Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
« Tiểu Quân, ngày mai hai chúng ta cùng đi hẹn hò nha. » Âu Vãn Quân mới vừa tiến vào cửa lớp học liền bị Tô Hoài Dương đã sớm mai phục ở đó kéo lại. Người này lại dở chứng gì nữa đây, Âu Vãn Quân nhíu mày. Sau lần ‘thổ lộ’trong cửa hàng, thì liên tiếp mấy ngày sau đó, Tô Hoài Dương càng lộ rõ bản chất biến thái, có được cơ hội liền đùa giỡn cậu vài ba câu, đôi khi còn động tay động chân, da mặt Âu Vãn Quân vốn rất mỏng, mỗi lần đều bị hắn chọc đến mặt mũi đỏ bừng bừng, Tô Hoài Dương thấy thế lại càng phát huy năng lực. Tốt nhất không cần để ý đến hắn, hiện tại là thời gian vào học, thấy nhiều người đã vào trong lớp, cũng có nhiều người chú ý tới bọn họ, bất lực nhìn nụ cười giống như hồ ly của Tô Hoài Dương, Âu Vãn Quân quyết định im lặng là vàng, nếu cứ để cho hắn có cơ hội ở nơi này mà náo loạn, chắc cậu không dám ngẩng mặt lên nhìn người đời nữa.

Thấy Âu Vãn Quân không thèm để ý đến hắn, xoay người muốn rời đi, Tô Hoài Dương vội nhảy lên phía trước, « Ai ! Chớ đi mà, đang nói chuyện đứng đắn với em đó. »

« Lão Đại, nếu cái này gọi là đứng đắn như lời anh nói, em thật sự muốn biết cái gì mới là chuyện không đứng đắn. » Âu Vãn Quân bị cản trở đường đi, hung hăng liếc mắt nhìn Tô Hoài Dương một cái, « Em thật muốn biết ? » Nhướng đôi mi xinh đẹp lên, Tô Hoài Dương đột nhiên nở nụ cười xấu xa tiến lại gần, nhìn thấy khuôn mặt bỗng dưng phóng đại trước mắt, Âu Vãn Quân sau lưng nổi lên một trận ác hàn, bất chấp mọi thứ, Âu Vãn Quân nắm lấy tay Tô Hoài Dương kéo đến một chỗ tương đối yên tĩnh, sợ cái tên vô pháp vô thiên này làm ra cái hành động kinh hãi thế tục gì đó. Nhưng việc hai nam nhân anh tuấn giằng co gần nửa ngày trước cửa lớp học đã sớm có người viết thành một câu chuyện tình siêu lãng mạn trong vườn trường, về phần hai nhân vật chính có biết hay không thì đó lại là chuyện khác…….

« Anh rốt cuộc có chuyện gì, nói mau, em bị trễ giờ rồi. » Ô~ nếu bị ép vào đường cùng thì cho dù là con thỏ nhỏ cũng sẽ biết cắn người, Tô Hoài Dương quyết định tạm thời thu hồi tâm tình lại, hảo tâm nói chuyện nghiêm túc, « Ngày mai không phải là sinh nhật của Hạ Lí sao, tôi muốn rủ em ngày mai cùng đi chọn quà tặng hắn. » Ặc ! Loại chuyện này vào buổi chiều lúc tập bóng nói cũng được mà, làm gì mà đến nổi phải canh chừng trước cửa lớp học, còn nói cái gì hẹn hò hay không hẹn hò….. Âu Vãn Quân thiếu chút nữa bị hắn chọc cho tức chết.

Âu Vãn Quân mặc dù trời sinh tính tình lãnh đạm, nhưng kỳ thật tâm tư rất đơn thuần, cảm xúc gì cũng đều viết ở trên mặt, Tô Hoài Dương lại là người đã tu thành tinh, cùng vài tháng ở chung với Âu Vãn Quân, đã có thể nhìn thấu tâm tư của cậu đến tám, chín phần, thấy vẻ mặt của nhóc con không thoải mái vội vàng giải thích, « Ách, buổi chiều tập luyện sẽ có mặt Hạ Lí ở đó, muốn tặng quà cho hắn đương nhiên không thể để cho hắn biết. Hơn nữa bọn Lâm Triết đã có dự định từ trước, cho nên chỉ còn tôi với em thôi. Một người đi dạo phố mua sắm, chi bằng đi hai người, tôi có nói gì sai không, tựa như…… Một người chơi bóng thì gọi là luyện tập, hai người thì gọi là thi đấu, còn ba người thì là ngưu đẩu*, ha hả. » Tô Hoài Dương vốn muốn nói, một người nằm trên giường thì gọi là ngủ, còn hai người thì….. Nhưng nhìn thấy sắc mặt của Âu Vãn Quân, vội sửa lời. Hắn cũng không muốn hôm nay phải đeo kính râm đi học.

Ngưu đẩu: theo sách Thi tử ý nói là giống hổ tuy chưa thành vằn đã sức nuốt được cả trâu.

« Ân, mấy giờ, gặp ở đâu ? » Âu Vãn Quân miễn cưỡng tiếp nhận lời giải thích của Tô Hoài Dương. « 10 giờ sáng mai, gặp ở cửa Trăm Thịnh. A ! Đã 8 giờ rồi ! ! Được rồi, tôi còn muốn đi đến hội học sinh để lấy tư liệu, em cũng nhanh đi vào phòng học đi. » Tôi Hoài Dương nói xong liền chạy về ký túc xá, mới chạy chưa xa đã quay đầu lại hướng Âu Vãn Quân thét lên : «Ăn mặc xinh đẹp nha ! » Tiếp theo lại trao cho cậu một nụ hôn gió, mới cười lớn chạy đi, lưu lại Âu Vãn Quân đứng tại chỗ tức giận đến dở khóc dở cười.

« Âu Vãn Quân, ngày mai lớp có tổ chức tiệc nướng, cậu có tới không ? » Âu Vãn Quân đang thu dọn sách vở chuẩn bị đi luyện tập thì một nữ sinh tiến lại hỏi,

« A, ngày mai tôi có việc rồi. » Âu Vãn Quân cũng không ngẩng đầu lên mà trả lời,

« Có việc, không phải vì đi hẹn hò chứ ? » Nữ sinh hỏi lại.

Hẹn hò ? Nghe thấy hai từ đó, trong đầu Âu Vãn Quân đột nhiên xuất hiện khuôn mặt tươi cười phóng đại của Tô Hoài Dương, « Đúng, là hẹn hò. Là đi cùng với người mình thích nhất. » Giờ khắc này, đột nhiên tâm tình của cậu trở nên vui vẻ, phóng cho mọi người một nụ cười tươi rói rồi đeo cặp đi ra khỏi phòng học, không để ý đến những người nhìn thấy nụ cười của cậu mà hóa đá.

Trên đường đi đến sân vận động, tâm tình của Âu Vãn Quân có một chút sảng khoái vì nghĩ ra được một chuyện quan trọng, giờ khắc này, cậu có thể hiểu được vì cái gì mà Tô Hoài Dương lại thích trêu người khác đến như vậy.

…………..

Ngày hôm sau, lúc Tô Hoài Dương chạy đến cửa Trăm Thịnh thì đã thấy Âu Vãn Quân đứng chờ sẵn ở đó.

« Anh đến muộn 5 phút. » Không hề oán giận, Âu Vãn Quân chính là đang nói sự thật.

« Lần đầu tiên đi hẹn hò, đương nhiên phải ăn mặc đẹp đẽ một chút. Đi thôi, trước tiên vào bên trong nhìn xem. » Sau khi cho Âu Vãn Quân một cái ôm thắm thiết, Tô Hoài Dương liền tha cậu vào bên trong cửa hàng.

Âu Vãn Quân đảo cặp mắt trắng dã, ngay cả khí lực tức giận cũng không có, tùy ý để Tô Hoài Dương kéo đi đâu thì đi đến đó.

Hôm nay Âu Vãn Quân mặc áo khoác lông màu trắng, quần bò sậm màu cùng đôi giày da màu nắng, cả người trông rất nhẹ nhàng khoan khoái, còn Tô Hoài Dương cả người nhất kiện màu đen, áo dài tay T-shirt, kèm thêm chiếc áo khoác màu xanh đậm bên ngoài, cái quần jeans màu đen trẻ trung cùng đôi giầy thể thao năng động, trông rất đường hoàng tiêu sái. Dáng người của bọn họ đều cao gầy, đúng theo tiêu chuẩn người mẫu, đứng chung một chỗ, tựa như mấy con ma-nơ-canh trưng trong tủ kính, một đường đi không biết thu hút bao nhiêu ánh nhìn trầm trồ khen ngợi.

Hai người đi dạo gần ba tiếng đồng hồ, mới tìm được món quà ưng ý trong một cửa hàng bán đồ nội thất --- một con ngựa bằng đồng tinh xảo. Trong khi chờ đợi Tô Hoài Dương tính tiền, Âu Vãn Quân đi tới đi lui nhìn những món đồ trưng bày trong tủ kính.

« Âu Vãn Quân ! ! » Đột nhiên nghe thấy có tiếng người gọi mình, cậu quay đầu nhìn, nguyên lai là mấy nữ sinh ngày hôm qua nói chuyện.

« Chúng tôi đến đây để mua đồ nấu nướng, thật không nghĩ rằng sẽ gặp được cậu, cậu cũng đi dạo phố cùng bạn gái sao. » Một nữ sinh nói, còn nhìn xung quanh một chút, tìm kiếm người bạn gái trong truyền thuyết kia.

« A ? Cái gì ? » Đối với lời nói của các nàng, Âu Vãn Quân có chút bối rối.

« Ai nha, ít giả bộ đi, ngày hôm qua không phải đã nói là sẽ đi hẹn hò với người cậu thích nhất sao, không muốn để bọn tôi trông thấy chứ gì, keo kiệt a. » Lại một người nói vào.

Âu Vãn Quân : « ………….. »

« Được rồi, đi thôi, đừng cản trở người ta ân ân ái ái, còn có người đang chờ chúng ta đó. Âu Vãn Quân, các cậu đi chơi vui vẻ, chúng tôi đi trước đây, bye ! » Nữ sinh còn lại kéo hai người kia rời đi.

Ngơ ngác nhìn theo ba người kia, Âu Vãn Quân mới nhớ lại lời nói đùa ngày hôm qua.

« Quân Quân a~~~~ người mà em thích nhất là ai a~~~~~ »

Đột nhiên có một giọng nói nhừa nhựa từ sau lưng vang lên, Âu Vãn Quân cả kinh quay đầu lại, vừa vặn nhìn thấy nụ cười không mấy tốt lành trên mặt Tô Hoài Dương. Người này chắc chắn đã nghe được ít nhất là tám phần, trong nháy mắt, Âu Vãn Quân chỉ hận thế gian không có bán loại thuốc gọi là ‘hối hận’…………..

Buổi chiều cùng ngày, thẳng đến khi bước vào cửa nhà Hạ Lí, Tô Hoài Dương vẫn còn duy trì nụ cười cực kì sáng lạn đó, trước kia mặc kệ trêu cợt như thế nào cũng không có thấy qua biểu tình kì lạ của Tô Hoài Dương như lúc này, hôm nay xem như mãn nguyện. Âu Vãn Quân đâu, bây giờ đã giống như trái mít chín rụng xuống đất thúi hoắc, lúc sáng bị Tô Hoài Dương hôn nhẹ trước mặt bàn dân thiên hạ đã trở thành nổi ám ảnh, có khi nhìn thấy ánh mắt không rõ của người đi đường phóng tới, cậu thật sự muốn chết quách cho rồi.

Tô Hoài Dương cùng Âu Vãn Quân khi đến nhà Hạ Lí thì bọn người Lâm Triết đã có mặt, một đám nhóc choai choai náo loạn ầm ĩ trong phòng khách đến trời long đất lỡ. Nguyên lai lão ba của Hạ Lí đã đến Nghiễm Châu hội họp, còn mẹ Hạ thì sốt ruột cho chồng nên cũng đi theo, hiện tại Hạ gia như là ‘núi mà không có hổ’.

Một đám thanh niên ai cũng không biết nấu nướng, đành lấy bánh sinh nhật ba tầng của Hạ Lí xem như bữa tối. Sau khi ước nguyện xong xuôi, Hạ Lí tính thổi nến liền bị Lâm Triết ngăn cản, « Hạ Lí a, ước nguyện trong ngày sinh nhật nhất định phải chia xẻ với anh em, bằng không sẽ không linh nghiệm, nói ra mới có thể ăn bánh kem a. »

« Được rồi, ước nguyện của tôi chính là ---- sinh nhật mười tám tuổi được cùng mỹ nữ trải qua ! ! » Hạ Lí hào hùng nói.

« Hạ Lí a~ tôi nhớ rõ sinh nhật mười sáu tuổi của cậu cũng ước như vậy a~ » Một giọng nói lạnh lùng hủy diệt nhiệt khí bừng bừng của Hạ Lí.

« Lí Kì ! Cậu dám xát muối lên miệng vết thương của tôi, xem tôi như thế nào xử lí cậu đây ! » Hạ Lí cố tình bày ra bộ dạng hung ác hướng Lí Kì đánh tới.

« Hạ Lí a~ nguyện vọng của anh đã thực hiện được rồi a ! » E sợ thiên hạ không đủ loạn, Lâm Triết một phen giữ chặt lấy Hạ Lí, không có hảo ý mà trêu chọc.

Mọi người cùng Hạ Lí đang mờ mịt không hiểu, chợt nghe Lâm Triết cố tình hát lên : « Một cô gái tên là Vãn Quân~~~~ con mắt sáng như nước~~~ tóc bay như mây~~~~ »

Phốc ! Lí Kì cùng Trần Minh thật mất mặt đem nước vừa mới uống vào phun ra hết, ngay cả Phương Hồng ngại ngùng thiếu chút nữa té khỏi sô pha, Tô Hoài Dương vẻ mặt bí hiểm nín cười. Sớm hiểu rõ Lâm Triết ‘khẩu xà tâm phật’, tính cách bát quái, Âu Vãn Quân cũng không vì đó mà sinh khí với hắn, nhưng khuôn mặt vẫn đỏ ửng lên.

« Được ! Nhóc con, mày dám đùa giỡn anh, anh sẽ phụng bồi mày chu đáo. » Hạ Lí sớm bị đùa giỡn đến phát điên, quay người lại đi đến bên cạnh Âu Vãn Quân, miệng còn nói : « Vãn Quân a, hôm nay em lưu lại để an ủi tâm hồn bị thương tổn của một người đàn ông như anh đi ! »

Âu Vãn Quân rơi vào sự cố bất thình lình này mà kinh sợ, mắt thấy cái miệng rộng của Hạ Lí sắp đáp trên mặt mình, mới nhớ ra rằng phải trốn, chỉ có điều, vừa động một cái đã vướng phải chân ai đó ngã vào trong lòng ngực người đang ngồi trên ghế sô pha phía sau.

Hạ Lí ‘hun’ phải khoảng không, vừa muốn hành động đã bị một đám người lấy khẩu hiệu ‘Anh hùng cứu mỹ nhân’ hạ gục, khung cảnh bỗng chốc náo loạn.

Âu Vãn Quân thấy vậy cũng bật cười, cầm lấy miếng đệm trên tay, hướng Hạ Lí ném qua, nhưng nhất thời lại quên mất mình phải đứng dậy, rời khỏi lòng ngực người nọ. Mà từ lúc Tô Hoài Dương tự động đem Âu Vãn Quân kéo vào lòng liền không nghĩ sẽ buông tay, bởi vì hắn phát hiện, thân thể trong lòng ngực này ôm vào thật thoải mái ngoài ý muốn, cách lớp áo lông hơi mỏng, liền có thể cảm nhận được vòng thắt lưng hơi gầy, thân thể trẻ tuổi tràn đầy sức sống.

Đợi cho đến khi Hạ Lí vất vả thoát khỏi vòng vây, hai người vẫn còn dựa vào nhau, tay Tô Hoài Dương chưa hề ly khai thắt lưng Âu Vãn Quân một khắc. Mắt thấy một màn như vậy, Hạ Lí không phục gọi : « Tôi còn chưa chiếm được tiện nghi mà các người đã thế rồi, vậy lão Đại kia không phải xứng đáng lôi ra ngoài xử trảm sao. » Lúc này Âu Vãn Quân mới phát hiện tình cảnh của mình, túng quẫn cào, cấu, bắt đại phôi đản Hạ Lí ngậm miệng lại, cũng không ngờ bị Hạ Lí trét kem vào mũi. Hạ Lí phấn khởi tiếp tục tấn công, lập tức phản ứng dây chuyền lan tỏa, tất cả mọi người đều lao vào trận chiến bánh kem……..

Bánh kem không còn, dẫn theo bữa tối cũng sẽ không còn, cuối cùng bọn họ quyết định sẽ ra ngoài ăn. Mỗi người thu dọn gọn lại một chút ‘chiến trường’ rồi mới xuất môn. Một đám người ầm ĩ náo loạn, chỉ có bữa cơm mà ăn tới 3 tiếng đồng hồ, đợi đến khi tính tiền đã là 11 giờ đêm. Bọn người Lâm Triết vì cùng đường nên đã đón xe về rồi. Âu Vãn Quân ở gần trường học, còn nhà Tô Hoài Dương thì khá xa, nên vẫn ở ký túc xá được cung cấp trong trường, cho nên hai người cũng đi chung đường với nhau, bởi vì nơi ăn cơm gần trường nên hai người quyết định đi bộ.

Gió đêm lành lạnh thổi tới, trên con đường thực yên lặng. Có lẽ hôm nay quậy đến hóa khùng, cho nên hiện tại hai người thực im lặng, hưởng thụ thời khắc này, ai cũng không nói chuyện, chỉ lẳng lặng tiêu sái, tùy ý để đèn đường chiếu vào in bóng trên mặt đất lúc dài lúc ngắn……

« Tới nhà của em rồi. » Người mở miệng trước là Âu Vãn Quân.

« Nga, nguyên lai em ở nơi này a. Ân, tôi đi đây, ngủ ngon ! »

« Ân, hẹn gặp lại. »

Nói xong, Tô Hoài Dương tiếp tục bước đi, mới được một khoảng nhỏ chợt có tiếng Âu Vãn Quân ở phía sau gọi hắn, dừng cước bộ xoay người, thấy Âu Vãn Quân vẫn còn đứng dưới bóng đèn khi nãy, chính là đang ngẩng đầu nhìn hắn, sau đó cậu chợt nói : « Đêm nay, ở nhà của em đi…….. »

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Yêu Em Dưới Ánh Mặt Trời

BÌNH LUẬN FACEBOOK