Trang Chủ
Ngôn Tình
Xảo Phi Câu Phu
Chương 1-2

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Người dịch: Emily Ton.

Bốn sư tỷ sư muội các nàng đều là tiểu thư khuê các, hiện giờ đã được bồi dưỡng, thay đổi một cách vô tri vô giác, trò càng ngày càng giỏi hơn thầy.

Nàng hơi bĩu môi, trộm nhìn lão giả nói: "Sư phụ, ta sợ ta không trị được cho hắn, sẽ huỷ hoại một đời anh danh của Trường Bạch Quái Y."

Lão giả vừa nghe thấy vậy, lập tức chạy vào bên trong, kiểm tra xem đồ nhi yêu quý của mình trị liệu có thích đáng hay không trị; Không phải ông không tin vào y thuật của nàng, ông chỉ sợ nàng không muốn băng bó vết thương cho nam nhân, thật sự khiến nam nhân này mất mạng.

Không phải ông thật sợ nàng huỷ hoại một đời anh danh Trường Bạch Quái Y, ông chỉ sợ có lỗi trước liệt tổ liệt tông, mang theo tội danh giáo dưỡng đồ nhi không nghiêm, truyền y không tinh thông.

Tới lúc này, ông mới biết được mình đã bị đồ nhi yêu quý lừa gạt, và ông chỉ có thể chấp nhận. Nàng là ông đã dạy dỗ ra, không phải sao?

Phòng Quân La cũng tiến vào trong lều, cười khúc khích nói: "Sư phụ, lần sau ngài nên trị liệu, nếu không ta thật sự sẽ trị chết hắn." Nàng không có thói quen nhìn thấy nam nhân trần truồng.

Muốn chơi khăm ông? "Huynh đệ, nếu ngươi chết rồi, ngàn vạn đừng tới tìm ta, hãy tìm người mà ngươi đã nắm lấy mắt cá chân." Nói xong, lão giả cười ha ha đi ra bên ngoài lều.

"Sư phụ, ngài không sợ già rồi không có ai hầu hạ ngài sao?" Thật ra sư phụ đã đủ già rồi, sư tổ lại càng già hơn, nhưng từ trước tới nay chưa bao giờ yêu cầu sư tỷ sư muội các nàng hầu hạ.

Phòng Quân La đang muốn đi theo ra ngoài, Tề Nhĩ Luân đột nhiên yếu ớt phát ra tiếng nói.

"Nước, nước......"

Bất đắc dĩ nàng đành phải mang nước ấm tới, chậm rãi rót nước vào trong miệng hắn.

Mặt đối mặt giúp hắn uống nước, lúc này Phòng Quân La mới phát hiện hắn vẫn tương đối trẻ tuổi, anh tuấn đĩnh bạt, khí vũ phi phàm, còn có ngũ quan lập thể sắc nét của nam nhi, nàng không thể không choáng váng một chút.

Nhưng, có thể thấy hắn có huyết thống dị tộc, sao có thể là quân nhà Đường?

Mặc kệ hắn, cứu người không phân biệt chủng tộc. Nàng tiếp tục chậm rãi rót nước vào trong miệng hắn, cũng nhẹ nhàng giúp hắn chà lau những giọt nước bên môi.

Sau khi uống nước xong, Tề Nhĩ Luân ngửi thấy có một mùi thơm lạ lùng, giống như mùi hoa, lại giống như mùi cây cