Trang Chủ
Truyện Teen
Xin Lỗi Bởi Tôi Là Ác Quỷ Của Đời Em
Chương 14

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
-Ô sin này, chị định đi đâu vậy, không dọn dẹp nhà cửa à?

Nó không thèm nhìn thằng nhóc, bước ra cửa:

-Nhóc được nghỉ như vậy thì tự dọn dẹp đi, chị còn phải đi làm!

Nó được bà Lan nhắc nhở rằng giám đốc nó trước khi công tác vẫn còn nhớ tới bản hợp đồng với Tân Thụy, giám đốc bảo hôm nay nó cần tới Tân Thụy để nói tiếp chuyện hợp đồng. Gặp lại cái tên vong ơn bội nghĩa nó cũng không muốn chút nào, nhưng công việc vẫn là công việc, mà có khi không có bản hợp đồng này thì nó sớm ở nhà cùng mẹ rồi ý chứ. Thế là lại vội vàng tới Tân Thụy, trước khi đi thằng nhóc kia vẫn kịp nhắc nó buổi trưa phải có mặt ở đây để nấu cơm cho cu cậu.

-Cô à, tôi là người của công ty Bình Thái, tôi muốn…

-Xin lỗi cô, giám đốc của chúng tôi không có ở công ty, hẹn cô khi khác vậy.

Gì vậy, nó chưa kịp nói gì thì cái bà chị xinh đẹp này đã cướp lời rồi à. Đến sớm như vậy, chả có nhẽ Cao Thiên Hựu vẫn chưa tới. Nó thất vọng quay bước, vừa chuẩn bị ra cửa thì gặp ngay người quen. Ai chứ cái cô tiểu thư đỏng đảnh này nó không quên được, cô ta chính là Huỳnh Thư, cái cô ả đã làm hỏng điện thoại giám đốc nó. Nó cười thầm, cô ta cũng tới tìm Cao Thiên Hựu, tiếc thay hắn ta lại không ở công ty. Nó ngoảnh lại những mong có thể nhìn thấy khuôn mặt thất vọng của cô ta, ai dè thấy cô nhân viên rất niềm nở mời Huỳnh Thư đi vào. Trong lòng nó tràn lên nỗi uất hận, sao lại có sự phân biệt như vậy nhỉ. Các người đúng là coi thường Uyển Linh Hương này, nó lập tức đi theo cô Huỳnh Thư đó, trên phương diện công việc nó không thể được gặp Cao Thiên Hựu thì thôi, nó quyết định trở thành thợ săn ảnh, đề tài tình yêu của các cặp đôi trong giới thượng lưu luôn rất được quan tâm, dù sao thì Nhi cũng là nhà báo, nó cũng muốn góp cho bạn một vài mẩu tin. Nhưng khi gần đến phòng Cao Thiên Hựu thì nó nhận ra, chỗ ấy vẫn có một cô thư kí. Nó còn đang không biết làm thế nào thì bộp một cái, một bàn tay vỗ lên vai nó làm nó hoảng hốt, chưa kịp giải thích thì đã có tiếng:

-Ô sin, không phải chị nói đi làm sao, rảnh rỗi đi theo cô tiểu thư xinh đẹp kia thì mau về nhà dọn dẹp cho tôi đi.

Nó quay ra, nhận ra cậu nhóc thì khuôn mặt lộ vẻ khó hiểu:

-Không phải cậu theo dõi tôi chứ?

-Chị nghĩ mình là minh tinh à mà khiến tôi đi theo, tôi đi làm

Nó thắc mắc:

-Chẳng phải cậu nói được nghỉ học sao. Ơ, mà cậu thì có thể làm được gì, nếu tới đây quét dọn thì thật là phí phạm, thà rằng cứ để ông anh nhiều tiền của cậu nuôi còn hơn.

Thằng nhóc không ngại ngùng cốc vào đầu nó:

-Chị bị mơ à, tôi là người thiết kế nội thất đấy, đừng có nghĩ tôi hạ đẳng như chị

Nó chống chế:

-Dù sao thì cậu cũng chưa ra trường, vẫn chỉ là danh sách dự bị thôi, công ty Tân Thụy lớn như vậy, làm sao có thể nhận cậu được chứ.

Thằng nhóc hình như hơi phật lòng:

-Tôi đã tốt nghiệp đại học ở nước ngoài rồi, chẳng qua mới về thì muốn học thử xem trong nước đào tạo như thế nào thôi.

Nó suýt ngã ngửa, nếu tốt nghiệp đại học rồi thì bây giờ cậu ta cũng phải bằng tuổi nó, nhưng mà sao trông trẻ như vậy chứ. Nó nghi hoặc:

-Cậu 22 tuổi à?

-Hahahaha. Ai nhìn thấy tôi cũng nói tôi chỉ như học sinh đại học thôi đấy. Thế mà tôi cứ nghĩ tuổi tác chẳng tha ai, hóa ra vẫn chừa tôi ra. À mà quên không hỏi chị, chị tên gì, đã chồng con gì chưa?

Nó đỏ mặt, bỗng trở nên ấp úng lạ thường, thì ra là bạn cùng trang lứa. Biết được cậu nhóc này bằng tuổi, lại giỏi giang như vậy, nó thấy hơi hổ thẹn:

-Bạn à, không cần gọi mình là chị đâu, chúng ta bằng tuổi nhau thôi.

Cái tên kia nghe xong thì trố mắt ra nhìn nó, rồi cứ đi vòng quanh xem xét làm nó ngại chết đi được, hắn ta không biết nó bị dị ứng với đàn ông hay sao chứ, quay người đang định chạy đi thì tên con trai mà nó ngỡ là kém tuổi ấy kéo tay nó lại:

-Mấy năm không về nước, vậy mà Việt Nam mình gái già đi thấy rõ.

Nỡ lòng nào lại có người vùi dập nó thế, ngoài ông anh quý hóa của nó ra thì chỉ có tên này chê nó già thôi. Tự nhủ mình là người cao thượng, nó tảng lờ câu nói của tên kia, bèn định cất bước đi về.

-Chị không phải là muốn vào phòng của tổng giám đốc sao?

Tên ấy lại còn cố ý nhấn mạnh từ “Chị” nữa cơ đấy. Hắn nói tiếp:

-Tôi có cách giúp chị, nhưng nhớ là trưa nay tôi muốn ăn bún riêu cua nhé!

Nó kéo tay hắn lại, lí trí vẫn còn tỉnh táo, bèn bảo: “Cho tôi mượn cái điện thoại”.Hắn nhìn nó rồi từ từ rút điện thoại ra và tiến về phía cô thư kí. Hai người trò chuyện với nhau cái gì mà cô thư kí ấy cứ cười tít mắt, lại thỉnh thoảng mặt đỏ ửng lên. Nó chửi thầm trong bụng, hắn ta với tên Cao Thiên Hựu đúng là cá mè một lứa mà, sau này tránh hắn ra được bao nhiêu thì càng tốt.

Cô thư kí ấy bèn cùng hắn đi ra ngoài, họ đi rồi nó mới mừng thầm, bèn tiến về phòng Cao tổng, thật may là cánh cửa chưa đóng hẳn, vẫn còn một khe hở nhỏ, nó ghé mắt chờ thời cơ để hé cánh cửa to ra một chút.

-Thiên Hựu, hôm nay công việc anh có nhiều lắm không, chúng mình đi thư giãn ở một vài nơi chứ

Nó nhìn qua cánh cửa ấy thì thấy cô nàng tiểu thư đang ngồi trên đùi Cao Thiên Hựu, tay thì vòng qua cổ hắn trông rất gợi tình. Nếu không kể tính xấu của cô ta thì chẳng phải dáng người cô ta rất đẹp hay sao chứ. Haizz. Cao Thiên Hựu vuốt ve cô ả:

-Đương nhiên là có thể chiều người đẹp rồi, hôm nay anh đã hủy tất cả cuộc hẹn để gặp em cơ mà.

Thế giới hiện tại này đúng là hoàng tử thì hiếm mà sở khanh thì nhiều. Nó nhận ra những kẻ đẹp trai tài giỏi lại có tiền chính là những tên sở khanh cấp độ cao. Trong đầu nó lúc này lại nảy ra một ý nghĩ, trong văn phòng, Cao tổng và một thiếu nữ chân dài ôm ấp nhau liệu có trở thành đề tài nóng hổi không nhỉ. Nếu có thể liều mình mà chụp được một bức ảnh để đời thì thể nào tương lai của nó cũng rộng mở, tên Cao Thiên Hựu này luôn không muốn công khai quan hệ nam nữ của mình với công chúng, việc này mà tiết lộ ra thì bài báo của Nhi sẽ ăn khách lắm đây. Vì bạn bè, nó hít một hơi rồi…1…2…3, may mắn họ đang không để ý, cửa mở ra một chút cũng không có tiếng, nó bèn rút nhanh điện thoại ra chụp, cũng may là nó đã nhanh trí mượn cái điện thoại của tên kia, bởi điện thoại của nó không thể tác nghiệp ở khoảng cách xa như vậy được. “Tách! Tách”. Khổ nỗi cái điện thoại của tên kia hình như chưa tắt tiếng. Chụp được hai cái thì Thiên Hựu đã đẩy Huỳnh Thư ra, gọi to: “Ai?”. Nó hoảng hốt rút điện thoại về, chạy thật nhanh ra khỏi nơi quỷ quái này, nếu không phải vì tên Thiên Hựu chơi xỏ nó lần trước thì nó đã chẳng chơi xấu như vậy.

Thiên Hựu tiến nhanh ra phía cửa và kịp trông thấy một cô gái mặc áo trắng, buộc tóc đang dần mất hút.

-Anh! Có phải họ là cánh nhà báo?

Thiên Hựu cười, giọng ngạo mạn:

-Cô ta có phải là nhà báo hay không cũng không quan trọng, có lẽ cô ta không phải là người của Tân Thụy. Nếu cô ta thực sự có tài thì phải xem cô ta làm cách nào mang bức ảnh đó ra ngoài.

Thiên Hựu cầm điện thoại lên:

-Bảo vệ, cửa ra vào của công ty phải thật chú ý, không cho bất cứ cô gái nào áo trắng ra ngoài, đặc biệt là người buộc tóc. Kiểm soát tất cả thang máy, nếu bắt gặp cô gái nào như tôi nói cũng giữ cô ta lại

Trở lại với Linh Hương, nó chạy thục mạng tới mức quên rằng có thang máy, chỉ biết lao xuống cầu thang y như phim hành động. Dù sao thì nó cũng kịp nhận ra mình ngốc như thế nào khi đã xuống bởi hai cái cầu thang, thế là nghĩ thế nào lại tiến về phía thang máy. Đang đi thì có người kéo vào trong phòng vệ sinh, cảm giác tim đập mạnh lại còn cảm thấy đó là đàn ông, sợ chết khiếp khi nghĩ đến tên sở khanh trong công sở. Lúc quay ra nhìn thấy người đàn ông trước mặt, nó mới thở phào nhẹ nhõm, ủn mạnh cái tên này ra:

-Cậu làm cái gì mà cứ làm tôi sợ chết khiếp như vậy?

-Tôi mới phải hỏi cô làm gì, cô có biết công ty huy động bảo vệ tìm một người con gái mặc áo trắng với buộc tóc không. Nghe tới đây tôi nghĩ ngay là cô.

Nó nghe đến đây thì hơi hoảng, đã chạy nhanh như vậy mà vẫn bị tên Thiên HỰu đó nhìn thấy:

-Tôi, tôi chỉ tiện tay chụp vài bức ảnh của Cao Thiên Hựu để trả thù thôi, chạy nhanh như vậy mà vẫn bị hắn nhìn thấy.

Hắn nhìn Linh Hương, thở dài:

-Cô bao nhiêu tuổi mà thông minh dữ vậy, Cao tổng của Tân Thụy mà để đứa tiểu tốt như cô chơi lại sao?

Nó thộn mặt, thật ra nó cũng là đứa biết điều, chỉ là thỉnh thoảng dây thần kinh cảm xúc đẩy lên cao quá khiến cho lý trí của nó chưa kịp định hình mà thôi.

-Hay, hay là…tôi ra ngoài đem trả cho hắn cái bức ảnh này, xin lỗi hắn vài câu, dù sao thì tôi với hắn cũng gọi là có chút quen biết

-Cô quen biết được với anh ta bao nhiêu, tôi đã tìm hiểu anh ta trước khi vào công ty rồi, quen biết kiểu như cô mà cũng đòi hắn tha cho á, cô nguy hiểm cũng nguy hiểm vừa vừa thôi.

Nó biết là hắn đang chơi khăm nó, nhưng mà trong hoàn cảnh này nó không có quyền cãi lại, dù sao thì cũng phải nhờ vả hắn. Nó nhẹ giọng:

-Bạn à, vậy tôi phải làm thế nào, giúp tôi được không. Nếu hôm nay tôi phải lên đồn cảnh sát thì lấy ai nấu bún riêu cho bạn.

Nó đang định nói tiếp thì tên bằng tuổi suỵt một tiếng, cả hai bây giờ mới lắng nghe tiếng động trong phòng vệ sinh. Mẹ ơi, rõ ràng là bên trong có đôi nam nữ nào đây mà. Tên bằng tuổi kéo nó lại gần cửa phòng vệ sinh đang đóng chặt ấy, và thấy ngay một đống áo lộn xộn đang vắt vẻo trên cao. Hắn ta nhanh nhẹn lôi cái áo nữ xuống, nó thì thầm cảm ơn trời phù hộ, may mắn đúng là mỉm cười với nó rồi. Tên bằng tuổi lại lôi nó đi, nó thắc mắc:

-Anh không định cho tôi thay áo rồi tặng luôn cho cô gái kia cái áo trắng này à, tí nữa cô ta biết ra ngoài thế nào?

Hắn không trả lời, lôi nó đến phòng vệ sinh tầng khác rồi nói:

-Cô thay ở đây đi, sau đó đợi tôi một lát!

Nó tiến vào trong thay cái áo đỏ này, màu đỏ không hợp với nó, lại thấy cái áo này khiến nó già thêm mấy tuổi, phong cách này thật chẳng giống ai.

Đúng lúc đang suy nghĩ thì tên bằng tuổi lại tiến vào, trên tay còn cầm một cái kéo.

-Nè, nè, anh định làm gì vậy?

-Cô nghĩ chỉ thay mỗi cái áo là xong à, dù sao thì cũng phải cắt ngắn tóc đi chứ.

Nó nhìn hắn, mắt ngân ngấn:

-Không làm không được sao, tôi đã nuôi nó bao nhiêu năm, nhìn cũng quen mắt rồi. Với lại, nếu anh cắt lởm chởm thì làm sao mà qua mắt được người khác.

Hắn ta cười:

-Yên tâm, tôi nhìn thợ cắt tóc nhiều rồi, chỉ là chưa có dịp thực hành mà thôi.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Xin Lỗi Bởi Tôi Là Ác Quỷ Của Đời Em

BÌNH LUẬN FACEBOOK