Xuyên Nhanh : Phu Quân, Hạ Hỏa Nào!

Chương 25: Tổng tài cay nghiệt 25

Angoc

01/02/2021

Hạo Triết : "..."

Mẹ nó, có cho anh ta ăn ngon được không vậy?

Ninh Hinh : "..."

Là bất đắc dĩ a~

Cô nhìn mang hình hiện lên hơn mười cuộc gọi nhỡ từ ba, mẹ Văn không khỏi mệt mỏi. Suy tư một lúc cũng bấm gọi điện lại.

Mẹ Văn ngồi ăn sáng không yên, ăn một miếng lại nhìn điện thoại một lần làm ba Văn đau đầu không thôi.

" Con nó tự biết nó làm gì, em không cần lo quá như vậy. "

" Sao có thể không lo? Anh cũng biết Kì Dịch nói người đó là loại người — "

Ba Văn ngất lời, gắp một miếng rau vào chén mẹ Văn nói :

" Không người đàn ông nào không biết dịu dàng, chỉ có người đàn ông chưa gặp đúng người. "

Mẹ Văn bĩu môi, chưa kịp lên tiếng điện thoại đã vang lên, mẹ Văn ngay lập tức nhìn qua thấy là Ninh Hinh gọi nhanh chóng bắt máy mở loa ngoài.

" Y Y con đang ở đâu? "

Ninh Hinh nhìn Uy Trì tựa đầu vào cổ cô, đáp.

" Có chuyện gì sao, mẹ? "

Mẹ Văn lớn giọng : " Con hỏi mẹ thế là thế nào? Có phải con đang ở cùng thằng Uy Trì gì đó không? "

Ninh Hinh : "..."

Mẹ nó, Kì Dịch hắn giám nói thật?

Uy Trì hứng thú nghe lén, đồng thời cũng mặt dày mà cắn nhẹ cổ cô.

Ninh Hinh giật nảy mình : " A... "

Mẹ Văn hỏa hốt : " Y Y! Có chuyện gì vậy hả con? "

Cô trợn mắt cảnh báo nhìn 'hung thủ' gây án kia, Uy Trì giả bộ không thấy không nghe vùi đầu cọ cọ cổ cô.

Hạo Triết : "..."

Anh đây nghỉ ăn giờ đấy!

Ninh Hing hít sâu.

" Không có gì mẹ. "

Mẹ Văn nào tin?

" Con định giấu mẹ đến bao giờ hả? "

Ninh Hinh : "..."

Đến khi cô hoàn thành nhiệm vụ nha.

" Thì mẹ biết rồi, mẹ lại hỏi con thì con biết trả lời thế nào? "

Mẹ Văn : " Vậy con thật sự... "

Ninh Hinh dựa người vào lòng Uy Trì.

" Vâng ~ "

Uy Trì tất nhiên nghe được cuộc trò chuyện, đến đây anh không xấu hổ mà cúi xuống hôn lên đôi môi nhỏ kia.

Hạo Triết cầm chén cơm đứng dậy.

Ông đây ra chỗ khác ăn!

Mẹ Văn âm trầm.

" Y Y, con biết người đó là người thế nào tại sao con còn... "

Ninh Hinh cắn môi anh sau đó tránh đi, chọc chọc bàn tay lớn của Uy Trì, cười nhẹ nói.

" Mẹ yên tâm, anh ấy nếu làm con tổn thuơng con liền chia tay. "

Uy Trì ánh mắt khẽ động, nắm chặt lấy bàn tay đang làm loạn kia của cô.

Quản gia nghe từ 'chia tay' lập tức run rẩy, kéo cả dàn người hầu đang mồ hôi ròng ròng kia đi ra cùng.

Thiên linh linh địa linh linh, bà chủ tôi ơi ngài nói thôi, chứ đừng làm thật không thôi thì... mẹ ơi, mạng bọn tôi mọc cánh mà bay hết đó!

Mẹ Văn trợn mắt.

" Con nói cái gì? Con không sợ người đó— "

Ninh Hinh cười cười để mặc Uy Trì nắm bóp đôi tay nhỏ của cô.

" Mẹ, người ta rất tốt đó. Mẹ đừng trù ẻo tầm bậy được không? "

Ba Văn gật đầu, xen vào.

