – IDOL VÀ SCANDALS” . Đây không phải là lần đầu tiên Ngọc Trân nhìn thấy những tiêu đề liên quan đến Hàn Văn và scandals. Từ khi cậu trở nên nổi tiếng các scandals cũng dần tăng theo mức độ nổi tiếng. Ngọc Trân không còn nhận ra Hàn Văn của cô ngày nào, giờ đây cậu đã thay đổi hoàn toàn từ dáng vẻ cho đến tính cách.

Mặc dù gặp phải rất nhiều scandals nhưng không ai dám phủ nhận tài năng của Hàn Văn. Cậu sở hữu một chất giọng rất tốt, vũ đạo điêu luyện, khuôn mặt đẹp trai nhưng lạnh lùng, bất cần.

Ngọc Trân đau khổ, cảm thấy hối hận khi Hàn Văn đã thay đổi như thế. Tất cả đều do cô gây ra, cô càng muốn sửa lỗi thì mọi việc càng trở nên tồi tệ hơn.

Bất ngờ Kiến Minh không biết từ đâu xuất hiện lên tiếng

- Lịch làm việc của cậu trong tuần này có một số thay đổi nhé tớ đã chỉnh sửa lại cậu xem qua đi

Ngọc Trân giật mình suýt làm rơi quyển tạp chí, cô liếc Kiến Minh một cái

- Làm giật cả mình, cậu xuất hiện cứ như ma vậy. Một lát nữa tớ sẽ xem

- À, tuần sau bắt đầu cuộc bình chọn Best Idols do tạp chí Âm nhạc tổ chức hình như có cả Hàn Văn tham gia.

- Vậy à ? – Ngọc Trân trở nên ưu tư dù mắt vẫn nhìn vào tờ tạp chí

- Nếu như cậu chiến thắng thì mức độ nổi tiếng của cậu sẽ tăng cao đồng thời mức cổ phiếu của MH cũng tăng, có thể nói đây là một lợi thế rất tốt về mặt kinh tế. Vì vậy tớ nghĩ WJ sắp sửa tung ra mấy chiêu trò mới PR cho Hàn Văn, sắp sửa có một trận chiến lớn rồi đây.

Kiến Minh vừa ngẫm nghĩ vừa phân tích tình hình “chiến sự” mà không hề để ý đến thái độ im lặng của Ngọc Trân. Những chiêu trò trong showbiz Ngọc Trân đã trải qua rất nhiều vì vậy cô cũng hiểu rõ về những tổn thương mà đối thủ cạnh tranh gây ra. Điều cô lo lắng chính là Hàn Văn, Ngọc Trân lo sợ Hàn Văn sẽ dễ dàng bị tổn thương bởi những trò bẩn thỉu ấy.

Ngọc Trân mơ màng nhìn ra cửa kính, những đám mây trắng hững hờ lướt qua, bầu trời vẫn xanh trong, tiếng động cơ máy bay, tiếng Kiến Minh vẫn huyên thuyên nói, … mọi vật vẫn hoạt động nhưng sao trong lòng Ngọc Trân lại cảm thấy trống rỗng.

Chuỗi chuông ngọc hôm nào ting tang vang lên nhè nhẹ …

Văn phòng chính WJ…

Mạnh Duy ngồi trên ghế salon bằng da màu đen sang trọng, hắn đang lướt mắt nhìn những số liệu trên laptop. Điện thoại vang lên, hắn vội bắt máy bằng giọng thận trọng

- Vâng, tôi nghe đây ngài chủ tịch

- Hiện tại chỉ số của chúng ta đang rất thấp tôi muốn cậu phải giành lấy phần thắng trong cuộc bình chọn lần này. Phải dùng mọi thủ đoạn để Hàn Văn giành được số phiếu cao nhất.

- Tôi biết thưa Ngài, nhưng MH cũng là một tập đoàn rất mạnh vả lại liên tục suốt 2 năm nay Ngọc Trân đều dành được số phiếu cao nhất tôi e là …

- Tôi đã nói là phải dùng mọi thủ đoạn cơ mà. Tạo một scandals cho Ngọc Trân lần này phải triệt để một chút, phải khiến cho Nguyễn Minh Hiếu không còn khả năng giúp Ngọc Trân nữa. Chắc chắn phần thắng sẽ thuộc về Hàn Văn.

Im lặng một lúc, Mạnh Duy nhoẻn miệng cười một cách gian xảo.

- Tôi biết mình phải làm gì rồi thưa ngài. Lần này chúng ta sẽ thắng

- Tốt lắm, tôi giao cho cậu đấy.

Cất điện thoại vào túi, Mạnh Duy vẫn giữ nguyên nụ cười đáng sợ của hắn, đôi mắt màu xám tro tàn độc sáng lên một cách quái dị. Một âm mưu thâm độc sắp sửa diễn ra …

—————————————————————————-

Tạp chí Âm nhạc – một tờ tạp chí danh giá nhất tại Việt Nam, các ca sĩ, diễn viên, người mẫu, những người được một lần xuất hiện trên tạp chí ấy đều sẽ nhanh chóng nổi tiếng hoặc độ nổi tiếng lại càng tăng cao. Đây là một trong những tờ tạp chí có uy tín và quyền lực nhất. Vì vậy cuộc bình chọn Best Idols trở nên rất quan trọng đối với các Idols hiện tại. Các fan hâm mộ nhiệt tình bầu chọn bằng nhiều hình thức khác nhau, họ đều muốn idols của mình giành chiến thắng. Không chỉ vậy các công ty quản lý cũng tăng cường các hình thức PR, quảng cáo nhằm quảng bả hình ảnh “gà nhà” .

Tóm lại cuộc chiến danh hiệu Best Idols bắt đầu.

Hiện tại số phiếu của Ngọc Trân và Hàn Văn đều ngang bằng nhau, fan của cả hai đều đang nỗ lực bầu chọn giúp idols của mình giành chiến thắng. Công ty quản lý cũng không kém cạnh gì, liên tục tăng cường quảng cáo … Bên ngoài có vẻ như đây là cuộc chiến của idols nhưng thật ra đây lại là cuộc chiến của công ty quản lý.

Một buổi sáng cuối tuần, Hàn Văn uể oải với tay tắt chiếc đồng hồ báo thức, ngáp dài rồi vươn vai vài cái. Theo thói quen Hàn Văn bật tivi rồi đi về phía toilet.

” Lộ ảnh nóng, Trần Ngọc Trân bị loại khỏi cuộc đua đến danh hiệu Best Idols. Hôm qua những bức ảnh nóng của nữ ca sĩ này tràn ngập trên các trang mạng, trước đó các phóng viên đã bắt gặp Ngọc Trân rời khỏi khách sạn …”

Hàn Văn vội vã chạy ra, mắt mở to nhìn chằm chằm vào tivi, hình ảnh Ngọc Trân đang vội vã chạy ra xe né tránh những máy chụp hình, camera,… Cậu không dám tin vào tai mình, Ngọc Trân bị loại khỏi cuộc thi vì lộ ảnh nóng, với một ngôi sao như Ngọc Trân việc này ảnh hưởng rất nhiều đến danh tiếng của cô có khi còn phá hỏng toàn bộ sự nghiệp. Đây chắc chắn là một cú sock rất lớn đối với Ngọc Trân …

Chuyện gì đã xảy ra … ?

Một cô gái như Ngọc Trân không thể nào lộ ảnh nóng …

Trong phút chốc danh tiếng, sự nghiệp của Ngọc Trân dường như đã sụp đổ …

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Yêu Em Xa Mấy Anh Cũng Tìm

BÌNH LUẬN FACEBOOK