Y Võ Song Toàn

Chương 127: Người đàn ông lang thang

Dạ Nhiên

11/01/2021

Tần Lâm nói xong, cũng không quan tâm đến đám

người ấy nữa, chỉ chuyên tâm chữa bệnh cho người

đàn ông lang thang trước mặt.

Sau vài phút bắt mạch, Tần Lâm hỏi vài câu.

Đám người Lý Hạo Nguyên mặc dù không trực

tiếp bắt mạch, nhưng qua dáng vẻ khập khiễng lúc

nãy của người bệnh, với mấy câu trả lời về bệnh tình

liền đoán ra.

Người đàn ông lang thang này cũng bị viêm cột

sống dính khớp!

Lý Hạo Nguyên lộ vẻ cười cợt, tình cð quá, lại là

bệnh này.

Lúc trước khi Vương lão gia đến, Tần Lâm giả vẻ

như ‘có thể chữa mà không chữa’, nhưng bây giờ thì

sao, anh chủ động đồng ý chữa cho người bệnh, có

thể không chữa được sao?

Chỉ cần chữa là lộ tẩy ngay.

Lý Hạo Nguyên là cao thủ chữa các loại bệnh

phong thấp, tỉnh thông các phương thuốc cổ truyền,

chỉ cần Tần Lâm ra tay, hắn liền có thể tìm được sơ

hở, phê bình anh tan tác tơi bời, khiến anh không còn

cách nào tiếp tục mỡ y quán được nữa!

Sau khi hỏi vài câu, Tần Lâm gật đầu.

“Chú bị viêm cột sống dính khớp, chuyện nhỏ”.

Lời vừa dứt, Lý Hạo Nguyên cười nhạt.

“Chuyện nhỏ sao? Tên họ Tần kia, cậu có biết y

thuật không vậy?”

“Không chỉ Đông y, bây giờ trên thế giới, bệnh

viêm cột sống dính khớp không có cách nào chữa

khỏi hẳn, chỉ có thể dùng một số phương pháp làm

giảm cơn đau mà thôi”.

“Chỉ có điều, mấy phương pháp này cần thường

xuyên kiểm tra, mỗi lần kiểm tra lại tốn tiền, cuộc

sống của bệnh nhân này hiển nhiên chẳng dư giả gì,

trong túi chắc chỉ có mấy đồng, cậu lừa người ta đây

là chuyện nhỏ, lương tâm của cậu đi đâu rồi?!”

Vừa nghe xong câu này, mặt người đàn ông lang

thang biến sắc, ông ấy vốn chẳng có mấy đồng, mặc

dù tuổi tác lớn nhưng cơ thể lắm bệnh, muốn đi làm

cũng khó, chỉ có thể dựa vào việc nhặt ve chai kiếm

sống. Truy cập vào truyen.one để đọc nhiều truyện hay nhé.

Nếu như bảo ông ấy ba hay năm ngày kiểm tra lại

một lần, e rằng ông ấy không có đủ tiền để chỉ trả.

Vương Nhất Thủy lạnh lùng bàng quang, ông ta

muốn xem xem, thằng nhãi này định lừa lọc thế nào,

nếu tí nữa bị người khác bóc trần mánh khóe, ông ta

sẽ đập nát cái y quán này!

Tần Lâm nhìn Lý Hạo Nguyện, lạnh lùng cười một

tiếng.

“Cho rằng bệnh này là một loại bệnh khó xử lý là

vì trình độ của mấy người không đủ mà thôi”.

“Đừng có dùng mấy cái kỹ thuật gà mờ của cậu

để so sánh với người khác”.

*Y thuật của tôi không phải là thứ mà các người

có thể đoán ra”.

Cái gì!

Quá ngông cuồng!

Lời của Tần Lâm lại khiến mọi người nổi giận thêm

lần nữa.

Thằng nhãi này đúng là quá sức kiêu ngạo, trước

nay chưa từng thấy vị bác sĩ nào ngông cuồng đến

vậy, cho dù là chuyên gia nhiều kinh nghiệm ở bệnh

viện Nhân Dân khi nói chuyện với bọn họ thì vẫn phải

dùng giọng điệu muốn học hỏi, cùng nhau học tập.

Bọn họ đều là những người đứng đầu trong

ngành, thằng nhãi này là cái thá gì chứ? Mới hai mươi

tuổi đầu, học y được mấy năm, khám được cho bao

nhiêu người?

Nói khoác mà không biết ngượng!

Tần Lâm lười để ý bọn họ, nói với Khổng Phàm

Lâm.

“Chuẩn bị ba chỉ Tam Thất, năm chỉ Bạch Đan,

một lượng Bát Tiên Thảo…”

“Đem tất cả chỗ thuốc đó nghiền thành bột”.

Khổng Phàm Lâm vội vã gật đầu, lập tức đi làm.

Tần Lâm lại nói: “Vãn Nhi chuẩn bị một ấm nước

sôi, một ấm nước lạnh”.

“Vâng!”

Hai người bận rộn mấy phút, tất cả dược liệu đã

được chuẩn bị đủ.

Bột thuốc Đông y được chia làm hai phần, đổ vào

hai ấm nước lạnh và nước sôi.

“Mời chú cởi giày”.

Người đàn ông lang thang cởi tất, kéo quần lên,

bây giờ hai cổ chân đau đến vùng gần bắp chân,

ngay cả động tác đơn giản như cởi giày cũng đau

đến mức toát hết mồ hôi.

Tần Lâm đưa ấm nước lạnh qua.

“Một ngụm uống hết, khi uống, phải dùng ấm

nước nóng này dội xuống chân chú, sẽ hơi nóng một

chút, chú chịu khó nhịn một tí”.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Y Võ Song Toàn

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook