Trang Chủ
Xuyên Không
Yêu Chiều Tổng Giám Đốc Phúc Hắc
Vậy Nếu Mà Không Mặt Đồ Sẽ Mát Hơn Phải Không ?

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
_aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa .

Mới sáng sớm cả nhà dường như là bị đánh thức bởi tiếng thét lớn của Thế An .

Song Y còn đang lười biếng cuộn mình trong chăn vì đêm hôm qua bị Thế Thiên hành đến tờ mờ sáng mới chịu buông cô ra .

_ Anh hai ! Anh nói thật chứ ? - Thiến An vẫn giữ giọng lớn há mồm trước mặt Thế Thiên .

_ Anh không nói lần 2 - Thế Thiên liếc cô Thế An một cái không thèm quan tâm cô.

Sáng sớm , Thế Thiên đã tỉnh dậy đầu tiên tự mình thu xếp gọn gàng rồi chăm cho cô gái nhỏ bên cạnh mới chịu đi ra ngoài , tâm trạng có chút uể oải anh muốn được ôm cô gái này ngủ một giấc thật ngon lành , nhưng vì cô gái nhỏ này mặt rất mỏng nên phải cố gắng thoát khỏi suy nghĩ mà đứng dậy rời đi .

Sau khi xuống phòng khách , được quản gia pha cho tách trà ngon khiến tâm tình của anh cũng nhẹ hẳn , trầm mặt suy tư một lúc thật không biết phải làm sao để đem nhốt cô gái này bên mình . Với tính cách của anh thì sẽ không câu nệ một ai tự ý bắt cóc người đem về cũng được , nhưng anh không muốn cô dùng ánh mắt căm thù mà nhìn anh có như vậy cô sẽ đau lòng mà cô đau lòng thì anh cũng sẽ như vậy . Nên tâm tư lúc này của Thế Thiên thật sự phức tạp vô cùng .

Lanh quanh trong dòng suy nghĩ thì trên lầu thân hình nhỏ nhắn , đẹp long lanh của cô em gái bảo bối gia đình cũng vừa đi xuống , hôm qua lười biếng nguyên một ngày nên cô quyết định ngủ sớm thành ra hôm nay lại dậy sớm .

Nhìn Thế An một hồi lâu , đôi mắt hổ phách của Thế Thiên hiện lên một chút tà mị , ánh mắt có động một chút nhưng biểu hiện này rất nhanh liền biến mất .

Sau khi Thế Tường cùng Ôn Nhu cũng cùng nhau tỉnh dậy đi xuống phòng khách thì không đến 10 phút sau cả nhà cũng đã nghe tính thét chói tai từ miệng Thế An phát ra .

_ Được ! được chứ , em luôn luôn sẵn sàng em sẽ gọi Song Y cùng theo , anh hai ! anh đợi một chút - Sau khi nghe anh hai mình lên tiếng liền nhanh sợ hắn đổi ý nên đã Khẩn trương mà chạy lên lầu lôi con sâu rượu kia dậy .

_ Thế Thiên ! như vậy có bất tiện cho con hay không ? - Ôn Nhu nghe con trai mình nói , cũng hoảng hốt lát lại rồi bình tĩnh hướng về phía Thế Thiên mở lời .

_ Không sao ! Dù sao con bé cũng nên tự lập một chút sẽ tốt - Thế Thiên vẫn nhàn nhạt lạnh lùng như trước , trên mặt không một cảm giác khiến cho người nhìn vào không thể đoán được vì sao hắn lại như vậy.

Ôn Nhu nghe vậy cũng gật đầu chút ít , cô con gái nhỏ kia , suốt 18 năm sớm tối đều cùng ông bà bên nhau , nay cho nó tách riêng một thời gian có lẽ sẽ giúp con bé trưởng thành hơn mà lại còn không phải lo vì có Thế Thiên bên cạnh .

Song Y đang vùi mình trong chăn , liền bị sốc chăn lên khiến cô giật mình tỉnh hẳn .

_ Uy .... Song Y , cậu thật khác so với tưởng tượng của mình - Thế An dừng lại trong giây lát ngắm nhìn toàn thân trần không của Song Y .

Vốn còn mơ hồ nhưng con mắt đảo xuống theo tầm nhìn của Thế An nó làm cho Song Y chợt mặt đỏ tai đỏ chụp lấy chiếc chăn quấn mình lại , lòng liền ai oán kẻ tội đồ nào đó đã không giúp cô mặc quần áo vào sau khi xong việc .

_ Ha , tối hôm qua trời có chút nóng .... nên ! - Ngượng chết người ta , câu nói thốt ra càng làm cho Song Y càng mất mặt mũi trước mặt người đối diện

_ hăc hắc!mình cứ nghĩ cậu bảo thủ , ai dè đâu , Song Y giờ mình chứng nhận cậu là một cô gái bình thường - Thế An nở nụ cười đáng yêu ,chuyện lâu lâu thỏa thân ngủ đối với Thế An cũng được gọi là bình thường , vì có những lúc con gái sẽ thấy trong người rất bức bối liền quăng hết những thứ dính trên người đi , tự làm thoải mái bản thân là được .

Nhưng Thế An rất cẩn thận mỗi lần như vậy cô đều khóa cửa cẩn thận . Song Y hôm nay thật bất cẩn lại để cửa không khóa mà làm như vậy . Thật đáng trách , chút nữa phải phạt cô vài lần mới được .

Thế An không giỡn nữa , tha cho Song Y , bảo cô thu xếp tốt bản thân rồi xuống lầu cùng ăn sáng . Thế An để tàn cuộc lại mà rời đi , Song Y sau khi nghe tiếng đóng cửa của Thế An thì mặt mày méo xẹo hết cả rồi .Hận là hận kẻ nào đó lại để cô mất mặt như vậy . Cô hôm nay quyết sẽ không để ý đến hắn nữa mặc kệ hắn .

Tự thu xếp mình xong , Song Y đi xuống lầu thì mọi người cùng nhìn lên vui vẻ chào buổi sáng với nhau , cùng nhau vào nhà ăn mà dùng bữa sáng . Cô không thèm nhìn đến ai kia đang chăm chăm nhìn cô , đôi mày đẹp có chút nhíu lại vì nhìn cô có chút tức giận .

Vừa vào bàn ăn , Thế An liền dở trò trừng phạt ngay .

_ E hèm ! Mẹ , có phải tối qua trời nóng lắm phải không ? - Cô cầm muỗng canh lên vừa múc vào chén mình mắt nhìn Song Y , miệng lại gọi mẹ mình .

_ Đúng a ! thật có chút nóng . - Đúng rồi , con gái hôm nay chịu nói chuyện mà mở lời lại là cái bà đang suy nghĩ nên cũng không có biểu hiện gì nhiều mà vừa gấp đồ ăn cho chồng vừa trả lời .

_ Vậy a ! nóng như vậy thì tắm biển mặc bikini sẽ mát lắm a - Thế An vẫn đánh đầu Song Y .

Song Y lúc này hiểu rõ từng câu từng lời của Thế An , cặp mắt có chút không chịu được mà nhướng lên nhìn Thế An cầu buông tha .

Tiểu thư nhà này tính tình ham vui , lâu thật lâu có một trò vui làm sao có thể dễ dàng vuột mất được , không những không ngừng mà còn tiếp tục phản công hơn thế .

_ Đúng a , tuổi trẻ các con , dáng hình chuẩn mặc bikini sẽ rất đẹp - Ôn Nhu không nhìn cô con gái kia , vừa ăn vừa trả lời . Bởi vì tâm tình tối qua đến nay thật tốt nên cũng không so đo từng câu nói như mọi ngày .

_ Vậy nếu mà không mặc đồ sẽ mát hơn nữa phải không a ! - Thế An lúc này hạ nock out Song Y . Đánh thẳng , táp thẳng vào Song Y .

Ôn Nhu đang tính đưa chén canh lên miệng , nghe được lời này của Thế An , mặt mày có chút đỏ , lại chọt dạ liếc nhìn người đàn ông kế bên đang dùng ánh mắt tà mị nhìn mình .

Câu nói này chẳng phải tối qua chồng bà cũng vừa nói với bà hay sao . Đứa nhỏ này đúng là con của hắn , từ cử chỉ ý tứ câu nói cũng y như nhau .

_ Con sao lại nói bậy , ngậm miệng lại và ăn hết phần của con đi - Chọt dạ khá sâu , lại nhìn phải ánh mắt người bên cạnh có sự thèm khát ở đây , bà liền tức giận liếc Thế An một cái .

Một màn này , từ đầu đã lọt vào tai của Thế Thiên đang an tĩnh dùng bữa , lúc đầu anh không để ý lắm nhưng sau câu nói của Thế An , anh liền hiểu , lúc này anh sơ xuất không khóa cửa giùm cô , lại chỉ chùm cô bằng chiếc chăn . Nói Như vậy Thế An đã nhìn thấy hết của Song Y rồi .

Lúc này ánh mắt của anh sắc bén nhìn qua Song Y , biểu hiện của cô lúc này , thẹn không thể tả . Cô cũng đã tức giận hơn phân nữa , nhận thấy ánh mắt của anh cũng không e ngại nữa mà càng mở lớn trừng Thế Thiên cử chỉ rất rõ ràng " Nhìn đi ! tại anh mà giờ mặt mũi của em để đâu được nữa đây " .

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Yêu Chiều Tổng Giám Đốc Phúc Hắc

BÌNH LUẬN FACEBOOK