Xuyên Qua Cổ Đại Làm Đế Thị

Chương 22

Vũ Lạc Manh

20/11/2020

"Duyệt...ngươi muốn ta như thế nào trả lời ngươi?"

Hà Duyệt đỏ mặt, cố gắng khống chế nhịp đập con tim, ra vẻ trấn định nói:" Trả lời cái... cái gì a... Ngươi nghe lầm rồi."

"Nga... ta nghe lầm, ta giống như là vừa nghe ai hỏi ta là có hi vọng..."

"Diệc Hiên!"

Lãnh Diệc Hiên mỉm cười nhìn Hà Duyệt kích động quay đầu, Hà Duyệt hướng Lãnh Diệc Hiên trưng ra vẻ mặt sát khí, nội tâm thì điên cuồng mắng mình xuẩn, ngu ngốc, trì độn, não tàn, bất quá trên mặt vẫn là vẻ mặt nghiêm túc nói:" Diệc Hiên thực xin lỗi, lời nói kì quái vừa rồi ngươi đem nó quên đi.... Ngươi là thần tử của Hoàng Thượng, ta là nam thị của Hoàng Thượng, chúng ta... chúng ta là...." Hà Duyệt khiếp sợ trừng lớn mắt, hắn vừa rồi muốn nói gì, không có khả năng, không có khả năng cái gì, hắn rốt cuộc là đang suy nghĩ cái gì a! Hắn là nam, là nam a!!! Hà Duyệt ngươi não tàn bất thành a!

Đều do cái địa phương lộn xộn này, đều do cái thân phận lộn xộn này, làm hại hắn hảo hảo một thẳng nam thế kỉ 21 lại đối với nam nhân khác cảm giác không nên có, mẹ nó... lão tử bị ngươi hại chết.

"Ý của ngươi là ta không phải thần tử thì có thể?"

"A, không, không đúng, Diệc Hiên ngươi cho dù không phải là Hoàng Thượng thần tử chúng ta cũng không có khả nang a... Ta cùng ngươi không giống nhau." Hà Duyệt cảm thấy dù mình có nói thêm gì đi nữa cũng càng trở nên kì quái, hơn nữa là trong cái chuyện khó nói này.

Lãnh Diệc Hiên vẫn nhìn biểu tình thay đổi thất thường của Hà Duyệt, hắn thật không ngờ Hà Duyệt lại đối với hắn nói ra những câu này, Lãnh Diệc Hiên là chưa nói tới cao hứng hay không, dù sao thì Hà Duyệt nói với hắn những lời này là vì hắn còn che dấu thân phận mà không phải là đối với bậc Đế Vương là hắn, lại đồng thời cảm thấy may mắn khi tâm tư Hà Duyệt đối với mình đơn thuần hoàn toàn không giống tâm tư của những người khác đối với mình.

Phiền toái không chịu nổi, sầu mi khổ kiểm, các loại hình biến hóa trên mặt càng ngày càng thú vị, Lãnh Diệc Hiên tâm tình lại càng tốt lên, vì thế không để ý nơi này là nơi đâu, không cần biết cảm thụ của Hà Duyệt mà đem người nào đó vẫn nôn nóng bất an ôm vào lòng, nháy mắt cái người sắp điên lên im bặt, im lặng giống như cái bố ngẫu(?) cứng ngắc đứng trong lòng Lãnh Diệc Hiên.

"Có một số việc.... quên đi, ngươi chỉ cần hảo hảo nhớ kỹ phân tâm ngàu hôm nay, như vậy là đủ."

Có ý tứ gì? Cái gì nhớ kĩ phân tâm này, mạc danh kì diệu (không hiểu ra sao), còn có, ngươi ôm ta làm gì, lão tử chuẩn cho ngươi ôm ta sao? Hà Duyệt cố gắng phản kháng Lãnh Diệc Hiên, kết quả là phí công, chọc Hà Duyệt nổi giận nói:" Diệc Hiên ngươi buông ra, ngươi có biết hay không ngươi đang làm cái gì, còn có, ta chuẩn cho ngươi ôm sao?"

"Duyệt ý tứ là ở trong miệng, ngươi liền chuẩn ta ôm ngươi."

"Đây đương nhiên là... không đúng, ta không có chuẩn ngươi ôm ta ngươi có nghe được không a!!!"

Lãnh Diệc Hiên nhìn Hà Duyệt oán giận tâm tình cáng thêm khoái trá ôm chặt đối phương, Hà Duyệt tức giận giãy mãi không ra trói buộc chỉ có thể ngoan ngoãn để đối phương ôm, cung may nhóm nô tài cung nữ đều đi làm việc, vườn to như vậy cũng chỉ có hao ngươi bọn họ bằng không có mười cái đầu cũng không đủ để chuyển nhà.

"Duyệt, nếu như ta là Hoàng Đế, ngươi là nam thị của ta thì ngươi sẽ như thế nào?"

"Đó là không thể Diệc Hiên."

"Trả lời ta." Lãnh Diệc Hiên nhẹ nhàng tách Hà Duyệt ra, thật sự nghiêm túc nhìn đối phương.

Hà Duyệt bị Lãnh Diệc Hiên đưa ra giả thuyết hoang đường làm cho tâm hoảng ý loạn, hắn không biết trả lời đối phương thế nào chỉ có thể trầm mặc nửa ngày rồi cuối cùng nói ra hai chữ:" Không biết."

Lãnh Diệc Hiên vẫn tưởng rằng Hà Duyệt sẽ không chút do dự nói ra những lời hay nhưng xem ra tiểu tử trước mặt kia hãm chưa đủ sâu, một khi đã như vậy, vậy cho ngươi vĩnh viễn không thoát khỏi tay ta. Lãnh Diệc Hiên nhẹ kéo khóe miệng, lập tức ôm đối phương, ôn nhu nói:" Quên đi, ngươi cứ suy nghĩ nhiều đầu sẽ gặp rắc rối cứ đơn giản là tốt rồi."

"Có ý tứ gì?"

"Chính mình suy nghĩ."

"Diệc Hiên ngươi cứ quanh co lòng vòng là mắng ta ngu ngốc đúng không?"

"Nga~ ngươi còn chưa biết sao?"

"Ngươi.... hừ..." Hà Duyệt tức giận đẩy Lãnh Diệc Hiên ra, lập tức xoay người hướng lương đình đi tới, bất quá nếu cẩn thận chú ý, Hà Duyệt kì thật một chút vất mãng cũng không có, ngược lại còn đỏ mặt khẩn trương vuốt vuốt vị trí trái tim, đáng giận, Diệc Hiên ngươi là tên hỗn đảng.

Về sau hai người bình tĩnh đi rất nhiều, dù sao nơi này cũng không phải chỉ có mình bọn họ, nhìn trời dần dần ngả tối, đầy bàn món ăn làm cho Hà Duyệt ăn no nê vui vẻ.

"Ân.. Hoàng Thượng cũng không tệ lắm, thế nhưng còn hạ ban ngự thiện."

"Một bàn ngự thiện liền làm ngươi vui vẻ như vậy,"

Hà Duyệt trừng mắt liếc nhìn Lãnh Diệc Hiên một cái, không thèm nhìn đối phương tiếp tục ăn cơm, bất quá lúc ăn xong cái chân gà lại nghĩ đến bàn mỹ thực mình ăn ở tẩm cung Hoàng Đế hôm qua cùng lời nói của Tôn Đạo Toàn hôm nay, đôi đũa trong tay mất tự nhiên rớt xuống.

"Làm sao vậy?"

Hà Duyệt nhìn thoáng qua Lãnh Diệc Hiên, lại nhìn về phía bàn ngự thiện, buồn bực phiết miệng nói:" Không ăn nữa, ta no rồi."

Lãnh Diệc Hiên kinh ngạc nhìn Hà Duyệt đứng dậy rời đi, lập tức đuổi theo, đi tới hướng bờ hồ nơi Hà Duyệt đang đứng, nói:" Như thế nào lại tự nhiên không ăn, là không hợp khẩu vị sao?"

"Không có chính là đột nhiên không muốn ăn."

"Nếu không muốn ăn thì đừng ăn nữa, đợi lúc đói bụng nhớ kêu Thải Hà làm điểm tâm cho ngươi."

Hà Duyệt không quan tâm Lãnh Diệc Hiên, bất quá vẫn thật ngoan ngoãn gật đầu, Lãnh Diệc Hiên nhìn lên trời, tính rời đi, còn chưa mở miệng cáo biệt đã bị Hà Duyệt dành nói trước:" Diệc Hiên, ngươi chi tiết nói cho ta biết, Hoàng Thượng có phải hay không là một người tâm can đen tối?" (Vâng Hoàng Thượng rất phúc hắc

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Xuyên Qua Cổ Đại Làm Đế Thị

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook