Xuyên Qua Thành Vị Hôn Thê Của Vai Ác

Chương 49

Độc Bộ Thiên Hạ

15/09/2020

Trong mộng, cô đi vào trong mảnh sương mù trắng xoá.

Không biết sắp xảy ra cái gì, nhưng Hạ Noãn vẫn thực bình tĩnh.

Cô đứng trong phiến sương mù, lẳng lặng chờ.

Không biết chờ qua bao lâu, sương mù chung quanh chậm rãi ngưng tụ thành một hình người.

Nhìn diện mạo của thân hình trong suốt có thể nhìn thấu, Hạ Noãn ẩn ẩn nhận thấy đối phương hình như cũng mang diện mạo giống như mình, vóc người, ngũ quan, đều có một loại cảm giác quen thuộc.

Lúc này, sương mù kia cũng mở miệng "Chào cô, tôi là Hạ Noãn."

Trong lòng Hạ Noãn hiểu ra, có một loại cảm giác "quả nhiên như thế", khóe môi giơ lên một nụ cười nhạt "Chào cô."

Sương mù nhìn có chút khẩn trương, hai tay để trước bụng xoay xoay rối rắm, trên mặt như muốn cười, nhưng lại không dám, khẽ động khóe miệng lại không thành công, nhỏ giọng nói "Cảm ơn cô."

"Cô không trách tôi ?" Hạ Noãn tò mò hỏi.

Cô vừa mới đặt chân đến nơi đây, sau một chốc ngắn ngủi ở chung, liền quyết định từ bỏ người nhà ở nơi này, từ đây đối với bọn họ không chút nào quan tâm, không chút nào hỏi han, sau khi chuyển trả tiền dưỡng dục như đã nói, liền dưới sự chứng kiến của Thiên Đạo, đoạn tuyệt quan hệ cuối cùng.

Sương mù lắc đầu "Không trách cô, cô cũng là vì tốt cho bọn họ."

Cha mẹ của mình chính mình biết, đặc biệt là sau khi biết sự tình kế tiếp, nếu cái cô tiên tử này không mạnh mẽ một chút, bọn họ vẫn sẽ cùng Thịnh gia kết thù, mà hiện tại cái quan hệ này, Hạ gia trước tiên hết cũng là muốn mình vớt được chỗ chỗ tốt.

Hạ Noãn tươi cười rộng hơn, nhẹ giọng nói "Có biện pháp gì để cô trở lại thân thể này không ? tôi đã thích cóp được đủ tiền rồi, chỉ cần sau này cô kiên cường một chút, không ai sẽ làm khó được cô."

Sương mù sửng sốt, theo bản năng lui về phía sau, hai tay cánh tay dùng sức lắc "Không, không cần."

Sương mù thật kích động mà lắc, làm sương mù trên cánh tay đều tiêu tán rất nhiều, thân mình càng thêm không đủ ngưng lại.

Hạ Noãn vội nói "Bình tĩnh một chút, có cái gì từ từ nói, không cần sợ hãi."

Không nghĩ tới cô gái này lại nhát gan như vậy, so với cô nhìn trong trí nhớ càng thêm nhát gan.

Sương mù cúi đầu, có chút xấu hổ trầm mặc vài giây, mới nói "Tôi không muốn trở về, thật ra tôi đã đi đầu thai, đây là tàn hồn tôi lưu lại, chỉ có là cuối cùng khúc mắc đã được gỡ bỏ nên mới có thể xuất hiện, cảm ơn ý tốt của cô, bọn họ nói gia đình mới của tôi thực thích có con gái, tôi..tôi muốn đi làm con gái của gia đình kia."

Hạ Noãn hiểu rõ, khó trách hèn gì linh thể của cô ấu luôn thấy phiêu phiêu, cảm giác như lúc nào cũng có thể tiêu tán.

Cô không muốn chiếm hữu thân thể người khác, chỉ là đi vào nơi này, cô liền biết tự sát cũng không giải quyết được vấn đề, cho nên mới đi một bước thì biết một bước.

Nếu nguyên chủ muốn trở về, cô cũng sẽ nhường lại, lời nói vừa rồi của cô là thiệt tình, bởi vì này thân thể vốn chính là của cô ấy, cô ấy cũng chưa bao giờ yêu cầu cô làm cái gì, cho dù hiện tại làm được rất nhiều, nhưng đều là cô tự nguyện.

Chỉ là không nghĩ tới nguyên chủ một chút cũng không muốn trở về.

Ngoài ý liệu, nhưng cũng có tình lý ở bên trong.

Hạ Noãn nhẹ nhàng gật đầu "Nếu cô có nơi tốt hơn để đi, tôi liền an tâm."

Sương mù dùng sức gật đầu, nói "Tôi tới gặp cô, chỉ là muốn cùng cô nói một tiếng. Tuy rằng không biết nguyên nhân gì, nhưng này thân thể đã là của cô, chờ lát nữa tôi sẽ hoàn toàn tiêu tán, không cần lo lắng tôi sẽ trở về."

"Ừm." Hạ Noãn thật sự nhẹ nhàng rất nhiều "Cảm ơn cô."

"Hẹn gặp lại."

"Hẹn gặp lại."

Đoạn sương mù màu trắng tạo thành linh thể trước mặt Hạ Noãn từ từ biến mất.

Cô hơi giật mình, lúc sau tỉnh giấc, nhấp môi cười, thần sắc nhẹ nhàng.

Chỉ là một lúc lâu, lại có chút đau đầu.

Người Hạ gia vẫn chưa rời đi, còn hứng thú bừng bừng ngồi ở phòng khách, Trương Vân Phương đang ở phòng bếp cùng Hứa Tĩnh cùng nhau nấu cơm, hiển nhiên, bọn họ muốn lưu lại ăn cơm chiều.

Thấy Hạ Noãn xuống dưới, bầu không khí náo nhiệt trong phòng khách chợt cứng lại, ngay sau đó Hạ Trân liền vẫy vẫy tay với cô, nói "Mau tới đây ngồi, Noãn Noãn, cô lâu rồi không gặp con."

Hạ Noãn mặt vô biểu tình nhìn bọn họ, liếc mắt một cái, vẫn chưa nói chuyện, xoay người liền lên lầu.

Để lại mấy người Hạ gia xấu hổ nhìn nhau.

Sắc mặt Hạ Tuấn có chút khó coi "Ba, ba xem Hạ Noãn như vậy giống cái gì"

Hạ Hồng Kiện cũng cảm thấy trên mặt không nhịn được, chỉ là nhìn chỗ mình đang ngồi, thấp giọng nói "Để đó, đây là Thịnh gia."

"Hừ" Hạ Mộng nhỏ giọng hừ hừ.

Hạ Trân tròng mắt vừa chuyển, lôi kéo con gái mình đứng dậy "Đi, Tư Tư, chúng ta đi xem chị họ con."

"Dạ." Tào tư thấp thấp giọng nói theo.

Tính tình cô ấy cùng Hạ Noãn có chút cùng loại, đều tương đối nhát gan, chỉ là Hạ Trân rất thích đứa con gái này, bởi vì cô gái bà lớn lên vô cùng giống bà, mấy quần áo tốt của Hạ Noãn đều lấy về con con gái mình.

Những người khác thấy vậy, cũng có chút muốn đi lên, chỉ là đàn ông thì không quá tiện, thân mình bác dâu Hạ Noãn vừa động, đã bị Hạ Mộng níu kéo lại "Không đi, nó không xin lỗi, không cho đi."

"Được rồi, được rồi." Bác dâu sờ sờ đầu con gái, trong lòng cười khổ.

Loại tình huống này, lại bảo Hạ Noãn xin lỗi là không có khả năng, hiện tại là bọn họ đi cầu cô.

Lúc trước bọn họ cũng chưa chú ý tới Hạ Noãn đi về phòng nào, nhưng lúc này đây, Hạ Trân chú ý tới, dọc theo đường đi lầu hai, gõ cửa.

Hạ Noãn mở cửa, liền thấy Hạ Trân tủm tỉm cười đứng ở ngoài cửa, cùng có em gái Tào Tư đang thẹn thùng.

"Noãn Noãn a, em con nhớ con, đi lên muốn nói chuyện với con." Hạ Trân cười cười, tiến lên một bước liền phải đẩy cửa tiến vào "Đúng rồi, con không ở cùng Thịnh Ngật à ?"

Hạ Noãn một tay ngăn trở bả vai bà, làm bà không thể tiến vào, một tay kia thủ sẵn cửa, trong miệng nói "Không có, tôi muốn ở một mình."

Hạ Trân dừng động tác lại, sắc mặt khó coi nói "Hạ Noãn, con hiện tại làm sao biến thành như vậy ?Đi vài ngồi một chút không được à ?"

"Không được, tránh ra, tôi đóng cửa, bằng không..." Hạ Noãn thanh âm lạnh "Tôi có thể làm cho dì Hứa đem các ngươi tất cả đuổi ra hết, cái cơm chiều này cung khỏi ăn đi."

"Con!" Hạ Trân khó thở, sắc mặt đỏ lên, tay giơ lên tới.

"Cô, cô làm gì vậy" một thanh âm trầm thấp xuất hiện, đứng sau cầm lấy cánh tay Hạ Trân, một lực đạo mạnh mẽ đem cả người bà lôi ra phía sau, bà trực tiếp lảo đảo hai cái, dựa vào lan can thượng.

Bị đối đãi như vậy, theo Hạ Trân tính tình, hẳn là hung hăng đánh lại, ít nhất cũng mắng mấy câu, nhưng mà bây giờ bà đứng yên, tập trung nhìn vào gương mặt đen thui của Thịnh Ngậy đang nhìn chằm chằm mình, một miệng tiếng mắng đều nuốt xuống, xấu hổ nhếch miệng cười cười, chỉ vào cửa phòng đã đóng, khô khan nói "Cô chỉ là muốn đi vào cùng Noãn Noãn trò chuyện, nhưng đứa nhỏ này chắc tâm tình không tốt, có chút không hiểu chuyện".

"Nếu biết cô ấy tâm tình không tốt, còn ở nơi này làm cái gì". Thịnh Ngật nhàn nhạt nói, trong giọng nói đã không còn mang vẻ cung kính như lúc nãy, trong mắt mang theo ý cảnh cáo.

Tào Tư đã sớm không dám nói lời nào, cúi đầu, lôi kéo cánh tay mẹ mình, kéo bà đi.

Hạ Trân bất động, thở phì phì nói "Thịnh Ngật, co dù cô có cái gì không đúng đối với hai đứa cũng không thể nói lời nói như vậy được! Tốt xấu gì cô cũng là người lớn trong nhà, hơn nữa lần này là Hạ Noãn thật quá đáng, cô còn chưa nói tới."

Thịnh Ngật cũng mặc kệ bà nói cái gì, trực tiếp lạnh lùng nói "Nơi này là nhà tôi, cô muốn ra vẻ ta đây liền đi ra ngoài."

Một câu, Hạ Trân ngậm chặt miệng, Tào Tư mặt trắng bạch.

Đám người rời đi, Thịnh Ngật hít sâu một hơi, gõ gõ môn, thấp giọng nói "Hạ hạ, là ta."

Cửa phòng mở ra, Hạ Noãn sắc mặt như thường đứng ở ngạch cửa, đôi mắt ngập nước có chút nghi hoặc chớp hai cái "Làm sao vậy".

Thịnh Ngật nhìn, mắt còn liếc liếc người bên này, thấp giọng nói "Đi vào nói chuyện".

Hạ Noãn gật đầu, nhích thân mình ra, để hắn tiến vào.

Phòng Hạ Noãn được Hứa Tĩnh trang trí rất nữ tính, bàn trang điểm hồng nhạt nhìn phá lệ xinh đẹp, chỉ là cũng không có người dùng, phòng có loại cảm giác quạnh quẽ.

Đây là cảm giác đầu tiên của Thịnh Ngật.

Ánh mắt hắn ám ám, lôi kéo cô gái ngoan ngoãn đứng ở sau lưng mình đến sô pha nhỏ trong phòng ngủ ngồi, bình tĩnh nhìn gương mặt tinh xảo của cô, xác nhận trên mặt không có cảm xúc thương tâm, trong lòng nhẹ nhàng thở ra, ôn nhu nói "Hạ hạ, em cùng người Hạ gia bên kia, có phải có chuyện gì không ?"

Thịnh Ngật ngay từ đầu cũng giống như Hứa Tĩnh, cho rằng rốt cuộc là người nhà, cũng không náo loạn đến mức xảy ra chuyện gì. Bởi vì hắn mà thật sự xảy ra chuyện hoàn toàn quyết liệt với nhau hẳn là không có khả năng. Nhưng hiện tại, Hạ Noãn thấy thân nhân trong nhà tới, phản ứng đầu tiên không phải cao hứng, vui mừng, mà là lảng tránh, hắn không khỏi có chút suy đoán.

Đặc biệt là nhìn thấy bộ dáng Hạ Mộng đối đãi với cô, chỉ là nghĩ là buổi sáng cô đi dạo phố mệt mỏi nên hơi cáu, hắn muốn để cô nghỉ ngơi trong chốc lát mới không tìm tới.

Vừa nãy hắn ở trong phòng làm việc, nghe thấy động tĩnh bên ngoài, lập tức ra tới, nhìn thấy cảnh tượng như vậy, hắn tức giận nhưng chỉ là còn cố kỵ, không thể bộc phát ra tới mà thôi.

Thịnh Ngật có thể đem thanh âm nói thập phần ôn hòa, Hạ Noãn nghe, cắn cắn môi, không biết nên nói như thế nào, thật ra sự tình sau khi cô tới không có gì phát sinh, Hạ gia đối với cô mà nói nhiều nhất chính là lương bạc một chút mà thôi.

Cô có chút rối rắm, nhịn không được ngước mắt nhìn người trước mặt, ánh mắt rơi vào đáy mắt thâm sâu của hắn, nhìn khóe miệng hắn lộ ra ôn nhu, theo bản năng trong miệng cũng nói ra "Tôi không thích bọn họ, bọn họ nuôi tôi vẫn chưa đưa ra bất cứ tình cảm gì, sau lại trưởng thành, học phí sinh hoạt phí đều là chính tôi tự kiếm lấy. Ở trong mắt bọn họ, tôi là con gái, cái gì cũng không xứng đáng có, hết thảy đều là của anh trai, người nhà như vậy liền không cần, tôi hiện tại đã độc lập, rời xa bọn họ tôi càng có thể sống tốt hơn."

Trong phòng thực an tĩnh, chỉ có âm thanh mềm nhẹ của Hạ Noãn vang lên.

Nếu không phải nội dung nói chuyện nghiêm túc, Thịnh Ngật cảm thấy mình đều phải say rồi.

Thích một người, đó là cho dù cô ấy chưa nói cái gì khổ, chỉ ít ỏi vài câu, hắn liền có thể theo bản năng suy diễn ra một đống thứ. Hạ Noãn nhỏ bé, ở trong một đống âm thanh náo nhiệt rộn rã, lẻ loi chờ đợi, ăn Tết cũng không có quần áo mới, cha mẹ không muốn để cô đi học, cô đau khổ cầu xin...

Ở trong lòng Thịnh Ngật, Hạ Noãn đã thành một cô bé vô cùng đáng thương. Phải biết rằng thời điểm nhà hắn lúc trước nghèo đói như vậy, Hứa Tĩnh cũng nguyện ý nuôi hắn đi học đại học. Mà Hạ gia, gia cảnh thật ra vẫn luôn không đến nỗi nào, không nói đại phú đại quý, sinh hoạt bình thường hoặc nuôi con cái đi học đều khẳng định là dư dả. Tưởng tượng như thế, liền cảm thấy cô là người đáng thương, đặc biệt Hạ Noãn còn có một người anh trai vô cùng đối lập để so sánh.

Cùng là con ruột, hắn ta vì cái gì có thể được nhận nhiều như vậy ?

Hiện giờ cô ấy sắp gả chồng, nhà chồng có tiền, cho nên dán lại đây.

Thịnh Ngật không thể không nghĩ như vậy, nghĩ xong, trong lúc nhất thời đầu quả tim sinh đau lên, cho nên chờ Hạ Noãn nói xong, hắn sửng sốt vài giây, mãi đến khi cô thất vọng chuyển con ngươi, đầu óc hắn nóng lên, trực tiếp liền đem người ôm vào ngực, vỗ vỗ đầu cô an ủi, ôn nhu nói "Ừ, không thích liền không thích, về sau không cho bọn họ vào là được."

Hạ Noãn bị ôm cả người không được tự nhiên, hơi thở chỉ thuộc về Thịnh Ngật ập vào trước mặt, đem cô bao bọc lấy, rõ ràng cùng dùng chung dung dịch giặt quần áo, nhưng mùi từ trên người hắn truyền đến thật khác biệt, làm đầu óc cô mơ hồ trong chớp mắt, sau khi tỉnh lại, trước tiên cô liền xoắn thân mình, hai tay đẩy ra.

Nhưng mà khi nghe thấy lời này, Hạ Noãn ngẩn ngơ, gợi lên một nụ cười thỏa mãn, theo cảm giác ngửa đầu, hờn dỗi nói "Thật sự anh không cảm thấy quá nhẫn tâm sao ?"

Không có cô nương nào tình nguyện trước mặt những người mình quan tâm để ý, bày ra hình tượng không tốt, Hạ Noãn ngay từ đầu không nói thẳng chính là không muốn Hứa Tĩnh cùng hắn có ấn tượng không tốt với mình. Hai người bọn họ là phần ấm áp nhất mà cô gặp được sau khi bước vào thế giới này.

Thịnh Ngật thoáng cúi đầu, hai người mặt đối mặt, mắt cực gần, trong lúc nhất thời hô hấp đan xen, hắn có chút khẩn trương liếm liếm cánh môi, nói giọng khàn khàn "Không đâu , ở chung lâu như vậy, tôi có mắt nhìn mà."

Hạ Noãn hừ cười, quên mất động tác đẩy ra, hai tay đặt ở trước ngực hắn, hai tròng mắt si ngốc mà nhìn con ngươi hắn, đầu ngón tay có chút khẩn trương giật giật.

Thịnh Ngật cảm nhận được, chóp mũi cũng đều là hương thơm đặc biệt chỉ thuộc về cô gái trong lòng ngực, lúc trước hắn vẫn luôn cảm thấy trên người Hạ Noãn có một loại mùi thơm của cơ thể nghe thực thoải mái, làm người nghe tinh thần thanh tỉnh, chỉ là lúc này đây, cái mùi hương này lại làm đầu óc hắn phảng phất cứng lại rồi.

Hầu kết lăn lộn hai cái, Thịnh Ngật chậm rãi cúi đầu.

Cánh môi hai người cách nhau chỉ khoảng năm centimet,

ngày một gần,

bốn centimet,

ba centimet...

Một centimet...

"Hạ Noãn, nhanh chân kêu Tiểu Ngật xuống dưới ăn cơm" một thanh âm sắc nhọn từ dưới lầu truyền đến, vang lên, cho dù trong phòng đã có cách tường cách âm tốt đều ngăn không được.

Hạ Noãn cả kinh, lập tức đẩy ngực hắn lui về phía sau.

Thân thể nhỏ bé mềm mại trong lòng ngực thối lui, Thịnh Ngật tức khắc cảm thấy trong lòng mất mát, lại hồi tưởng lại thanh âm vừa mới nãy, tức khắc trán thình thịch đau. Hắn sai rồi, hẳn là vừa trở về liền đem người đuổi đi mới tốt!

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Xuyên Qua Thành Vị Hôn Thê Của Vai Ác

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook