Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Dạ Sở Kỳ đem củ cà rốt giấu như giấu vàng, vẻ mặt sẵn sàng chiến đấu lâu dài.

-Không đưa! Là của Bạch Ngân cho tôi!

-Nhưng mà nó là của tôi. -Hạ Cảnh Dực đạm bạc trả lời -Bạch Ngân cũng là của tôi. Em cũng đang ở trong nhà của tôi.

Skill quá lợi hại, lực sát thương quá lớn, phòng ngự của cô lại bằng 0. Chỉ ba chiêu là HP của cô về 0 rồi. Game over!

Dạ Sở Kỳ ủ rũ đem củ cà rốt trả lại cho Hạ Cảnh Dực. Hắn nhìn củ cà rốt, cười đặt Bạch Ngân xuống đất.

-Thôi, tôi cũng không phải ăn chay, cho em. Có muốn về không? Mau đứng dậy, tôi đưa em về.

Dạ Sở Kỳ vội vã cất cà rốt, đứng dậy. Nhìn cô khổ sở, Hạ Cảnh Dực bất đắc dĩ lắc đầu. Giờ hắn đưa tay, đảm bảo cô sẽ hất ra rồi.

Hạ Cảnh Dực lại gần Dạ Sở Kỳ, cô còn không nhận ra. Hắn đưa một cánh tay đỡ lấy eo, tay kia thì luồn dưới gối bế cô lên. Cô theo bản năng vội ôm lấy cổ hắn do sợ bị ngã. Cô la lên:

-Á! Anh làm cái gì vậy hả?

-Đợi em thì có phải tôi phải đợi đến trưa không?

Dạ Sở Kỳ ngậm miệng, rất không cam tâm để Hạ Cảnh Dực bế ra ngoài. Hắn cười một tiếng. Bạch Ngân phía sau lưng nhìn ông chủ của nó bế tình yêu của nó đi, ngơ ngẩn một hồi liền kêu chít chít phản kháng. Nhưng mà, nó kêu quá muộn, người ta căn bản đã bế người đẹp đi khỏi tầm mắt của nó rồi.

Sau đó Hạ Cảnh Dực đưa Dạ Sở Kỳ lên xe, tự hắn lái xe đưa cô về. Cô ngồi bên ghế phụ lái, khuôn mặt nhỏ nhắn bực bội nhìn ra ngoài.

-Còn giận sao? -Hạ Cảnh Dực đưa mắt.

-Tôi việc gì phải giận? -Cô hậm hực. -Tôi không có quan tâm anh đâu.

Hạ Cảnh Dực cười một tiếng, cho xe tấp vào bên đường.

-Tới nơi rồi.

Dạ Sở Kỳ đẩy cửa xe, nhưng nó không mở. Cô đập đập mấy cái.

-Này, sao nó không mở?

Hạ Cảnh Dực xoa trán.

-Em không mở khóa thì làm sao mở cửa?

-À ừ nhỉ.

Dạ Sở Kỳ loay hoay một hồi, vẫn không mở được, cô thầm nguyền rủa. Không phải chỉ là một cái khóa thôi sao? Tại sao lại khó mở như vậy?

Hạ Cảnh Dực vươn tay tới, tại một góc cửa nhấn nút. Cánh cửa mở ra.

-Giấu cũng thật kỹ... Hóa ra đó mới là khóa... -Cô lẩm bẩm.

Dạ Sở Kỳ đứng dậy ra ngoài, bước chân cô lảo đảo. Cô cố đứng vững, quay lại.

-Được rồi đó, cảm ơn anh.

Hạ Cảnh Dực nhíu mày. Dù là cô đã về tận nhà, nhưng hắn vẫn chưa yên tâm.

-Tôi về tới nhà rồi, anh còn lo cái gì? Lo tôi chưa bị anh làm cho tức chết sao?

Hạ Cảnh Dực bất đắc dĩ lại khóa cửa xe.

-Vậy tôi đi đây.

Dạ Sở Kỳ gật đầu. Cô nhìn theo mãi đến lúc chiếc xe bay lên trời mới thôi. Cô quay lưng lảo đảo bước tới cửa, nhấn chuông. Cô dựa vào tường chờ trả lời.

-Vâng? -Giọng của NR-001.

-AL-003 đây, mau mở cửa.

-AL-003?

Giọng của NR-001 có vẻ đang do dự. Đoán chắc máy tính của nó đang phân vân giữa mở cửa và không mở cửa rồi. Cũng phải thôi, vì cô vốn có thể tự mở cửa bằng cách gửi lệnh. Bây giờ do lỗi nên cô không mở được, nó chỉ là robot chạy theo chương trình một cách máy móc, nhất thời không xử lý thông tin để hiểu được là chuyện bình thường.

Dạ Sở Kỳ kiên nhẫn đợi. Bên trong truyền ra tiếng ồn ào, sau đó một hồi cửa liền mở.

-Tiểu Kỳ, em cuối cùng cũng về rồi. Trong nhà đang loạn hết cả lên rồi đấy!

-Chị Y Y!

Dạ Sở Kỳ định lao tới ôm Tả Y Y, lại ngã xuống đất. Cô xoa đầu, khuôn mặt nhỏ đầy khó chịu, nhìn như muốn khóc. Tả Y Y vội xuống khỏi xe lướt không, lại gần.

-Sao thế? Mau vào nhà thôi, có gì bọn chị giúp em giải quyết.

Thế là Tả Y Y mang theo Dạ Sở Kỳ vào nhà. Trong phòng khách năm người Dạ Sở Hiên và hai robot NR-001 và DP-002. Năm người một thì đi đi lại lại, một thì đi vòng vòng, một lại ngồi một chỗ, một thì nằm chán chường trên sàn nhà, còn một thì chúi đầu vào màn hình máy tính ảo bấm liên tục. Dạ Sở Kỳ thấy cảnh này thật cảm thấy đúng là rất loạn, nhất là khi từ hướng phòng thí nghiệm tới phòng khách rải rác đầy máy móc.

-Anh Hai...

Năm đôi mắt lập tức hướng về phía Dạ Sở Kỳ, sáng như đèn xe. Dạ Sở Hiên kiềm chế kích động, lướt mắt nhìn cô từ trên xuống dưới.

-Em có sao không? Có chuyện gì không? Lúc nãy em hét lên là có việc gì?

Dạ Sở Kỳ lảo đảo lại ngồi xuống ghế. Cô với tay ôm lấy chiếc gối nhỏ.

-Em sắp hết hơi rồi, cả người đau nhức. Đã vậy cử động cũng cứng.

Sắc mặt sáu người Dạ Sở Hiên trầm xuống, một mảng u ám. Dạ Sở Hiên nhíu chặt mày.

-Xuống phòng thí nghiệm. Sẵn dịp sẽ bảo trì và nâng cấp cho em. -Anh nói, đi trước.

-Ồ... -Dạ Sở Kỳ tiện miệng đáp 1 tiếng, đứng dậy.

Tả Y Y chép miệng, dìu Dạ Sở Kỳ đi. Cả nhà kéo xuống phòng thí nghiệm.

***

Dạ Sở Hiên, Tả Y Y, La Tử Ân và Khâu Thiết Hàn bốn người ngồi trên ghế, nhìn chăm chú màn hình lớn. Dạ Sở Hiên mở miệng:

-Giám đốc Tần, chúng tôi cần một lời giải thích cho việc này.

Người đàn ông trong màn hình đang chăm chú đọc tài liệu, nghe nói liền ngẩng đầu.

-Cậu Sở Hiên, tôi không hiểu lắm ý của cậu.

-Bộ máy của AL-003 bị hư hỏng nặng. Không phải trong hợp đồng đã ghi rõ bảo đảm an toàn cho robot sao? -Dạ Sở Hiên kiên nhẫn.

Người đàn ông bên kia đóng tập tài liệu lại.

-Chẳng lẽ robot của cậu là một đống sắt sao? Một chút phòng ngự cũng không có?

Gân xanh trên trán Dạ Sở Hiên giật giật. Anh thật sự bất mãn. Nhưng trước khi anh nói, Tả Y Y đã lên tiếng:

-Giám đốc Tần, ông không thể nói vậy được. Hợp đồng đã ghi rõ ràng AL-003 là robot giao tiếp rồi, không có khả năng phòng ngự. Và phía công ty đã giao ước sẽ phụ trách bảo vệ nếu muốn khảo nghiệm bên ngoài. Dựa theo pháp luật, chúng tôi hoàn toàn có thể hủy hợp đồng và yêu cầu bồi thường.

Giám đốc Tần bên kia sắc mặt khẽ đổi. Nếu để đám người này rút hợp đồng, vậy cái được không bù nổi cái mất rồi. Vì thế, thái độ của ông cũng thay đổi.

-Bình tĩnh đã. Chúng tôi nhất định sẽ chỉnh sửa lại vấn đề này. Báo cáo tháng này của AL-003 cũng đã có, nếu như thật sự tốt, vậy không cần khảo nghiệm nữa rồi. Các cậu biết đấy, hiện tại công ty đang chuẩn bị đưa ra sản phẩm mới, thế nên không chú ý tới vấn đề này. Tôi sẽ chú ý hơn.

-Chú ý? -La Tử Ân không thèm nể nang khinh thường nhìn tới -Đợi ông chú ý có phải AL-003 của chúng tôi đã thành đống sắt vụn rồi không? Đừng tưởng chúng tôi không nhìn ra, ông vốn không để tâm tới AL-003.

Giám đốc Tần liền đổi sắc mặt.

***

*tg: thiệt là không có cái bình luận nào luôn đó hả? Chời ơi ta mất niềm tin vào cuộc sống rồi nè. Tình yêu của ta đang lụi tàn đó, các bảo bảo. Nếu các nàng còn theo dõi, làm ơn cho ta chút hơi để ta biết đi, đừng bắt ta chờ đợi trong vô vọng mà oa oa T.T

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Xuyên Đến Tương Lai - Tôi Không Phải Robot

Avatar
Tớ Thích Cậu14:12 11/12/2019
Mình đọc đến chương 80 và rất thất vọng về nhân vật nam chính, thằng này cứ như bị đa nhân cách hay gì gì ấy Còn hơn 100 chương nữa ko biết thằng đấy thế nào nhưng chắc mình cũng chẳng ưa nổi tính cách thằng này đqau
Avatar
Tớ Thích Cậu14:12 11/12/2019
Truyện cũng hay nhưng phần lớn là m chả hiểu gì cứ lộn xộn thế nào ấy
Avatar
Thanh Trúc19:10 27/10/2019
Thấy rất hay
Avatar
Thanh Trúc18:10 27/10/2019
Đọc xong lại muốn đọc típ...ủng hộ hết mình
Avatar
khanhlinh19:06 19/06/2018
Bạn ơi nhanh ra nha
Avatar
khanhlinh18:06 04/06/2018
Buồn ghê mình thích hai bộ kia lắm á

BÌNH LUẬN FACEBOOK