Trang Chủ
Xuyên Không
Xuyên Thành Pháo Hôi Nam Xứng
Chương 3

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Nhâm Hoài Phong vì thực hiện lời hứa, liên tiếp mười mấy ngày đều ở trong phủ, tự tay chép kinh thư.

Hắn hiện tại hơi hối hận, lúc trước không nên nói một trăm quyển, thật sự quá nhiều, khiến hắn đau đến không muốn sống.

Nhưng từ mặt khác, có thể dùng một trăm quyển kinh thư, giảm bớt địch ý người Tiêu gia đối với Nhâm Hoài Phong, cũng đáng.

Vì vậy kinh thành đa sự đều cảm thấy kỳ quái, tay ăn chơi Nhâm Tam gần đây sao không ra ngoài? Chẳng lẽ thật sự thay đổi tốt?

Có người nhân tiện nói ra lời thề của Nhâm Hoài Phong, từ nay về sau không gần nữ sắc không thú thê không sinh tử, người bên cạnh đều cười ha ha.

Nhâm Tam gieo vạ nữ tử kinh thành bao nhiêu năm? Đột nhiên có thể thay đổi, nói cho quỷ nghe, quỷ cũng sẽ không tin.

Còn có người nói, Nhâm Tam đang trong thời gian hiếu kỳ, nếu như còn giống trước làm xằng làm bậy không thu liễm, đó mới là không bằng heo chó súc sinh! Lão Bá Công gia nuôi không hắn!

Những lời này đều từ Trư Mao nghe từ bên ngoài, chuyển đạt cho Nhâm Hoài Phong, Nhâm Hoài Phong một bên nâng kinh phật, một bên vẻ mặt đau khổ phát sầu, một công tử bột nổi tiếng xấu xa, đến tột cùng làm sao mới có thể xoay chuyển hình tượng a!

Lão quản gia vội vội vàng vàng chạy tới, Nhâm Hoài Phong hỏi: “Chuyện gì?”

Lão quản gia nói: “Người Tuyên Ninh Hầu phủ đến báo tang, nói là Tiêu Nhị phu nhân đã qua đời.”

Nhâm Hoài Phong sửng sốt chốc lát, Tiêu Nhị phu nhân, không phải là thê tử Tiêu Diên Lễ sao? Chết rồi?

Mấy ngày trước tại Đông phủ, Tiêu Diên Lễ còn dặn Đông Tích Thu và Đông Mẫn Chi đến Tuyên Ninh Hầu phủ thăm, chắc khi đó cũng đã bệnh đến giai đoạn cuối không thể cứu vãn.

Nhâm Hoài Phong nghĩ đến các sự cố trong sách, không khỏi vì Tiêu Diên Lễ thở dài một hơi, vị Tiêu gia Nhị công tử này vì gia tộc hi sinh quá nhiều, lúc Đại ca chết trận, sau khi Tứ đệ mất tích, một thân một mình đẩy lên toàn bộ Tuyên Ninh Hầu phủ.

Thê tử hắn Đông Tích là trưởng nữ đại quan Đông Tiết Độ Sứ biên cương,nộiđiệt nữ [1]Đông Thượng Thư, hai người cũng không tình cảm, có chỉ là thông gia gia tộc. Đông Đại tiểu thư thể yếu nhiều bệnh, sau hơn mười năm kết hôn, chưa từng sinh con.

[1] cháu gái ruột

Làm gia tộc tồn vong, bất đắc dĩ thú đời thê tử thứ hai là phái tạo phản Thận Quận Vương phủ Thừa Ninh quận chúa, cô gái này mạnh mẽ có thừa trí tuệ không đủ, làm việc ngông cuồng tính cách quái đản, suýt liên lụy toàn bộ Tuyên Ninh Hầu phủ. Cũng tương tự không giúp Tiêu Diên Lễ sinh con nối dõi.

Về phần nữ tử duy nhất hắn động tâm, quay đầu lại lại thành Tứđệ tức [2]của hắn, ngày ngày gặp ngày ngày khắc chế, yêu không được, quên lại không thể, cuối cùng hắn sinh bệnh, ốm chết tha hương.

[2] em dâu

Cả đời này của Tiêu Diên Lễ, dường như giống hệt tên của hắn, trang trọng, khắc chế, ẩn nhẫn, cô độc.

Hắn không tử không thê, khi chết bên người không có một người, chết rồi cũng không có phần mộ, biết bao cô độc, biết bao bi thương!

Đây coi như là kết cục trong sách.

Nhâm Hoài Phong thở dài một hơi, thu hồi tâm tư, nói cho lão quản gia: “Chuẩn bị đồ vật kỹ càng, sau đó theo ta đi Tiêu phủ phúng viếng.”

Lão quản gia đáp dạ, lui ra.

Nhâm Hoài Phong đặt bút, thay đổi một bộ y phục trang nghiêm nghiêm túc, Trư Mao chuẩn bị xe ngựa, vội vàng đi Tiêu phủ.

Tuyên Ninh Hầu phủ Tiêu gia, là gia tộc lớn gốc gác mấy trăm năm, Tiêu Nhị phu nhân mất, cơ hồ kinh động toàn bộ kinh thành, so với Đông lão Bá gia phô trương còn muốn lớn hơn.

Tiêu gia người đến người đi, đông như mắc cửi.

Nhâm Hoài Phong mặc dù thân phận Bá Tước, nhưng kinh thành vương tôn quý tộc quá nhiều, hắn liền xưng tay ăn chơi, tự nhiên không được coi trọng, nhưng tốt xấu so với quan ngũ, lục phẩm đãi ngộ tốt hơn rất nhiều, ít nhất có gã sai vặt đến đưa hắn vào cửa.

Tiêu Diên Lễ đứng bên cạnh linh đường, hắn không cần mặc áo tang, chỉ cần biểu đạt cảm tạ với thân hữu đến phúng viếng.

Có lẽ bởi vì tang thê, thần sắc hắn có chút ảm đạm, nhưng vẫn không thể giấu đi ánh sáng.

“Thỉnh nén bi thương.” Nhâm Hoài Phong đối Tiêu Diên Lễ nói.

Ánh mắt Tiêu Diên Lễ dừng trên người Nhâm Hoài Phong một chút, không nhiều lời.

Nhâm Hoài Phong lại bổ sung một câu: “Nhị gia, bảo trọng.”

Tiêu Diên Lễ nghe vậy, ngẩn người.

Hắn kinh ngạc với cách xưng hô Nhâm Hoài Phong đối với hắn, Nhâm Hoài Phong cũng đột nhiên ý thức được mình vừa kêu cái gì. Cái gọi là Nhị gia, thường là người trong nhà hoặc cực kỳ thân cận gọi.

Tỷ như người hầu Nhâm Hoài Phong Trư Mao, hoặc nhóm thiếp thị của hắn, cũng gọi hắn Tam gia.

Cho nên tiếng Nhị gia này của Nhâm Hoài Phong, cũng có chút vượt phép tắc, dù sao quan hệ của bọn họ còn chưa tới mức độ đó.

Cũng may, tiếng Nhị gia này chỉ có hai người trong cuộc nghe thấy.

Phúng viếng xong, Nhâm Hoài Phong cấp tốc rời khỏi linh đường.

Vì chiêu đãi khách nhân, phần lớn vườn trong Tuyên Ninh Hầu phủ đều mở ra. Nhâm Hoài Phong không vội vã trở lại, đơn giản theo hạ nhân dẫn dắt, tham quan Tiêu phủ một phen.

Thật trùng hợp, đụng phải mấy tay con cháu thế gia khó ưa.

Một người trong đó ngăn Nhâm Hoài Phong: “Nha, đây không phải Nhâm Tam công tử sao? Nghe nói ngươi lập thề, từ nay về sau từ bỏ nữ sắc, ha ha, ngươi từ bỏ rồi chứ?”

Người còn lại nói: “Đùa giỡn Tiêu gia tiểu thư, khiến phụ thân mình tức chết, thế gian này ngoại trừ Nhâm tiểu Bá gia chỉ sợ cũng không có người khác. Lời thề kia của hắn, có thể tin sao?”

Người thứ ba nói: “Tất nhiên không thể tin, Nhâm tiểu Bá gia nói chuyện, khác nào đánh rắm, không thể coi là thật. Ha ha ha ha…”

Mọi người nở nụ cười, thấy Nhâm Hoài Phong không trả lời, bọn họ càng kiêu ngạo. Người lúc đầu kia còn nói: “Các ngươi còn không tin, vị Nhâm Tam công tử này, nói xong còn muốn vì Tiêu gia tiểu thư chép một trăm quyển kinh thư cầu phúc.”

Lại có người nói: “Kinh thư? Thực là chết cười! Hắn biết viết chữ sao? E là bút cũng không biết lấy, người nào không biết Nhâm tiểu Bá gia là kẻ ngu ngốc a!”

“A? Lấy bút cũng không biết? Chứ không phải đang nói mạnh miệng rồi!”

“Nhâm Tam công tử nói mạnh miệng, không ngạc nhiên! Ngươi xem hắn hiện tại kinh sợ thành cái dạng gì! Còn dám đến Tuyên Ninh Hầu phủ, cũng không soi nước tiểu nhìn mình một cái, Tiêu gia tiểu thư há là người hắn có thể mơ tưởng!”

Có người đẩy Nhâm Hoài Phong một cái, khiêu khích nói: “Họ Nhâm, ngươi câm? Không biết nói chuyện? Thật là, phụ thân chết rồi, không biết hướng ai cáo trạng đây.”

Nhâm Hoài Phong nguyên bản không dự định động thủ, nhưng vừa nghe người kia nhắc đến Nhâm lão Bá gia, trong lòng thực không thoải mái, thẳng tay đẩy người kia ra.

Nhìn hắn chằm chằm, gằn từng chữ: “Ngươi có thể nói ta, nhưng không được nói phụ thân ta!”

“Ta cứ nói, sao nào? Có tử tất có phụ!”

Nhâm Hoài Phong vung lên một quyền đánh trên mặt người kia, đánh cho hắn lảo đảo một bước, Nhâm Hoài Phong chỉ vào đầu hắn, hung ác nói: “Ta nói rồi, không được nói phụ thân ta!”

Người kia bị ánh mắt hung tàn của Nhâm Hoài Phong dọa sợ hết hồn, nhưng ở trước mặt mọi người, không chịu ném mặt mũi, mạnh mẽ gắt: “Họ Nhâm, ngươi đừng tưởng ngươi là vật gì tốt! Ta há sợ ngươi sao!”

Mắt thấy muốn đánh, xa xa truyền đến quát khẽ một tiếng: “Làm gì?”

Nhâm Hoài Phong quay đầu nhìn, người đến vóc người cao lớn, thần sắc lạnh lẽo, cùng Tiêu Diên Lễ dung mạo có sáu, bảy phần tương tự, chỉ là thô lỗ hơn chút.

Hắn đến gần, nhìn về phía Nhâm Hoài Phong chợt lóe một tia chán ghét.

“Đường đường Tuyên Ninh Hầu phủ, há lại là nơi cho các ngươi đánh lộn? Là các ngươi xem thường Tiêu gia ta, hay muốn đối nghịch cùng Tiêu gia?”

Lời vừa nói ra, mọi người tại đây đều liên tục phủ nhận.

Nhâm Hoài Phong cũng ý thức được, người trước mắt này, hẳn là nam chủ quyển sách, Tứ đệ của Tiêu Diên Lễ, ngày sau trở thành Đại tướng quân có chiến công to lớn hiển hách nhất thời,dưỡng phụ [3]tương lai của Thái tử, Tiêu Tứ Lang!

[3] cha nuôi

Tiêu Tứ Lang không hổ là nam chủ, chỉ khí tràng cũng có thể kinh sợ tứ phương, đám gia tử thế gia từng người từng người vội vã tản đi, chỉ lo trêu đến Tiêu Tứ công tử không cao hứng.

Chỉ còn lại Nhâm Hoài Phong, Nhâm Hoài Phong cũng dự định cáo từ.

Tiêu Tứ Lang lại gọi hắn lại, gọi thẳng tên huý: “Nhâm Hoài Phong, ta không quản ngươi có ý định gì, cả gan dám đụng đến một cọng tóc gáy muội muội ta, ta sẽ cho ngươi nếm thử tư vị dở sống dở chết!”

Nhâm Hoài Phong sợ đến run lên, hắn biết nam chủ nói được làm được, trong nguyên văn tiểu thuyết nam chủ còn có một biệt hiệu, gọi Sát Thần.

Hắn chỉ ôn nhu với nữ chủ, còn lại đều tàn khốc vô tình.

Cho nên Nhâm Hoài Phong không nghi ngờ tính chân thực lời nói này của Tiêu Tứ Lang chút nào, hắn kinh sợ hề hề gật gật đầu: “Ta biết rồi.”

Tiêu Tứ Lang dùng ánh mắt hoài nghi nhìn hắn phút chốc, cuối cùng hừ lạnh một tiếng rời đi.

Sát Thần đi rồi, Nhâm Hoài Phong mới hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.

Hắn lại tiếp tục dạo một vòng trong vườn, sau đó hắn phát hiện, hắn lạc đường.

Hạ nhândẫn đường kia, sớm tại lúc gia tử thế gia trào phúng hắn, liền tìm cớ né tránh, nếu không làm sao sẽ tùy theo bọn họ suýt động tay đến?

Bây giờ Nhâm Hoài Phong là hai mắt một màn mù, không biết phải đi đường nào.

Nói thật, mấy ngày trước hắn cũng đam mê dạo quanh phủ mình, nhưng tốt xấu gì cũng là nhà mình, Nhâm Hoài Phong nửa canh giờ không thấy tăm hơi, lão quản gia sẽ tìm đến. Cho nên chuyện lạc đường này, tại Phụng An Bá phủ, căn bản không thành vấn đề.

Nhưngở đây, Nhâm Hoài Phong lại khóc không ra nước mắt.

Tuyên Ninh Hầu phủ không biết lớn hơn Phụng An Bá phủ bao nhiêu lần, cảnh sắc cũng càng tinh xảo hơn phức tạp hơn, Nhâm Hoài Phong mù mù mờ mờ, đi loạn vài bước, càng thêm choáng váng đầu óc. Đơn giản hắn ngay cả động đậy một chút cũng không dám, chỉ còn chờ lão quản gia ở cửa Tiêu gia sốt ruột, phái người vào tìm hắn.

Nhưng đợi hơn nửa canh giờ, bên ngoài một chút động tĩnh cũng không có, Nhâm Hoài Phong nóng lòng không thôi, phải biết nơi này chính là Tiêu phủ, nhà nam chủ lãnh khốc vô tình Tiêu Tứ Lang a.

Vạn nhất gặp nữ quyến gì đó, vậy hắn có trăm cái miệng cũng không nói được.

Dù sao tên tuổi hắn kia phong lưu thành tính vẫn còn.

Nhưng thế giới này chính thực quái gở, sợ điều gì sẽ gặp điều đó. Nhâm Hoài Phong mới vừa nảy lên cái ý niệm này, liền nghe âm thanh nữ tử đàm tiếu, trong lòng hắn giật mình, vội vã hướng ngược lại chạy trốn.

Chạy đến lúc không nghe được âm thanh mới thôi, hắn đứng lại thở hổn hển hai cái. Nhắc tới cũng kỳ, hắn dọc theo con đường này không đụng tới bất kỳ hạ nhân nào, chẳng lẽ hắn đến trọng địa Tiêu gia, người không phận sự không được đi vào?

Nhâm Hoài Phong đi mấy bước, phát hiện trong sân có một gian thanh tĩnh u nhã, mới trồng một lũng trúc nhỏ, hương trúc nhàn nhạt nhiễu tại chóp mũi, khiến người tinh thần sảng khoái.

Trong một gian phòng, truyền đến một ít động tĩnh.

Nhâm Hoài Phong do dự một chút, tính toán nơi này hẳn không phải là sân sau, dù sao khuê phòng nữ tử căn bản thường trồng hoa thảo, ai chọn loại trúc này. Chi bằng hắn ở đây tìm người, hỏi lối ra.

Nghĩ vậy, liền tiến lên.

Ở trước cửa, Nhâm Hoài Phong nghe tiếng nước chảy nhỏ nhẹ, nghi hoặc liền nhòm qua khe cửa xem bên trong, không ngờ lại nhìn thấy một thân thể thanh thoát.

Tác giả có lời muốn nói:

Tiêu Diên Lễ:Ngươi… vậy mà nhìn lén ta tắm rửa!

Nhâm Hoài Phong:… Đăng bởi: admin

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Xuyên Thành Pháo Hôi Nam Xứng

BÌNH LUẬN FACEBOOK