Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
8h30 sáng, Bảo An ngồi trước bàn làm việc, kiểm tra lại đống hồ sơ được trưng trước mặt. Sắp đến tour concert ở Nhật bản của Ngọc Trân vì vậy cô cần phải lên kế hoạch và chuẩn bị thật kĩ càng, đồng thời sau tour Nhật Bản Ngọc Trân đã sẵn sàng cho đợt debut tại thị trường Mỹ và châu Âu. Độ nổi tiếng của cô ca sĩ Mắt cười này càng lúc càng tăng lên, số lượng fan ngày càng mở rộng. Có thể nói đây là một thành công rất lớn đối với MH .

Nghĩ đến đây Bảo An vẫn không khỏi nhớ đến lần mất tích của Ngọc Trân, sau lần đó Kiến Minh của cô đã sụt cân hết mấy kí, kể ra cũng thấy thương cho cậu ấy.

Đang ngồi suy nghĩ mông lung chợt một giọng nói vang lên bên cạnh cô cắt ngang dòng suy nghĩ

- Trong giờ làm việc không được mơ màng như thế

Thùy Linh đứng chóng nạnh, cười rạng rỡ, Bảo An nhìn thấy cô ấy vội đứng dậy cúi đầu 90 độ

- Chào Thùy Linh tiền bối.

- Ay da, bọn trẻ này sao thế nhỉ đã bảo cứ gọi là chị cơ mà. Gọi như thế chị sẽ già đi mất – Thùy Linh nhăn mặt trách móc

- Em … em xin lỗi. Hì hì chị dạo này trẻ ra chứ đâu có già đi đâu mà lo

Bảo An cười cười giở giọng nịnh bợ, cô nàng này thật thích hợp với vị trí Thư kí. Từ tài ăn nói cho đến cung cách làm việc đều rất chuyên nghiệp. Được khen trẻ đẹp Thùy Linh cảm thấy rất vui, khẽ liếc cô gái tóc vàng kia cô nói

- Khéo nịnh bợ vừa rồi còn gọi chị là tiền bối này nọ.

- Thì … em không muốn thất lẽ với tiền bối mà.

- Thôi không nói chuyện phiếm nữa. Kiến Minh có trong phòng không ? Chị muốn gặp cậu ấy một chút.

Bảo An lướt nhìn Thùy Linh rồi mỉm cười

- Cậu ấy trong phòng, để em vào báo…

- Không cần đâu. Chị nói chuyện một lúc thôi, em cứ làm việc của mình đi. Gặp lại sau nhé

Nói xong Thùy Linh bỏ đi, Bảo An tình cờ nhìn thấy vẻ mặt có phần nghiêm túc của Thùy Linh trong lòng cô thầm nghĩ chắc chắn đã có chuyện gì xảy ra nên Thùy Linh mới đến tìm Kiến Minh. Chuyện này chắc hẳn có liên quan đến Ngọc Trân vì Kiến Minh vốn là người quản lí và cũng là người đại diện của Ngọc Trân.

Thùy Linh và Ngọc Trân vốn rất ít gặp nhau, mặc dù Thùy Linh là chị của Minh Hiếu nhưng cả hai không mấy thân thiết với nhau. Sao bỗng dưng hôm nay Thùy Linh lại có phần quan tâm đến Ngọc Trân ?

Bảo An cứ ngồi đưa tay di di con chuột trên bàn nhưng đầu óc thì đang nghĩ đâu đó. Bỗng điện thoại bàn reo vang cô giật mình vội bắt máy

- Alo !

- Bảo An, em giúp Anh hủy cuộc hẹn trưa nay với B&B nhé.

- Nhưng …

- Vậy nhé

Kiến Minh nói rất ngắn gọn và nhanh chóng cúp máy, điều này càng khiến Bảo An nghi ngờ hơn về sự có mặt của Thùy Linh.

Rốt cục thì chuyện gì đã xảy ra ?

—————————————————————————-

Mùa đông.

Dù là buổi trưa nhưng ánh nắng không hề gay gắt chút nào.

Nắng nhàn nhạt rọi qua cửa kính bảo phủ lên người Ngọc Trân một màu vàng óng ánh.

Cô gái xinh đẹp ấy vẫn đang miệt mài chạy bộ trên chiếc máy, khuôn mặt xinh đẹp lấm tấm những giọt mồ hôi, những tia nắng vô tình rọi lên càng khiến khuôn mắt ấy trở nên đẹp tuyệt trần.

Ngọc Trân đã đến phòng luyện tập suốt 2 tiếng đồng hồ, cô cần phải có thể lực thật tốt để chuẩn bị cho tour Nhật Bản không chỉ vậy cô còn phải liên tục di chuyển từ Hàn sang Nhật như thế. Chỉ còn một chút nữa thôi ước mơ của cô sẽ thành hiện thực. Ước mơ được biểu diễn khắp thế giới đặc biệt là Mỹ. Ngọc Trân chỉ cần nghĩ đến điều đó thôi cũng đã khiến cho lòng cô trở nên rạo rực, bao nhiêu mệt mỏi đều tan biến.

Huấn luyện viên bước đến đưa chai nước lọc cho Ngọc Trân sau đó trao đổi cùng cô vài thứ. Cuối cùng cô cúi đầu chào huấn luyện viên, mỉm cười thật tươi và chuẩn bị ra về.

Lúc ra đến cửa Ngọc Trân tình cờ gặp Thùy Linh, cô cúi đầu và vui vẻ chào hỏi

- Chào Chị Thùy Linh, thật bất ngờ khi gặp chị ở đây

- Hi, Ngọc Trân. Em vừa tập xong đấy à. Kết thúc lịch làm việc chưa ? – Thùy Linh bất ngờ reo lên

- Dạ chưa. Bây giờ em quay về MH để luyện thanh sắp đến tour Nhật Bản rồi nên em muốn chuẩn bị thật tốt.

- Em sắp biểu diễn ở Nhật à ? Vậy là lịch làm việc chắc dày đặc lắm đây. Nhớ giữ gìn sức khỏe nhé. Fighting !

Thùy Linh đưa tay làm động tác cỗ vũ và cười rất tươi, Ngọc Trân gật đầu đáp trả rồi tạm biệt Thùy Linh.

Ngọc Trân vừa đi khỏi ánh mắt Thùy Linh nhìn theo dáng cô cũng thay đổi.

Lạnh tựa như băng khô.

—————————————————————————-

Hàn Văn đang vội vã chạy về phía phòng luyện thanh với tốc độ nhanh nhất có thể. Sáng nay mặc dù đã chỉnh đồng hồ báo thức nhưng không hiểu sao cái đồng hồ chết dẫm ấy lại nổi chứng không thèm đổ chuông, kết quả là Hàn Văn đã phãi phóng thật nhanh đến MH bằng đôi chân đáng thương của mình.

Đến nơi cậu phải xin được nghỉ 5 phút để thở nhìn thấy dáng vẻ ấy giảng viên chỉ còn biết lắc đầu nhìn Hàn Văn. Khuôn mặt cậu đỏ bừng, hơi thở gấp gáp trông thật tội nghiệp.

Chợt người quản lí của Hàn Văn xuất hiện khẽ vẫy tay gọi cậu

- Hàn Văn à, xin lỗi nha. Nhưng buổi luyện thanh hôm nay chuyển vào buổi chiều rồi, bây giờ em đến phòng tập vũ đạo đi. Lịch làm việc có thay đổi một chút, lúc nãy anh có gọi điện thoại nhưng em lại không bắt máy.

- Thay đổi á ? Có lẽ lúc nãy do đang vội vã nên em không nghe máy. Vậy bây giờ em phải đến phòng tập vũ đạo sao ?

- Ừm. Bây giờ vẫn còn sớm em cứ thong thả đến đó. Anh xin lỗi nha

- Anh lần sau cứ thế này thì em chết mất

Người quản lí cười hối lỗi Hàn Văn chỉ còn biết nhìn anh ta mà rủa thầm trong bụng, làm cậu phải chạy bộ đến đây vì sợ trễ giờ. Hàn Văn đành xách balo rời khỏi phòng luyện thanh.

Khi Hàn Văn đi lướt qua thang máy, cánh cửa khẽ mở. Ngọc Trân vừa nghe nhạc vừa từ bên trong thang máy bước ra, cô rẽ theo hướng ngược lại với Hàn Văn và tiến về phòng luyện thanh.

Trên hành lang nắng trải dài một màu vàng rực rỡ, hai con người ấy một lần nữa lại lỡ mất cơ hội gặp lại nhau.

Thùy Linh đứng trên lan can, ánh mắt mơ màng nhìn về phía trước. Cơn gió đông lướt qua thổi bay mái tóc cô. Điện thoại khẽ rung lên, Thùy Linh vội bắt máy

- Alo

- Tôi đã sửa lại lịch làm việc của Hàn Văn, bây giờ cậu ấy đang tập vũ đạo.

- Tốt lắm. Tôi muốn anh gửi cho tôi lịch làm việc của Ngọc Trân và lịch diễn của cô ấy.

- Vâng tôi sẽ gửi cho cô ngay.

Đôi mắt Thùy Linh bỗng trở nên lạnh lẽo, đáy mắt cô đọng lại như một lớp băng.

” Xin lỗi Ngọc Trân, nhưng tôi không thể để cô gặp Hàn Văn lúc này.”

Mây không biết từ đâu lại kéo về che khuất mặt trời.

Ánh nắng vàng kia nhanh chóng tắt đi.

Bầu trời trở nên xám xịt.

Gió càng lúc càng thổi mạnh.

Tất cả những dấu hiệu ấy như thông báo sắp sửa có một trận bão tuyết lớn đổ về thành phố.

Sau trận bão tuyết hôm qua, mọi vật dường như đã bị phủ lên một màu trắng lạnh lẽo.

Khí lạnh vẫn tiếp tục hoành hành.

Dù đã đến trưa nhưng bầu trời chẳng sáng sủa chút nào, lại không có nắng.

Một màu xám đau buồn.

- Hàn Văn à, về nhà nghỉ ngơi đi. Em không thể tiếp tục như thế này

Quang Tuấn khổ sở nhìn Hàn Văn, cậu đang rất đau đớn nhưng vẫn cố gắng gượng luyện tập vũ đạo. Do luyên tập suốt mấy tiếng đồng hồ mà vẫn không chịu nghỉ ngơi Hàn Văn đã bị chuột rút nhưng cậu lại nhất quyết không chịu nghỉ ngơi mà vẫn tiếp tục tập luyện. Mặc cho quản lí cũng như biên đạo nhảy – Quang Tuấn khuyên nhủ cậu vẫn bướng bỉnh.

- Không được, ngày mai là buổi tổng duyệt em nhất định phải vượt qua. Em không muốn bị loại khỏi MH

Giọng Hàn Văn run rẩy, cơn đau ở chân và những áp lực của buổi tổng duyệt khiến cậu như sắp khóc. Hàn Văn không thể bỏ cuộc, cậu cần phải vượt qua ngày mai.

- Ngốc ơi, chân em đã bị thế này thì làm sao tập được nữa. Về nhà nghỉ ngơi đi

- Em không sao, nghỉ ngơi một lúc sẽ khỏi.

Hàn Văn cố gắng mỉm cười nhưng cơn đau kia càng khiến nụ cười của cậu trở nên méo mó đến đáng thương. Quang Tuấn lắc đầu bỏ ra ngoài, anh đành phải đầu hàng trước độ cứng đầu của Hàn Văn. Đây không phải là lần đầu tiên anh nhìn thấy nỗ lực của các trainer nhưng đâu là lần đầu anh thấy một trainer có ý chí kiên cường và … cứng đầu đến điên rồ như Hàn Văn.

Động lực to lớn nào đã giúp Hàn Văn vượt qua nỗi đau và tiếp tục luyện tập ?

Con người ấy có ý chí không hề nhỏ chút nào …

Như chợt nhớ ra điều gì đó, Quang Tuấn vội gọi điện thoại cho ai đó và nhờ giúp đỡ.

Một lúc sau, Hàn Văn vẫn đang tiếp tục chịu đựng cơn đau ở chân mặc dù đã được quản lí bôi thuốc và kéo dãn cơ nhưng cơn đau ấy vẫn không hề thuyên giảm.

Cánh cửa phòng bật mở bằng một lực rất mạnh. Thùy Linh đi vào phòng lạnh lùng nhìn Hàn Văn rồi quát lớn

- TRIÊU HÀN VĂN !!! Em có 30s để theo chị đến bệnh viện kiểm tra hoặc là chị sẽ gạch tên em khỏi danh sách trainer ngay lập tức.

- Chị … – Hàn Văn ngẩn lên nhìn Thùy Linh, ánh mắt vừa tức giân vừa hoang mang lo sợ, cậu biết rõ Thùy Linh đang cố tình ép mình.

- Chị nói được là làm được. Đừng ngốc nghếch như thế

Ánh mắt của Thùy Linh rất kiên định nhìn về phía Hàn Văn như chứng tỏ những điều cô nói là thực.

Lần này Hàn Văn lại ngoan ngoãn theo Thùy Linh đến bệnh viện kiểm tra. Vị bác sĩ khẽ đẩy gọng kính và căn dặn

- Không có vấn đề gì nghiêm trọng cả. Cơ vận động quá sức nên bị tổn thương ở mức độ nhẹ. Chỉ cần nghỉ ngơi, bôi thuốc đều đặn và có lịch làm việc hợp lí thì không sao nữa. Tuy nhiên phải cậu ấy phải chịu khó đi lại khó khăn một chút thôi.

- Vâng cám ơn bác sĩ.

Khẽ gật đầu cảm ơn bác sĩ, Thùy Linh lại liếc nhìn Hàn Văn. Khuôn mặt cậu vẫn còn nhăn nhó, khó chịu, mắt cũng không thèm nhìn cô một cái. Thùy Linh thở dài trong lòng thầm than khổ sao lại dính dáng vào đồ con nít này làm gì để chuốc thêm rắc rối.

Xe của Thùy Linh dừng lại trước nhà Hàn Văn, cô cẩn thận đỡ Hàn Văn vào nhà nhưng cậu lại cố tình né tránh. Một mình khập khiễng đi vào nhà, nhìn gương mặt giận dỗi và tính tình trẻ con của Hàn Văn Thùy Linh chỉ còn biết cười khổ.

Bên trong nhà chẳng có ai, có lẽ Tú Uyên vẫn chưa về nhà. Hàn Văn ngồi phịch xuống sofa, xuýt xoa cái chân đau của mình. Thùy Linh đi phía sau lặng lẽ nhìn cậu, cô mở lời phá tan bầu không khí yên lặng

- Hình như bạn em vẫn chưa về thì phải ?

- Ừm. Một lát nữa cậu ấy sẽ về. Chị về đi, đi đường cẩn thận – Hàn Văn lạnh lùng nói

- Ái chà, bạn em sẽ không về đâu. Xem nè

Thùy Linh nhặt mảnh giấy màu được dán trên cửa sổ đưa cho Hàn Văn. Đọc xong những dòng chữ nhí nhố của Tú Uyên, Hàn Văn cau mày buồn bực.

” Hàn Văn yêu dấu, tớ đi leo núi cùng vài người bạn trong vòng một tuần. Cậu ở nhà ngoan ngoãn nhé, nhớ dọn dẹp nhà cửa khi nào về tớ sẽ mua quà cho cậu. Yêu cậu nhiều ~~!”

- Xem ra em phải ở nhà một mình rồi

Thùy Linh khẽ nói chất giọng mang theo vẻ châm chọc càng khiến Hàn Văn bực hơn.

- Em ở nhà một mình quen rồi

- Chân của em bị thương di chuyển lại khó khăn, tốt nhất là hãy ngoan ngoãn ngồi yên để chị chăm sóc.

- Không cần, em tự chăm sóc được rồi. Em không muốn làm phiền chị – Hàn Văn cứng đầu đáp

- Bọn trẻ thời nay thật là …

Thùy Linh lắc đầu tiến về phía Hàn Văn với khuôn mặt “đằng đằng sát khí”, sau đó cả khu dân cư bỗng vang lên tiếng kêu thảm thiết của ai đó.

- AAAAA !!! CHị LÀM GÌ VẬY ? – Hàn Văn la oai oái lên

- Em nghe cho rõ đây. Hoặc là ngoan ngoãn để chị chăm sóc hoặc là thời gian nghỉ dưỡng cũng như thời gian debut của em sẽ kéo dài. Một chân bị đau vẫn chưa chừa tật cứng đầu thì chị làm thêm một chân nữa

Thùy Linh tức giận quát, một tay ghì lên cái chân tội nghiệp của Hàn Văn. Lúc này Thùy Linh nói gì Hàn Văn cũng ngoan ngoãn gật đầu nghe theo. Bởi cô ấy vừa là người đại diện vừa là quản lí tương lai của Hàn Văn. Nói thế nào thì Hàn Văn cũng bị lép vế hơn cô ấy.

Sau 2 tiếng đấu khẩu Hàn Văn mệt mỏi chìm vào giấc ngủ trong lúc đang xem TV cùng Thùy Linh. Cô gái ngồi bên cạnh cậu nhẹ nhàng ngẩn lên nhìn cậu. Ngay cả lúc ngủ Hàn Văn cũng rất đáng yêu, chiếc mũi cao ngạo mạn, đôi môi mỏng ấy như có ma thuật khiến Thùy Linh bị mê hoặc muốn thử chạm vào đó dù chỉ là một lần.

Nhưng Thùy Linh không đủ cản đảm hoặc là vì cô sợ Hàn Văn thức dậy và rồi cậu sẽ không muốn gặp lại cô …

Dù thế nào thì Thùy Linh vẫn không dám đánh liều chạm vào đó, cô sợ sẽ không còn cơ hội được gặp Hàn Văn.

Nước mắt lặng lẽ lăn dài.

Mặn đắng.

Thùy Linh chỉ có thể tựa nhẹ vào vai Hàn Văn như tìm một chút hơi ấm hư ảo.

Đáng thương thay phận đến sau …

Ngay cả đau lòng cũng phải đau sau một người …

—————————————————————————-

Sinh nhật Minh Hiếu.

Buổi tối ấy Minh Hiếu đưa Ngọc Trân về nhà cậu, cả hai đã có một buổi tối rất ấm áp.

Cũng như bao đôi tình nhân khác, bữa tối với nến và rượu vang. Minh Hiếu dịu dàng nhìn Ngọc Trân, khẽ hôn lên bàn tay cô ấy. Ngọc Trân giật mình khẽ rút tay lại, khuôn mặt ửng đỏ nhưng ánh mặt lại có phần ray rứt. Minh Hiếu không nhìn thấy ánh mắt ấy của cô, cậu đang chăm chú nhìn chiếc nhẫn tinh xảo trên tay cô ấy. Minh Hiếu mỉm cười hạnh phúc, giọng nói ấm áp khẽ vang lên

- Ngọc Trân à, chúng ta kết hôn nhé …

Đây không phải lần đầu tiên Ngọc Trân uống rượu nhưng không hiểu sao lần này chất lỏng ấy lại trở nên đắng nghét, suýt chút nữa cô đã bị sặc.

Ánh mắt Ngọc Trân trở nên rối loạn, đáy mắt như gợn sóng.

- Em … em …

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Yêu Em Xa Mấy Anh Cũng Tìm

BÌNH LUẬN FACEBOOK