Trang Chủ
Truyện Teen
Xin Lỗi Bởi Tôi Là Ác Quỷ Của Đời Em
Chương 26

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Linh Hương, công việc dạo này có mệt mỏi lắm hay không mà sao trông cô như cái xác di động vậy hả?- Kiến Phong cảm thấy biểu hiện của LInh Hương dạo gần đây như đang tức giận chuyện gì, mặt lúc nào cũng cau có. Để cô ở bên cạnh mình anh thấy rất lo lắng, đi bàn chuyện làm ăn mà lúc nào cũng như thế này thì người ta tưởng Bình Thái là cái nhà mồ mất.

Linh Hương hằm hằm nhìn giám đốc như thể muốn nói người gây ra ức chế cho cô trung quy cũng là anh, nếu ngày ấy anh chấp nhận cái đơn xin nghỉ việc của cô thì có lẽ cô cũng chẳng nhục nhã như mấy hôm trước. Giám đốc nhìn Linh Hương, rồi thở dài:

- Thôi được rồi, đi uống café, có chuyện gì thì nói hết ra cho nó thoải mái.

Cô uể oải gật đầu. Kiến Phong cùng Linh Hương không muốn đi xa, vì dù sao cũng phải quay lại công ty nhanh chóng để giải quyết nhiều thứ, nên cô và anh cùng quyết định ngồi ở quán café gần công ty. Vừa vào quán café không lâu, Linh Hương đã thở vắn than dài, cô kêu ca với Kiến Phong rằng tạo sao những kẻ có tiền lại sống giả tạo như vậy, cô hiểu rằng những kẻ đó thường tự cho mình có quyền khinh bỉ những người kém hơn, nhưng lại không thể hiểu nổi tại sao họ thích gây sự với những người không có gì như cô. Cô nói với Kiến Phong trước đây cô từng mong ước mình có thể bước vào thế giới của người giàu, nhưng không phải để hòa nhập với họ, mà cô chỉ mong muốn mình và người thân có cuộc sống tốt hơn, con cái sau này sẽ không khổ như mình, có thể tự do lựa chọn những ước mơ thuần khiết mà không phải lo đến tiền bạc. Cô mong rằng một khi đã trở thành người có tiền, cô sẽ giúp đỡ những người kém may mắn trong cuộc sống. Vậy mà giờ đây chợt giật mình tự hỏi nếu có một ngày cô thực sự đạt được mong muốn, liệu rằng lúc ấy cô có thay đổi hay không, có ích kỉ hay không. Liệu rằng lúc ấy cô có còn nhớ tới ước mơ ngây thơ ngày nào là đem lại hạnh phúc cho những người bên cạnh hay không, hay là lúc ấy cô sẽ giống như những kẻ có tiền, dùng tiền để áp bức người dưới, càng lao vào kiếm tiền sẽ càng bị ma lực của đồng tiền hút lấy, và lúc ấy bản thân sẽ chỉ bo bo giữ cho mình mà thôi.

Kiến Phong lặng lẽ cho gắp đường bỏ vào tách café rồi khuấy đều, anh lặng im nghe cô nói. Anh cũng không ngờ cô gái hồn nhiêu và tính tình có phần nông nổi ngày nào tự dưng hôm nay lại có suy nghĩ như vậy. Anh cảm thấy cô đang phân vân rất nhiều thứ, cảm xúc của cô hỗn loạn như chính những lời cô đang tâm sự với anh, có lẽ sự rối bời ấy khiến cho tâm trạng cô như vậy. Anh rất muốn chỉ bảo cho cô như một người anh trai chỉ đường cho em gái nhưng vẫn chưa cắt lời cô vội, anh cứ để cho cô nói hết. Đến khi Linh Hương dừng nói chuyện, thở dài một cái rồi uống café như uống nước lã, Kiến Phong mới nói:

- Bản chất của kinh doanh chính là bóc lột. Cô muốn giàu có, nhất thiết phải bóc lột nhân công, giữ lấy một phần hay một nửa sức lao động của họ và có khi nhiều hơn thế để làm lợi cho mình. Dù ít hay nhiều ta vẫn đang lợi dụng họ mà thôi. Người đứng trên đỉnh cao chính là người vô tình và ích kỉ nhất. Linh Hương à, để làm một doanh nhân thành công, để có được địa vị trong xã hội, chẳng có ai là không phải đánh đổi. Thương trường này vốn dĩ rất khốc liệt, người này tìm cách loại bỏ người kia để đi lên, khi đã đứng trên bục mà người ta gọi là vinh quang, thì người mà mọi người gọi là kẻ chiến thắng ấy cũng đã giẫm đạp lên không biết bao nhiêu cuộc đời rồi. Nếu tiếp tục muốn đi trên con đường này, thì tốt nhất hãy gạt bỏ suy nghĩ mềm yếu của cô đi. Đợi đến khi cô thực sự thành công, thì hãy đi giúp đỡ người khác, cũng coi như chuộc lỗi vậy. Cô hãy nhớ, sau này dù có chuyện gì xảy ra cũng không được mềm lòng hoặc lung lay ý chí.

Linh Hương chăm chú nhìn Kiến Phong, mắt ngày càng mở to, rồi bật cười khanh khách:

- Em không ngờ giám đốc điềm đạm là thế lại có suy nghĩ tuyệt tình như vậy?

Kiến Phong nói:

- Nếu cảm thấy mình không thể dứt khoát được, thì đừng nên làm nghề này. Con đường mà cô chọn sẽ rất gian nan, sau này cũng có thể, chính người thân của cô sẽ thay đổi. Đồng tiền thay đổi con người nhiều thứ lắm.

- Giám đốc cụ non thế!- LInh Hương vui vẻ trêu đùa, lấy lại dáng vẻ thường ngày

Kiến Phong lắc đầu, con bé này đúng là mưa nắng thất thường, giờ lại trở về là một người chẳng chịu suy nghĩ gì cả đây mà. Tốt nhất là dừng lại bài học này thôi, giờ nói nữa cô ta cũng chẳng chịu nghe đâu. Linh Hương thì không chịu buông tha, đâu phải dễ mà được biết được con người của một giám đốc điềm đạm như vậy đâu, cô cứ vỗ vai Kiến Phong hỏi dồn:

- Giám đốc nói thật đi, có phải đã từng bị người thân phản bội rồi không? Hay là Mặc Lâm? Ha ha em tin chỉ có cậu ta mới dám chơi đểu giám đốc thôi.

- Đừng có đoán bừa nữa Linh Hương. Những gì tôi nói chỉ là một phần rất nhỏ thôi, nếu cô thực sự tò mò thì hãy đến tìm Cao Thiên Hựu mà hỏi. Tôi tin để đứng ở vị trí như ngày hôm nay, anh ta đã phải đánh đổi rất nhiều. Anh ta chắc chắn rất cô độc, không ai có thể hiểu anh ta cả. Người ngoài thì chỉ cảm thấy anh ta rất thủ đoạn và mưu mô, người bên cạnh thì chỉ cảm nhận được anh ta đang thay đổi và rời xa anh ta mà thôi. Chỉ anh ta mới biết bên trong mình có thay đổi hay không, chỉ anh ta mới rõ vì sao lại trở thành người như vậy.

Linh Hương nghe đến tên Thiên Lôi thì máu nóng đã dồn trong người, nhưng mà không có hắn ở đây để chửi nhau thì cô làm gì được, chẳng nhẽ chửi cho giám đốc nghe. Thế là cô xua tay:

- Thôi giám đốc, em không muốn nghe về hắn đâu, dù muốn lấy ví dụ cho em thì cũng đừng chọn hắn.

Kiến Phong đang định nói gì thì nghe tiếng ồn ào, Linh Hương và anh cùng mọi người trong quán cùng hướng mắt tới nơi phát ra tiếng ồn, và phát hiện ra, bàn ồn ào đó có sự xuất hiện của một người con gái không hề xa lạ Trần Thảo My, đứng bên năn nỉ ỉ ôi cô ta là một tên con trai trông dáng oặt ẹo như thằng nghiện, kiểu ăn mặc lịch lãm không phù hợp với thằng cha này khiến trông hắn chẳng khác nào thằng oắt học đòi làm người lớn. Có vẻ như đây không phải phong cách thường ngày của hắn. Nhìn đi nhìn lại Linh Hương vẫn không cảm thấy Thảo My và thằng cha đấy hợp nhau ở chỗ nào, thằng cha kia ngoài quần áo ra thì như anh Chí vậy, còn Thảo My thì tuy chỉ mặc bộ quấn áo công sở nhưng cũng toát lên vẻ kiêu sa, hai người này gần nhau thật là phản cảm.

Cậu ra chỗ khác đi, lát tôi phải vào công ty- Thảo My vẫn lạnh lùng nhìn thẳng vào mặt tên đàn ông không biết liêm sỉ trước mặt

Tên con trai kia cũng không ngại to tiếng, giọng ta đây kẻ cả rất đáng ghét:

- Anh sẽ gọi điện cho ông già xin cho em nghỉ ngày hôm nay. Đừng có từ chối anh nữa được không

Nghe đến đoạn này Linh Hương cũng ngờ ngợ rồi, thằng cha này chắc là quý tử của chủ tịch công ty cô đây mà. Trời ơi ban đầu nghe người trong công ty đồn rằng Thảo My thẳng thắn từ chối anh chàng công tử giàu có ấy, Linh Hương còn không tránh khỏi bĩu môi chê cô ta khờ dại. Ai đời một thằng đàn ông điều kiện tốt như vậy lại không thèm yêu. Bây giờ nhìn cái tên oắt con kia mới thấy nó chỉ đáng là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, có là C đô la cũng vứt đi nhé (cái tên mình viết tắt tí nhé =)))

- Cậu ăn nói cho cẩn thận, tôi hơn tuổi cậu đấy- Thảo My vẫn lạnh lùng đáp lời.

- Anh không biết, nhất định hôm nay em phải đi cùng anh!

Cậu ấm ấy nói rồi thô bạo kéo Thảo My đứng dậy, Thảo My lúc này mới bắt đầu phản ứng mạnh mẽ, giằng tay rồi quát:

- Cậu bỏ tay tôi ra, đây không phải là nơi cậu muốn cậu làm gì thì làm.

Cậu ấm kia chỉ chăm chăm lôi Thảo My ra ngoài, mặc kệ ánh mắt của những người xung quanh. Thậm chí trước ánh nhìn khó chịu và sự bàn tán của mọi người, cậu ta vẫn vểnh mặt lên trời như nói rằng cậu ta là con trời, muốn làm gì thì làm không ai cản được. Bỗng dưng thấy giám đốc đứng dậy, Linh Hương cũng chạy theo, biết đâu lấy lòng dược cậu ấm này thì sao.

Kiến Phong nhanh chóng níu một tay còn lại của Thảo My, đoạn nói với cậu oắt con kia:

- Bình thiếu gia, có gì thì từ từ nói. Ở nơi công cộng không nên thô bạo với phụ nữ như vậy- Kiến PHong trầm giọng nói

Cậu ấm kia khựng lại để nhìn xem kẻ can thiệp vào chuyện của mình là ai, rồi sau đó hình như nhận ra Kiến Phong, bèn khinh bỉ nói:

- Tưởng ai, thì ra chỉ là con chó trông nhà. Tôi có chuyện nói với Thảo My, không đến lượt anh trõ mồm vào.

Định trút giận thay cho giám đốc, nhưng nghĩ dù sao hắn cũng chưa làm gì quá đáng với mình, hắn lại là con trai chủ tịch nên Linh Hương nhẹ giọng:

- Tiểu thiếu gia à, anh và Thảo My có thể từ từ nói chuyện mà. Tôi là bạn của Thảo My, tôi biết cô ấy dịu dàng lắm, thể nào cũng đồng ý đi cùng thiếu gia thôi. Con gái ghét vũ lực lắm

Linh Hương nói ra từ bạn mà không biết ngượng mồm, khiến Thảo My cũng phải bất ngờ, cô lườm Linh Hương một hồi lâu.

- Con vịt bạch bạch này chui ở đâu ra, trên đời này còn có vịt lên bờ, vịt cạn à- Bình thiếu gia đó lạnh lùng nói

Linh Hương cứng họng luôn, thằng này ngu đến mức đã ngu còn tỏ ra nguy hiểm, không khéo lại còn chưa nhìn thấy con vịt bao giờ, chỉ biết phát biểu liều. Cô muốn chửi thằng oắt con này một trận nhưng lại dặn lòng nín lại.

- Thiếu gia, cậu không nên…

Kiến Phong chưa nói hết câu thì tất cả mọi người trong quán đều sững sờ. “vụt” một cái, tên Bình ấy nhanh chóng lấy một cốc nước lọc sẵn trên bàn hắt thẳng vào người Kiến Phong. Thảo My sững sờ, cô quay mặt nhìn người đàn ông kia, mặt anh ta vẫn không đổi sắc, hơi nhắm mắt lại, không có vẻ gì là tức giận, Thảo My vẫn không biết anh chàng đó sẽ phản ứng thế nào. Lập tức “vụt” cái nữa, mặt tên thiếu gia kia lem nhem, café dính đầy lên áo. Mọi người bây giờ mới chú ý, thì ra Linh Hương tay đang cầm tách café. Cô không thể nhịn được, đã sỉ nhục giám đốc với cô như vậy, lại còn dám hắt nước vào người giám đốc nữa chứ, cô là ai, đến Cao Thiên Hựu cô còn dám đụng vào thì cô sợ gì chứ, thủ đoạn của thằng oắt này có bằng đủ một góc của Cao Thiên Hựu hay không.

- Cô… cô… cô làm cái trò gì vậy?- tên Bình lên tiếng

Linh Hương giật mình, thôi chết cô rồi, lại máu anh hùng, anh hùng rơm mất toi. KHí thế của cô ban nãy bốc hơi hết, cô nhanh chóng giấu cái tách café đi (mặc dù mọi người đã nhìn thấy hết), rồi lại lấy giấy ăn lau lau cho tên Bình, miệng rối rít:

- Tiểu thiếu gia, anh không sao chứ, ôi trời sao lại có đứa nào làm hỏng phong cách của anh rồi- Linh Hương vừa lau áo vest cho Bình vừa xuýt xoa- áo ngoài màu đen nên không sợ người ta nhìn thấy, tiểu thiếu gia thông minh quá.

Cả quán café nhìn Linh Hương với ánh mắt như này

.

Thảo My nhìn Linh Hương với ánh mắt như này =.=

Còn Linh Hương thì ánh mắt thế này ^….^

Thình lình, Bình ủn mạnh Linh Hương ra, rồi đạp cô một cái khiến cô bắn ra xa. Hắn quát:

- Tránh xa tao ra đồ con lợn!

Hắn cứ thế tiến tới chỗ Linh Hương, Linh Hương lúc này tuy vẫn còn đau ê ẩm nhưng cũng tức mình đứng dậy lao về phía hắn. Bỗng dưng “bốp! bốp”, tên Bình lãnh trọn cú đấm của Kiến Phong, người thì gầy yếu chỉ ăn được đàn bà, nên khi bị Kiến Phong đấm, hắn nhanh chóng mất thăng bằng ngã ngửa xuống đất. ôm mặt gượng mãi không dậy nổi.

- Tôi ghét dùng bạo lực, đàn ông mà đánh phụ nữ thì đúng là quá hèn- Kiến Phong nói

Linh Hương dù thấy hắn bị đánh như vậy cũng chưa hả dạ, cô lao đến định đạp cho hắn vài cái nhưng bị Kiến Phong chặn lại, Linh Hương vừa vung chân tay loạn xạ vừa gào lên:

- Cậu nghĩ câu là cái gì mà dám chửi tôi là lợn là vịt. Cậu đã nhìn thấy lợn với vịt bao giờ chưa. Cái loại đần đến mức chỉ biết vịt sống dưới nước như cậu thì làm gì cho đời. Lợn được người ta nuôi còn có giá trị để sử dụng, còn cái loại cậu nuôi chỉ để phá hoại. Cậu thấy tự hào vì mình danh giá à, nói cho cậu biết, chủ tịch nuôi cậu chỉ làm kẻ duy trì nòi giống mà thôi, để có người sau này giữ đống tài sản của ông ta. Thế nhưng cái loại cậu mà để phối giống thì đời gia đình cậu nát lắm rồi, con cháu nhà cậu về sau rồi cũng dặt dẹo cả lũ chứ được cái gì. Đã ít học còn vênh váo.…Giám đốc bỏ em ra.. em phải đạp cho thằng mất dạy này mất phát..bỏ em ra

Kiến Phong để Linh Hương chửi chán chê đã, rồi mới nhỏ giọng nói:

- Linh Hương, đủ rồi đấy. Cô còn làm tới thì công việc này cũng không giữ nổi đâu.

Linh Hương lúc này mới nhận ra mình quá đà mất rồi, nhưng cũng không thể xin lỗi hắn được, dù sao thì hắn cũng có lỗi với cô và giám đốc. Linh Hương mạnh mồm:

- Cái loại như cậu chung quy cũng không đáng để tôi nói nhiều

Tên Bình cảm thấy vô cùng mất mặt, lần đầu tiên trong đời hắn bị hạ nhục như thế, cảm giác nhục nhã bủa vây, nhưng hắn không thể trả thù lại khi có một mình như vậy, đành chạy nhanh ra ngoài, trước khi đi không quên dọa dầm:

- Tất cả chúng mày, đợi đấy!

Hắn đi rồi, không khí thoải mái hơn hẳn, Thảo My lúc này mới từ từ quay sang hỏi Linh Hương:

- LInh Hương, cô không sao chứ!

Nhìn ánh mắt quan tân của cô ta, Linh Hương cũng không khỏi ngỡ ngàng, cô không ngờ cô gái mà cô cho là lạnh lùng khó ưa lại có thể khiến cô bỗng dưng cảm thấy ấm áp, cô cười cười:

- Không sao, không sao…- Linh Hương chợt à lên- mà sao cô biết tên tôi

Thảo My cười, lần đầu tiên Linh Hương thấy cô ta cười, nụ cười quả thật rất đẹp, khiến ngay cả cô cũng đứng hình vài giây:

- TÔi biết tên cô từ lâu rồi, làm cùng công ty mà- Thảo My quay sang Kiến Phong- giám đốc, anh ổn chứ

Kiến Phong hình như vẫn còn đang ngây ngấy trước nụ cười ấy hay sao, anh vẫn chưa trả lời, mãi khi Linh Hương huých cái vào người, anh mới nói:

- Tôi… ổn!

Linh Hương tặc lưỡi, quả thật không nên đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài. Ban đầu cô nhìn thấy Thảo My thì cứ một mực cho rằng cô ấy là một người khó gần và lạnh lùng, bây giờ nhìn thấy biểu hiện quan tâm ấy mới thấy cô ấy thực sự rất gần gũi. Cô ấy vốn dĩ lạnh lùng ít nói là bởi vì không tìm thấy người hợp mình mà thôi. Dù rằng sau đó Thảo My vẫn cách nói chuyện ít biểu cảm như ban đầu nhưng Linh Hương đã không còn cảm thấy khó gần như trước nữa, mà ngược lại còn cho rằng Thảo My có phần rất thắng thắn, tình tình cũng gần giống với đám bạn của Linh Hương.

Hôm nay giám đốc nói có chuyện cần bàn nên cô lại phải ở lại công ty, đến khi mọi người về hết, trời cũng tối muộn giám đốc mới thả cho về. Chậc, giờ này thì làm gì còn xe buýt, lại phải bắt taxi về đây mà. Đang than thở thì Linh Hương thấy Thảo My lướt xe qua rôi dừng lại, ngoái đầu nói với cô:

- Linh Hương, giờ cô về nhà chứ!

Linh Hương vui vẻ:

- Ừ,muộn quá không còn xe buýt nữa, tôi định đi taxi!

- Tôi đèo cô về- Thảo My nhanh chóng nói

- Thôi khỏi, cô đâu có biết nhà tôi, làm phiền cô như vậy tôi thấy áy náy lắm- Linh Hương nhanh chóng từ chôi

- Không sao, cô lên xe đi- Thảo My quả quyết

Linh Hương cảm thấy không thể từ chối, với lại cũng đỡ một khoản tiền. Trên đường đi về, trò chuyện một hồi mới rõ, thì ra Thảo My sợ tên Bình ấy sẽ tìm cách trả thù Linh Hương, cô ấy lo cho Linh Hương nên mới muốn đưa Linh Hương về tận nhà. Linh Hương nghe thế chỉ cười xòa, không ngờ cô ấy lo cho mình như vậy. Linh Hương cũng vui vẻ nói rằng bản thân sẽ tự lo được, nhưng Thảo My một mực khẳng định rằng, tuy mới biết tên Bình đó không lâu, nhưng cô rõ hắn là loại người như thế nào. Bản tính hắn vốn háo thắng và cao ngạo, hắn không chấp nhận để cho người khác sỉ nhục mình như vậy đâu, hắn nhất định tìm cách trả thù. Thảo My còn khẳng định, cậu ta sẽ tìm Linh Hương trước, bởi dù sao Kiến PHong cũng là người được chủ tịch yêu quý. Linh Hương nghe Thảo My cũng giật mình lo sợ, tên oắt con như hắn chắc chắn sẽ trả thù kiểu cho người đánh cô gì gì đó, thế này đúng là khổ thật.

Đi được một đoạn, bỗng dưng Linh Hương để ý có một chiếc xe ô tô khác phóng lên trước, cũng chẳng nói làm gì nếu chiếc xe ấy phóng lên rồi biến mất, nhưng thực chất chiếc xe ấy cứ ở trước kìm xe cô và Thảo My. Thế rồi sau đó lại có một cái xe khác bên phải dồn xe vào góc. Thảo My hình như cũng cảm thấy không ổn, bèn bảo cô:

- Linh Hương, cô có cảm thấy hai chiếc xe này rất có vấn đề không?

Không vấn đề gì mới lạ, Linh Hương cũng để ý đấy chứ, hai xe này lại giống nhau ý đúc, chắc chắn có chuyện gì rồi đây. Thế nhưng cô không biết nói gì, chỉ gật đầu rồi ngồi im, bỗng dưng lo lo. Thảo My bắt dầu đi chậm lại để thoát khỏi thế kìm hãm này, nhưng hai cái xe vẫn tiếp tục không buông tha, và từ đâu xuất hiện một cái xe ngay đằng sau làm Thảo My không thể tụt lại phía sau được. Linh Hương lúc này nhanh chóng lấy điện thoại ra gọi cho Kiến Phong. Dù sao thì cô cũng phải báo cho anh biết để nhờ cứu viện, trong hoàn cảnh này ít ra cũng phải có người biết rằng cô và Thảo My sắp gặp chuyện chứ.

“A lô. Có chuyện gì vậy Linh Hương”

- Giám đốc, em với Thảo My đang bị ép xe, có lẽ là…

“KÉTTTTTTTTT”. Linh Hương chưa kịp nói hết câu thì Tharp My phanh gấp, điện thoại nhanh chóng rơi xuống. Thì ra chiếc xe đi đầu đã dừng lại. Cô và Thảo My còn đang bất ngờ thì người trên ba cái xe kia nhanh chóng đi xuống, đập cửa inh ỏi. Rồi sau đó cửa xe nhanh chóng bị mở, đám người ấy bèn lôi Linh Hương và Thảo My lên một xe khác. Cô và Thảo My có la hết, nhưng lúc này chẳng có ai cả, và hai người nhanh chóng bị đưa lên xe.

Kiến Phong rất lo lắng, gọi mãi mà Linh Hương không lên tiếng, đầu dây bên kia lại nghe tiếng ồn ào, rồi sau đó tiếng Linh Hương la hét. Chẳng nhẽ hai người đã xảy ra chuyện gì. Anh vẫn không tắt điện thoại mà ngồi nghe động tĩnh. Lát sau, âm thanh vãn rồi, anh mới nghe thấy tiếng: “điện thoại của hai con kia thì phải” rồi sau đó không còn nghe tiếng gì nữa.

Anh nghĩ ngay đến chuyện sáng nay. Phải chăng người gây ra chuyện này là Bình. Kiến Phong biết là nếu bây giờ đến gặp Bình thì cậu ta cũng không nhận đâu, nên nhanh chóng tự mình nghĩ ra cách. Rồi anh nghĩ đến Thiên Hựu, và nhanh chóng gọi cho Thiên Hựu, anh linh cảm anh ta nhất định giúp anh.

- A lô, Cao tổng, thật ngại quá khi tối rồi vẫn làm phiền anh

“ chuyện gì vậy Trần tổng”

- Linh Hương, cô ta bị con trai chủ tịch công ty tôi bắt đi rồi, tôi muốn anh giúp tôi

Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu khiến Kiến Phong không thể chờ được, đành giục:

- Cao tổng, anh giúp tôi chứ

“Tại sao Linh Hương bị bắt”

- Tôi nói với anh sau được không, giờ tôi tới gặp anh, anh đang ở nhà phải không?

“Ừ, anh đến nhà tôi luôn đi”

- Lập tức cho người tìm xem con trai chủ tịch Bình Thái ở đâu. 15’ phút nữa phải cho tôi đáp án

Minh giật mình vì cuộc gọi đêm của giám đốc. Giám đốc lúc nào cũng nguyên tắc, anh biết, nhưng chưa bao giờ Minh cảm thấy giám đốc gấp như bây giờ, trước đây khi bảo anh đi làm chuyên gì, giám đốc chưa bao giờ đốc thúc MInh cũng tự bảo mình phải nhanh chóng. NGay cả lần điều tra về Thùy vân, anh cũng không thấy giọng giám đốc ngắt quãng dồn dập như bây giờ.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Xin Lỗi Bởi Tôi Là Ác Quỷ Của Đời Em

BÌNH LUẬN FACEBOOK