Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Ngày giao thừa, tuyết rơi đầy đường.

Nhưng dù có tuyết lớn cũng không làm giảm bớt sự náo nhiệt của kinh thành, tiếng pháo khắp nơi, bọn nhỏ thừa dịp đêm nguyên tiêu không cần ngủ sớm nên chạy chơi khắp nơi trong tuyết, tiếng chơi đùa cùng tiếng pháo nổ khắp kinh thành. Trong hoàng cung Minh Huệ đế mở tiệc chiêu đãi cung nhân, đại thần, pháo hoa liên tiếp không ngừng khiến cho bầu trời đêm sáng rực rỡ hòa cùng ánh bông tuyết tạo thành môt tầng sương mờ sáng.

Lục Minh Ngọc đã gần đính hôn, đêm nay cung yến nàng không thể đi, chỉ có thể khoác áo choàng, tay cầm lò sưởi cùng đại phu nhân, nhị phu nhân, tiểu cô ngồi trong nhà, xem hai vị đường huynh dẫn người sang bên kia bắn pháo hoa. Nhìn xem một lúc, trong cung thưởng tới hai món ăn, đồ ăn được đặt dưới một lò than nhỏ, nên dù từ trong cung đưa tới giữa trời lạnh nhưng khi mở nắp hộp thức ăn vẫn nóng, mỗi người ăn tượng trưng mộtngụm, cũng không quan trọng lắm những món này, dù sao Lục gia hàng năm đều được Hoàng Thượng ban thưởng đồ ăn..

Xem pháo hoa xong, mọi người chuyển vào Noãn các nói chuyện, quanh năm suốt tháng cho dù có chút va chạm không vui, nhưng đêm trừ tịch ai cũng không muốn nhắc đến chuyện không vui, chỉ lấy chuyện cát tường nói, hà khắc như Nhị phu nhân cũng luôn cười ha ha. Bà ta đương nhiên cao hứng, mấy ngày trước Võ Khang hầu phủ mới đưa tin tới, Lục Hoài Ngọc có thai.

Nhị phu nhân lòng đầy cao hứng, nhịn không được lại nhắc tới chuyện nữ nhi có thai “Chờ sang năm, Cẩm ngọc, Hoài Ngọc đều mang theo nhóm hài tử trở về, đến lúc đó khẳng định đặc biệt náo nhiệt.”

Đại phu nhân chỉ trả lời đôi câu có lệ rồi dời đề tài.

Lục Minh Ngọc lặng lẽ quan sát tiểu cô, gặp lúc nàng đang cầm bát trà, thần sắc ôn nhu khóe miệng mỉm cười, giống như cũng rất mong chờ cùng hai tỷ tỷ đoàn viên, cũng không vì Nhị phu nhân nhắc tới chuyện mang thai mà đau buồn, Lục Minh Ngọc trong lòng có chút ê ẩm. May mắn là tiểu cô đãthông suốt, bằng không việc các cô nương Lục gia xuất giá chỉ có nàng vì chuyện khó có thai mà gặp trắc trở sẽ làm tiểu cô khó chịu a.

Trò chuyện một lúc, trời dần khuya, Lục Trảm, Chu thị dẫn một nhà già trẻ trở về.

Lục Minh Ngọc đi qua đón mẫu thân. Sau khi tạm biệt Tổ phụ, Tổ mẫu mới nắm tay Hằng ca nhi theo cha mẹ trở vể tam phòng. Niên ca nhi đã ngủ say, được Lục Vanh ôm vào ngực, Tiêu thị lo lắng bông tuyết rơi vào cổ nhi tử, cẩn thận thay con trai giấu lại áo choàng, Lục Minh Ngọc xem ở trong mắt, trong lòng ấm áp vui vẻ.

một nhà đoàn viên, đây mới là trừ tịch.

Lục Vanh đi trước đưa hai con trai về phòng, Tiêu thị che ô đưa nữ nhi về Mai uyển, trên đường khẽ nói với nữ nhi:“A Noãn, đêm nay Hoàng thượng ban thưởng đồ ăn, không thưởng Diêu gia.”

Lục Minh Ngọc kinh ngạc nhìn mẫu thân, khi ngẩng đầu, khóe miệng đã vểnh lên.

Kỳ thật Hoàng thượng ban thưởng đồ ăn, cũng không có ai thực sự ham muốn những món đồ ăn này, chỉ là ham thích vinh quang thôi. Hàng năm, Hoàng thượng sẽ thưởng cho những trọng thần có công, ban thưởng đồ ăn có nghĩa là Hoàng thượng xem trọng nhà đó, nhà được ban thưởng đồ ăn cũng có nghĩa là được chúc một năm tốt lành. Mà Diêu gia vốn dĩ cũng không có công trạng gì, Hoàng thượng ban thưởng đồ ăn cũng bởi vì phân tình của hắn cùng Diêu lão thái thái. Nay đột nhiên không thưởng chỉ có thể nói vì Diêu gia làm chuyện không đúng, Hoàng thượng cũng không vì vậy mà nể tình.

Kinh thành trọng điểm, các nhóm quan lại phu nhân đều là nhân tinh, lần này Hoàng thượng chỉ không ban thưởng đồ ăn đã gần như tuyên bố Diêu gia có tội. Tuy đoán không ra vì sao Lục gia hưu phu nhưng cũng không tin chuyện lời đồn Diêu lão thái thái rãi ra lúc trước.

Sau khi mừng thầm, Lục Minh Ngọc lại có điểm lo lắng,“Nương, ngươi nói hoàng cữu cữu giúp đỡ chúng ta như vậy, người xem cảm tình của hoàng thượng, vẫn là......”

Tiêu thị lắc đầu, trầm mặc không nói.

Nàng cũng không đoán được tâm tư của vị hoàng huynh này. Nếu nói Minh huệ đế coi trọng cô em chồng, nhưng hơn nửa năm trôi qua, Minh Huệ đế vẫn không tỏ vẻ gì, thấy thế nào cũng không giống đối cô em chồng động tâm. Mà nếu không để ở trong lòng, Minh Huệ đế sao đến mức chuyện đãqua lâu như vậy, còn đối Diêu gia tính sổ?

Khả năng thứ 3, không phải vì tư tình mà là vì chính mắt Minh Huệ đế thấy tiểu cô vì cầu con mà té xỉu, biết rõ chân tướng giữa tiểu cô và Diêu Ký Đình. hắn cảm thấy Diêu gia làm việc không quang minh lỗi lạc, không xứng nhận được phần thưởng này.

“Yên lặng theo dõi kỳ biến đi.” đi đến trước cửa viện Mai uyển, Tiêu thị mới sâu kín nói.

Lục Minh Ngọc dạ. Việc này đoán mò vô dụng, chỉ có thể yên lặng theo dõi kỳ biến.

~

Sở Quốc Công phủ, trở lại Tam Thu đường, Thái phu nhân lưu lại một mình trưởng tôn nói chuyện,“Đêm nay Hoàng thượng không ban thưởng đồ ăn cho Diêu gia, con đã biết?”

Sở Hành ngoài ý muốn khi tổ mẫu nhắc tới việc này, liếc nhìn Thái phu nhân một cái, gật gật đầu.

Thái phu nhân trầm tư nói:“Ta đã nói tiểu cô của A Noãn không phải là loại đàn bà hay ghen, Hoàng thượng thánh minh, tuyệt không vô cớ vắng vẻ Diêu gia, cũng không biết chuyện này có ẩn tình gì?.”

“Việc này cùng chúng ta không quan hệ, Tổ mẫu đừng lo lắng, sớm một chút nghỉ ngơi thôi.” đã là canh hai, Sở Hành có chút lo lắng thân thể lão nhân gia. Song thân qua đời sớm, hắn là do Tổ phụ, Tổ mẫu một tay nuôi lớn, nay Tổ phụ đã tạ thế, chỉ còn Tổ mẫu là trưởng bối duy nhất của hắn, Sở Hành không hy vọng Tổ mẫu vất vả.

“Như thế nào không quan hệ? Chờ khi con cưới A Noãn, chúng ta cùng Lục gia chính là quan hệ thông gia.” Thái phu nhân cười nhắc nhở trưởng tôn nói.

Nhắc tới vị hôn thê, Sở Hành rũ mi mắt, cũng không định giải thích ý hắn là nói Diêu gia cùng nhà mình không quan hệ.

“Được rồi, đi ngủ sớm một chút đi, sáng sớm mai con còn phải đi Lục gia chúc tết.” Thái phu nhân cũng có chút mệt nhọc, hướng trưởng tôn khoát tay.

Sở Hành cúi đầu cáo lui.

Thái phu nhân nhìn bóng trưởng tôn cao ngất, lại nghĩ đến chuyện tối nay, đối với Lục Minh Ngọc vị trưởng tôn tức phụ tương lai này càng thêm hài lòng. Minh Huệ đế sủng ái Lục Minh Ngọc mỗi người đều biết, lần này Lục Trảm bá đạo thay nữ nhi hưu phu càng là chuyện hiếm lạ, Minh Huệ đế thế nhưng còn ra mặt cho Lục gia chỗ dựa, còn không vì yêu ai yêu cả đường đi, chủ yếu là muốn cấp mặt mũi cho ngoại sinh nữ đi?

Minh huệ đế đối với Lục Minh Ngọc đã coi trọng như vậy, nếu Lục Minh Ngọc gả đến nhà mình, đối với tôn nữ tế Khánh vương mà nói lại càng là dệt hoa trên gấm. Mẹ đẻ của Nhị hoàng tử Thụy vương là Hiền phi không được Hoàng thượng sủng ái, Tứ hoàng tử hà khắc ương ngạnh, thông minh quá sẽ bị thông minh hại, cũng không nên thân, Ngũ hoàng tử còn nhỏ, thấy thế nào Thái tử vị cũng sẽ rơi vào Khánh vương.Chờ Khánh vương được phong Thái tử, sau đó đăng cơ Đế vị, khi đó cháu gái bà sẽ là Hoàng hậu Đại Tề!

Trong mắt tinh quang lóe ra, hưng phấn trôi qua, Thái phu nhân mới truyền nha hoàn bên người tiến vào hầu hạ.

~

Mồng một đầu năm, Lục Minh Ngọc thức dậy sớm, rửa mặt chải đầu ăn mặc xong, dẫn hai đệ đệ đến trước mặt các trưởng bối chúc tết.

Bởi vì biết Sở Hành hôm nay sẽ đến, Lục Minh Ngọc bồi Tổ phụ Tổ mẫu ăn xong sủi cảo liền trở về Mai Uyển. Thải Tang phái người lưu ý động tĩnh của cô gia tương lai, nghe nói người đến, lập tức chạy vào trêu ghẹo chủ tử. Lục Minh Ngọc trừng nàng, mặt xoay qua chỗ khác, cúi thấp đầu tiếp tục lật xem du ký, làm bộ như đang xem sách.

Đại khái qua một khắc, trong viện truyền đến âm thanh nhảy nhót của Niên ca nhi cao hứng kêu tỷ tỷ.

Lục Minh Ngọc cười trộm, không cần đoán cũng biết, khẳng định đệ đệ đã thu được tiền mừng tuổi của Sở Hành.

“Tỷ tỷ, tỷ phu cho đệ một bao mừng tuổi mười hai kim nguyên bảo!”

Niên ca nhi vui vẻ chạy vào, vào nhà liền thuần thục đá giày, đi vào Noãn Các hướng tỷ tỷ khoe ra.

Lục Minh Ngọc nhìn trong tay đệ đệ ánh vàng rực rỡ của đại nguyên bảo, đùa đệ đệ:“Vậy đệ còn không mau cất đi, cẩn thận coi chừng mất.”

“Ân, đệ đặt vào trong hà bao đây.” Niên ca nhi lấy tiểu hà bao của mình ra, thập phần gian nan đem nguyên bảo bỏ vào trong, rất chi là lao lực, trong tay áo bỗng nhiên rớt thêm ra 1 cái hà bao nữa. Lục Minh Ngọc bị đệ đệ chọc cười, nhặt túi tiền lên hỏi hắn:“Đệ rốt cuộc chuẩn bị bao nhiêu cái hà bao để đựng tiền mừng tuổi a?” Thực tham mà.

Niên ca nhi xem xét túi tiền trong tay tỷ tỷ, lại hắc hắc nở nụ cười, bổ nhào vào lòng tỷ tỷ thủ thỉ:“Tỷ phu nói, đây là hắn đưa cho tỷ tiền mừng tuổi.”

Hơi thở ấm áp của tiểu nam oa thổi trúng một bên tai nàng, khiến Lục Minh Ngọc hơi ngứa, một tiếng “Tỷ phu” thành công làm cho Lục Minh Ngọc đỏ mặt, nhìn thấy Thải Tang, Lãm Nguyệt, Lục Minh Ngọc vội thu hồi túi tiền, thấp giọng cảnh cáo đệ đệ không được nói lung tung. Niên ca nhi nghiêm trang gật đầu, sau đó sốt ruột nói:“Đệ đi tìm tỷ phu!”

hắn chính là đến giúp tỷ phu tặng đồ.

“đi từ từ thôi, không được chạy.” Lục Minh Ngọc lo lắng dặn dò đệ đệ.

Niên ca nhi đáp ứng, vui vẻ chạy đi.

Lục Minh Ngọc yên lặng ngồi một lát, xoay người lần nữa, lặng lẽ mở ra túi tiền......

Lại là một chú tiểu kim mã, giống như đúc chú kim mã lần trước, cái đầu cũng không thấy dài.

Lục Minh Ngọc đầu tiên là cười, hơi hơi đô miệng. Cái người nào a, lần trước đưa con khỉ to đến dỗ bọn đệ đệ thích mê, luôn miệng sai hai con hầu tử bưng trà rót nước, không thì bảo con khỉ đó đi khi dễ người ta, hiếm lạ vô cùng. Lần này tặng tiểu kim mã cho nàng, thật không có sáng ý mà. khôngbằng một phần mười sáng ý hắn tặng cho bọn đệ đệ......

hắn rốt cuộc muốn cưới nàng, hay là muốn cưới đệ đệ nàng đây?!

~

Người Sở Hành muốn kết hôn đương nhiên là nàng, tháng giêng vừa qua, Sở quốc công phủ liền đem sính lễ đưa tới, xiêm áo đầy tràn một sân, vàng ngọc bảo thạch phỉ thúy, đồ sứ cùng hương liệu, gia cụ, lăng la tơ lụa, tất cả đều là thượng đẳng nhất. Những gia đình huân quý bình thường đều không thể có được, làm Nhị phu nhân hâm mộ đến độ hai mắt đều đỏ lên.

Tặng sính lễ, thuận tiện đem ba ngày tốt thỉnh hôn đến mời vợ chồng Lục Vanh chọn một cái.

Lục Vanh vừa thấy, sớm nhất là tháng năm, trung gian là tháng mười một, trễ nhất là đầu xuân sang năm.

hắn hừ lạnh, ý vị thâm trường nhìn thê tử nói:“Người này thật là giảo hoạt, giả bộ đem cái ngày sang năm này ra làm cho chúng ta hiểu lầm hắnkhông phải đặc biệt sốt ruột cưới nữ nhi của ta, ta chịu nhưng A Noãn sẽ chịu sao? Tâm con bé sớm đã muốn gả ra rồi.” “Con gái lớn không thể lưu lại nhà”, Lục Vanh muốn khuyên nữ nhi đừng chọn Sở Hành, không chừng Sở Hành không tránh được một kiếp kia thì nàng lại phải tái giá, nhưng nữ nhi lại kiên quyết không đáp ứng, còn muốn gả qua sớm một chút. Giống như nương nàng nói, luôn vì Sở Hành mà suy nghĩ.

Nhưng Lục Vanh làm sao lại để nữ nhi có nguy cơ trở thành góa phụ? Theo lời nữ nhi biết được Hoài Nam vương năm nay bắt đầu lập mưu tạo phản, hắn cũng bắt đầu ám chỉ Hoàng thượng phòng hoạn chưa xảy ra, Minh Huệ đế cũng đã sớm nghĩ đến, tìm một lý do đem Hoài Nam vương Vương phi và thế tử “Mời” đến kinh thành, Hoài Nam vương cực kỳ sủng ái vị Vương phi này, ít nhất là trong vài năm nay, hắn cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Sang năm thành thân, nữ nhi không đồng ý, tháng 11 thành thân rất lạnh, việc chuẩn bị cũng gặp nhiều bất tiện, vậy cũng chỉ có thể định ở tháng năm.

Lục Trảm cũng không hài lòng lắm, nhưng nghĩ tới năm trước Sở Hành đưa đến hai con hầu tử hoàn toàn được lòng toàn gia nữ quyến, Chu thị là vừa lòng nhất, thổi một chút gió thoảng bên tai liền đem trượng phu dỗ vô cùng tốt.

Bà mối lòng vui rạo rực mang theo ngày mà Lục gia đã chọn hồi Sở quốc công phủ phục mệnh.

Khoảng cách hôn kỳ chỉ còn ba tháng, Thái phu nhân lo lắng Trưởng tôn “không hiểu chuyện”, đem thứ tử kêu lên đến, dặn dò một phen.

Sở nhị lão gia cũng thực quan tâm chuyện nhân sinh đại sự này. Ngay hôm đó liền phái người tỉ mỉ vơ vét một thùng Xuân Cung đồ, đưa đến Định Phong Đường.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Xuân Noãn Hương Nùng ​

BÌNH LUẬN FACEBOOK