Xuyên Nhanh: Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Nam Chính

Chương 11

Dạ Nguyệt Dao Ca

23/03/2020

Editor: Cà Pháo

✒✒✒✒✒✒✒✒✒✒✒✒

Chờ đến khi Lưu Thừa Nghĩa dưỡng thương tốt rồi, lúc chuẩn bị trở lại trường học đã là hai ngày sau, nhưng mà hắn ta vừa mới đến cửa trường học không bao lâu, một đám gương mặt quen thuộc khiến cho tâm lý hắn ta chán ghét.

“Chu Khải Xa? Mày không ở cao trung của mày đi chạy đến địa bàn của tao làm gì?” Lưu Thừa Nghĩa và Chu Khải Xa cũng coi như là hai lão đại đối đầu, bát tự từ nhỏ đã không hợp, gặp mặt liền đánh, sau hai người lại vào trường học khác nhau, mỗi người xưng bá một phương, liều mạng nghĩ cách khiến đối phương không thoải mái.

Mang theo ba tên đàn em, Chu Khải Xa mặc một cái áo khoác da hai tay cắm túi quần, trên mặt mang theo khí thế khinh thường cười không chút để ý nói “Ồ, mày cuối cùng cũng xuất hiện, tao đã đợi mày vài ngày, coi thử này bị người ta đánh thảm hại ra sao, thế nào, mùi vị bị chính đàn em dưới trướng của mình đánh bại như thế nào?”

Ngay sau đó Chu Khải Xa cảm thấy còn chưa đủ, lại kích thích thêm một câu “Lưu Thừa Nghĩa mày cũng thật là uất ức, có thể bị một tên tuỳ tùng đánh bại, còn ở nhà trốn tránh không dám ra ngoài gặp người.”

Đàn em đi theo phía sau Chu Khải Xa cũng rất phối hợp cười vang lên, từng đợt tiếng cười giống như con dao sắc bén chọc vào trong lòng Lưu Thừa Nghĩa.

“Tụi mày đang nói bậy gì đó! Tao sao có thể bị một tên tuỳ tùng đánh bại!” Khuôn mặt Lưu Thừa Nghĩa đỏ lên, cái mỏ vịt chết dẫm vẫn còn cứng mà biện hộ, đồng thời trong lòng đã mắng mọi người hôm nay ở đây bao gồm cả Lăng Dung mắng một trận, việc này con mẹ nó rốt cuộc là ai truyền ra!

Chu Khải Xa hạ bậc thang, nhướng mày, khóe miệng gợi lên một nụ cười gian xảo “Nhất trung đều đồn chuyện của mày, hơn nữa tao đã đi hỏi thăm qua, cái tên Lăng Dung kia là đàn em lúc trước của mày, người kia ở trong trường học rất tốt, mày lại nghỉ hai ngày.”

Là đối thủ một mất một còn của Lưu Thừa Nghĩa, Chu Khải Xa ở nhất trung đương nhiên cũng có tình báo để hỏi thăm nhất cử nhất động của hắn ta, cho nên lúc này mới biết Lưu Thừa Nghĩa bị chính đàn em của mình đánh bại sau đó liền đến chờ ở cửa nhất trung cười nhạo một trận, có thể khiến Lưu Thừa Nghĩa không thoải mái chính là việc khiến hắn sảng khoái nhất.

“Ai? Là ai đi đồn bậy bạ?!”

Vừa nghe Chu Khải Xa nói chuyện này đã truyền khắp nhất trung, Lưu Thừa Nghĩa lập tức quay đầu lại trừng mắt với các đàn em nhà mình, ngại trường hợp hiện giờ không thích hợp, mấy tên đàn em chỉ có thể cúi đầu mà không nói lời nào.

“Được rồi, thấy mày bị bệnh nặng hôm nay mới khỏi nên sẽ không gây phiền phức cho mày, chúng ta đi.” Đạt được mục đích chọc Lưu Thừa Nghĩa, Chu Khải Xa tất nhiên cũng không dây dưa nhiều, hắn không quên nơi này là cổng lớn của trường, nếu thật sự đánh nhau bị trường học bắt được thì không tốt.

Nói xong Chu Khải Xa cũng mặc kệ Lưu Thừa Nghĩa tức giận đến đỏ bừng mặt, vẫn duy trì tư thế hai tay cắm túi đem theo mấy tên đàn em đi.

“Mày……” Sắc mặt sa sầm nhìn mấy người rời đi, giờ phút này nếu ánh mắt có thể giết người thì Chu Khải Xa đã chết trăm ngàn lần, Lưu Thừa Nghĩa nắm chặt bàn tay có thể thấy rõ cả gân xanh, lửa giận so với lúc hắn ta bị Lăng Dung đánh còn lớn hơn vài phần.

“Rốt cuộc chuyện này là như thế nào! Tại sao mọi người đều biết cả rồi!”

Chờ tới lúc không nhìn thấy bóng dáng đám người kia, Lưu Thừa Nghĩa cắn răng trừng mắt với đám đàn em, mấy người thi nhau cúi đầu ấp úng không một người dám đứng ra đâm vào họng súng của hắn ta, cuối cùng một người không có địa vị nhất trong đó bị mọi người đẩy ra ngoài thừa nhận lửa giận của Lưu Thừa Nghĩa.

Tên đàn em bị đẩy ra làm tấm mộc giận mà không dám nói trừng mắt nhìn mắt đám anh em kia, đôi mắt đỏ nhìn Lưu Thừa Nghĩa, âm thanh nơm nớp lo sợ nói “Anh Nghĩa, là…… Là chị Nhu vì cái ngọc trụy kia nên đi tìm Lăng Dung gây phiền phức, sau đó Lăng Dung…… Lăng Dung liền nói ra hết.”

Trần Tuyết Nhu? Nghe được tên bạn gái của mình, sắc mặt Lưu Thừa Nghĩa càng kém hơn, nói cách khác nếu không phải do Trần Tuyết Nhu đi nhiều chuyện, căn bản sẽ không có nhiều chuyện xảy ra như vậy.

Còn cái tên Lăng Dung kia……

Chuyện lớn liên quan đến mặt mũi, Lưu Thừa Nghĩa tức giận một phút cũng nhịn không được, lập tức đến ban sáu gọi Trần Tuyết Nhu ra.

“Anh đến rồi? Vừa lúc, em có chuyện muốn bàn với anh……” Trần Tuyết Nhu trong lòng do dự một giây sau lại lập tức kiên định, giống như là làm quyết định gì đó.

Chỉ tiếc không đợi cô ta nói câu kế tiếp ra, Lưu Thừa Nghĩa đã thô lỗ đánh gãy câu chuyện của cô ta, sắc mặt không vui nói “Em lúc trước đi tìm Lăng Dung? Anh không phải đã nói về sau sẽ mua một cái vòng cổ tốt hơn cho em sao? Tại sao em còn đi tìm nó! Em có biết lần này em chọc phiền phức lớn cho anh hay không, hiện tại tất cả mọi người biết chuyện anh bại bởi Lăng Dung, đều đang chê cười anh!”

Càng nghĩ càng thấy giận dữ, Lưu Thừa Nghĩa một quyền đánh vào bức tường bên cạnh, vừa lúc giơ bàn tay kia định xoa mặt Trần Tuyết Nhu, Trần Tuyết Nhu sợ tới mức theo bản năng nhắm mắt lại.

Phát hiện bàn tay không phải rơi xuống mặt của mình, Trần Tuyết Nhu nghĩ lại mà thấy sợ ngay lập tức nổi tính tình “Anh phát điên cái gì, cũng không phải tôi khiến anh chỉ có thể tránh ở trong nhà không dám ra ngoài gặp người khác, có bản lĩnh anh lại đánh một trận với Lăng Dung đi.”

Cô ta vốn dĩ không phải cô gái có tính tình ngoan ngoãn, gia cảnh giàu có khiến Trần Tuyết Nhu từ nhỏ đã bị nuông chiều, bởi vậy lúc này bị Lưu Thừa Nghĩa trách cứ như vậy, tính tình tiểu thư khiến cô ta không muốn chịu thua.

Nhưng vốn dĩ hiện tại Lưu Thừa Nghĩa cũng đang nổi nóng, hơn nữa từ trước đến nay hắn ta theo chủ nghĩa đàn ông lúc này bị bạn gái ném mặt mũi càng không xuống được thang, nếu không phải còn nhớ rõ người trước mắt là nữ sinh, chỉ sợ giây tiếp theo đấm tay của hắn ta đã trực tiếp đấm lên mặt cô ta.

“Chúng ta chia tay.” Lưu Thừa Nghĩa lạnh mặt tuyên bố nói, lần này Trần Tuyết Nhu thật sự đã chạm đến điểm mấu chốt của hắn ta, với lại hắn ta vốn dĩ thấy cô ta là hoa hậu giảng đường nên mới theo đuổi, bởi vậy câu nói chia tay này nói ra rất nhẹ nhàng.

Chia tay? Thấy mục đích dễ dàng đạt được như vậy Trần Tuyết Nhu có chút kinh ngạc nhìn Lưu Thừa Nghĩa, kỳ thật cô ta vốn dĩ muốn chờ hắn ta đến trường học để nói về chuyện này, bởi vì cô ta đã tìm được người chân chính khiến cô ta như nai con chạy loạn, chỉ là không muốn để mình nhìn quá tra, mới tính toán làm chút hình thức để đưa ra chia tay.

Không nghĩ tới hiện tại tự bản thân Lưu Thừa Nghĩa chủ động nói ra?

Trần Tuyết Nhu bình tĩnh một chút, nếu như là do Lưu Thừa Nghĩa đưa ra lời chia tay, như vậy cô ta cũng không cần lo lắng phải dây dưa tiếp, chỉ là kiêu ngạo trong lòng khiến cô ta không tiếp thu được bản thân bị bên kia chia tay.

“Chia tay thì chia tay, chẳng qua Lưu Thừa Nghĩa anh nhớ cho kỹ, là Trần Tuyết Nhu tôi chủ động chia tay, về sau anh tốt nhất đừng đến đây dây dưa với tôi.” Ném những lời này xuống, Trần Tuyết Nhu làm bộ nổi giận đùng đùng hất đuôi ngựa quay đầu đi.

Sắc mặt Lưu Thừa Nghĩa sa sầm, tâm tình rất không tốt, nghĩ đến tên đầu sỏ gây tội làm hại hắn ta mất hết mặt mũi, hắn ta đi đến ban tám, tuy rằng lúc trước cảnh tượng thua Lăng Dung còn rõ ràng ngay trước mắt, nhưng trong lòng hắn ta không nuốt trôi được chuyện này.

Nhưng mới vừa đi đến cửa ban tám, Lưu Thừa Nghĩa đụng phải một người trước mặt, Lưu Thừa Nghĩa vừa định tức giận vì bị ngăn chặn, nhưng vừa thấy khuôn mặt người tới ngay lập tức sững sờ ngay tại chỗ, mùi thuốc súng đầy trời nháy mắt biến mất không còn tung tích, hắn ta khó tin khi mà cảm nhận được trái tim của bản thân đập loạn nhịp, tầm mắt đặt ở trên người nọ không dời đi chút xíu nào.

Hắn ta chỉ mới không tới trường hai ngày, ban tám từ khi nào chuyển tới một người đẹp đến như vậy?!

➻➻➻➻➻➻➻➻➻➻➻➻➻➻

Cà Pháo: Mọi người có đoán được người đẹp trong mắt Lưu Thừa Nghĩa là ai không nhỉ:))))

✒✒✒✒✒✒✒✒✒✒✒✒✒✒

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Xuyên Nhanh: Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Nam Chính

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook