Xuyên Thành Vị Hôn Phu Chuyên Tìm Đường Chết Của Ảnh Đế

Chương 159

Lâm Áng Tư

01/12/2020

Yến Thanh Trì và Giang Mặc Thần cứ như vậy mà biến mất khỏi tầm mắt của mọi người, sắc trời đã tối, hai người bọn họ cũng không định đi quá xa, chỉ đi dọc theo đường núi.

Yến Thanh Trì cầm đèn pin chiếu xuống mặt đất, vừa đi vừa hỏi Giang Mặc Thần, "Anh nói xem, trong núi này có động vật gì không?"

"Em cứ nhắc mãi thì cho là có đi." Giang Mặc Thần cảm thấy y đúng là tài cao gan lớn, "Nếu gặp được vài con nhỏ, chúng ta có thể thêm đồ ăn, nếu gặp được con lớn, chúng ta chính là đồ ăn thêm cho nó."

Yến Thanh Trì mỉm cười, "Yên tâm đi, tổ tiết mục làm loại chương trình này đều phải thăm dò trước mà, bọn họ có chừng mực, nếu nghệ sĩ xảy ra chuyện trong chương trình thật, vậy chương trình này cũng băng luôn."

"Chúng ta không giống vậy." Giang Mặc Thần nói, "Chúng ta như thế gọi là tự mình tìm đường chết, đạo diễn đã nói là tốt nhất đừng rời khỏi, chúng ta còn muốn khăng khăng đi. Nếu xảy ra chuyện, đều là tự mình gây ra, đừng oán tổ tiết mục."

"Vậy anh còn muốn đi với em?" Yến Thanh Trì nhìn hắn.

Giang Mặc Thần vươn tay kéo tay y lại, "Đó còn không phải muốn cùng em trải qua thế giới hai người sao."

Yến Thanh Trì cúi đầu nhìn bàn tay bị hắn giữ chặt, sau đó ngẩng đầu nhìn hắn.

Vẻ mặt Giang Mặc Thần bình tĩnh, phảng phất như người lén lút nắm tay không phải hắn, "Đi thôi, không phải em muốn đi khắp nơi nhìn xem sao?" Hắn kéo Yến Thanh Trì đi về trước.

Yến Thanh Trì cảm thấy hơi buồn cười, "Chúng ta bây giờ, thật giống học sinh trộm vào rừng cây yêu sớm, dắt tay còn phải tránh giáo viên."

"Đó là em, anh không có yêu sớm, càng chưa từng chui vào rừng cây với ai."

"Em cũng không có mà." Yến Thanh Trì thay mình cãi cọ nói.

"Không phải có Lý Tân Nhiên sao?" Giang Mặc Thần hỏi y.

Đương nhiên Lý Tân Nhiên không phải, y cũng không phải nguyên chủ, hơn nữa, nguyên chủ và Lý Tân Nhiên cũng là sau khi tốt nghiệp đại học mới quen biết.

"Không phải, lúc em đi học còn chưa quen hắn ta."

"Tạm được." Giang Mặc Thần rất vừa lòng.

Yến Thanh Trì nghe ngữ khí đắc ý thỏa thuê của hắn, sâu sắc cảm thấy nếu ngày nào đó y nói trước khi mình xuyên qua còn chưa kịp yêu đương với ai, hắn chính là mối tình đầu của mình cho Giang Mặc Thần nghe, chắc là Giang Mặc Thần phải đắc ý đến cái đuôi cũng phải nhếch lên trời, không chừng đi đường cũng là lướt lướt.

Y tưởng tượng đến đây, đột nhiên cảm thấy, hay vẫn là đừng nói đi, mắc công sau này mỗi ngày Giang Mặc Thần đều lắc lư trước mặt y.

Yến Thanh Trì trở tay nhéo Giang Mặc Thần, nhẹ giọng nói, "Anh có tư cách nói em à, nói như anh không có lịch sử đen."

Giang Mặc Thần "khụ" một tiếng, hơi xấu hổ, nhanh chóng chuyển đề tài, "Đó là cái gì, bên kia có phải là rừng cây nhỏ không, chúng ta có cần chui vào đó không?"

Yến Thanh Trì: "!!! Anh muốn làm gì! Giang Mặc Thần anh bình tĩnh một chút! Chút nữa chúng ta còn phải về! Bây giờ không thích hợp!"

Giang Mặc Thần:......

"Rốt cuộc trong hai chúng ta ai mới là từ từ ố vàng hả! Anh chỉ đơn thuần hỏi em có muốn vào rừng xem một chút không thôi! Xem! Là xem! Xem trong rừng cây có gì để xem không!" Giang Mặc Thần cảm thấy mình phải bị tức chết.

"Vậy sao anh nói là chui!" Yến Thanh Trì lé mắt liếc hắn.

Giang Mặc Thần: "...... Đó còn không phải học theo em sao, một chút ăn ý cũng không có, quả thật là vợ chồng plastic."

Yến Thanh Trì giơ hai bàn tay đang nắm chặt lấy nhau, hỏi hắn, "Muốn online ly hôn sao?"

"Nghĩ cũng đừng nghĩ!"

Yến Thanh Trì "Ồ" một tiếng, "Vậy đi thôi, chúng ta vào rừng cây nhìn xem, "xem" xem trong rừng cây có gì không."

Giang Mặc Thần:......

Nhưng chờ khi bọn họ bước đến trước rừng cây phía, mới phát hiện thật ra nơi này cũng chỉ có một loạt cây, căn bản không có rừng —— trừ một hàng cây trước mặt, phía sau chính là một mảnh đất tương đối trống trải.

Yến Thanh Trì nhìn cái cây trước mặt, phát hiện trên cây có rất nhiều quả màu xanh lá, y hơi muốn hái mấy quả nếm thử, lại nhớ đạo diễn vừa dặn dò tốt nhất bọn họ đừng hái quả dại ăn, đành phải từ bỏ suy nghĩ nếm thử, lôi Giang Mặc Thần đi vào trong.

Rừng cây rất trống trải, đường cũng dễ đi hơn nhiều, hai người đi vào, đột nhiên Giang Mặc Thần đụng đụng Yến Thanh Trì, nói với y, "Em nhìn trên trời kìa."

Yến Thanh Trì ngẩng đầu, mới phát hiện từ lúc bọn họ vào núi đến giờ, vẫn luôn vội vàng đi đường, chưa từng chú ý đến không biết khi nào trên trời đã có đầy sao.

Y lớn lên ở thành thị, mỗi lần ngẩng đầu, đều là một mảnh đen nhánh, lúc này đột nhiên nhìn thấy nhiều ngôi sao như vậy, có hơi kinh hỉ.

Yến Thanh Trì nâng đầu nhìn một lát, quay đầu nói với Giang Mặc Thần, "Không có thất tinh bắc đẩu a."

"Có thể nhìn thấy nhiều ngôi sao như vậy đã quá tốt rồi, em còn muốn cái gì. Thất tinh bắc đẩu, anh lớn như vậy rồi cũng chưa thấy qua."

"Em cũng chưa thấy qua." Yến Thanh Trì nói, "Nên mới muốn nhìn xem."

Giang Mặc Thần nghĩ nghĩ, nói, "Em chờ một chút."

Yến Thanh Trì chỉ thấy hắn thả tay mình, đi đến cách đó không xa bẻ một cây nhánh cây, sau đó quay lại.

Tay trái hắn cầm đèn pin, tay phải cầm nhánh cây vẽ xuống khoảng đất trước mặt Yến Thanh Trì. Lúc bắt đầu Yến Thanh Trì còn không rõ lắm, nhưng cũng nhanh chóng hiểu ra —— Giang Mặc Thần đang vẽ thất tinh bắc đẩu.

Giang Mặc Thần vẽ một lát mới vẽ xong, hắn vươn eo, nhìn nhìn thất tinh bắc đẩu trên mặt đất, lại nhìn Yến Thanh Trì, bất đắc dĩ nói, "Tạm chấp nhận đi, đây đã là trình độ vẽ tranh cao nhất của anh rồi."

Yến Thanh Trì nhìn hắn, khóe miệng không tự giác giơ lên. Y cúi đầu nhìn thất tinh bắc đẩu trên mặt đất, đèn pin chiếu xuống đất, cũng chiếu vào lòng y, chiếu không sót gì vui mừng trong lòng y. Y chưa từng nghĩ tới, Giang Mặc Thần lại có một chiêu như vậy, càng không nghĩ tới, một người không thích vẽ tranh như hắn, sẽ vì mình nói một câu muốn nhìn, lại vẽ thất tinh bắc đẩu cho mình xem.

Yến Thanh Trì nhìn bức tranh trên mặt đất, trong lòng không hiểu sao lại cảm động. Bình tĩnh mà xét, thật ra Giang Mặc Thần vẽ không được xem là đẹp, dù sao cũng là lấy nhánh cây vẽ trên đất, nét thẳng vẽ ra cũng không được thẳng như vẽ bằng thước, khó tránh khỏi hơi cong cong, chỉ là Yến Thanh Trì cảm thấy đã đủ đẹp rồi.

Bởi vì chuyện này chỉ cần lãng mạn, đã đủ rồi.

"Em cảm thấy vẽ khá đẹp nha." Yến Thanh Trì ôn nhu nói.

Giang Mặc Thần khẽ cười, "Em thích là được."

Yến Thanh Trì quay đầu nhìn hắn, trong mắt mỉm cười, "Đương nhiên em thích." Y nói, "Không chỉ thích, còn cảm thấy rất lãng mạn. Giang Mặc Thần, sao đột nhiên anh lại lãng mạn như vậy chứ?"

Giang Mặc Thần kéo tay y, nâng lên, hôn mu bàn tay của y, "Chắc là sợ em online ly hôn với anh."

Yến Thanh Trì bị hắn chọc cười, "Không phải anh nói nghĩ cũng đừng nghĩ sao?"

"Thì nghĩ cũng đừng nghĩ." Giang Mặc Thần nhìn y, "Bây giờ em còn nghĩ không?"

Yến Thanh Trì lắc đầu, "Nhưng em muốn làm cái khác?"

"Em muốn làm gì?" Giang Mặc Thần tò mò, vợ hắn cái gì cũng tốt, nhưng cái đầu không lớn này lại trang bị quá nhiều thứ, trong nhất thời, làm hắn đoán không ra.

Yến Thanh Trì nhìn hắn, nghĩ nghĩ, y nói, "Anh ngẩng đầu."

Giang Mặc Thần ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy đầy sao trên trời, giống như vụn kim cương toả sáng trong màn đêm đen tối, lấp la lấp lánh.

Hắn hơi khó hiểu, cúi đầu, hỏi Yến Thanh Trì, "Em kêu anh ngẩng......"

Nửa câu sau hắn chưa kịp nói ra, bởi vì Yến Thanh Trì đã hôn hắn.

Nháy mắt Giang Mặc Thần đã hiểu rõ dụng ý của y, thì ra là ở chỗ này chờ mình. Hắn không cảm thấy buồn cười, vừa hôn y, vừa vòng tay ôm lấy y.

"Thì ra em chờ anh ở đây." Giang Mặc Thần hôn lỗ tai Yến Thanh Trì một chút.

Yến Thanh Trì ngẩng đầu nhìn hắn, "Không khí lãng mạn như vậy, đương nhiên phải làm chuyện lãng mạn chứ."

Giang Mặc Thần ôm y, "Vậy sau này, anh cần phải làm nhiều chuyện này hơn."

"Tốt thôi, em đánh giá cao anh nha, Giang tiên sinh."

"Nhất định không làm em thất vọng, Giang phu nhân."

Hai người ngọt ngọt ngào ngào ôm nhau nói chuyện một lát, Giang Mặc Thần hỏi y còn đi về trước nữa không? Đi thì phải đi ngay, nắm chặt thời gian.

Lúc này Yến Thanh Trì mới nhớ ra, bọn họ chỉ có một giờ hoạt động tự do.

"Ai, chúng ta đúng là quá thảm, còn có giờ gác cổng, còn phải về ký túc xá đúng thời gian chủ nhiệm quy định. Quá thảm!"

"Chịu thôi, bạn học Yến, đây là điểm yếu của du lịch không tốn phí."

"Kia chờ sau này chúng ta có thời gian, tự trả tiền du lịch đi." Yến Thanh Trì kiến nghị, "Hai chúng ta đi với nhau, hoặc là mang con theo, một nhà bốn người chúng ta cùng đi."

"Hay là hai chúng ta đi trước đi, con còn quá nhỏ, chờ hai đứa lớn hơn một chút mới dẫn đi." Giang Mặc Thần không che dấu tư tâm của mình chút nào.

Yến Thanh Trì quay đầu nhìn hắn, "chậc chậc" nói, "Là nguyên nhân con còn quá nhỏ sao? Anh có lòng Tư Mã Chiêu thì có, người qua đường đều biết."

Giang Mặc Thần ôm y, "Người qua đường có biết không anh không để bụng, nhưng em biết là được rồi."

Yến Thanh Trì cảm thấy đêm nay lượng đường y nuốt vào hơi cao, giống một bao kẹo, cắn một ngụm xuống đều là đường. Đương nhiên y biết tâm tư của Giang Mặc Thần, đơn giản chính là muốn trải qua thế giới hai người với mình thôi.

Trình tự yêu đương của bọn họ không quá giống người bình thường, bọn họ kết hôn trước, rồi có con, nên thời gian đơn độc dành cho hai người cũng không nhiều. Giang Mặc Thần muốn nhiều thời gian như vậy một chút, hắn muốn cảm thụ tình yêu của mình một cách đàng hoàng, Yến Thanh Trì cũng hy vọng bước chân của bọn họ có thể chậm một chút, tinh tế một chút. Bọn họ còn cả một tương lai, còn một khoảng thời gian rất dài thuộc về con cái và gia đình, nên bọn họ có thể ngẫu nhiên tùy hứng một chút, chỉ lo cho hai người bọn họ, chỉ trải qua thời gian thuộc về bọn họ.

Yến Thanh Trì nhìn thất tinh bắc đẩu trên mặt đất, lấy di động của mình chụp ảnh lại, nhân tiện chụp một tấm ảnh sao trời.

Bây giờ y lại cảm thấy may mắn, bởi vì vào núo không có tín hiệu, nên tổ tiết mục cũng không tịch thu di động của bọn họ, y có thể ghi lại lãng mạn đêm nay.

- -----truyenfull LÀ CĐ NL MONG MANH-------

"Đi thôi, chúng ta đi về trước xem." Yến Thanh Trì nói, "Thừa dịp thời gian gác cổng còn chưa tới, lại chơi thêm một lát đi, bạn học Giang."

"Được." Giang Mặc Thần phụ họa.

Hai người đi về trước một lát, đã nghe được âm thanh của dòng nước.

Yến Thanh Trì hơi kinh ngạc, "Bên này thế mà lại có nước, không biết trong nước có cá không?"

"Cho dù có cá thì thời gian cũng không đủ, em đi qua xem, xem một lát cho đỡ nghiện đi."

"Anh đói không?" Đột nhiên Yến Thanh Trì nghĩ đến, bọn họ đến đây cả buổi rồi mà còn chưa ăn cơm, y không đói bụng, nên cũng quên hỏi Giang Mặc Thần có đói bụng không.

Giang Mặc Thần cũng không phải rất đói bụng, nên nói, "Đừng nóng nảy, chúng ta đi xem trước, lát nữa rồi ăn."

"Vậy được rồi."

Hai người đi đến phía trước, quả nhiên, nhìn thấy một dòng suối chảy từ trên núi xuống. Chỉ là dòng suối này quá nhỏ, lại hẹp, liếc mắt một cái là có thể nhìn hết.

Yến Thanh Trì rất tiếc hận, "Ở đây không cá."

Giang Mặc Thần nghe y tiếc hận, vỗ vỗ bả vai y, dỗ dành: "An tâm ăn lương khô đi, ngoan."

—————

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Xuyên Thành Vị Hôn Phu Chuyên Tìm Đường Chết Của Ảnh Đế

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook