Y Võ Song Toàn

Chương 98: Cũng tạm

Dạ Nhiên

11/01/2021

Phụ nữ là một sinh vật vô cùng mâu thuẫn. Một

nam một nữ ở trong một phòng, Tô Văn Kỳ nên sợ

Tần Lâm làm gì mình mới phải.

Nhưng giờ Tần Lâm xa lánh cô ấy như vậy, đến

liếc mắt cũng không thèm, ngược lại còn khiến Tô

Văn Kỳ cảm thấy thất bại.

Tô Văn Kỳ bĩu môi, lấy điện thoại mỡ phần mềm

nghe nhạc ra rồi bật bài hát mới phát hành lên.

Âm nhạc du dương truyền khắp căn phòng, dịu

dàng êm tai.

Tô Văn Kỳ không kìm được mà bắt đầu hát lên, âm

thanh dần lấn át tiếng trong điện thoại.

Giọng hát của Tô Văn Kỳ rất êm tai, vang trong

phòng như là âm thanh từ thiên nhiên. Kiểu hát live

này không phải ai cũng được nghe.

Hết một bài, đến cả Tô Văn Kỳ còn thấy hài lòng.

Cô mỡ mắt nhìn Tần Lâm.

“Nè, bác sĩ, tôi hát cũng được chứ?”

Tần Lâm mỡ mắt ra, khẽ gật đầu.

“Cũng tạm”.

Tô Văn Kỳ nhất thời cạn lời.

Cái gì mà tạm chứ.

Bản cô nương là Thiên Hậu đấy!

Nếu tôi hát mà “cũng tạm” thì những ca sĩ kia khỏi

phải hát đi!

Tô Văn Kỳ bất đắc dĩ lắc đầu. Người đàn ông này

chắc chắn là một tên đầu gỗ, nếu không sao anh ta

sẽ thờ ø mình chứ?

Tần Lâm thật ra không phài người lục căn thanh

tịnh, không gần nữ sắc.

Chẳng qua là anh đi tu hành cùng sư phụ nhiều

năm, gặp được quá nhiều mỹ nhân tuyệt đỉnh. Biết

bao nhiêu nhà giàu muốn gả con gái cho anh nhưng

đều bị sư phụ anh từ chối. Vì vậy nói anh đào hoa

cũng không sai.

Cho nên, chỉ dựa vào sắc đẹp không thôi thì rất

khó làm Tần Lâm động lòng.

Tô Văn Kỳ ca hát nhiều năm, không ngờ lại thất

bại liên tiếp khi gặp Tần Lâm.

Cô đành bất lực ngẩng đầu lên, nhìn ra bên ngoài.

Tô Văn Kỳ nằm trên giường của Tần Lâm, cảm giác

rất thoải mái.

Một ngày nghỉ hiếm có như thế, nên Tô Văn Kỳ

không muốn đi ngủ sớm.

“Nè bác sĩ, anh biết chơi game không? Đánh liên

quân với tôi nhé?”

“Tôi không biết chơi”.

“Vậy pubg thì sao? Tôi bắn súng giỏi lắm”.

“Cũng không biết”.

Tô Văn Kỳ chịu chết, đây là con trai ngày nay sao?

Không biết chơi game luôn.

Cô khó khăn lắm mới lén chạy ra ngoài dạo chơi

một ngày, chẳng lẽ phải nhìn tên đầu gỗ này ngồi

thiền một đêm sao?

“Ừm… Tôi hơi đói, anh đưa tôi ra ngoài ăn vặt

được không?”

Tần Lâm cuối cùng cũng mở mắt ra, nhìn Tô Văn

Kỳ.

“Cô không sợ đám chó săn ngoài kia à?”

Tô Văn Kỳ sửng sốt: “Sao anh biết bên ngoài có

chó săn?”

Tô Văn Kỳ sở dĩ không dám đi ra ngoài là vì sợ

đám chó săn ngoài kia.

Thiên Hậu nổi tiếng say rượu giữa đêm không

phải là một tin tức hay, nếu bị người ta phát hiện thì

sẽ thành tin xấu ngay.

Dù Tô Văn Kỳ tuổi không lớn lắm, nhưng cũng coi

như lão làng trong ngành, dĩ nhiên là biết thực lực của

đám chó sẵn.

Bây giờ đám chó săn đó chắc chắn là đang ngồi

bên ngoài chầu chực rồi, chỉ chờ Tô Văn Kỳ đi ra là sẽ

bị chụp ngay.

Nhưng một bác sĩ bình thường như Tần Lâm,

không biết Tô Văn Kỳ là ai, nhưng lại biết bên ngoài

có chó săn?

Tần Lâm mỉm cười không nói.

Anh không những biết, mà còn rõ ràng cả vị trí

của ba tên chó săn ngoài kia cơ, chẳng qua là Tô Văn

Kỳ không thể hiểu được sự huyền diệu bên trong.

Tô Văn Kỳ suy nghĩ một chút rồi nói.

“Anh giúp tôi giải quyết đám chó săn ngoài kia

được không?”

Tần Lâm lắc đầu: “Không có hứng thú”.

Anh không muốn can dự vào chuyện của giới giải

trí, mặc dù anh cũng cảm thấy việc chó săn chụp

trộm ảnh cuộc sống riêng tư của người ta thì không

có chút đạo đức nào, nhưng anh vẫn không muốn

xen vào chuyện của người khác.

Tô Văn Kỳ nói: “Anh xem, dù sao tôi cũng là một

ngôi sao lớn. Hôm nay anh giúp tôi, tôi nợ anh một ân

tình, sau này anh có chuyện gì cần nhờ thì tôi cũng sẽ

giúp lại anh này. Ví dụ như kết hôn, sinh nhật, cầu

hôn, hay là khai trương công ty, đại diện cho xí

nghiệp gì đó này, nếu có ngôi sao lớn xuất hiện thì

chẳng phải là rất có thể diện hay sao?”

Tần Lâm vốn không có hứng thú với Tô Văn Kỳ,

nhưng khi cô ấy nói xong thì anh thấy cũng đúng đúng.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Y Võ Song Toàn

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook