Y Võ Song Toàn

Chương 143: Người trẻ tuổi nên kiêu ngạo nhỉ?

Dạ Nhiên

11/01/2021

Hai cái bạt tai khiến Tôn Đại Mai ngã lăn trên mặt

đất, Lâm Nguyệt Dao lập tức biến sắc!

“Tần Lâm! Anh làm cái gì vậy! Người đó là bạn của

mẹ tôi, sao anh lại đối xử với bà ấy như vậy!”

Mặc dù việc Tôn Đại Mai dùng rượu để hất lên

người khác là lỗi của bà ta, nhưng Tần Lâm đánh

người thì quá đáng quá.

Lâm Nguyệt Dao không đồng tình với Tôn Đại Mai,

nhưng cô ấy biết con trai bà ta Dương Tân Thành

không đơn giản, là người có quan hệ trong giới giải

trí, nếu như khiến bọn họ tức giận, nhất định sẽ bị

báo thù.

Nhà bọn họ không dễ dàng mới có cuộc sống tốt

hơn một chút, nếu như vì đắc tội Dương Tân Thành

mà bị hủy hoại, vậy Tần Lâm đúng là tội nhân!

Lúc này, Dương Tân Thành đẩy cửa đi vào, nhìn

thấy Tôn Đại Mai nằm trên mặt đất, mặt sưng húp lên

liền lập tức nổi giận.

“Mẹ! Mẹ làm sao vậy!”

Tôn Đại Mai liền khóc lớn: “Cậu ta đánh mẹ, con trai, con phải tìm người giết chết cậu ta cho mẹ!”

Dương Tân Thành tức sùi bọt mép, quay đầu

trừng mắt nhìn.

“Mày dám đánh mẹ tao? Được! Mày tiêu rồi, hôm

nay nếu tao không đánh gãy hai tay hai chân của

mày, mày sẽ không biết xã hội hiểm ác đến đâu! Mẹ

kiếp, mày đợi đấy!”

Dương Tân Thành vội vã đỡ Tôn Đại Mai lên, ngồi

trong phòng đợi.

Với cơ thể gầy yếu của Dương Tân Thành, anh ta

đương nhiên không thể ra tay với Tần Lâm, vừa nãy đi

gọi điện thoại, mấy người mà anh ta gọi đến đều là

người có máu mặt trong xã hội.

Vốn chỉ muốn gọi bọn họ đến dạy cho Tần Lâm

một bài học, dù sao cũng là anh họ của Lâm Nguyệt

Dao, anh ta cũng không muốn ra tay quá ác.

Nhưng bây giờ, thằng nhãi này lại dám đánh mẹ

anh ta, đúng là muốn chết mà!

Chẳng mấy chốc, một tên đầu trọc đem theo bốn

thanh niên trẻ tuổi đẩy cửa đi vào, trên người nồng

nặc mùi rượu, bước chân mạnh mẽ, trông vô cùng

dũng mãnh.

“Dương lão đệ, ai bắt nạt cậu?”

Dương Tân Thành thấy Đầu Trọc, mặt mày vui

mừng.

“Anh Trọc! Anh đến rồi, chính là cậu ta, anh giúp

em đánh cậu ta tàn phế, đánh gãy chân tay cậu tai”

Anh Trọc trên miệng còn ngậm tăm, gã quay đầu,

khinh thường nhìn Tần Lâm, cười nhạo một tiếng.

“Cậu ta á? Người trẻ tuổi nên kiêu ngạo nhỉ?”

Nhìn thấy mấy người đến đều không phải người

tốt gì, Đường Mẫn vội vàng đứng dậy, kéo Tần Lâm ra

sau lưng, nói.

“Các vị, chúng ta hiều lầm rồi, hòa giải một chút

là được, nếu không được, chúng tôi sẽ đền tiền”.

Dương Tân Thành lúc này tức đến mức đầu óc mê

muội: “Ai cần mấy đồng tiền rác rười của bà? Bà nghĩ

ông đây thiếu tiền sao? Hôm nay có nhiều tiền đến

mấy cũng mặc, tôi phải đánh cậu ta tàn phế!”

Lâm Nguyệt Dao vội vã kéo Đường Mẫn lại.

“Mẹ! Mẹ mau qua đây! Chuyện anh ta tự gây ra,

để anh ta tự chịu trách nhiệm!”

Dưỡng Mẫn cau mày: “Con bé này, con nói cái gì

vậy, Tiểu Lâm đánh người vì mẹ mà!”

Lâm Nguyệt Dao nói: “Thì sao chứ, chẳng phải vì

anh ta bảo vệ ngôi sao nữ kia nên mới đắc tội người

khác sao, mẹ mau lùi về sau đi, đừng đề bị thương”.

Tần Lâm gật đầu: “Dì Hai, dì lùi về sau một chút

đi”.

Tần Lâm không thèm ra tay, nhưng dì Hai đứng

bên cạnh, nếu như đề đám tôm tép không có mắt này

khiến dì Hai bị thương thì không tốt, vậy nên cứ để

anh ra tay trước.

Khi Tần Lâm định ra tay, cửa phòng đột nhiên mỡ

ra, một người đàn ông mang theo một nhóm phục vụ

và vệ sĩ đi đến.

“Xảy ra chuyện gì vậy?”

Dương Tân Thành nhìn thấy vậy, liền quay người

nói.

“Giám đốc Vương, chúng tôi có chút ân oán cá

nhân cần giải quyết, sẽ không làm phiền đến người

khác, sẽ nhanh thôi”.

Giám đốc Vương nhìn qua, kia chẳng phải là Tần

đại sư sao!

Lần trước Tần đại sư ăn cơm ở đây, đích thân ông

chủ Bùi giao phó, miễn phí toàn bộ còn nhiệt tình tiếp

đãi, đây là khách quý của bọn họ.

Tên Dương Tân Thành này lại đem theo mấy tên

côn đồ đến đánh nhau với Tần đại sư? Muốn chết à?

Người của giám đốc Vương liền vây quanh anh

Trọc, mặt mày bình tĩnh nói.

“Đây là khách sạn lớn Kim Long, mấy người vẫn

nên đừng làm loạn, ngồi xuống cả đi”.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Y Võ Song Toàn

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook