Xuyên Sách: Tôi Bị Nam Chính Cao Lãnh Coi Trọng Rồi

Chương 18

Hi Nguyệt Công Tử

26/08/2020

Trở lại lớp, Đường Tiểu Dĩnh tâm tình nặng nề, thậm chí còn có chút khẩn trương sợ hãi.

Cố Khê ngẫu nhiên liếc mắt về vị trí của cô ấy, suy nghĩ khi nào thì cô ấy mới giải thích, sẽ giải thích thế nào.

Kết thúc tiết học, Đường Tiểu Dĩnh lên bục giảng, hai tay xoa vào nhau, hiển nhiên rất khẩn trương.

Ngô Văn Hân nhìn thấy cô ấy lên bục giảng, đứng lên nói: "Mọi người yên tĩnh một chút, Tiểu Dĩnh có chuyện muốn nói."

Phòng học ầm ĩ lập tức trở nên an tĩnh, mọi người đều nhìn về Đường Tiểu Dĩnh phía trên bục giảng. Cố Khê cũng đang nhìn, trong một khắc kia, cô lại có một loại ảo giác, có phải chính mình cũng rất quá đáng không?

Nhưng ngẫm lại, Đường Tiểu Dĩnh luôn làm mà không suy nghĩ, giống như hôm qua, cô ấy khả năng cũng không có ác ý khiến toàn lớp biết, nhưng cuối cùng vẫn làm tất cả mọi người biết chuyện, để cô ấy khổ sở một chút sẽ làm cô ấy nhớ thật sâu sự việc này.

Đường Tiểu Dĩnh hít sâu một hơi, lấy hết can đảm, ở trên bục giảng nói: "Tớ có việc này muốn làm sáng tỏ. Hôm qua tớ đã hiểu lầm Cố Khê lấy hoa tai của tớ, là tớ không đúng, hoa tai đã tìm thấy được rồi, là tớ không cẩn thận đánh mất. Tớ ở đây chính thức xin lỗi với Cố Khê, cũng xin mọi người không cần tiếp tục hiểu lầm thêm nữa."

Cố Khê lúc này đứng lên nói: "Chuyện hiểu lầm ngày hôm qua xác thật làm tớ rất khó chịu, nhưng tớ vẫn nhận lời xin lỗi của cậu, cũng hy vọng lần sau cậu xử lý những việc như thế này phải càng thêm lý trí hơn."

Đường Tiểu Dĩnh gật đầu, "Được rồi."

Hạ Hữu Nam nhìn bóng dáng Cố Khê vừa đứng lên, khóe môi hơi nhếch lên một cái.

Sở Dục Tân thò người qua, "Tớ không nhìn lầm chứ, cậu thế nhưng lại đang cười."

Hạ Hữu Nam dùng khóe mắt liếc nhìn cậu ta một cái, "Có sao?"

"Có, tớ đều thấy được."

___________

Đại hội thể thao đang đến gần, tiết tự học cuối cùng của buổi chiều mỗi ngày đều dùng để luyện tập. Các lớp khác cũng lợi dụng tiết tự học làm thời gian luyện tập, sân thể dục nơi nơi đều là chỗ tập luyện, tiếng chạy bộ cùng thúc giục vang lên hết đợt này đến đợt khác.

Sau khi kết thúc thời gian luyện tập, Cố Khê ở lại sân thể dục, tự huấn luyện cho hạng mục mình đã báo danh. Hôm qua Trương Vân Hải dạy cô vượt rào cản, hôm nay cô tính toán chạy hết 1500 mét.

Thời tiết giữa tháng mười dần dần trở nên mát mẻ, Cố Khê mặc đồng phục áo sơ mi cộc tay trắng cùng quần tây đen, mái tóc dài buộc lên cao, trên sân trường cô chạy hai vòng, quần áo đã thấm ướt mồ hôi.

Ngoại trừ cô còn có không ít người tới luyện tập chạy bộ, phần lớn đều là nữ sinh. Khu điền kinh cũng có không ít người đang luyện tập nhảy xa và nhảy cao, vô cùng náo nhiệt.

1500 mét, gần bằng bốn vòng sân trường, quả thật là thách thức sức chịu đựng và sức khỏe của con người. Nếu là trước kia, cô không cần luyện tập cũng có thể nhẹ nhàng chạy bốn vòng, nhưng thân thể của nguyên chủ này yếu ớt, chạy hai vòng liền bắt đầu không thở nổi.

"Ê, Khê Khê, trùng hợp quá."

Cố Khê nghiêng đầu nhìn nam sinh mặc đồng phục đang chạy bộ bên cạnh cô, tóc vuốt keo, vòng cổ kim loại, không phải Trương Duệ thì là ai. Từ sau lần cậu ta thổ lộ bị từ chối, ở sân trường lúc nào cũng có thể gặp được cậu ta, cậu ta cũng mặt dày luôn lại gần cô chào hỏi, cứ gọi Khê Khê, Khê Khê.

Cố Khê mặc kệ cậu ta, tăng nhanh tốc độ chạy lên phía trước.

Trương Duệ nhẹ nhàng mà đuổi kịp, giả vờ không nhận ra mình đang bị phản cảm, "Đừng chạy nhanh như vậy nữa, cẩn thật bị mệt."

Cố Khê liếc nhìn cậu ta một cái, thở hổn hển nói: "Đừng làm phiền tớ chạy bộ được không?"

"Tôi đâu có làm phiền em, em xem, tôi chạy bên sân này, em chạy bên kia."

Cố Khê thả chậm tốc độ, từ bỏ giải thích cho cậu ta, cậu ta chính là một khối keo bôi da chó, gỡ mãi không xong.

Trương Duệ nhìn thấy cô thả chậm tốc độ, xoay người, chạy lùi lại, "Khát sao, anh trai mua nước uống cho em nhé?"

"Không cần."

"Khách khí với anh đây làm gì, chẳng lẽ hiện tại đã bắt đầu đau lòng ví tiền của anh đây rồi sao?" Trương Duệ xấu xa cười, "Đừng đau lòng, anh trai có tiền."

Trên trán Cố Khê nổi lên đầy gân xanh, nếu không phải gần đó còn có người, cô thật sự muốn một chân đem cậu ta đá bay. Cô dứt khoát không để ý, coi cậu ta như trong suốt.

"Khê Khê...A...Tôi ngã!" Phanh một tiếng, Trương Duệ chạy lui về phía sau vấp phải một quả bóng đá từ sân bên cạnh, ngã một cái chổng vó.

Trương Duệ ngồi dưới đất xoa eo, "Tôi ngã, đau chết anh đây rồi."

Cố Khê không nhịn được cười ra tiếng, thừa dịp cậu ta chưa đứng dậy được chạy đi mất.

Phía sau truyền đến tiếng rít gào của Trương Duệ, "Mẹ nó, thằng nào ném bóng, đứng ra cho tao, không muốn sống nữa đúng không!"

Chạy xong quãng đường, Cố Khê trở lại ký túc xá, tính toán tắm rửa rồi đi ăn cơm. Di động đặt trong túi rung lên, cô lấy ra thì thấy là Mạch Ngọc Linh gọi, cô vội vàng tiếp điện thoại.

"A lô, dì à."

Mạch Ngọc Linh ở trong điện thoại nói: "Cố Khê à, dì mang mấy món cho cháu và Hữu Nam, mau ra cổng trường đi chờ dì đến.

Có rất nhiều phụ huynh đến trường đưa cơm cho con, Cố Khê cũng đã nhìn thấy rất nhiều lần, không nghĩ tới Mạch Ngọc Linh đưa cơm cho Hạ Hữu Nam còn nhân tiện đưa cho cô. Cô có điểm thụ sủng nhược kinh, "Dì ơi, kỳ thật có thể không cần đưa cho cháu, cháu ăn đồ ăn trong trường là được rồi."

"Không có việc gì, ngẫu nhiên đưa cho cháu một lần thôi, đừng quá khách khí." Mạch Ngọc Linh nói: "Dì đang lái xe, không nói chuyện được, cháu chạy nhanh tới cổng trường đi." "Vâng, được rồi ạ."

Cố Khê tắt điện thoại, đang định đổi quần áo, nhưng trong nhà vệ sinh đang có người tắm rửa, cô cũng không muốn làm Mạch Ngọc Linh chờ lâu, cho nên để nguyên như vậy đi ra ngoài.

Mạch Ngọc Linh coi Cố Khê là ân nhân cứu mạng, vẫn luôn muốn báo đáp. Nhưng Cố Khê cảm thấy mình cũng chưa làm được gì, nhiều lần được báo đáp trong lòng cũng có chút không thoải mái.

Khi cô chạy đến cổng trường, Mạch Ngọc Linh cũng vừa vặn dừng xe, cầm theo hai túi ni lông đi xuống.

Mạch Ngọc Linh thấy Cố Khê mồ hôi nhễ nhại, "Ai da, sao lại đổ nhiều mồ hôi như vậy?"

Cố Khê dùng khăn giấy trên tay lau trán, "Sắp đến đại hội thể thao, cháu vừa mới tập chạy xong."

"Như vậy sao, vậy phải cố lên đó." Mạch Ngọc Linh nhìn bốn phía, nói: "Chúng ta tìm vị trí ngồi xuống ăn đi."

"Vâng ạ." Cố Khê cảm thấy cần thiết nói vài câu với Mạch Ngọc Linh, nếu không lần sau bà lại mang, cô cũng rất khó xử, "Dì à, kỳ thật dì có thể không cần đối tốt với cháu như vậy, cháu cảm thấy hơi xấu hổ."

Mạch Ngọc Linh nhìn cô, "Đừng nói như vậy, cháu đã cứu dì, dì vẫn luôn rất cảm kích, nhưng việc dì đối tốt với cháu cũng là vì dì thực sự thích cháu."

Trong lòng Cố Khê ấm áp, "Cảm ơn dì." Sau khi cô đến thế giới này, Quan Trân Lệ là người duy nhất cô có thể dựa vào, nhưng hiện tại không thể dựa vào bà nữa. Mạch Ngọc Linh lại đối đãi cô như con gái, làm cô rất cảm động.

Bên cạnh cổng trường có một khu nghỉ ngơi, bày hơn mười cái bàn gỗ chạm khắc, phụ huynh đến thăm con đều ngồi ở đây.

Thời gian này trong khu nghỉ ngơi có rất nhiều người, thật vất vả mới tìm được một cái bàn ngồi xuống. Mạch Ngọc Linh một bên cởi túi xách, một bên nói: "Kỳ thật đây là lần đầu tiên dì đưa cơm đến đây, trước kia dì muốn đưa, Hữu Nam lại không cho dì đưa. Hôm nay dì nói đưa cho con, thuận tiện đưa cho nó, nó mới đồng ý."

Cố Khê ngẩn người, hóa ra Hạ Hữu Nam bởi vì nghe Mạch Ngọc Linh đưa cơm cho cô mới đáp ứng.

Mạch Ngọc Linh đứng lên vẫy tay về hướng tòa dạy học nói, "Hữu Nam, bên này!"

Cố Khê hướng theo tầm mắt của Mạch Ngọc Linh, Hạ Hữu Nam mặc đồng phục từ bên này đi tới, dáng người anh cao gầy, khí chất xuất chúng, khi đi qua những bàn bên cạnh còn hấp dẫn không ít ánh mắt phụ huynh cùng học sinh.

Hạ Hữu Nam kéo chiếc ghế đối diện Cố Khê ngồi xuống.

Đôi tay Cố Khê đan xen đặt ở trên bàn, có chút không được tự nhiên.

Mạch Ngọc Linh mang đến rất nhiều thức ăn, mỗi phần đều có bốn hộp, một hộp cơm, một hộp đồ ăn, một hộp canh, còn có một hộp salad hoa quả.

Trong hộp đồ ăn có ba ngăn, bên trong có tôm to hầm, gà nướng, còn có một món rau xanh, canh là canh sườn hầm bổ dưỡng, số lượng đủ cho một nam sinh ăn.

Mấy ngày nay, Cố Khê vì tiết kiệm tiền, vài ngày đã không ăn thịt, nhìn mỹ thực như vậy, bụng cô thành thật kêu một tiếng, cũng may gần đó nhiều người, cũng không phát ra quá rõ ràng.

Mạch Ngọc Linh nói: "Hai phần này đều giống nhau, hai con tùy tiện lấy một phần, nhanh ăn đi."

Hạ Hữu Nam đem hộp tiện lợi mở ra, đưa phần thứ nhất cho Cố Khê.

Cố Khê nói: "Cảm ơn."

Cố Khê gắp một miếng tôm, cắn một ngụm, đầu lưỡi cảm nhận được vị ngọt của tôm, ăn ngon lành. Đối mặt với những mỹ thực này, nếu chỉ có một mình cô ở đây sẽ ăn ngấu nghiến. Mạch Ngọc Linh ngồi ở bên cạnh nhìn bọn họ ăn, "Ăn ngon sao, Cố Khê?"

Cố Khê gật đầu, "Ngon lắm ạ."

" Vậy ăn nhiều một chút."

Hạ Hữu Nam nhìn cô ăn đến vẻ mặt thỏa mãn, bên môi xẹt qua một tia cười khó có thể phát hiện.

Ăn xong rồi lại uống canh, dạ dày Cố Khê thực sự không còn chỗ để chứa hộp salad hoa quả kia, Mạch Ngọc Linh nói salad hoa quả để tối nay ăn.

Cố Khê cũng không muốn lãng phí, vì thế đóng gói salad hoa quả mang đi, phần của Hạ Hữu Nam cũng mang về.

Trên đường đi về ký túc xá, Hạ Hữu Nam cùng cô song song đi ở hai bên đường trồng hàng hoa, hoàng hôn ngày thu đem bóng họ kéo thật dài, hai người cũng không nói chuyện.

Trên đường đi, mức độ nổi tiếng của Hạ Hữu Nam quá cao, giá trị nhan sắc cũng cao, thập phần gây chú ý, vì không muốn bị hiểu lầm, Cố Khê cố ý kéo ra một khoảng cách ngắn với anh.

"Tớ cảm thấy mẹ cậu thật tốt." Cố Khê cầm theo túi vừa nói chuyện.

Hạ Hữu Nam lên tiếng, "Ừm."

"Tớ cảm thấy cậu rất hạnh phúc." Lời nói cô mang theo một tia hâm mộ.

Hạ Hữu Nam nhìn cô, không trả lời những lời này.

Cô Khê đi lên phía trước vài bước, "Hạ Hữu Nam, tớ có thể hỏi cậu một vấn đề không?"

"Hỏi đi."

Cố Khê không biết có nên hỏi hay không, những vấn đề kia vẫn luôn để trong lòng, không hỏi cũng không thoải mái cô hít một hơi, lấy hết can đảm nói: "Là cậu nói cho Đường Tiểu Dĩnh tớ động tới ba lô của bạn ấy sao?"

Ngữ khí Hạ Hữu Nam bình tĩnh, "Cậu cảm thấy có khả năng là tôi?"

"Tớ cũng không biết." Cố Khê cảm thấy chính mình có điểm mâu thuẫn, cô thấy Hạ Hữu Nam không giống loại người này, nhưng ngày đó chỉ có hai bọn họ trong phòng học, trừ bỏ Hạ Hữu Nam, không thể nghĩ được người nào khác, "Ngại quá, cậu coi như tớ chưa hỏi gì đi."

"Không phải tôi."

Cố Khê không nghĩ tới anh sẽ trả lời, co quắp mà lên tiếng, "Ừm."

"Cậu rất để ý là ai làm?"

Cố Khê lắc đầu, "Cũng không, tớ chỉ thấy tò mò."

Hạ Hữu Nam nhìn phía trước, "Ngày đó cho hoạt động tự do, bên ngoài phòng học còn có người."

Cố Khê đột nhiên nghĩ đến cái gì, tiết thể dục ngày đó, thời điểm Ngô Văn Hân và Trương Vân Hải đang điều chỉnh vị trí, đứng phía đầu lớp là Hạ Hữu Nam, nữ thần Đường Tiểu Dĩnh, còn có bốn người đứng đầu hàng đều có thể tự do hoạt động.

Cố Khê cũng không tiếp tục truy hỏi là ai nữ, việc đã qua thì liền cho qua, chỉ cần cô biết không phải là Hạ Hữu Nam thì tốt rồi.

Sau khi trở lại ký túc xá, Cố Khê đem hộp salad hoa quả chia cho mọi người ăn.

Ba người ký túc xá đều vây lại một chỗ thưởng thức, riêng Hứa Uyển Uyển và Đường Tiểu Dĩnh thì thờ ơ không tham gia.

Cố Khê cảm thấy tuy rằng Đường Tiểu Dĩnh đã làm sai, nhưng về sau vẫn là bạn cùng lớp, cùng phòng, lúc nào cũng lạnh mặt với nhau đối với ai đều không tốt.

Cô chủ động đem một hộp salad lại đó, nói với Đường Tiểu Dĩnh và Hứa Uyển Uyển, "Tớ còn có một hộp salad hoa quả, các cậu ăn đi."

Đường Tiểu Dĩnh có chút áy náy, tiếp nhận chiếc hộp, "Cảm ơn."

Cố Khê đáp không có gì, xoay người đi đến hành lang lấy quần áo chuẩn bị tắm rửa.

Khương Linh lấy một miếng salad hoa quả, hỏi: "Cố Khê, hôm nay mẹ câu đưa cơm sao?"

"Không phải, là một dì đưa tớ."

"Ồ, salad không tồi, còn có hai loại quả cherry và việt quất quý hiếm nữa."

Cố Khê cười cười, lại gần, "Có cherry sao? Tớ cũng muốn ăn một miếng."

Khương Linh dùng dĩa cắm cho cô một miếng, đưa tới gần miệng cô, "Tới này."

Cố Khê há miệng ăn, ừm, ngon thật.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Xuyên Sách: Tôi Bị Nam Chính Cao Lãnh Coi Trọng Rồi

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook