Trang Chủ
Truyện Teen
Xin Lỗi Bởi Tôi Là Ác Quỷ Của Đời Em
Chương 12

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
-Dừng tay, ai cho các người đánh Cao tổng- nó hét lên

Mọi người quay lại nhìn nó, mắt mấy thằng thanh niên mở mắt to hết cỡ nhìn nó. Nó quát:

-Nhìn cái quái gì mà nhìn, mấy người có giỏi thì xông hết vào đây, tại sao cả đám lại đi bắt nạt một thanh niên yếu đuối tay không tấc sắt như thế, chuyện này đồn ra ngoài thì các người còn đáng mặt anh hùng hảo hán hay không?

Thiên Hựu ngước mắt lên nhìn nó như sắp khóc, nó hoảng hồn. Đôi mắt quý hơn cả châu báu ngọc ngà ấy lại bị bọn lưu manh cho ra nông nỗi này, bây giờ đôi mắt ấy trở thành ngọc nát mất rồi.

Mấy thằng thanh niên nghệt ra nhìn nó, rồi một thằng cất tiếng:

-Bọn này không thằng nào tự xưng là hảo hán đâu, chỉ xưng danh lưu manh thôi nhé.

Hả, hình như sai lời thoại rồi thì phải, rõ ràng đang đóng ”Tiếu ngạo giang hồ cơ mà”.

Bốp! Tiếng động làm Linh HƯơng giật mình, rồi tiếng gọi rất to của anh Minh, thì ra là nó tưởng tượng. Nó trở lại công việc chính, nếu không nhanh thì tên Cao tổng nguy mất, vội vàng chạy thật nhanh đến chỗ Thiên Hựu.

Bịch! Nó ngã xuống và cảm thấy đau ê ẩm. Quay sang nhìn cái kẻ gây ra “nỗi đau” này cho nó, nó nhận ra chỉ là một thằng nhóc cấp 1, thôi thì không chấp trẻ con, nó từ từ đứng dậy và đỡ luôn thằng nhóc ấy, nhóc hình như muốn làm gì mà gấp lắm, được nó đỡ lên mà không có lấy lời cảm ơn hay xin lỗi, chỉ thấy thằng nhóc vội nhặt cái gì, nó nhìn liếc qua thứ đó và chợt nảy ra ý định. Nó gọi thằng nhóc:

-Này, quay lại đây chị bảo cái này



Minh đứng từ xa nhìn Linh Hương thủ thỉ gì đó với cậu nhóc, lúc này là lúc nào mà cô còn đứng đấy thì thầm to nhỏ với trẻ con, anh bồn chồn đứng ngồi không yên, trong lòng thầm cầu nguyện giám đốc được bình an vô sự, nếu không cái chân trợ lý này quả thật anh không thể giữ được.

Thiên Hựu không chống đỡ bất kỳ đòn nào của đối phương dù anh hoàn toàn có thể, nhưng anh tự thấy điều ấy là không cần thiết, anh vốn không phải là người mà ai cũng có khả năng đụng vào, nhưng họ đã dám đụng vào anh, anh muốn ghi nhớ xem họ có thể làm khó dễ anh bao lâu, sớm muộn thì anh cũng sẽ cho họ thấy điều mà họ gây ra cho anh có giá như thế nào. Nhưng có sau những âm thanh hỗn loạn ấy, bất giác anh lại cảm thấy ấm áp, cảm giác như anh đang bên cạnh người thân. Tự cười thầm, anh điên rồi sao, tại sao khi họ đánh mình, xung quanh là tiếng chửi mình thì anh lại thấy yên tâm, anh là người vốn dễ dàng kiểm soát tâm tình, có thể dự liệu được mọi thứ, nhưng tại sao lại không có khả năng đoán ra ai là người đem đến cho anh thứ cảm xúc kì lạ ấy. Tràng dài những tiếng: Đùng! ĐÙng! Đùng!.. vang lên. Anh cảm nhận được sự hỗn loạn xung quanh, anh nghe thấy tiếng bước chân, và một tiếng hét thất thanh: “ĐỘNG ĐẤT RỒI MỌI NGƯỜI ƠI!”. Đứa ngốc nào đây, tiếng ấy mà có thể nói là động đất sao. Nhưng có lẽ do quá bất ngờ, mọi người thi nhau chạy, anh có thể cảm nhận được không khí xung quanh trở nên dễ thở hơn. Nhưng ngay lập tức anh cảm nhận được một bàn tay kéo anh chạy, sự ấm áp ấy trở nên rõ nét hơn, thứ cảm giác đã bao quanh anh nãy giờ. Ngẩng mặt lên nhìn người ấy, anh giật mình nhận ra, chính là cô gái ấy- Uyển Linh Hương.

Cũng đã đi một đoạn khá xa, Linh Hương mới dừng lại để thở, nó vốn lười vận động, nên khả năng chạy xa rất kém, thở hổn hển, nhìn Thiên Hựu. Biểu cảm của Thiên Hựu khiến Linh Hương tò mò, nhưng cũng đoán mò là do cậu thiếu gia này chưa bao giờ dính vào mấy bọn đầu gấu, bây giờ gặp chúng nó, lại còn bị ăn đánh nên chắc là sợ quá đến nỗi cơ miệng cũng không cử động được luôn. Sau khi đã đỡ mệt, Linh HƯơng mới tỏ thái độ quan tâm hỏi han Thiên Hựu:

-Cao tổng anh ổn chứ, chúng nó có đánh vào chỗ hiểm yếu của anh không?

Thiên Hựu vẫn im lặng không đáp lời, anh đang tự hỏi có phải những cảm xúc lúc nãy là do anh tự suy diễn mà ra hay không, tại sao lại có cảm giác với một cô gái mới gặp hai lần. Linh HƯơng nhìn Thiên Hựu mà thấy sốt ruột, anh chàng này đến câu cảm ơn dành cho nó còn không có, cứ đừng thần người ra, thật chả lịch sự tí gì. Nó ngó ra và thấy mấy chiếc xe ô tô đen dừng lại gần chỗ anh Minh đang đỗ xe, rồi thấy một đám người mặc toàn quần áo đen. Nghĩ chắc là vệ sĩ do anh Minh gọi đến, nên nó gọi Thiên Hựu:

-Cao tổng, kia có phải vệ sĩ của anh không?

Thiên Hựu sau câu nói của Linh Hương thì dừng lại những suy nghĩ ban nãy, anh nói:

-Thôi, chúng ta đi ăn trưa đi thôi!

Nói rồi anh cất bước tiến về phía chiếc xe của mình. Linh Hương thấy vậy cũng lặng lẽ theo sau.

-Giám đốc, anh có sao không ạ?- tiếng anh Minh lo lắng hỏi Thiên Hựu

Thiên Hựu trở về khuôn mặt lạnh lùng như lúc đầu:

-Không sao, bọn nó không đánh trúng mặt tôi.

-Anh có cần đi bệnh viện khám không ạ?

Thiên Hựu cười nhạt:

-Không sao, chỉ là vài cú đấm bình thường thôi, tôi cũng không muốn tính toán làm gì, nếu không phải cô ta kéo tôi đi thì bây giờ bọn ấy sẽ phải gánh những gì mà chúng làm cho tôi- Thiên Hựu vừa nói vừa chỉ vào Linh Hương.

Đúng là làm phúc phải tội, cứu hắn mà thành ra mình là người phiền phức tự dưng đi lo chuyện không thuộc phận sự của mình. Mà hắn đúng là tiểu nhân quá cơ, chung quy lại thì cũng tại hắn quá lắm điều, gây sự rồi lại định tính toán với ai.

-Hu hu! Chú ơi là chị này đấy ạ, không phải cháu đâu.

Tiếng trẻ con đánh thức Linh Hương trở về với thực tại, nó thấy đứa trẻ lúc nãy nó nhờ, và bên cạnh là một anh công an áo xanh. Nó còn đang không hiểu gì thì đứa trẻ con lại mếu máo:

-Chú công an ơi là chị này nhờ cháu dùng pháo ném vào gần chỗ đông người lúc nãy để dọa họ. Chị ý bảo cháu là nhờ cả bạn cháu giúp chị ấy, chị bảo khi nào xong chị cho kẹo, nhưng mà cháu đã được cái nào đâu.

Nghe tới đây thì nó tái mặt, nó toàn thông minh những thứ ở đâu thế này, đúng là hồ đồ rồi, phen này hợp đồng chưa kí được thì đã đi tù mọt gông vì tội dụ dỗ trẻ em chơi pháo rồi. Anh công an nhìn nó tặc lưỡi:

-Người lớn gì mà lại dạy hư trẻ con, chị không biết chỗ này gần trụ sở công an phường à?

Nghĩ được gì nữa đây, từ thuở cha sinh mẹ đẻ nó được giáo dục tốt, trở thành công dân trách nhiệm, vậy mà nhờ cái “phúc” giúp đỡ tên Thiên Hựu kia mà nó sắp trở thành người vi phạm pháp luật rồi. Nó nhìn sang anh Minh, anh gửi lại cho nó cái ánh mắt lo ngại, như thể giúp nó khẳng định lần này nó gặp rắc rối rồi.

Anh công an ho khan, rồi bảo:

-Mời chị theo chúng tôi về trụ sở làm việc- đồng thời anh cũng quay sang thằng nhóc kia- cháu cũng đi cùng luôn, tiện thể chỉ cho chú cháu đã mua pháo nổ ở đâu.

Thằng nhóc khóc òa lên:

-Chú ơi cháu không phạm tội đâu mà, chỉ tại chị ấy thôi mà, chị ấy xui cháu mà, cháu mà bị lên công an phường thì sẽ trở thành người xấu, bạn bè sẽ không chơi với cháu nữa đâu huhu…

Nó tái mặt, gì mà nó xui dại, ừ thì nó công nhận nó có một chút lỗi, nhưng chính thằng nhóc mua pháo trước mà, đáng tiếc là bị nó bắt gặp nên nó dọa sẽ báo công an, nó bảo thằng bé giúp, xong việc nó sẽ tặng kẹo. Nó chỉ là chất xúc tác thôi, còn thằng bé đó đã có ý định dùng pháo trước rồi cơ mà. Trẻ con gì mà điêu, nó gắt:

-Này nhóc, rõ ràng em là người mua pháo bị chị bắt gặp cơ mà, dù có chị hay không thì em vẫn dùng nó, trẻ con nói dối không tốt đâu.

Thằng bé gào to hơn:

-Oa oa, tại chị, tất cả tại chị, nếu chị không nhờ em thì có phải em sẽ chơi ở chỗ khác, lúc ấy làm gì có ai bắt được đâu oa oa……

Sốc! Nó đang định gân cổ cãi tiếp, nhưng nhận ra ánh mắt của mọi người nhìn nó như muốn nói nó cậy lớn bắt nạt bé ấy, thế là thôi nó im tịt.

Anh công an cúi xuống dỗ dành:

-Không chú không phạt cháu đâu, chỉ có chị kia bị phạt thôi, cháu chỉ đi về cùng chú làm nhân chứng thôi- nói rồi quay ra nói- mời chị đi theo tôi.

Nó cuống lắm, lại sợ khi nghĩ đến cái viễn cảnh ở trong tù( dù chưa đến mức ấy nhưng do sợ hãi quá đây mà), ngày 2 bữa cơm rau thì nó không chịu được. Nó quay sang nhìn Thiên HỰu cầu cứu, anh ta là người giàu, có danh tiếng, thể nào anh ta cũng lo được, dù sao thì nó cũng đã giúp anh ta thoát nạn cơ mà. Thiên Hựu cười mỉm ghé tai nó thì thầm:

-Yên tâm, tốn vài triệu tiền phạt thôi, không bị bỏ tù đâu.

Nói rồi anh ta quay sang anh cảnh sát, bắt tay hắn ta rồi nói:

-Chào đồng chí cảnh sát, tôi sẽ phối hợp để giúp đỡ. Bay giờ tôi giao cô gái này cho đồng chí. Tôi có việc đi trước.

Thế rồi anh ta cất bước vào xe, không quên dành tặng cho nó cái nụ cười như con đười ươi. Không ai giúp được nó bây giờ, ngay cả anh Minh cũng bất lực chỉ biết đi theo sau giám đốc. Anh công an giục nó, thôi thì đến đâu thì đến, đúng là ngày xui xẻo.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Xin Lỗi Bởi Tôi Là Ác Quỷ Của Đời Em

BÌNH LUẬN FACEBOOK