Xuyên Thành Nam Chính Trong Cẩu Huyết Ngược Văn

Chương 18: Say rượu.

Long Nữ Dạ Bạch

05/12/2020

Cố Sương cảm thấy, Trang Hàn nhất định là đang giận cô, bởi vì cô lúc trước đi không từ giã.

Gian nan tự mình từ trên mặt đất bò dậy khiến cô cảm thấy, nếu không phải là vì tức giận với mình, hắn vì sao lại cố ý nhằm vào mình như vậy? Tuy rằng hình như là bị Trang Hàn chỉnh, nhưng Cố Sương cũng không cảm thấy tức giận cùng uể oải. Bởi vì cô cảm thấy là bởi vì còn có yêu, cho nên Trang Hàn mới có thể đối đãi với mình như vậy. Cô hiện tại sợ không phải Trang Hàn tức mình, cô chân chính là sợ Trang Hàn không yêu mình, đối với mình không hề có cảm giác.

Lúc nghĩ thông suốt chuyện này xong cô ngoan ngoãn từ trên mặt đất bò dậy, lúc sau còn dùng một loại ánh mắt đáng thương, ủy khuất cùng với thâm tình nhìn Trang Hàn. Ánh mắt như vậy, lại cùng với việc cô vừa mới té ngã có chút chật vật, thật là làm nam nhân nhìn đến hòa tan, dù là nữ nhân nhìn cũng không nhịn được mềm lòng.

Mà Trang Hàn là một người xem qua tiểu thuyết nam nhân, đối với nữ nhân như Cố Sương đến tột cùng là cái dạng gì hắn biết rất rõ ràng. Đã biết cô là người như thế nào, sao lại có thể bị bề ngoài của cô mê hoặc?

Trước kia nghe qua nữ đồng nghiệp mắng chửi nam nhân, nói nam nhân đều là một đám không được. Nữ nhân khó coi liền ghét bỏ, nữ nhân đẹp đẽ nhưng không đủ ôn nhu thiện lương lại cũng ghét bỏ, cũng không nhìn xem chính mình đến tột cùng là cái mặt hàng gì.

Lúc ấy Trang Hàn bởi vì là người độc thân, cho nên không có ý kiến phát biểu. Nhưng mà lúc này, Trang Hàn bỗng nhiên liền có chút lý giải được vị nữ đồng nghiệp kia. Lúc trước đối với thư ký rắn rết Trang Hàn ghét bỏ vì cô khó coi, hiện tại tới Cố Sương lại ghét bỏ cô không có thiện lương, nhìn tới nhìn lui giống như là thấy nữ chính lại vừa đẹp lại vừa thiện lương. Trang Hàn cảm thấy mình có suy nghĩ này rất nguy hiểm, về sau rất có khả năng sẽ độc thân cả đời.

Bốn người đứng ở cửa trong chốc lát, Cố Đức Bách lúc này mới phản ứng lại, nói với Trang Hàn: “Ba mới vừa kiếm được một bình rượu ngon, hai người chúng ta nếu không có việc gì thì cùng nhau uống thử?”

Trang Hàn gật gật đầu, đi theo Cố Đức Bách đi vào trong phòng. Thời điểm vào cửa có đi ngang qua bên người Cố Tư, Trang Hàn liếc mắt nhìn Cố Tư một cái, Cố Tư cũng nhìn về phía hắn. Đôi mắt Cố Tư sáng lấp lánh, giống như có ngôi sao ở bên trong, Trang Hàn nhìn vậy nhịn không được cười với Cố Tư một chút.

Lúc này lại có cảm giác giật mình, nhìn biểu đồ tiến độ, chỉ số lại tăng thêm năm điểm.

Vì thế Trang Hàn lại cười, tốc độ này quả thật chính là quá nhanh. Lúc này hắn nhịn không được quay đầu lại nhìn thoáng qua Cố Sương, trong ánh mắt tràn đầy cảm giác hưng phấn.

Cố Sương bị Trang Hàn quay đầu lại nhìn thoáng qua, cảm giác trái tim lại nhảy lên. Cái loại ánh mắt tràn ngập tính xâm lược này là có ý gì? Chẳng lẽ là hắn đang ám chỉ cái gì đó? Trái tim Cố Sương nhảy bang bang, nhịn không được bắt đầu tưởng tượng một chút chuyện.

Đầu bếp Cố gia chuẩn bị bữa tối đều là cơm Tây, Cố Đức Bách lấy ra bình rượu ngon của ông. Trên bàn cơm thật dài, Cố Đức Bách một người ngồi ở một bên. Ngồi bên trái cạnh ông là Trương Thục Viện, chỗ ngồi bên phải theo thứ tự là Cố Sương, Trang Hàn sau đó là Cố Tư.

Trang Hàn bị Cố Tư cùng Cố Sương kẹp ở giữa, cảm giác có chút thật là không khéo. Không biết có phải ảo giác của hắn hay không, hắn vẫn cảm thấy quanh người Cố Tư ngồi bên kia đều là khí lạnh.

Ngồi đối diện với bọn họ Trương Thục Viện thấy cái tình huống này, liền cười nói với Cố Tư: “Cố Tư a, con lại đây cùng mẹ ngồi bên này đi, con xem con ngồi ở chỗ đó cũng không được.”

Cố Sương cúi đầu ngoan ngoãn nhìn mẹ của mình, phảng phất tất cả mọi chuyện đều không có liên quan đến mình. Cố Tư mới vừa ngẩng đầu lên, Trang Hàn cho rằng nàng thật sự muốn nghe lời đổi vị trí, vì thế đè tay Cố Tư lại, nói với Cố Sương một bên: “Nếu không thì vẫn là để Cố Sương ngồi qua bên kia đi, con còn muốn cùng nhạc phụ uống rượu, cô ấy ngồi ở chỗ này có chút ngăn cản.”

Trương Thục Viện trợn to mắt nhìn Trang Hàn, biểu tình kia phảng phất có thể ngay lập tức xông lên dùng đao đem sọ não của Trang Hàn cạy ra nhìn xem bên trong đến tột cùng là có cái gì. Cố Sương bên cạnh cũng là vẻ mặt bị nội thương, mình cố ý ngồi ở bên cạnh hắn, kết quả hắn liền cảm thấy mình quá vướng bận sao. . .

Người Cố gia rốt cuộc vẫn là không dám đối với Trang Hàn biểu hiện ra sự bất mãn, cuối cùng Cố Sương cũng chỉ có thể không tình nguyện ủy ủy khuất khuất thay đổi vị trí, cô đi đến chỗ đối diện ngồi xuống, vẻ mặt ai oán nhìn Trang Hàn.

Trang Hàn cảm giác được ánh mắt cô, che dấu cầm lấy chén rượu cùng Cố Đức Bách chạm vào một chút, lúc sau uống rượu một hơi.

Cố Tư không thích uống rượu, liền cúi đầu nghiêm túc cắt thịt bò bít tết. Bỗng nhiên nàng ngẩng đầu nhìn Cố Sương một cái, Cố Sương vẫn nhìn về phía bên này, lơ đãng liền thấy ánh mắt Cố Tư. Đó là một ánh mắt như thế nào? Cố Sương bị nhìn như vậy trong nháy mắt liền bị đóng băng, sững sờ ngồi trên ghế.

Trương Thục Viện phát hiện con gái mình có chút không thích hợp, nhẹ nhàng chạm vào cánh tay Cố Sương một chút, Cố Sương phục hồi lại tinh thần, nhìn về phía Cố Tư. Chỉ nhìn thấy Cố Tư hơi hơi cúi đầu đang nghiêm túc cắt thịt bò bít tết, lông mi rũ xuống vẫn nhẹ nhàng như ngày xưa, ánh mắt kia phảng phất chỉ là ảo giác của cô.

Thấy tâm tình con gái không hề vui vẻ, Trương Thục Viện bỗng nhiên nói: “Trang Hàn a, con mang cái hộp trang sức này, bên trong là cái gì?”

Bà nếu như không nói, Trang Hàn thiếu chút nữa đã quên, đây không phải là đạo cụ quan trọng mình đã chuẩn bị sao. Thấy mọi người đều nhìn về phía mình, Trang Hàn đem hộp trang sức lấy ra nói: “Đương nhiên là trang sức.”

Hắn đem hộp trang đưa tới trước mặt Cố Tư, nói: “Hai ngày nay thấy em giống như không vui, cái này tặng em, em nhìn xem có thích không?”

Cái nĩa ở trong tay Trương Thục Viện đột nhiên dùng một chút lực, ở trên bàn vẽ ra tiếng ồn chói tai. Mọi người cả kinh, sôi nổi nhìn về phía Trương Thục Viện. Gương mặt Trương Thục Viện giật giật, nửa ngày mới nặn ra vẻ mặt tươi cười cứng đờ. Lúc này bà thật hận muốn tát một cái vào mặt mình, kêu mình miệng tiện, không có việc gì tự dưng hỏi cái vấn đề này làm gì?

Miệng thật là tiện a. . .

Con gái bảo bối của bà ở một bên sắp khóc, nguyên tưởng rằng lần này trở về chính là cùng Trang Hàn ân ân ái ái hưởng thụ sinh hoạt tốt đẹp làm Trang thiếu phu nhân, kết quả cô trở về chính là để xem Trang Hàn cùng Cố Tư show ân ái sao?

Cố Tư kinh ngạc nhìn cái hộp, Trang Hàn chờ mong nói: “Mau mở ra nhìn xem có thích hay không.”

Thanh âm của hắn ôn nhu mà tràn ngập chờ mong như thế, Cố Tư mơ mơ hồ hồ mở cái hộp ra. Bên trong là một cái vòng cổ hồng bảo thạch, kiểu dáng tương đối đơn giản, nhưng cũng không có vẻ đơn điệu. Thiết kế giản lược nhưng phối hợp lại thành hồng bảo thạch diễm lệ, vô cùng phối hợp như gãi đúng chỗ ngứa.

Ánh mắt nữ nhân ở đây đều bị cái vòng cổ này hấp dẫn, nhưng kỳ thật đây không phải là do Trang Hàn chọn. Lúc hắn đi chọn lựa, ban đầu định chọn một cái quý nhất, trong lòng nói dù sao mình cũng không thiếu tiền. Sau đó vừa lúc có người bên cạnh cũng đang chọn lựa trang sức, thấy Trang Hàn dáng vẻ thổ hào như thế, nhịn không được hỏi hắn mua trang sức là muốn tặng cho ai. Trang Hàn nói là mua cho lão bà, sau đó người kia dùng một loại ánh mắt thật đồng tình nhìn Trang Hàn hỏi: “Vợ anh có phải rất hám giàu hay không?”

Trang Hàn trong lúc nhất thời bị hỏi như vậy liền sửng sốt, theo bản năng nói: "Không có a."

“Vậy anh vì cái gì muốn đưa cho cô ấy cái quý nhất?”

“Tiền nào của nấy đi.” Trang Hàn trả lời nói: “Nếu là quý nhất, hẳn cũng sẽ xinh đẹp nhất.”

Đối phương bị câu trả lời của Trang Hàn làm cho choáng váng, chọn lựa trang sức còn có loại ý nghĩ này sao? Thật thần kỳ.

Sau đó người kia nhìn không nổi ý tưởng đáng sợ của Trang Hàn, phóng qua một bên trước, giúp đỡ Trang Hàn chọn lựa vòng cổ xong mới xem như là nhẹ nhàng thở ra.

Cố Tư nhìn vòng cổ, ngẩng đầu cười xán lạn với Trang Hàn, vui vẻ nói: “Em rất thích, A Hàn anh mau mang lên cho em đi.”

“Được.” Trang Hàn đáp ứng, cầm lấy vòng cổ bắt đầu mang lên cho Cố Tư.

Toàn bộ hành trình mọi người đều vây xem bọn họ vợ chồng ân ái, biểu tình cũng không phải rất đẹp, sau khi Trang Hàn đeo vòng cổ đẹp đẽ cho Cố Tư xong, hỏi: “Em thật sự rất thích sao?”

“Đương nhiên rồi.” Cố Tư duỗi tay nhẹ nhàng chạm vào đá quý trước mặt, vẻ mặt tươi cười cực kỳ thỏa mãn.

“Vậy em vui không?” Trang Hàn lại hỏi.

“Em rất vui.” Cố Tư nói: “Cảm ơn anh, A Hàn.”

Vì thế Trang Hàn không nói gì nữa, tuy rằng trên mặt Cố Tư cùng lời nói của nàng đều là bộ dáng rất vui vẻ, nhưng hắn vẫn cảm thấy đây chỉ là bề ngoài, bởi vì biểu đồ tiến độ một chút động tĩnh cũng không có. Nếu thật sự rất thích rất vui vẻ, vì cái gì lại không có biến hóa? Phải biết rằng chỉ số đến bây giờ vẫn là giá trị âm a.

Cố Sương ủy khuất nhìn thoáng qua Trương Thục Viện, bà ở dưới cái bàn an ủi vỗ vỗ tay Cố Sương. Sau đó bà hướng về phía Cố Đức Bách cho một cái ánh mắt, nhiều năm ăn ý như vậy làm cho Cố Đức Bách nháy mắt liền hiểu được ý tứ Trương Thục Viện. Ông cầm lấy chén rượu nói với Trang Hàn: “Hôm nay là một ngày lành khó có được, chúng ta lại uống một chén.”

Trang Hàn trong lòng bực bội, hơn nữa rượu này cũng thật là ngon, vị không tồi, không cẩn thận sẽ có chút uống quá nhiều.

Cố Tư đỡ Trang Hàn đang khó chịu dựa vào trên sô pha, Cố Đức Bách cũng có chút uống quá nhiều, Trương Thục Viện để người hầu đi đỡ Cố Đức Bách lên lầu. Xoay người đối với hai người Cố Tư trợn trắng mắt nói: “Nam nhân chính là không biết tự lượng sức mình, uống nhiều rượu đến như vậy làm gì?”

Cố Tư không để ý tới lời nói của Trương Thục Viện, nàng khẽ vuốt ngực của Trang Hàn, làm cho hắn thoải mái hơn một chút.

Trương Thục Viện cũng không thèm để ý tới nàng, nói: “Mẹ đã để người dưới phòng bếp nấu canh giải rượu, chờ lát nữa để hắn uống một chút thì tốt rồi.”

Cố Tư gật gật đầu, nhỏ giọng nói: “Cảm ơn.” Trương Thục Viện trợn trắng mắt, tựa hồ vô cùng khinh thường.

“Cũng đừng để cho người nằm chỗ này.” Trương Thục Viện nói: “Để người hầu đưa con đi đến phòng thu thập một chút đi, đêm nay cũng không thể đi về, liền ở nơi này đi.”

Trang Hàn cái dạng này xác thật là không thể đi rồi, Cố Tư dưới sự giúp đỡ của người hầu đem Trang Hàn đỡ lên lầu, để hắn nằm ở trên giường mình lúc còn chưa xuất giá.

Lúc này người hầu A Mai tới gõ cửa, nói trong nhà hiện tại phu nhân có việc đặc biệt bận, bà thật sự không rảnh mang canh giải rượu tới, muốn để cho Cố Tư hỗ trợ một chút.

Cố Tư cũng không nghĩ nhiều, trước kia lúc nàng còn chưa có xuất giá, trong nhà có lúc cũng sẽ có thời điểm tương đối bận rộn, nàng cũng sẽ hỗ trợ. Nàng mới vừa xuống lầu, Cố Sương liền lặng lẽ vào phòng nàng, liếc mắt một cái liền thấy người nằm ở trên giường mơ mơ màng màng.

Cố Sương thuận tay khóa trái cửa, chân nhẹ nhàng đi tới mép giường. Trang Hàn say rượu lại khát nước chịu không được, mơ mơ màng màng cảm giác có người đứng bên cạnh hắn, liền nói: “Nước. . . Uống nước. . .”

Cố Sương cười một tiếng bò lên trên giường, sờ trên cổ Trang Hàn, cảm thụ được hầu kết lăn lộn. Cô cười nói: “Không cần uống, chờ lát nữa liền hết khát rồi.”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Xuyên Thành Nam Chính Trong Cẩu Huyết Ngược Văn

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook