Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Lục Minh Ngọc kinh ngạc, đầu nhỏ từ trong áo choàng thò ra, nhìn về hướng phát ra âm thanh. Hai ngọn đèn lồng treo thật cao trước cửa, chiếu vào khuôn mặt nho nhỏ hồng hào tinh tế của nàng, cùng với đôi mắt đen to tròn còn vài phần buồn ngủ của nàng, Sở Hành nhìn thấy Lục Minh Ngọc như vậy, lại nhớ mới vừa rồi giọng nói Lục Minh Ngọc mềm mại đáng yêu kêu “ Đói bụng.”, trong lòng không khỏi tự giễu.

Nếu như đệ muội cũng trọng sinh giống hắn,thì làm sao có thể làm ra bộ dáng trẻ con ngây thơ đáng yêu như vậy được? Như vậy xem ra đệ muội từ nhỏ đã là một đứa bé ngoan ngoãn hiểu chuyện, thông minh hơn những đứa nhỏ khác. thật ra cũng không kì lạ, Lục tam gia đã từng là một thần đồng, tam phu nhân cũng được chính miệng Thái Hậu khen là tài nữ, có cặp cha mẹ như vậy, đệ muội làm sao không xuất sắc?



Lục Trảm gật đầu, chờ lang trung băng bó vết thương trên người cháu gái xong, lại sai người đưa lang trung đi bốc thuốc,sau đó ôm cháu gái đi ăn cơm. Lục Minh Ngọc chưa từng được các trưởng bối thường xuyên ôm như thế, vừa ngượng ngùng vừa đặc biệt hưởng thụ, được tổ phụ đặt lên ghế ngồi, trong chớp mắt Lục Minh Ngọc lấy hết dũng khí nhìn đôi mắt đầy uy phong lẫm liệt của tổ phụ, đột nhiên không thấy sợ nữa.

Tổ phụ đối tốt với nàng như vậy, sao nàng còn phải sợ?

“A Noãn, con uống nước canh gà nóng này đi.” Chu thị múc cho cháu gái một chén canh gà hầm nóng hổi, để trước mặt cháu gái.

“ Cảm ơn tổ mẫu.” Lục Minh Ngọc hạnh phúc mà cúi đầu ăn canh.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Xuân Noãn Hương Nùng ​

BÌNH LUẬN FACEBOOK