Trang Chủ
Truyện Teen
Xin Lỗi Bởi Tôi Là Ác Quỷ Của Đời Em
Chương 13

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
-Làm cái gì không làm lại đi làm cái chuyện mất mặt này, có phải thấy ngày bé anh không cho m chơi nên giờ ghen tỵ tới mức rủ rê trẻ con chơi trò này?- Một giọng đàn ông lên tiếng

-Em mệt lắm rồi anh đừng hỏi có được không, cứ coi như em xui xẻo đi- Linh HƯơng uể oải đáp

Nếu không phải tên Cao Thiên Hựu kia vong ơn bội nghĩa thì bây giờ nó chả phải ngồi sau xe anh trai của nó mà nghe ca thán như vậy. Nó cứu hắn một mạng, à nhưng nghĩ lại cũng hơi quá, chắc cũng chỉ cứu hắn nửa mạng thôi, vậy mà đến giúp nó hắn cũng không làm, ngoảnh mặt làm ngơ mới kinh. Từ khi nó được nhận cái chân trợ lý mà mọi người cho là béo bở với một đứa mới ra trường như nó, nó chả nhận được lợi lộc gì, chỉ thấy tiền cứ không cánh bay đi mất. Bất chợt Minh Khang lên tiếng:

-Thế m định thế nào, 2 triệu của anh đã rơi vào túi công an rồi, tháng này anh không đưa tiền cho mẹ thì thể nào cũng bị chửi.

-Tuyệt đối anh đừng nói cho mẹ, mẹ mà biết em như vậy thì em quả thật không sống nổi- Linh Hương nhanh chóng đáp lời, thầm nhủ nếu không phải có cái điểm yếu sợ mẹ như sợ cọp thì giờ nó đã thành hình mẫu lý tưởng trong mắt cánh đàn ông rồi, chỉ vì có ma ma mà nó cứ sợ nọ sợ kia, tới giờ thành một đứa dở dở ương ương, chán thôi rồi.

-Em nhất định sẽ gom tiền trả anh trong một tuần, anh chỉ cần khất mẹ một tuần thôi, xin anh đấy mà đừng nói với mẹ nhé anh Khang…- Linh Hương lại tiếp tục

Khang thở dài:

-Thôi được nếu 1 tuần mà m không trả anh thì lúc ấy đừng trách anh ác đấy.

8.07 a.m tại Bình Thái

- Linh Hương ơi, sao trông em uể oải như vậy?- Lan ân cần hỏi

Linh Hương cười chán nản, ngày nào bà cũng trưng cái bộ mặt chân thành ấy dành cho nó mà cũng không biết chán hay sao. Nó ngàn lần khâm phục bà, năng khiếu diễn xuất tốt thế mà không làm diễn viên. Với khuôn mặt đẹp như của bà chị thì bà ấy có thể trở thành minh tinh, lúc ấy có lẽ nó còn thần tượng bà ấy mất. Bộ mặt của nó giờ lại càng thảm hại hơn:

-Chị ơi tháng này em chết mất, chị có biết chỗ nào coi bói hay không chỉ cho em với, em muốn xem năm nay có phải năm hạn của mình không.

Lan xuýt xoa:

-Em gặp vấn đề gì mà nghiêm trọng như vậy, nếu chị giúp được chị nhất định sẽ giúp.

Nó lại rầu rĩ:

-Em nợ một số tiền mà đối với em là khá lớn chị ạ, chị biết đấy, em sẽ làm không công mấy tháng, kiếm đâu ra tiền trả nợ.

Nói rồi mắt nó sáng bừng lên, nó nắm chặt tay Lan, thiết tha:

-Chị Lan ơi em biết chị làm thư kí, lương tháng cũng được nhiều, chị giúp em được không, đợi mấy tháng sau em sẽ trả chị.

Nó thấy khuôn mặt bà Lan nhanh chóng chuyển sang trắng, nhưng có lẽ bà ấy là một diễn viên nghiệp dư đã qua nhiều năm tu luyện, nên khuôn mặt lập tức trở về bình thường, Lan dịu dàng:

-Chị cũng rất muốn giúp em Linh Hương à, nhưng mà chị lực bất tòng tâm, chị vẫn phải đi thuê nhà đấy chứ, chưa hết tháng mà bà chủ nhà đã suốt ngày giục, tiền lương của chị cùng lắm đủ lo cho chị, chị…chị…chị… xin lỗi vì không giúp gì cho em được.

Nó cười thầm, nhưng bên ngoài thì hiển nhiên vẫn là khuôn mặt buồn rầu:

-Vâng, em hiểu, nhưng mà chị chia sẻ với em như thế là tốt lắm rồi, đâu dễ có người ngồi nghe em tâm sự.

Nói rồi nó cất bước tiến về phía phòng giám đốc, không ngờ Lan cao tay chẳng lộ ra tí thái độ nào để nó bắt bẻ cả. Nó mệt mỏi chẳng buồn gõ cửa, biết rằng thể nào cũng nghe giám đốc ca một bài, nhưng bây giờ nó tâm trạng đâu mà lo những cái ấy nữa. Thấy giám đốc không bận rộn như mọi khi, Kiến Phong đang khá là thư giãn, mắt nhắm lại, hơi ngả lưng về phía sau, hình ảnh này khiến nó bất chợt so sánh với Cao Thiên Hựu, nó chợt liên tưởng đến hình ảnh Thiên Hựu hơi đung đưa chiếc ghế theo điệu nhạc. Nếu bảo chọn một người làm chàng hoàng tử trong mơ, thì hiển nhiên là Cao Thiên Hựu, nhưng nếu đem lại cảm giác yên bình hạnh phúc thực sự, thì giám đốc nó chắc chắn hơn hẳn cái tên thích vờn hoa bắt bướm kia. Chẳng phải nó khoe khoang, nếu ai là nó bây giờ cũng phải chết đứng vì vẻ đẹp ấy, tuy Kiến Phong chẳng phải là một đại mỹ nam, không khuynh quốc khuynh thành nhưng thần thái thì chính là những đặc điểm nổi bật để phân biệt đàn ông với phụ nữ. Đương nhiên không phải ý nói những người đàn ông còn lại thuộc dạng nửa nọ nửa kia, mà chỉ là cảm thấy anh chính là hình mẫu chân thực nhất của một người đàn ông lý tưởng, một người tuyệt vời đáng để phụ nữ dành tình cảm.

Kiến Phong từ từ mở mắt thì đã thấy Linh Hương đang nhìn mình, nhưng sau đó anh lại cảm thấy không đúng, ánh mắt cô nhìn anh giống nhìn mà lại khồng, Anh là một vật thể sống sinh động nhất quanh căn phòng này, khi mọi thứ tĩnh lặng, chỉ một chuyển động nhỏ cũng sẽ khiến người ta chú tâm, nhưng nếu cô đang nhìn anh thì sao lại không biết anh đã mở mắt, đã ngước nhìn cô. Anh bật cười, lần đầu tiên gặp anh cũng đâu khiến cô đờ đẫn như thế, mọi lần đều là do anh chủ động nhìn cô, tất nhiên là vì cô hay gây lỗi lầm nên anh phải nhìn cho tới khi cô biết lỗi, lần này thì cô cứ chết đứng nhìn anh, không hiểu cô đang nghĩ cái gì.

Tiếng cười của Kiến Phong làm Linh Hương chợt tỉnh, nó rất hay để tư tưởng bay bổng như vậy, điều này khiến nó cảm thấy phiền hà vì nó không thể tập trung vào việc gì được, nhưng lại không hề muốn thay đổi bởi đôi khi buồn chán nó thường thả mình vào những dòng cảm xúc ấy, để cảm thấy không buồn chán nữa. Trở lại cái nụ cười mà giám đốc làm nó giật mình, nó hỏi:

-Giám đốc ơi việc gì khiến anh vui thích mà đến độ cười một mình như vậy ạ?

Kiến Phong lắc đầu ngán ngẩm, quả thật nãy giờ cô nhóc để tâm hồn treo ngược cành cây rồi. Anh nhẹ nhàng:

-Tôi vui vì nhận được tin tốt từ cô.

Linh Hương hơi bất ngờ, nó thì có thể có tin tốt nào cho Kiến Phong chứ, cả ngày hôm qua có may mắn thì cũng chỉ là thay vì mất mấy chục triệu cho món môi cá anh vũ thì nó đổi lại mất 2 triệu cho công an. Nhưng điều ấy cũng không gọi là may được, nếu mất tiền cho tên Thiên Hựu thì còn mong có lãi, chứ mất tiền cho công an thì là khác gì toi công. Hay là Cao Thiên Hựu ấy gọi điện cảm ơn giám đốc nó vì đã đào tạo ra một người xả thân vì nghĩa như nó nhỉ. Nghĩ vậy lại càng không đúng, họ Cao ấy nó mới gặp vài lần nhưng nó khẳng định là cái loại không thể kết thân, trước mặt nó đã không cứu thì có chết nó cũng không tin là sau lưng nó hắn nói tốt cho nó. Chả nhẽ giám đốc đang ngầm trách nó vì cái tội không làm hết trách nhiệm. Nó cúi đầu nhìn giám đốc:

-Giám đốc à, chả nhẽ Cao tổng đã nói gì với anh rồi sao?

Kiến Phong ung dung:

-Cô nói xem

-Tuyệt đối giám đốc đừng tin cái tên đó, hắn tiểu nhân lắm, trần đời em chưa từng gặp người nào có nụ cười khả ố như hắn- Linh Hương nhanh chóng giải thích.

Kiến Phong nhíu mày, nếu là người khác nói ra câu này thì anh chắc phải nghĩ rằng mình nghe nhầm mất thôi, “khả ố” ư, trời ơi giới doanh nhân đồn đại, nụ cưởi Cao Thiên Hựu là một nụ cười chết người, có thể khiến bất kì phụ nữ nào cũng phải ngơ ngẩn vì nụ cưởi ấy. Nếu không phải anh đã được tận mắt nhìn thấy phong thái của Cao Thiên Hựu thì có lẽ sau khi nghe cô gái trước mặt nói về Cao Thiên Hựu anh còn tưởng rằng thiên hạ một đồn mười, mười đồn một trăm cơ.

-Tôi thấy Cao tổng cũng là một người đàn ông tuyệt đấy chứ- Kiến Phong trầm giọng

Linh Hương nguýt dài:

-Giám đốc không nên nhìn mặt mà đánh giá người ta như thế. Tuy bề ngoài anh ta tỏ ra sang trọng cao quý, nhưng theo em cảm nhận được thì hắn ta chả bằng một góc của anh…

-Linh Hương, chúng ta tốt nhất nên trở lại chủ đề chính- Kiến Phong nhẹ giọng cắt ngang lời của Linh Hương- một ngày hôm qua của cô xem như không có chút thu hoạch gì phải không?

Linh Hương tiu nghỉu, đúng là nhắc đến lại như xát muối vào nỗi đau của nó. Nó muốn rất muốn thể hiện năng lực của mình cho giám đốc, nhưng người xưa nói khi làm việc lớn cần có thiên thời địa lợi nhân hòa, thế nên nó tự nghĩ có lẽ rằng ngày hôm qua trời không giúp nó rồi. Nhưng rồi bỏ qua vấn đề ấy, nó chợt hỏi giám đốc:

-Giám đốc, anh có cần giúp việc không ạ?

Không đợi phản ứng đầy đủ của giám đốc, nó lại tiếp tục:

-Giám đốc à, lương tháng của em thì không có, bây giờ lại nợ anh trai một khoản tiền về chuyện hôm qua. Em không biết phải xoay sở như thế nào nên muốn cầu cạnh giám đốc. À, mà chắc tên Thiên Hựu cũng kể cho giám đốc chuyện hôm qua rồi, vụ em mất 2 triệu ít nhiều cũng là vì việc công mà mất, giám đốc, em nghĩ anh cũng nên tạo điều kiện cho cấp dưới như em chứ ạ?

-Hóa ra ngày hôm trước cô hỏi tôi vài chuyện riêng là muốn làm giúp việc cho tôi à?- Kiến Phong không tỏ một chút thái độ nào lên khuôn mặt

Nó ngay lập tức thành khẩn trả lời:

-Dạ phải thưa giám đốc.À nhưng tới giờ em vẫn không hiểu vì sao ngày hôm đó giám đốc lại bối rối như vậy ,hay là căn hộ của giám đốc thường xuyên có người lui tới nên giám đốc không muốn có người giúp việc.

Kiến Phong ho khan một hồi:

-Cấp trên của cô giống như vậy lắm à. Thôi được dù sao em họ của tôi mới chuyển đến ở cùng, nó còn phải đi học, một mình tôi không lo xuể, cô có thể đến giúp thì tốt quá.

Mắt Linh Hương sáng lên, Kiến Phong nhìn một hồi cũng không nhận ra được đây có phải là bộ mặt vui sướng khi nhận được việc hay không nữa, nhiều lúc anh rất muốn bổ đầu con bé ra xem rốt cuộc trong đó có chứa những thứ kì cục gì.

-Anh thì khỏi chê,bá đạo như thế, không biết em họ anh có đẹp trai dễ dụ không nhỉ?- Linh Hương bất chợt phát ra âm thanh

Kiến Phong ngẩn mặt ra, có lẽ nếu muốn hiểu được suy nghĩ của cô thì không thể suy nghĩ theo người bình thường được, lại nhìn ánh mắt có phần gian tà, anh ngẫm một hồi rồi quát:

-Linh Hương, đừng nói với tôi cô hay đọc đam mỹ nhé, hai người đàn ông bình thường như chúng tôi cô đừng suy nghĩ bậy bạ.

Bị giám đốc quát cho một câu mà nó tỉnh cả người,giám đốc bắt thóp được mình khiến nó cảm thấy xấu hổ vô cùng, thật ra nó không phải là hủ nữ gì đó, có là hủ nữ thì cũng là mấy đứa bạn dở hơi của nó thôi, chả qua là nghe chúng nó nói nhiều về đam mỹ, nó cảm thấy tò mò mà tìm đọc, không hiểu sao ấn tượng tới bây giờ. Chuyện này đâu có gì là tự hào, vậy mà lại để cho giám đốc đoán ra, còn đâu là hình tượng trong sáng của nó nữa chứ.

-Tôi không hiểu sao cô lại có hứng thú với thể loại như vậy, nên đàng hoàng một chút, vả lại đam mỹ có những thứ không được trong sáng lắm, cô không nên đọc thì tốt hơn…

Nó vẫn đang trong tư thế cúi đầu, lòng thầm nhủ nếu Tinh và Nhi ở đây thì thể nào cũng có trận huyết chiến kinh hoàng xảy ra cho coi, hai đứa ấy tuyệt đối không cho ai xúc phạm đam mỹ của chúng nó đâu. Ơ…nhưng mà…gì thế nhỉ. Nó ngẩng mặt lên, nhìn chăm chú vào mặt giám đốc:

-Giám đốc, anh đã từng đọc đam mỹ rồi phải không ạ?

Giám đốc cúi xuống chăm chú nhìn tập tài liệu, cái bút trên tay anh xuất hiện lúc nào đang được anh xoay nhịp nhàng, anh thản nhiên đáp:

-Đọc cho biết.

Ợ! Đọc cho biết cơ à, phải không, chả nhẽ giám đốc muốn biết các anh gay yêu nhau thế nào sao, từ trước đến nay nó chỉ nghĩ người yêu thể loại này nhất là hủ nữ, còn tò mò thì là những cô gái như nó, và chắc mẩm những người có hoàn cảnh như thế chắc cũng đọc, nhưng quả thật nghĩ không ra một người đàng hoàng, hay đúng hơn là cực đàn ông như giám đốc lại…

-Cô ra ngoài làm việc được rồi đấy, nếu muốn làm việc ở nhà tôi thì ngay ngày mai tôi cho địa chỉ là được.

Haizz, hình như giám đốc đuổi khéo nó, chắc là không muốn nó thắc mắc thêm đây mà, nhưng mà không thắc mắc được thì nó cứ canh cánh trong lòng, không biết liệu giám đốc có phải là nhân vật chính trong đam mỹ không nữa.

-Linh Hương, những chuyện gì không hiểu hết thì tuyệt đối đừng đi nói bừa- trước khi ra khỏi phòng giám đốc, nó vẫn kịp nghe giám đốc nhắc nhở một câu để tránh sự tò mò của nó phát tiết.

………………………………..

5.35am

Chuông điện thoại reo, trời còn chưa sáng mà nó đã bị làm phiền rồi, mà cũng tại nó ẩu quá cơ, ai đời lại quên không chỉnh chế độ im lặng chứ.

Buồn thối ruột, thì ra là giám đốc đi công tác đột xuất, bây giờ mới nhớ tới thằng em bơ vơ đáng thương đang ở nhà một mình nên muốn nó tới ngay để “chăm sữa” cho cậu nhóc ấy. Nó phải nhanh chóng chuẩn bị, chắc mẩm tới đó dọn dẹp xong thì chỉ có nước tới công ty luôn, thế là vội vội vàng vàng ra khỏi nhà từ sớm. Bỗng nó nghe tiếng mẹ, ngửng lên thì thấy mẹ đang ở trên ban công:

-Mày dở hơi à mà giờ này đã xách túi đi đâu, chỉnh đồng hồ có nhanh không thế hả?

Đấy có chết không, cả làng này ai là không biết tiếng mẹ nó nói to mà vang thế nào, mẹ gọi nó như thế chả khác nào đánh thức hàng xóm, lại còn mấy bác đi làm đồng sớm nghe thấy thế cứ nhìn nó tủm tỉm cười, ngại kinh khủng luôn. Nó nhẹ giọng:

-Mẹ ơi con tính đi tập thể dục buổi sáng, nhưng sợ muộn làm nên mang túi xách để có gì đi ăn sáng rồi đi làm luôn, thế mẹ nhé, con đi đây ạ.

Nó lại chạy thục mạng để khỏi phải nghe tiếng mẹ nữa, nhưng mà chạy nhanh cỡ nào thì âm thanh của mẹ vẫn truyền đến tai, đại loại như chửi nó là con hâm….

6.56am

Phù, vừa phải đi chợ vừa phải lo tìm địa chỉ, đúng là mệt thật. Nó thở hổn hển mà ấn chuông, một tay ấn chuông một tay ôm bụng. Chuông kếu hơn chục hồi mà không thấy ai ra, thằng nhóc nhà này ngủ gì mà như lợn thế, 7h rồi mà chưa mở được mắt, từng ấy tuổi rồi mà chưa ý thức được sự quan trọng của thời gian. Càng nghĩ nó lại càng tức, lập tức giơ chân tư thế sẵn sàng để đạp cái cửa cho bõ tức. Một, hai, ba này thì…cạch! Cửa ngay lúc ấy mở ra, Linh Hương cũng theo phản xạ ngẩng mặt lên. Đập vào mắt nó là một thằng con trai đầu tóc rối bời, thằng nhóc lại còn được đà càng vò cho tổ quạ ngày càng kinh khủng hơn, nhưng rồi sau đó anh bạn ấy lập tức bất động, há hốc mồm nhìn nó, rồi thằng nhóc nhìn xuống phần dưới, rồi lại ngẩng mặt lên nhìn chằm chằm nó. Vì quá bất ngờ, kể từ cái giây cửa mở Linh Hương đã không cử động, lúc này mới để ý thái độ của thằng bé, Linh Hương nhìn lại mình, tư thế gì thế này, một chân của nó đang ở trên không, nói đúng hơn là giữ nguyên tư thế đạp, lại còn đang hướng thẳng vào phần dưới của người đối diện. Nó ngay lập tức thu chân về, thằng nhóc kia hình như cũng lấy lại được bình tĩnh, nó phá lên cười. Linh Hương không quan tâm tới điệu cười của thằng nhóc bởi căn bản nó không hề coi thằng nhóc đó là đàn ông, nó quan niệm chỉ cần con trai kém tuổi nó thì tất cả đều chả khác gì con nít. Nó để mặc thằng nhóc miệng còn hôi sữa ấy, tiến vào trong nhà, ngồi xuống ghế rất tự nhiên, lòng vẫn đang tức tối vì thằng nhóc vô tâm này mà phải nó phải dậy sớm:

-Này nhóc, cho chị cốc nước lạnh!

Thằng nhóc cũng không phải vừa, nó ngồi xuống, khoanh tay trước ngực đánh giá Linh Hương từ đầu đến chân rồi nói:

-Chị là ô sin anh tôi thuê à?

Giọng điệu thằng quỷ này khiến nó tức chết, rõ ràng là khinh thường nó đây mà, dù có thuê cũng là anh mi chả tiền, mi là cái thá gì mà dám lên giọng với chị:

-Cậu đã thấy ô sin nào tốt nghiệp đại học Kinh Tế Quốc Dân loại giỏi chưa?- tiện thể khoe luôn cho thằng nhóc đỡ lên mặt

Thằng nhóc tiếp tục nhìn nó, rồi cười khinh khỉnh:

-Đầy!

Mẹ ơi sao trên đời có loại hãm như thằng này nhỉ, nó còn đang ú ớ không biết nói gì thì thằng nhóc lại lên tiếng:

-Sao anh tôi không chọn ô sin nào xinh xắn ưa nhìn một tí nhỉ?

Sốc!! Đúng là trẻ em bây giờ hỏng thật rồi, mới tí tuổi mà đã biết cái gì mà gái đẹp rồi. Nó quát:

-Trẻ con thi biết cái gì, thời đại này nếu không được việc thì có nhan sắc cũng bằng thừa hiểu không. Nhìn người là phải nhìn năng lực, đừng có mà thực dụng như vậy- nó ra vẻ cụ non.

-Chính vì không có sắc mới phải vất vả học hành để sau này đàn ông không cần thì mới có thể tự mình nuôi sống bản thân chứ- Thằng nhóc ôn tồn nói, dáng vẻ ấy còn hơn cả ông cụ non.

LInh Hương muối mặt, thằng nhóc này sao lại có thể là em trai của một người điềm đạm như Kiến Phong nhỉ, nếu nói cậu ta là con của Cao Thiên Hựu thì chắc nó tin sái cổ mất. Dù sao cũng chỉ là trẻ con, nó không thèm chấp. Linh Hương tươi cười nhìn thằng nhóc:

-Sao cưng biết hay vậy, chị còn tưởng rằng chỉ có phụ nữ mới hay áp dụng trò này, hóa ra cậu nhóc cũng đã tính trước tương lai khồng có phụ nữ nào dám yêu nên mới chăm chỉ học hành chứ gì?

Thằng nhóc phá lên cười, mà cậu ta còn sung sướng tới mức vỗ tay bôm bốp ấy chứ. Linh Hương im lặng cho cậu ta cười hết đi, lẳng lặng vào bếp rồi lấy đồ ăn từ trong túi ra chuẩn bị bữa sáng cho nhóc con.

-Ô sin, chị định cho tôi ăn cái gì vậy!- thằng nhóc thoắt cái đã ở đằng sau lưng nó

Linh Hương nghe cách nó gọi mình mà bực mình, chả buồn đáp lời, thằng nhóc bỗng nói to:

-Cái gì, chị định cho tôi ăn bánh mì với sữa à, nhà quê thế.

Lúc này nó không nhịn được, nhà quê cái đâu mi ý, không phải ăn bánh với sữa là thịnh hành trong phim hay sao, với lại ở nhà nó toàn mệnh ai người nấy ăn sáng, may ra mới có hôm mẹ làm cho món gì đó nên nó chả hiểu nên mua gì,lại vội quá nên chỉ tạt siêu thị mua tạm thôi.

Nó còn chưa kịp quát thằng nhóc thì đã bị lôi ra chỗ tủ lạnh, cậu nhóc thản nhiên mở tủ lạnh ra, nó thất vọng khi nghĩ rằng hình như loại sữa mình mua còn kém chất lượng hơn thứ đang đặt trong tủ lạnh, rồi nó lại nhìn thấy một thùng bánh hữu nghị to đùng đặt cạnh tủ lạnh. Sao người giúp việc đảm đang như nó lại vô dụng hơn cả thằng nhóc chỉ biết ăn với ngủ trước mắt cơ chứ. Nó tặc lưỡi:

-Ăn sáng như vậy là đúng rồi, tôi là người giúp việc quét dọn thôi, lo thêm phần nào thì giám đốc tính thêm tiền cho tôi thôi(nói dối trẻ con)

Nói rồi nó thản nhiên lôi hộp sữa nó mới mua đặt vào tủ lạnh, rồi thản nhiên lấy một hộp sữa mà nó cho là ngon nhất ra, liếc qua thấy ánh mắt cậu nhóc có vẻ khó hiểu, nó giải thich:

-Đặt hộp kia vào tủ lạnh để uống lạnh cho ngon, còn hộp này sắp hết hạn rồi tôi uống không bỏ đi phí (lừa như lừa trẻ con)

Nói rồi nó lấy bánh mì ra ngoài phòng khách ngồi ăn, thằng nhóc này cũng biết điều không hỏi thêm gì, ra ngoài theo nó, tiện thể còn giật lấy một cái bánh để ăn.

Linh Hương miệng vừa nhai bánh, thầm than đúng là chưa hôm nào đói như hôm nay, ăn cái bánh mà thấy ngon không tả được, sực nhớ ra điều gì, nó quay sang thằng nhóc nói:

-Nhóc, đến giờ đi học rồi đấy!

Cậu ta vẫn từ từ nhai nốt miếng bánh, rồi rót sữa ra cốc, uống xong mới thủng thẳng đáp:

-Hôm nay tôi được nghỉ.

Sốc tới mức nghẹn, nó nuốt nguyên một miếng bánh to đùng như thế bảo sao không bị nghẹn. Mãi lâu sau nó mới bình tĩnh lại được, thầm than trong lòng: ”Sếp ơi là sếp em mình học như nào cũng không nhớ, sếp đúng là biết làm khổ nhân viên”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Xin Lỗi Bởi Tôi Là Ác Quỷ Của Đời Em

BÌNH LUẬN FACEBOOK