Xuyên Nhanh : Phu Quân, Hạ Hỏa Nào!

Chương 62: Tôi sống cùng lệ quỷ 2

Angoc

01/02/2021

Đột nhiên, Ninh Hinh lại có dự cảm chẳng mấy tốt lành.

Bước chân chậm rãi đi trên nền đất lạnh lẽo, cô có cảm giác như có ai đó đang dõi theo cô, sóng lưng bất giác rùng mình theo từng đợt.

Sao lại như vậy? Cô sao có thể có cảm giác sợ hãi?

Bây giờ nghĩ lại...

Đại Cẩu, có hay không cho ta quyết định lại từ đầu?

" Nhanh lên! Chú ý dưới chân! "

Lại là tiếng âm vang của vị tu sĩ kia.

Con mẹ nó, ta còn chưa xử ông đấy nhá! Lấy bổn công chúa ra làm vật tế? Bây giờ còn lớn giọng ra lệnh cho ai?

Chưa kịp mắng mấy đời tổ tông của vị tu sĩ đầu trọc kia, dưới chân lại vô tình đạp phải một nhúm cát màu trắng lạ thường.

Ninh Hinh nhíu mày.

Từng núm cát này rất lạ lùng, nó không rải dày ra cả quãng đường mà là xuất hiện từ những khe rãnh sau giữa từng lớp gạch gồ gề dưới mặt đất.

Lạnh lẽo, cảm giác khi bàn chân trắng toát của cô chạm vào lớp cát đó như một tảng đá đông lạnh.

Rất lạnh!

" Giai Âm! Chạy ra khỏi — "

Tiếng đạo sĩ gấp gáp vang lên, nhưng chỉ được nữa câu thì giống như một thế lực nào đó chặn lại. Khiến âm thanh kia tắt hẳn đi.

Ninh Hinh theo bản năng rụt lại đôi chân trần.

Nhưng ngay lập tức, một bàn tay từ dưới dám cát chọm lấy chân cô kéo mạnh. Bàn tay trắng toát như xác chết, mảnh da không còn vẹn toàn thối rửa có thể thấy được khúc xương bên trong.

Đoạn dây đỏ giữ chiếc chuôn vàng buộc trên đôi chân cô theo đó mà đứt đoạn.

Ngay lập tức khí lạnh từ bàn tay truyền thẳng đến da thịt Ninh Hinh.

" Ngươi thật là một đứa trẻ ngoan... "

Giọng nói vang vảng quanh tai Ninh Hinh, từng đằng sau cũng xuất hiện những bàn tay thối nát khác bao lấy không gian quanh cô.

Quá thối!

Cô cực kì ghét bỏ mùi tử thi lâu ngày như vậy mà không có xịt nước hoa nữa chứ!

Mẹ nó, ma các ngươi chính là mấy ngày không tắm rồi hả?

" Bỏ tay các ngươi ra! "

Lời cô nói những linh hồn có thể nghe lời sao?

Tất nhiên là không!

Bọn hắn hơn nữa lại càng chán ghét loài người không ngoan ngoãn như vậy, lực đạo càng thêm tăng túm lấy hai cổ tay cô, phát hủy đi từng đoạn dây màu đỏ bảo vệ mỏng manh được cột vào trên da thịt Ninh Hinh.

" Ngươi là đứa bé hư! "

Mùi tử thi xộc thẳng lên mũi Ninh Hinh làm cô suýt chút nữa nôn mửa.

Ninh Hinh trầm mặc, tụ lại tử khí xung quanh vào thân thể mình bắn ngược ra ngoài.

Các bàn tay tiêu tắn, từng cái chuôn nhỏ cũng bể làm đôi rơi lạch cạch xuống đất.

" Cô... Cô tại sao lại có thể như ngài ấy... "

Tiếng nói có phần run rẩy sau đó lại về với làn sương mù.

Ninh Hinh im lặng quan sát xung quanh.

Mong là... không có người nào nhìn thấy qua đi.

Nếu là OOC thì phiền phức lớn.

Nhưng cô đã nhầm...

Trong làn sương mù dày đặt xuất hiện một thân ảnh, người nọ có mái tóc dài. Khuôn mặt của một người phụ nữ xinh đẹp nhưng lại thiếu khí sắc, ánh mắt sâu hút như có thể ăn cả linh hồn con người.

Bộ kimono trên người phụ nữ kia vô cùng chỉnh tề, nếu không phải vì gương mặt kia thì chính là một vị thiếu nữ xinh đẹp thời xa xưa.

" Tại sao ngươi lại có khí chất như chủ nhân? "

Ninh Hinh : "..."

Cô là ai nha? Ta không biết đâu nha ~

Từ nãy đến giờ ta chưa có làm gì đâu đó!

Bất chợt lúc này, tên Đại Cẩu mất dạng nãy giờ mới nhòi đầu ra.

[ Phù! Chết tiệt, may mà hắn hết có... Ách, tiểu công chúa tình hình gì thế này? Sao cô lại bị ma ma quỷ quái bao vây như vậy rồi? ]

Ninh Hinh tức đến muốn nở phổi : " Con mẹ nhà ngươi, không phải là chuyện tốt ngươi ban cho hay sao? Vậy mà ngươi cho ta xuyên qua cái túi da sắp đi dâng mạng. Câu này đáng lẽ ra ta phải hỏi ngươi chứ?! ]

Đại Cẩu : [ Vật tế? Vật tế quái nào?! ], nó kiểm tra quan sát tình hình bên ngoài nhìn đi nhìn lại, nhìn qua nhìn trái.

[ Ách,... Đm lúc nãy ta sợ quá nên lỡ chệch tay một chút, cho ngươi xuyên nhầm rồi... Haha. ]

Ninh Hinh : "...", con mẹ nó ngươi nói cái gì?!

Đại Cẩu : [ Thôi thôi, mặc dù thân phận này... khụ có chút đặc thù một chút. Nhưng kì thật còn đẹp hơn túi da trước kia ta chọn đấy, nhìn đi túi da trước kia ta chọn mặc dù có chút đẹp nhưng cũng không có hồng hào như túi da này nha ~ ]

Ninh Hinh : "...", Đừng có nói ý nó là...

Đại Cẩu cười ha hả : [ Cái người đứng trước mặt ngươi là cái túi da ta chọn trước đó đó! Ngẫm nghĩ lại cũng tệ hơn túi da này nha ~ Nhầm nhưng không ngờ có điểm có ích hơn a ~ ]

Ninh Hinh : "...Mi đi chết đi."

Cô theo bản năng sờ sờ gương mặt của nguyên thân, lại nhìn gương mặt trắng bệch đằng kia.

Ôi mẹ nó may mắn, nếu cô là cái người kia chắc chắn chưa gặp mặt đại Boss thì đã chết vì sốc do nhìn nhan sắc của túi da rồi.

Vẻ đẹp cũng là tí ti động lực để cô hoàn thành nhiệm vụ đó!

Nói cho cùng cô cũng là một cái nhan khống, mặc dù không sánh được với mẫu thân và a tỷ - hai người này chính là một nhan khống chính hiệu.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Xuyên Nhanh : Phu Quân, Hạ Hỏa Nào!

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook