Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Bùi Lạc nhanh gọn ấn nút “Đăng nhập”, khóe miệng không tự giác giương cao. Cuối cùng từ kì thi không có thiên lý giải thoát! Trước đi giết boss giải sầu thôi!

Một thân lửa đỏ một đường tới Đông Hành không đầy một lát liền đến Ngọc Ngăn các, tầm mắt trên màn hình qua loa quét một vòng, quả nhiên tại một góc màn hình phát hiện thân hình khổng lồ màu xanh biếc của quái vật. Ta tìm đúng là mi! Hồng y giơ pháp trượng lên sau lưng hai con anh linh nhanh chóng hiện lên.

Bùi Lạc tay thuần thục ở trên bàn phím đánh, hai con anh linh hướng hai bên tản ra dọc theo thành hai đường cong từ hai bên trái phải hướng quái khổng lồ tới g

Nhớ năm đó Lạclõng không âm thanh chống quái một ít trận đánh cực kỳ cố hết sức cuối cùng còn thành lưỡng bại câu thương. Nhưng dù sao lúc này không giống ngày xưa năm đó cô ấy phong vân một cõi nếu là như bây giờ người chơi max level bay đầy trời sợ cũng chỉ có thể là một vô danh tiểu tốt. Làm một người maevel quang hệ hôm nay Thiên Lạc đối phó chính là một con quái hiển nhiên là dư dả. Quái bị hai con anh linh giáp công thành luống cuống tay chân, không hề có lực hoàn thủ, trên đỉnh đầu máu giảm liên tục bay ra.

Trước màn ảnh Bùi Lạc khẽ cười tự nhủ: “Hì hì, ngược mi!” Lúc này nàng sợ là đem boss trước mắt trở thành cái đề thi chết bằm hành hạ nàng. Mắt thấy tên quái kia chỉ còn lại một tầng máu Bùi Lạc đem thân thể khẽ lui về phía sau nhích lại gần, ở trên ghế ngồi một tư thế thoải mái.

Chợt bản đồ góc trên bên trái thoát ra một bóng người, cực nhanh hướng lướt qua hồng y đi tới. Không đợi Bùi Lạc thấy rõ, tên kia dĩ nhiên lấn người tiến lên giơ tay chém xuống boss ầm ầm ngã xuống đất.

“shit!” Bùi Lạc khẽ nguyền rủa. Mặc dù nàng hôm nay tới giết quái chỉ là đơn thuần tìm không khí mới mẻ, nhưng giành boss cũng quá hiển nhiên đi? Thấy rõ ID tên kia Bùi Lạc hiểu rõ – - thì ra là người này không là hướng về phía boss tới! Bởi vì người đến là cái người quen cũ … Con cọp chạy trốn mau.

Tên kia đắc thủ tựa hồ rất là lên mặt, rõ rang làm chuyện không vội mà đi, tựa hồ một chút cũng không đem Bùi Lạc để vào mắt

Bùi Lạc cười lạnh: Hừ, con cọp giấy… thật đúng là cho rằng lão nương dễ bị bắt nạt sao? Hôm nay cơn tức này dù thế nào cũng phải xử lí!

Hồng y thân người sát khí hiện rõ chỉ thấy pháp trượng giương lên 2 con anh linh bên cạnh thi thể boss quay đầu nhìn về kia con cọp giấy kia nhào tới. Nghĩ là không có ngờ tới nàng sẽ đột nhiên phát động công kích nên Con cọp chạy trốn mau tung người vội vàng lui lại vẫn bị hai con anh linh tạt vào. Tên kia tựa hồ bị làm sợ vội vàng lui về phía sau thật xa mới đứng lại. Chỉ chốc lát sau, kênh trước mặt xuất hiện một dòng chữ nhỏ.

< Trước mặt >【 con cọp chạy trốn mau 】: nữ nhân điên, đừng trách ta không có nhắc nhở cô, giết người sẽ hồng danh !

【 Thiên Lạc 】: ha ha! Thì ra là sợ giết người hồng danh nên mi mới không dám trực tiếp giết ta, muốn đoạt boss loại này chẳng có kết quả tốt gì! Thật đúng là không nhìn ra…mi càng loại nói mà nói không ra.

Lại nói tới hồng danh là cái gì Bùi Lạc thật đúng là một chút không để ý! Sau lưng xa xa chỗ ngồi này có núi dựa còn ai dám khi dễ nàng! Chỉ cần Mạch Dao ra uy cả phạm cốc Lâu Lan đều là hậu thuẫn kiên cường cho nàng!

【 con cọp chạy trốn mau 】: tiện nhân, cô muốn chết!

【 Thiên Lạc 】: a, mi thử cho ta chết một chút xem!

【 lợi hại chạy trốn mau 】: ta phi, chỉ bằng cô mà muốn thắng ta?

Bùi Lạc trêu tức cười một tiếng, không hề cùng người cặn bã nói nhảm, ngón tay ở trên bàn phím nhanh chóng nhảy. Hai con anh linh lại một lần nữa hướng bóng dáng màu vàng kia tiến tới gần, con mắt xanh biếc chớp động thị huyết quang mang, Con cọp chạy trốn mau rút kiếm nghênh đón. Trên màn hình bóng dáng di động càng lúc càng nhanh ba bóng dáng hoàn toàn quấn một chỗ đánh đến vô cùng giằng co.

Đang lúc hai người chiến đấu đến không thể tách rời, 1 góc màn hình một người màu bạc yểu điệu từ xa đến gần chậm rãi hiện lên.

Lãnh mỹ nhân? Bùi Lạc phân tâm bên trái anh linh không cẩn thận bị kiếm của hoàng y gây thương tích. Bùi Lạc cúi đầu “Nha” một tiếng lại không có chút bối rối nào. Lãnh mỹ nhân đều đến đây con cọp giấy này còn không phải là cái gì rồi….

Mỹ nhân ngân y bước nhanh đến gần, lóe ánh huỳnh quang trường kiếm giơ lên. Nhưng là…

Kiếm kia lại cũng không như trong tưởng tượng của Bùi Lạc đâm về con cọp giấy lại ngược lại hướng phía một thân hồng y Thiên Lạc đánh tới. Bùi Lạc vô luận như thế nào cũng không nghĩ tới Bạc Giang Hàn Tuyết lại sẽ hướng nàng phát động công kích! Nàng không khỏi la thất thanh: “Lãnh mỹ nhân cô đánh ở đâu!” Cái chếch phía phải này cũng quá ngoại mục đi!

Bùi Lạc còn đắm chìm vào kinh ngạc cô gái ngân y kiếm lại lại một lần nữa hướng nàng vung đến. Bùi Lạc kinh ngạc nhìn chằm chằm màn hình, hai tay cương ở trên bàn phím nhúc nhích không được. Bạc Giang Hàn Tuyết… Quen biết ba tháng qua, nàng cùng người kia cùng một chỗ xoát quái thậm chí so với thời gian nàng tổ đội cùng Mạch Dao còn nhiều hơn. Không nghĩ qua có một ngày sẽ cùng người kia bị chém thế.

Bị trộm số sao? Đây là ý nghĩ trong đầu Bùi Lạc nhưng…. không thể nào! Còn nhớ rõ có một lần Lãnh mỹ nhân chính miệng nói cho nàng biết tài khoản của mình là cùng máy tính trói định dù cho mật mã bị trộm lấy, người khác cũng không có cách nào sử dụng tài khoản đó. Giang Bách Hàn, anh rốt cuộc là đang là

Bùi Lạc liền yên lặng như thế, kiếm màu trắng bạc không ngừng tại người hồng y xuất ra đạo đạo vết máu. Phản kích ư? Cho dù là biết người biết thì sao nàng sao chống lại Lãnh mỹ nhân, nàng như thế nào cũng không có phần thắng. Trong thoáng chốc trông thấy trên màn hình hồng y tại chỗ ngã xuống, Bùi Lạc dời đi chỗ khác lông mày nhíu chặt. Có một giọng nói ở dưới đáy lòng lạnh lùng vang lên: Bùi Lạc, mi đang sợ cái gì? Vội vàng lên tiếng hỏi đi! Vì cái gì! Nên có lời giải thích đi!

Bùi Lạc cắn răng một cái, hai tay lại một lần nữa ở trên bàn phím đánh lên, nàng thậm chí có thể cảm giác được đầu ngón tay khẽ run. Đây chỉ là 1 trò đùa dai đi? Hắn khi nào thì chơi tâm nặng như vậy ? Hoặc là… Hắn quay người lại sẽ thình lình chọc Con cọp giấy một đao? Chúng ta là bằng hữu! Không phải sao?

Hai tay đang ở kênh nói chuyện gõ ra một hàng chữ, sau đó không tự giác xóa bỏ, lại gõ chữ, sau đó lại xóa bỏ. Đột nhiên cảm giác được người này xa lạ… A! Bằng hữu! Nàng còn nhớ rõ đã từng có người cùng nàng chơi mấy tháng boss rơi một món trang bị màu lam mà cùng nàng quyết liệt. Bằng hữu… Rốt cuộc như thế nào… mới tính bằng hữu? Khó trách có người nói, ở thế giwois ảo này vĩnh viễn không biết ai mới là bằng hữu. Bởi vì mỗi người, đều mang vẻ mặt; mỗi người đều dễ thay đổi. Hỏi thì thế nào đây? Cần gì tự rước lấy nhục chứ?

Trên bản đồ bóng dáng kia sớm đã biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi, Bùi Lạc đã không tiếp tục chiếu cố Con cọp kia đi nơi nào. Trong đầu dáng người ngân y mỹ nhân kia giết quái tiêu sái từng màn hiện lên, Bùi Lạc than nhẹ dù cho bị phản bội hoàn toàn như thế nàng nhưng vẫn là từ trong đáy lòng không muốn cùng người đó thành đ

Giang Bách Hàn… Bùi Lạc ta về sau coi như không biết người như anh là được rồi.

2.

Hai tháng nghỉ hè đảo mắt qua tháng chín khí trời như xưa nóng bức. Trở về tới trường Bùi Lạc cơ hồ trước tiên ôm lấy Laptop đi thư viện ngồi điều hòa.

“A. Lạc Lạc!” Giọng có chút quen thuộc làm cho Bùi Lạc dưới chân dừng lại. Đang muốn quay đầu nàng giống như chợt nhớ tới cái gì cước bộ tiếp tục đi phía trước.

“Lạc Lạc!” Nhìn xem bóng lưng cô gái kia rời đi, Giang Bách Hàn trên mặt thoáng hiện lên một tia nghi ngờ. Cứ như vậy vài bước không xa làm sao lại không nghe thấy? Vừa rồi rõ ràng thấy em ấy ngừng một chút chẳng lẽ là nhìn lầm rồi?

“Hàn ca làm sao vậy?ên Thái Ích hỏi.

Không có việc gì… chúng ta đi thôi.”

Có lẽ vì khí trời quá nóng buổi trưa tại căn tin người ăn cơm so với trước ít hơn rất nhiều. Trời rất nóng, căn tin không trang bị điều hòa thực làm cho người ta có chút không chịu nổi.

Bùi Lạc tại cửa lấy xong cơm chuẩn bị xách trở về ký túc xá ăn. Nhưng còn chưa đi ra căn tin đã nhìn thấy Giang Bách Hàn mặc quần áo thể thao chạm mặt. Bùi Lạc tâm kêu xúi quẩy thật đúng là sợ điều gì sẽ gặp điều đó. Nàng châm chọc nghĩ: “Oan gia ngõ hẹp” từ này quả nhiên là cực kỳ thực tế.

Giả bộ không nhìn thấy trực tiếp đi! Bùi Lạc ánh mắt lảng tránh vừa tăng nhanh cước bộ vừa ở trong lòng mặc niệm: hắn không nhìn thấy mình, hắn không nhìn thấy mình… Ai, thật sự là quá kinh sợ, rõ ràng là lỗi của hắn lòng mình sao nhiệt tình gì thế?

Mắt thấy sẽ phải cùng người nọ gặp thoáng qua Bùi Lạc âm thầm thở phào nhẹ nhõm nhưng một giây sau thủ đoạn liền bị người giữ chặt, bên tai một thanh âm giễu giễu nói:

“Lạc Lạc, em đi đường cũng không nhìn đường sao?”

Bùi Lạc cũng không ngẩng đầu lên thản nhiên nó

“Bạn học à, cậu nhận lầm người.”

“Ách?” Giang Bách Hàn sững sờ, tiện đà cười nói:

“Lạc Lạc, em true anh à !”

“Tránh ra!” Bùi Lạc bực mình muốn hất tay của hắn ra nhưng cũng không được như ý nguyện.

Giang Bách Hàn rốt cục ý thức được tựa hồ có chỗ nào không đúng:

“Làm sao vậy, Lạc Lạc?”

Bùi Lạc oán hận cắn răng: Giang Bách Hàn, tôi không chọc vào anh, anh ngược lại đến trêu chọc tôi đây coi như là đạo lý gì! Lúc giết người con mắt cũng không nháy một chút bây giờ lại giả bộ giống như không việc gì! Thật đúng là cho rằng trò chơi cùng thực tế thì hai việc khác nhau sao? Thực xin lỗi Bùi Lạc tôi không có độ lượng như vậy!

“Anh đang muốn hỏi em như thế nào một kỳ nghỉ hè cũng không lên trò chơi bận rộn cái gì vậy?” Giang Bách Hàn hỏi.

Bùi Lạc trào phúng ngoéo một cái khóe môi: “Lên trò chơi? Sao phải lên? Cho anh tụt

Giang Bách Hàn vẻ mặt mờ mịt: “Tụt cấp? Em nói cái gì vậy?”

“A, dám làm còn không dám nhận? Thực không nhìn ra anh cùng kia con cọp giấy cùng 1 loại người, trước tôi làm sao không nghĩ tới đây?”

“Lạc Lạc, giữa chúng ta có phải hay không có cái gì hiểu lầm?”

“Tránh ra!” Bùi Lạc đột nhiên trở nên rất bực bội.

“Tôi với anh không có gì có thể nói !”

Cảnh tượng tương tự cỡ nào! Trước đó cũng bất quá là một năm. Lời giống nhau như đúc đã từng… b người khác nói ra khỏi miệng.

“Lạc Lạc, giữa chúng ta có phải hay không có cái gì hiểu lầm ?”

“Hiểu lầm gì! Anh dám nói anh không có bỏ rơi tôi cùng người khác lui tới?”

“Lạc Lạc anh thật không có!” Hắn nắm thật chặt tay của nàng, Tô Ba thanh âm vội vàng.

“Nói bậy! Tôi đều nhìn thấy!”

“Lạc Lạc, em tin anh! Anh cùng nàng cô ấy có gì ! Chuyện của em, anh cho tới bây giờ đều đặt ở vị trí thứ nhất, em lúc cần anh mặc kệ đang làm cái gì cũng sẽ trước tiên xuất hiện không phải sao? Anh làm sao có thể thích người khác?”

“Thật sự… Là em nhìn lầm rồi?” Bùi Lạc nho nhỏ nói thầm.

“A… đương nhiên!”

Lời thề son sắt như vậy bảo đảm thế sao có thể nào không để cho người ta động tâm? Vì vậy, quay lại.

Nhưng thực tế máu chảy đầm đìa ba phen mấy bận bày ngay trước mắt còn muốn như thế nào tiếp tục lừa gạt mình tin tưởng? Một câu “Chia tay “, bao nhiêu bất đắc dĩ, bao nhiêu chua xót chỉ có nàng tự mình biết.

Luôn nói qua đều đã qua lại kỳ thật cho tới bây giờ không có thể quên.

“Em đừng như vậy, nói cho anh biết rốt cuộc phát sinh chuyện gì, anh nhất định cho em 1 câu giải thích.” Giang Bách Hàn âm thanh chưa phát giác ra có chút vội vàng.

Bùi Lạc bực bội lắc lắc đầu, trong thanh âm mang theo tràn đầy mệt mỏi:

“Chuyện chính anh còn muốn tới hỏi tôi sao? Thật khôi hài? Van anh, người anh đều giết bây giờ phủ nhận có ích lợi gì?”

Giang Bách Hàn trầm giọng nói: “Chúng ta đứng ở trước mặt nhau, em còn không muốn tin anh sao?”

Bùi Lạc nhàn nhạt nhìn hắn, trong mắt không có một tia gợn sóng:

“Tôi đói bụng, tôi muốn đi ăn cơm.”

“Bùi Lạc, em…” Giang Bách Hàn cuối cùng không có nói cái gì nữa, chậm rãi buông tay.

Không biết vì cái gì chạm được ánh mắt của hắn, Bùi Lạc trong lòng lại có khó chịu không nói ra được chỉ muốn muốn né ra…

Cửa ký túc xá bị mạnh mẽ phá trên mặt tường đụng ra một tiếng vang thật lớn. Ngồi trước máy vi tính Thái Ích sợ hết hồn, còn không có định thần đã bị một bàn tay mạnh mẽ từ trên ghế lôi dậy.

“Thái Ích! Cậu cầm nick mình đi làm cái gì!” Giang Bách Hàn sít sao níu lấy cổ áo của hắn, cắn răng hận nói.

“Ai nha… Hàn ca, có… chuyện gì từ từ nói!” Thái Ích nơm nớp lo sợ .

“Ít nói nhảm, cậu rốt cuộc cầm nick tôi đã làm gì!” Giang Bách Hàn hung hăng thở hổn hển mấy hơi. Hắn từ căn tin một đường chạy tới ngay cả cơm cũng không kịp ăn chỉ muốn sớm biết rõ ràng rốt cuộc phát sinh chuyện gì. ID hắn cùng máy tính trói định mật mã cũng chỉ nói cho Thái Ích nếu là có cái gì làm cho người ta hiểu lầm trừ hắn ra cũng sẽ không có người khác có thể làm .

“Em… Không có làm gì! Cũng liền mở ra giết giết boss thôi.”

“Chỉ là giết boss?”

“Đúng vậy…em sẽ không lộn xộn đồ của anh, anh cũng biết!”

“Làm sao sẽ…” Giang Bách Hàn khẽ buông lỏng cổ áo Thái Ích, lẩm bẩm lẩm bẩm: “Vậy rốt cuộc xảy ra vấn đề gì?”

“Hàn ca, làm sao vậy? Thiếu cái gì?”

Giang Bách Hàn lắc lắc đầu, hỏi: “Ngoại trừ giết boss, cậu còn mở ID tôi làm gì?”

“Không có a… a, mấy ngày hôm trước giúp một người bạn đánh trường khung. Cái này… không quan trọng đi?”

“Ừ…” Giang Bách Hàn tựa hồ có chút yên lòng. Qua mấy giây hắn lại đột nhiên ngẩng đầu đến

“Cái gì? Đánh nhau? Cậu đánh người nào?”

Bị ánh mắt kia vội vàng chằm chằm có chút hốt hoảng, Thái Ích ngẩn người ấp úng nói: “Ách… Cụ thể tên gì ema cũng không nhớ rõ ràng. Lúc ấy huynh đệ kêu gấp em liền mở nick anh. Người kia… Người kia dù sao em cũng không biết.”

“1 cho gọi max level sao? Hồng y sao? ” Hoàn toàn chưa cho đối phương thời gian phản ứng, Giang Bách Hàn vội vàng mong đợi: mau nói không phải … nói mau không phải thế!

“Ách…” Nhìn xem vẻ mặt Giang Bách Hàn Thái Ích biết mình sợ là đã gây họa, hắn có chút khó khăn mở miệng nói.

“Hình như là… Thiên Lạc.”

Giang Bách Hàn vẻ mặt trong nháy mắt cứng đờ. Thiên Lạc… Thiên Lạc… Tài khoản hắn, hắn của máy tính, hắn cầm không ra bất kỳ chứng cớ nào để chứng minh hắn chưa từng làm qua. Lần này thật đúng là nhảy vào Hoàng Hà cũng rửa không sạch!

Mới vừa rồi còn tại căn tin cùng Lạc Lạc nói nhất định cho nàng một cái công đạo, nhưng hắn có thể cho nàng lời gì đây? Giải thích… Cô ấytin tưởng sao? Chỉ sợ đến lúc đó càng chùi càng đen, càng chọc cô ấy phản cảm đi!

Tay trái nắm càng chặt, gân xanh trên mu bàn tay bạo khởi, đột nhiên có một loại cảm giác vô lực không thể nào phát tiết. Tay hung hăng tại mặt bàn nện xuống truyền đến một hồi đau nhức.

“Hàn… Hàn ca.” Thái Ích lại một lần nữa nhận lấy kinh hãi, dè dặt liếc lấy Giang Bách mặt lạnh lùng.

Mặt lạnh lùng phai đi chỉ là khẽ lắc đầu. Không trách cứ Thái Ích, cũng không phải là bởi vì hắn bao dung chỉ là hiểu lầm nguyên nhân căn bản kỳ thật không quan hệ người khác – - nàng vốn có thể lựa chọn tin tưởng hắn.

Lạc Lạc… vì cái gì em không thể tin tưởng anh? Em thậm chí ngay cả một cơ hội giải thích cũng không cho tôi. Thì ra là tại trong lòng em, anh lại là có cũng được mà không có cũng không sao, ngay cả bằng hữu cũng không tính, chỉ là phất phất tay có thể bỏ qua sao?

Giang Bách Hàn biết rõ tính Bùi Lạc, nàng là cô gái yêu ghét rõ ràng. Khả năng về sau nàng ngay cả liếc hắn một cái đều khinh thường? Có lẽ sau gặp phải nàng liền thật sự vẻ mặt mờ mịt

3.

Bùi Lạc ngồi tại trong nhà sách điều hòa từ phía sau lưng thổi qua trận trận cảm giác mát dưới đáy lòng. Hôm nay thư viện điều hòa như thế nào mở thấp như vậy?

Bùi Lạc mở ra cửa sổ trò chơi tại trên địa đồ tìm boss chém. Ngón tay ở trên bàn phím đánh Bùi Lạc đột nhiên cảm giác được, trò chơi này càng trở nên không có ý nghĩa. Ánh mắt không hề chớp mắt trong đầu lại lộ hình ảnh cô gái ngân y huy động trường kiếm – - vẫn là cực kỳ mỹ cảm từng chiêu thức, nhưng lại không chút lưu tình toàn bộ bổ về phía nàng.

Lãnh mỹ nhân, Lãnh mỹ nhân… Tại sao có thể là hắn? Nếu như ngày đó đột nhiên xuất hiện một người không quen biết dù cho bị giết Bùi Lạc khả năng cũng chỉ là chửi bới vài câu, đảo mắt liền quên mất. Dù sao trong trò chơi vốn là không có ai đúng ai sai, nàng cũng không cần vì những chuyện nhỏ nhặt tính toán chi li. Nhưng chính là bởi vì là bằng hữu cho nên không thể tha thứ – - ai cũng có thể giết Thiên Lạc… chỉ có hắn không được!

Vừa rồi rõ ràng tại căn tin đem tên kia hung hăng mắng một trận, không phải là hết giận sao? Không phải là cảm thấy rất sảng khoái sao? Nhưng trong lòng lại một chút cũng không dễ chịu hơn ngược lại giống như là đã làm sai chuyện gì rồi.

Nét mặt vừa rồi của hắn… Tựa hồ là bị thương. Thực chính là mình sai rồi sao? Thật sự hiểu lầm hắn sao? Hoặc là… cần phải tìm hắn hỏi lại?

Nghĩ đến đây trong lòng có một thanh âm liền không khách khí chút nào mắng: Bùi Lạc mi là ngu ngốc sao? Bị lừa qua một lần, tổn thương một lần chẳng lẽ còn không đủ sao? Không nên nhiều lần làm đứa ngốc mới h chứ?

Cũng không biết phát bao lâu ngây ngốc ngồi không trong tai nghe thình lình truyền ra một tiếng giòn vang làm cho Bùi Lạc đột nhiên bừng tỉnh chỉ thấy cửa sổ phía dưới tán gẫu dấu hiệu chớp động.

Rau trộn cải trắng: Thiên Lạc Thiên Lạc, cậu đang ở đây sao?

Bùi Lạc nhíu mày, Rau trộn cải trắng… Tên ngược lại là có chút nhìn quen mắt thế nào cũng nhớ không nổi ở đâu gặp qua.

Thiên Lạc: tôi không biết cậu.

Rau trộn cải trắng: không quan hệ, tôi chỉ xin cậu vài phút mong cậu hãy nghe tôi nói hết.

Bùi Lạc càng nổi lên nghi ngờ, nàng dường như cùng người này không quen? Chẳng lẽ là tìm nàng giúp? Thôi… xem một chút hắn muốn nói gì.

Thiên Lạc: Cậu nói đi.

Rau trộn cải trắng: Thiên Lạc, lần trước tại Ngọc Ngăn các chuyện giết cậu là mình dùng ID của Bạc Giang Hàn Tuyết. Lúc ấy con cọp gọi tôi hỗ trợ, tôi liền mở ID Hàn ca. ID Hàn ca tài khoản máy tính là trói định là tôi và Hàn ca cùng làm 1 đêm. Lúc ấy Hàn ca không có ở đây việc này anh ấy thật sự không biết! Tôi lúc ấy cũng không biết cậu là bạn của Hàn ca, bằng không cũng sẽ không đi giúp con cọp !

Rau trộn cải trắng: Thiên Lạc, cậu đang ở đây sao? Thiên Lạc? ? ?

Rau trộn cải trắng: Thiên Lạc, cậu tin mình! Tôi gọi là Thái Ích..không thì tôi đem số điện thoại di động cho cậu xác minh!

Bùi Lạc kinh ngạc nhìn màn ảnh. Rau trộn cải trắng… Nàng nghĩ tới người này lần trước, Mạch Dao cùng Cơ Uyển Anh pk thời điểm tựa hồ gặp qua hắn một lần.

Cứ việc giọng nói từ đáy lòng còn đang liều mạng reo hò: không thể tin, không thể tin, đều là lấy cớ! Bùi Lạc hốc mắt lại ửng đỏ này không phải là nàng liên tục chờ giải thích sao? Chẳng lẽ còn không đủ rõ ràng sao? Cái này chẳng lẽ không thể so với chuyện hắn giết nàng có thể tin gấp trăm lần sao? Lãnh mỹ nhân làm sao sẽ giết nàng chứ? Vốn là nói không thông nhưng nàng lại cố chấp nghĩ nick hắn chỉ hắn mở.

Trong mắt xẹt qua một tia lạnh lùng trào phúng. Hiện tại chạy tới nói với hắn “Thực xin lỗi, em hiểu lầm anh sao? Chớ trêu, vừa mới lúc nãy đối với hắn nói lời quá đáng như thế dù cho giờ ăn nói khép nép kêu hắn tha thứ chỉ sợ cũng không làm nên chuyện gì!

Dáng Giang Bách Hàn mê mang bất an như một thanh lợi kiếm thật sâu vào trong lòng Bùi Lạc.

Từng màn đi qua tựa như một thước phim tại đáy mắt không ngừng cất đi.

Khi giết quái ngân y luôn xông lên phía trước hoàn toàn không ngại sau lưng phân đi một nửa kinh nghiệm. Khi đánh boss nàng vĩnh viễn chỉ dùng đánh đánh chơi lại luôn có thể chia những đồ tốt. Mỗi lần cần hắn giúp đỡ bóng hình yểu điệu xinh đẹp kia luôn có thể luôn xuất hiện chưa từng nghe hắn oán hận nửa câu. Bằng hữu như thế… có lẽ về sau khó mà gặp phải.

Người quả nhiên là một loại sinh vật rất kỳ lạ. Khi một người đối với bạn tốt bạn liền nhớ tới tất cả ân huệ của người đó; nhưng mỗi lần có chuyện gì không vui phát sinh bạn liền chỉ nhìn thấy khuyết điểm người kia bất chấp tất cả nhận định là sai bỏ qua những cái tốt kia… liền hết thảy bị ném ra ngoài.

Bùi Lạc tự giễu khóe môi: thừa nhận đi mình chính là kẻ ích kỷ như vậy vì bảo vệ mình thà rằng đi tổn thương người khác! Mày cho tới bây giờ đều không cân nhắc tới cảm thụ người khác! Xem đi bây giờ mày còn có tư cách gì nói với hắn là bạn đây ? Mày hãy ôm mai rùa của mày, chính mình qua cả đờ

Thái Ích mè nheo đi đến bên cạnh Giang Bách Hàn: “Hàn… Hàn ca.”

“Gì?” Giang Bách Hàn tay dừng lại ở trên bàn phím.

“Cái kia… Cái kia… Thiên Lạc có hay không tìm anh?”

“Hả?” Giang Bách Hàn khiêu mi.

“Không có sao?” Thái Ích gãi gãi đầu.

“Kỳ quái, em đều cùng cậu ấy rõ ràng giải thích qua”

“Cái gì? Cậu… em ấy nói như thế nào?”

“Bạn ấy… cái gì cũng không nói.” Thái Ích mặt lộ vẻ khó xử, ngũ quan rối

“Cậu ấy ban đầu có trả lời em, hẳn là… thấy được.”

Giang Bách Hàn trong mắt thoáng hiện lên một tia ảm đạm. Nàng quả nhiên còn chưa tin đi.

—-phân cách tuyến rùa——

Đảo mắt liền đã vào thu, chạng vạng có một bóng dáng kéo thật là dài. Bùi Lạc vừa khập khiễng đi tới vừa lại đem đầu đuôi rõ ràng khinh bỉ mình một lần – - người ta chạy bộ là rèn luyện thân thể, nàng vừa chạy ngược lại đem mình thành tàn! Vốn còn muốn đi tham gia đại hội thể dục thể thao cuối tuần, hiện tại buông cái chân tàn nói cái gì cũng là uổng công!

Chỉ vừa thất thần trên mắt cá chân lại truyền tới một hồi đau nhói, Bùi Lạc nhẹ hít một hơi không thể không dừng bước lại. Nàng bất đắc dĩ thở dài: sớm biết như thế để cho Á Á đi cùng , tự mình cậy mạnh!

Đang muốn đi lên phía trước bên tai truyền đến “Chi” một tiếng thắng xe. Lại có người cản trở… Bùi Lạc bĩu môi, khó khăn hướng một bên dịch nửa bước.

“Lạc Lạc.” Sau lưng truyền đến âm thanh làm chotoàn thân cứng đờ. Đáng chết Bùi Lạc khẽ nguyền rủa, như thế nào hết lần này tới lần khác khi chật vật luôn chạm mặt hắn chứ?

Đang lúc nàng do dự có muốn hay không quay đầu lại, Giang Bách Hàn một chân để xuống đất đem xe đạp đưa về phía trước: “Em đi đâu vậy anh đưa em đi.” (L: xe đạp à, == )

Bùi Lạc ngẩn ra, cúi đầu, không biết nên nhìn gì. Nàng lại một lần nữa thống hận cái chân chết tiệt này nếu không phải là nó đau nàng nhất định có thể chạy được bao xa thì chạy. Bùi Lạc kiên trì nhỏ giọng đáp:

“Ách… Không… không cần.”

Bên tai truyền đến một tiếng cười khẽ: “Đều như vậy, còn muốn cậy mạnh ? Để anh đưa em vài bước cũng sẽ không mất 1 miếng thịt?”

Bùi Lạc nhất thời lúng túng phải không phản bác được: “Em…”

“Nhanh lên xe đi.”

Bùi Lạc ngồi ở sau xe đạp hai tay không biết nên để vào đâu, chỉ có thể có chút khẩn trương cầm lấy giá thép chỗ ngồi phía sau. Người phái trước áo sơ mi rộng thùng thình bị gió thổi lên, thỉnh thoảng khẽ vuốt qua gương mặt của nàng. Nàng không hiểu cũng bất quá là gặp qua hắn mấy lần chạm mặt rồi hương vị làm sao lại quen như vậy ?

Bùi Lạc khẽ giương mắt nhìn về bóng lưng phía trước, đúng lúc người nọ chuyển qua nửa gương mặt đến nói với nàng:

“Coi chừng ngồi vững nếu là té xuống nói không chừng liền hoàn toàn không đi được.” Hắn khẽ nhúc nhích mặt, gương mặt kia nghiêng còn quẹt một cái cười yếu ớt. Không biết vì cái gì, trong lòng đột nhiên buồn bực hốt hoảng, khó chịu giống như muốn hít thở không thông.

“Giang Bách Hàn.” Từ không biết… chỉ là hô lên một cái tên, lại giống như là bị rút cạn sạch khí lực toàn thân.

“Hả?”

“Thực xin lỗi.”

Cảm giác được thân thể bỗng dưng nghiêng về phía trước, hung hăng đâm vào trên lưng người kia tiếng phanh xa bén nhọn truyền lọt vào trong tai, Bùi Lạc không khỏi kinh hô:

“Ai da!”

Thật vất vả ổn định thân thể xe đạp đã dừng lại, người phía trước xoay người lại trong ánh mắt ẩn một tia nghi hoặc, vẻ vui sướng: “Lạc Lạc, em…”

“Kỳ thật… Trước em cũng biết.” Bùi Lạc chưa phát giác ra có chút chột dạ.

“Vậy em vì cái gì không nói sớm?” Giang Bách Hàn âm thanh dập lên còn mang theo vài phần tức giận.

“Em quả nhiên không để trong lòng! Còn anh thì coi như quan tâm bị mù sao! Anh rõ là… Ai! Bùi Lạc, muốn em thừa nhận một câu sai rồi khó vậy sao?”

“Em…” Thanh âm ngạnh trong cổ họng, bên đường cỏ cây không biết như thế nào đột nhiên bắt đầu mơ hồ, Bùi Lạc cắn môi, không để cho trong mắt ướt tràn ra hốc mắt. Nàng thầm mắng mình như thế nào chỉ là bị nói vài câu ủy khuất muốn rơi nước mắt đây? Không thể ở trước mặt hắn khóc! Bùi Lạc cắn răng một cái, chịu đựng đau chân xoay người bỏ chạy.

Giang Bách Hàn tay mắt lanh lẹ, kéo nàng lại cả giận nói: “Em muốn nổi điên làm gì!” Xe đạp đáng thương mất đi chống đỡ trên mặt đất phát ra tiếng vang “ ầm”

“Anh mặc kệ em! Em là kẻ là ích kỷ! Chính là không tim không phổi!” Bùi Lạc phát tiết hô, nước mắt lại không ngừng lăn xuống gò má.

“Em đáng đời bị giết, đáng đời bị đau chân, đáng đời không có bạn, anh tránh ra…em không cần anh quan tâm!” Bùi Lạc âm thanh càng ngày càng yếu, cuối cùng biến thành mơ hồ nghẹn ngào.

Giang Bách Hàn yên lặng nghe, cau mày thật chặt:

“Em… Tại sao có thể nghĩ như vậy… Em rất tốt!”

Bùi Lạc hiển nhiên không cho là đúng, cúi đầu “Cắt” một tiếng, đưa tay ở trên mặt loạn xạ lau một cái. Giang Bách Hàn nhìn nàng, đột nhiên bật cười từ trong túi quần tay lấy ra khăn giấy đưa tới:

“Làm sao em cùng mèo giống nhau thế?”

Bùi Lạc hừ một tiếng, một tay đoạt lấy khăn lại là một hồi loạn bôi. Giang Bách Hàn bất đắc dĩ nghiêng đầu đưa tay nhẹ lau đi giấy vụ dính vào trên mặt nàng. Hơi lạnh đầu ngón tay phất qua gò má Bùi Lạc khẽ run lên trên mặt nổi lên một mồi l

Lại một lần nữa ngồi trên xe đạp Giang Bách Hàn mang theo Bùi Lạc hướng ký túc xá đi đến.

“Này, vậy em làm sao bây giờ?” Một chân Bùi Lạc phối hợp bạch nhãn.

“Từ từ…” Giang Bách Hàn nửa thật nửa giả trêu chọc nói.

“Anh thật là không có địa vị, một kẻ đưa thư so với anh còn quan trọng hơn!”

“A… Em đây không phải là sợ anh không để ý tới em sa

“Anh mới để ý những cái như vậy.”

“Ai lòng dạ hẹp hòi!” Nửa ngày không nghe thấy trả lời, Bùi Lạc tiếp tục hét lên.

“Này, anh lòng dạ hẹp hòi!

Giang Bách Hàn thông minh dời đi đề tài: “Anh nói thương thế của em thành ra như vậy, cuộc sống cũng không thể tự lo liệu nên tìm người cùng em ? Vạn nhất gặp chuyện không may làm sao bây giờ?”

Bùi Lạc bĩu môi: “Kêu cô bạn ấy cùng em nhiều lắm là vứt cho em 1 cây quải trượng, em còn ngại vướng bận đây!”

“Kia xem ra có xe đạp thành người giàu có rồi?” Giang Bách Hàn quay đầu lại hướng nàng mỉm cười.

“Vậy anh chỉ có thể cố mà làm phu xe mấy tháng?”

“Hả?” Bùi Lạc có chút giật mình.

“Vậy thì làm sao bây giờ?” Giang Bách Hàn giống như bất đắc dĩ thở dài.

“Ai kêu anh… Ai kêu anh thích em chứ.” (L: ^^)

Mang theo nụ cười lời nói bị gió thổi lọt vào trong tai, người nói mây trôi nước chảy, người nghe tại chỗ hóa đá. Đây coi như là… thổ lộ sao?

“Này… mua một tặng một đó! Mua 1 phu xe còn tặng kèm bạn trai với em rất lợi nhuận! Rốt cuộc cần hay không?”

Tối vài thu hơi lạnh bởi vì một câu nói kia… dần dần ấm áp. Bùi Lạc thoải mái cười một tiếng, cất giọng nói: “Tại sao không cần … không muốn thì uổng!”

Màn đêm buông xuống tiếng cười hai người bị gió thổi đi vào trong 1 góc nội tâm đột nhiên trở nên mềm mại. Bùi Lạc ở trong lòng mặc niệm: Giang Bách Hàn, cám ơn anh! Cám ơn anh dẫn em đi ra khỏi cái bóng ma bị lừa gạt, cám ơn anh để cho em lại một lần nữa học cách tín nhiệm, cám ơn anh để cho em lại một lần nữa tin tưởng tình yêu!

_______________________________

THE END

Danh Sách Chương:

truyện full

Có thể bạn thích

Quan Thuật
Quan Thuật 4296364

Chương 3670

Công Tử Điên Khùng
Công Tử Điên Khùng 2410556

Chương 535

Cực Phẩm Công Tử
Cực Phẩm Công Tử 312417

Chương 123

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Y Nhân Hạo Nguyệt

BÌNH LUẬN FACEBOOK