Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Sau một buổi sáng phơi nắng ngoài biển Hawaii, nhìn mọi người nhảy Hula rộn ràng, buổi trưa lại tốn tiền mời Diêu Giai Mẫn ăn, thì bây giờ Triệu Mạn Di được thả mình thư giãn trong bồn tắm.

Thật mệt, nghĩ đi nghỉ thì sẽ được thoải mái, nhưng không ngờ lại suy nghĩ biết bao chuyện.

Cô chỉ giữ liên lạc với duy nhất Dương Nhậm Vũ, thỉnh thoảng anh lại gọi tới xem cô có cần gì không? Rồi hỏi ý kiến cô vài chuyện của công ty.

Cố Thiên Tự liên tục liên lạc cho Dương Nhậm Vũ hỏi về cô, nhưng anh rất trung thành mà báo cáo không biết, chỉ biết rằng cô đi nghỉ.

Cố Hạo Thần thì không có thông tin gì, chỉ biết, anh cũng không thấy mặt sau cái ngày dự án khởi công.

Mặc kệ đi, cái cô cần bây giờ là không suy nghĩ đến chuyện công việc hay tình cảm, chỉ cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng là tốt rồi.

Cứ ngỡ rằng việc điều tra này phải kéo dài hàng hai, ba tuần, nhưng chỉ gần một tuần sau, Diêu Giai Mẫn đã mặt mày hớn hở trực trước cửa phòng khách sạn của Triệu Mạn Di.

“Vào đi.”- giọng điệu mệt mỏi của Triệu Mạn Di làm Diêu Giai Mẫn sững sờ.

“Chị Di, chị ốm sao?”- cô ném tài liệu lên bàn, chạy vội tới đỡ Triệu Mạn Di- “Chị muốn gọi bác sĩ không? Em sẽ gọi tới.”

Nói rồi cô sờ lên trán Triệu Mạn Di, tay trái hí hoáy lấy điện thoại bấm một dãy số.

Triệu Mạn Di được Diêu Giai Mẫn đỡ lên giường, cô đầu váng mắt hoa, hai hôm nay bị ốm, mệt mỏi rã rời cả người, hai ngón tay cũng chẳng buồn động.

Chưa bao giờ cô bị ốm thế này, cảm giác cả người như bị xe lu cán, hai mắt nhắm nghiền. Quá mệt mỏi, cô sẽ sớm chết mất.

“Cô ấy bị sốt, chỉ cần uống thuốc và nghỉ ngơi, sẽ không có gì nghiêm trọng.”- bác sĩ người nước ngoài xách hộp thuốc đứng dậy, đưa cho Diêu Giai Mẫn vài vỉ thuốc rồi rời khỏi.

“Chị này, bị sốt cao mà không gọi cho em gì cả.”- Diêu Giai Mẫn gọt quả táo, miệng trách móc- “Tài liệu em tìm cho chị xong hết rồi. Nhưng quan trọng bây giờ chị phải khỏe mạnh lại đã, nếu không em sẽ không đưa cho chị đâu.”

Triệu Mạn Di thầm cười khổ, có kết quả rồi sao? Nhất định là theo đúng như dự đoán của cô và Dương Nhậm Vũ.

“Đúng như tôi nói ban đầu chứ?”- Triệu Mạn Di thều thào, giọng nói nhỏ như muỗi kêu.

“Phải thưa bà cố.”- Diêu Giai Mẫn nhăn mày- “Phiền chị nằm im dùm cho, ốm đau còn lo được cái gì mà cũng hỏi, em tìm hiểu hết rồi, thậm chí còn hơn cả chị nghĩ.”- là một luật sư, Diêu Giai Mẫn cũng không ngờ Triệu Mạn Di lại là một người có suy luận sắc bén như vậy, từ ban đầu đã đoán ra được tất cả, việc nhờ cô điều tra chỉ là tìm thêm chứng cớ xác thực. Còn mọi sự, Triệu Mạn Di đã đọc được ra hết ngay từ đầu.

Triệu Mạn Di cười khẩy, quả đúng như vậy, cô sẽ xem từng hành động của Cố Thiên Tự, nếu như anh ta có bất cứ hành động nào quá trớn, cô sẽ không tha.

Qua sự chăm sóc của Diêu Giai Mẫn, suốt một tuần sau, Triệu Mạn Di có thể coi như khỏe mạnh, cô thu xếp đồ đạc chuẩn bị trở về.

Vậy là cô đi cũng hơn hai tuần, về không khéo không nhận ra Dương Nhậm Vũ mất, anh thường xuyên phải tăng ca để gánh cả công việc của cô, nên sau đợt này, nhất định cô phải tăng lương cho anh. Dự án thu mua Kim An cũng được anh hoàn thành xuất sắc, vậy là không còn gì đáng lo nữa.

Lại theo trình tự ban đầu, gọi điện đặt vé, ra sân bay, lên máy bay khoang hạng VIP, rồi hạ cánh, lấy đồ, ra khỏi phi trường, lên taxi trở về nhà. Cả quá trình cũng tốn hơn một ngày.

“Liệt tổ liệt tông phù hộ cho con mau gặp được Triệu tổng, cầu mong sớm nhìn thấy cô ấy, con xin khấn bái khắp bốn phương…”- Dương Nhậm Vũ lầm rầm trong miệng, anh sắp kiệt sức đến nơi rồi, cô cứ đi mãi thế này anh sẽ sớm thăng để gặp ông bà quá.

“Chuyện gì?”- âm thanh lạnh lùng quen thuộc vang lên.

Dương Nhậm Vũ nhìn ra cửa, á khẩu một tiếng rồi im bặt.

Anh có hay không nên đi thầy cúng xem mồm mình thiêng như thế nào?

“Triệu tổng…”- Dương Nhậm Vũ đứng dậy, nhìn cô mà cười trong vô thức- “Tôi mong cô hơn cả nắng hạn mong mưa nữa đấy.”

Thật tình nếu Triệu tổng tính khí không lạnh như vậy, anh sẽ thật cao hứng mà nhảy cẫng lên… nhưng mà… nếu làm vậy, khả năng sống sót trước mặt cô là không cao a.

“Đủ rồi, không phải tôi đã về rồi sao.”- Triệu Mạn Di đi đến đặt tài liệu xuống.

“Quả đúng như chúng ta dự đoán, có cả bàn tay của Lệ Kim nhúng vào.”

Dương Nhậm Vũ thu hồi ngay lại vẻ mệt mỏi, lập tức nghiêm túc cầm tài liệu xem qua một lượt.

Cố Thiên Tự a… anh quả thực là kẻ ngu ngốc nhất trần đời, nghĩ chỉ cần hợp tác với tập đoàn Lệ Kim bé nhỏ từ một nhà giàu mới nổi mà làm được những chuyện kia sao? Dương Nhậm Vũ lắc đầu.

“Quả là không có đầu óc.”

Triệu Mạn Di rót một ly rượu.

“Người không có đầu óc hơn, kì thật lại là Lệ Đổng Nhân.”- nghĩ Cố Thiên Tự có thể có tài lực đánh đổ Cố thị to lớn chỉ với sự giúp sức nhỏ bé của ông ta sao? Quá ngây thơ rồi.

Hai người lâm vào trầm tư. Triệu Mạn Di hoàn toàn không biết được tối nay ai sẽ là khách tới thăm nhà mình.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Yêu Bà Xã Lạnh Lùng

Avatar
trang16:07 13/07/2015
truyện hay lắm tôi rất thích

BÌNH LUẬN FACEBOOK