" Con nói đúng đấy. "

Mẹ Văn thở dài : " Y Y, con biết mà. Mẹ chỉ lo lắng cho con thôi. "

Ninh Hinh gật đầu : " Vâng. "

Ba Văn cười trêu chọc.

" Mà nói gì thì nói chứ con gái ba thật sự phi thường nha. Người như vậy con cũng khiến hắn 'ngã' được. "

Ninh Hinh hớn hở : " Con lợi hại đúng không? "

Bao nhiêu tâm huyết bỏ ra của cô nha.

Uy Trì ghé môi vào bên tai cô.

" Lợi hại. "

Ba,mẹ Văn : "!!!"

Ninh Hinh : "!!!"

Đại Boss! Anh nhảy ra làm chi vậy hả?

Ba Văn ho nhẹ, mẹ Văn thì há hốc mồm.

" Con... Con... "

Ninh Hinh : " Mẹ con có việc rồi, con cúp trước nhé! Tạm biệt. "

Mẹ Văn : " Ơ khoan... nhưng... "

Điện thoại đã ngất kết nối, mẹ Văn quay sang ba Văn.

" Ông nghe mà đúng không? "

Ba Văn gật đầu, chậc chậc vài tiếng.

" Con bé đúng là con anh. "

Quá lợi hại.

Mẹ Văn bất mãng : " Là di truyền từ em! "

Ba Văn : " Là từ cả hai ~ "

Mẹ Văn : "..."

Được rồi, coi như ông giỏi.

...

Ninh Hinh cả giận nhéo má Uy Trì.

" Anh có thể tém tém lại chút được không? "

Sao có thể mất liêm... à mà đó giờ anh có liêm sỉ đâu.

Uy Trì : " Em có thể dùng miệng em bịt miệng anh lại. "

Ninh Hinh : "..."

Được rồi, cô thua. Đấu võ mồm với Đại Boss thật sự không thể nào.

Hạo Triết ăn xong thì chỉ có việc lủi thủi đi về, định vào chào hỏi thì nhìn hai thân ảnh kẻ âu kẻ yếm. Vì thế anh ta chỉ có ngậm nước mắt cố nhai miếng cẩu lương cuối trước khi ra về.

...

Đến hai ngày sau, Ninh Hinh lười biếng cảm thụ sự phục vụ của Uy Trì. Đến trưa, anh nấu vài món quay lại ôn nhu nhìn cô hôn nhẹ lên trán.

" Chiều và tối này anh có việc. Em ở nhà có việc gì thì nói quản gia. Anh sẽ cố về sớm. "

Ninh Hinh ngước mặt lên mỉm cười.

" Vâng. "

Uy Trì không do dự dán đôi môi mỏng lạnh lẽo của mình ngậm lấy môi anh đào kia.

Ninh Hinh khiển chân vòng tay ôm lấy cổ anh đáp lại. Lưỡi cô chủ động liếm nhẹ kẽ răng của Uy Trì từ từ luồn vào.

Anh hơi kinh ngạc, ánh mắt léo lên tia u ám. Miệng chặn cái lưỡi náo loạn kia, tay dùng lực bế thóc cô lên chậm rãi tiến lên phòng.

Quản gia nhìn bàn đồ ăn, vảy tay với đám người hầu mặt đỏ bừng kia.

" Dọn đi, đồ ăn xíu bà chủ xuống thì hâm lại. "

" Vâng. "

Uy Trì đẩy ngã Ninh Hinh trên chiếc giường trắng, nhẹ nhành dời môi xuống chiếc cổ trắng não cô cắn hút. Để lại dấu vết chiếm hữu đỏ ngầu.

" Ưm ~ "

Cô níu mái tóc của anh khẽ rùng mình rên nhẹ.

Đại Cẩu xịt máu mũi : [ Ái chà chà, màn lăn giường chính thức bắt đầu ~ ]

Cả thân hình Uy Trì nóng lên, cứ thế hai người dần cuốn quýt hòa làm một. Từ trong căn phòng tối truyền ra nhiều âm thanh ái muội khiến người nghe đỏ mặt tía tai.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Xuyên Nhanh : Phu Quân, Hạ Hỏa Nào!

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook