Xin Lỗi Bởi Tôi Là Ác Quỷ Của Đời Em

Chương 9

Caytungdai

04/03/2014

Nó theo sự chỉ dẫn của cô thư kí mà cất bước vào căn phòng của Cao tổng. Có lẽ những thứ suy nghĩ lúc nãy là do ảo tưởng mà ra thôi, chả có lý do gì khiến Cao Thiên Hựu để tâm tới nó, nó nên tập trung vào công việc của mình thì tốt hơn. Linh Hương dừng lại trước cửa, tâm trạng bỗng mơ hồ khó tả, muốn đưa tay gõ cửa nhưng lại cứ đặt tay không chịu gõ. Cảm xúc lúc này ư,là thế nào nhỉ, là mông lung trước tương lai, là cảm thấy đang bước mà không biết sẽ bước về đâu, là ngập tràn tâm tư, không thể nói là buồn mà cũng chả thể nói là vui. Tại sao lại có những cảm xúc kì lạ này ư, nó chưa bao giờ thử lý giải, bởi Linh Hương ấy mang trong mình những cảm xúc kì quặc, có thể đứng trước lo sợ mà vui cười, có thể đau lòng trước những thứ suy nghĩ chợt đến. Đang đứng tần ngần ra như vậy thì chợt cánh cửa bật mở làm nó giật mình lùi lại, nó để ý thấy trước mặt là khuôn mặt một chàng thanh niên trẻ tuổi, nét mặt anh ta hiện lên sự ngạc nhiên, rồi ngay lập tức trở về trạng thái ban đầu, anh ta cất tiếng:

- Cô Linh Hương đấy à, sao cô không gõ cửa bước vào?

Thoáng chút ngỡ ngàng, nó bỗng băn khoăn không hiểu vì sao anh ta lại biết tên nó, không hiểu nó có nằm trong top những người nổi tiếng không mà có vinh dự đến thế, chưa kịp đáp lại thì anh chàng kia đã quay vào trong và nói:

- Giám đốc, người của Bình Thái đã tới ạ.

Nói rồi anh ta nhanh chóng ra bước ra ngoài. Nó theo nguyên tắc tiến vào trong, căn phòng ấy thật là sang trọng, nếu so với văn phòng giám đốc nó, thì có phần hơi hổ thẹn, thật tình nó vô cùng khâm phục cái nhà thiết kế nội thất cho căn phòng này, chỉ nhìn qua cũng đã khẳng định được tầm vóc của người sở hữu nó. Bắt đầu thôi ngó lung tung và tập trung trở lại công việc, nó đê ý rằng anh chàng Cao tổng kia từ lúc nó tiến vào gần như chưa hề ngửng mặt lên, cứ chăm chú nhìn cái gì trên mặt bàn. Cũng phải thôi, công việc của một giám đốc thì luôn bận rộn mà, nhưng mà có cần phải chọn ngay thời điểm nó đến để mà bận rộn như thế không, tính cả cô thư kí lẫn anh chàng lúc nãy thì đã có tận 2 người thông báo về sự có mặt của nó cho anh ta rồi, chả nhẽ anh ta còn định làm cao với nó. Cũng không định chơi kiểu vô duyên như đã từng làm với Kiến Phong, nó không muốn làm phá vỡ cái không khí mà anh ta tạo ra nên bèn tiếp tục nhìn ngắm căn phòng, thầm khẳng định sau này nhất định nó cũng phải sở hữu cho mình một căn phòng như vậy mới thấy thỏa mãn Không biết đấy có phải học đòi không nữa…

Nếu tính không sai thì nó đã đứng ở đây được ngót 15 phút rồi, sao anh ta vẫn không chịu ngẩng mặt lên tiếp nó vài câu nhỉ, đúng là khinh thường nhau quá đi mất. Rồi nó cũng tò mò tiến gần bàn anh ta, có lẽ Thiên Hựu quá tập trung nên khồng để ý nó đang bước tới, như đã khẳng định nó sẽ không dùng trò vô bổ đã dùng với Kiến Phong, nó đơn giản chỉ là tò mò, đồng thời mong rằng tên giám đốc ấy sẽ cảm nhận được tiếng bước chân mà ngẩng mặt lên, chứ không cứ đứng chờ hắn như vậy cũng không phải là cách hay. Nó đang ở rất gần cái bàn của Thiên Hựu, anh ta vẫn không có bất kì động thái nào chứng tỏ là để tâm tới sự có mặt của nó. Nó nhìn lên trên mặt bàn, không phải nó hoa mắt đấy chứ, rõ ràng làm gì có tí mực nào trên đó, anh ta đang đọc mật thư chắc. Như sợ rằng mắt nó quá kém, nó tiến gần hơn để kiểm chứng, không thể sai vào đâu được, anh ta đang nhìn vào tờ giấy trắng. Nó ngẩn mặt ra nghĩ ngợi, rồi nhìn kĩ coi có thật là anh chàng đó đang ngồi nhìn tờ giấy đó không. Nhìn quanh quẩn cái bàn ấy, chả có cái gì gần tầm mắt của anh ta hết, anh ta đang đợi cái gì. Nhìn quanh mọi thứ trên bàn xong nó quay lại quan tâm cái tờ giấy đó, nhưng khi vừa ngẩng mặt lên thì thấy ánh mắt Cao Thiên Hựu nhìn nó. Bất giác Linh Hương cảm thấy mình quá đỗi vô duyên, nhìn mặt anh ta mà ú ớ không nói được gì, theo bản năng bỗng ấp úng chỉ tay vào tờ giấy trên mặt bàn anh ta.

Thiên Hựu sau khi nhìn đến hướng của bàn tay nó thì lập tức thay đổi sắc mặt, mất hết vẻ tự tin ban đầu, nét mặt anh cũng hiện lên vẻ ngạc nhiên không kém Linh Hương là mấy, chả phải anh ta đang nhìn nó sao, vì sao lại có thái độ như là vừa mới nhìn vô đó như vậy. Nó và Thiên Hựu không nói với nhau câu gì, cứ để cho thời gian trôi đi. Trong lòng Linh HƯơng cũng thấy bứt rứt vì cứ phải đứng im nhìn thái độ cúa hắn, khuôn mặt cô lộ rõ vẻ bất lực. Bỗng nhiên chiếc điện thoại trên bàn reo, Thiên Hựu như vớ được chiếc phao cứu sinh cho mình, anh ngẩng mặt ra hiệu cho Linh Hương im lặng, vẻ mặt trở nên điềm tĩnh tự tin khó tả, cái động thái ấy không khỏi khiến người ngoài cảm giác đó là cuộc điện thoại quan trọng mà Thiên Hựu đang ngóng chờ. LInh Hương cũng giật mình vì thấy hắn như thế, càng kì lạ hơn là hắn bắt cô im lặng trong khi mà vốn dĩ những tiếng động quanh đây là do hắn kiểm soát từ nãy giờ, sao lại phải bắt cô im lặng khi mà từ lúc vào cô không hề cất tiếng cơ chứ, thằng cha này đúng là có vấn đề thật mà. Thiên Hựu đáp lời với người bên đầu dây kia một cách rất vui vẻ, khiến cho người bên đầu dây khi nghe máy không khỏi ngỡ ngàng. Cho tới khi gác máy, Minh mới lên tiếng:

- Giám đốc thật là kì lạ, tôi chỉ hỏi giám đốc là hôm nay giám đốc có hẹn với đối tác thôi mà sếp lại trả lời vui vẻ như vậy, mọi hôm đâu có thế.

Trở lại căn phòng của Cao tổng, anh gác máy và mỉm cười nói với Linh Hương:

- Xin lỗi đã để cô chờ lâu, lúc nãy do chờ cuộc điện thoại quan trọng của đối tác nên tôi mới phải thất lễ với cô!

Cuộc điện thoại ấy anh ta có nói quá lên không vậy, khi mà từ lúc nhấc máy nó chỉ nghe thấy anh ta nói đúng một câu:” tôi biết rồi”. Linh HƯơng chỉ thắc mắc đơn giản như vậy thôi nhưng nghĩ lại rằng cò thể cú điện thoại ấy là một cuộc thông báo kết quả nên cô cũng không suy nghĩ nữa, cô mỉm cười lịch sự đáp lại Cao tổng, nhưng trong lòng thì thầm chửi:” đồ mắc dịch vô duyên, có bao giờ boss của tôi để khách đứng đợi như thế này đâu, anh so với giám đốc tôi thì còn kém xa, có giống nhau thì chỉ là hai khuôn mặt giống quả bưởi thôi ” (tại sao Linh Hương cứ nghĩ đến đàn ông thì ai ai cũng là mặt bưởi thế nhỉ, hay là ý của cô là những khuôn mặt ấy chi nhìn vào là muốn ăn ngay không nhỉ J). Sực nhớ tới họa mà nó gây ra, nó nhanh chóng nói:

- Giám đốc Cao, xin lỗi anh vì hôm nay tôi tới trể, do nhà tôi có việc đột xuất nên tôi không nghe máy trong lúc ấy được, tý nữa là quên mất cuộc hẹn với giám đốc.

Ngay khi Linh HƯơng bịa ra lý do thì Thiên Hựu trong lòng đã tự nói: ”Là bận ngủ với đàn ông chứ gì, trông cô như vậy mà cũng dễ dãi thế sao”. Biểu hiện khuôn mặt của Thiên Hựu đã cho thấy có sự khinh thường nào đó, cô chợt nhớ ra mà lên tiếng tiếp tục:

- Cao tổng à, thật tình lúc giám đốc gọi, tôi lại tưởng người phụ nữ đòi nợ anh tôi mấy lần trước nên mới nói thế thôi ạ, xin giám đốc đừng hiểu lầm

Lại là nói dối, Thiên Hựu không hiểu đầu óc cô gái trước mắt mình linh hoạt tới cỡ nào mà có thể phịa ra nhiều chuyện hay như vậy, anh trai cô ta tên đầy đủ là Uyển Minh Khang, làm gì có chuyện còn có người anh trai tên Tuấn, vả lại anh trai cô ta là một luật sư, nhân cách tốt thì làm sao gắn vào mấy chuyện nợ nần. Cái cô gái này, đúng là hết lần này đến lần khác anh được chứng kiến tài nghệ biến không thành có của cô, nếu anh không điều tra trước thì có lẽ đã tin rồi, đúng là không thể nhìn vẻ ngoài mà đoán tính tình của một con người. “ Nếu cô ta ở trong thương trường vài năm nữa thì khả năng làm loạn lòng kẻ địch sẽ cao thủ lắm đây”- Thiên Hựu bỗng nghĩ. Nhưng dù sao thì anh cũng được biết cô gái này chưa từng có người yêu, nên cái tên Tuấn ấy chỉ là trong cơn mơ ngủ thấy có người làm phiền thì phát biểu liều thôi, anh cũng không để tâm nữa, tuy nhiên anh cũng muốn xem cô gái này có tài thuyết phục tới đâu, anh nói:

- Cô Linh Hương à, nếu gia đình cô bận việc thì cô có thể xin giám đốc của cô thay người khác. Công ty Tân Thụy chúng tôi là một công ty lớn, tôi có rất nhiều cuộc họp, không thể vì chờ quý công ty mà bỏ lỡ những dự án quan trọng khác.

Linh Hương bối rối, ngay từ đầu nó đâu có muốn vướng vào cái chuyện này chứ, kinh nghiệm chưa có, lại gặp phải một tên rắn mặt như Cao Thiên Hựu, đúng là cuộc đời chẳng bao giờ chịu theo ý mình, chung quy cũng vì bà chị Lan đó, hại nó ra nông nỗi này.

Thấy Linh Hương không nói gì, Thiên Hựu lại lên tiếng:

- Nếu cô không có gì để giải thích thì thôi, công ty chúng tôi có thành ý với công ty quý vị nhưng lại không nhận được sự tôn trọng, như vậy nếu hợp tác thì thật thiệt thòi cho Tân Thụy chúng tôi.

Nó hướng ánh mắt khó hiểu nhìn giám đốc Cao:

- Tôi dã giải thích với Cao tổng là gia đình tôi có việc bận rồi sao?

Mắt Thiên Hựu bỗng mở to hơn bình thường, để giải thích cho một lỗi lớn như vậy mà cô ta giải thích đơn giản như thời đi học vậy sao nhỉ, không hiểu Trần tổng đó đào tạo cô ta thế nào vậy.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Xin Lỗi Bởi Tôi Là Ác Quỷ Của Đời Em

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook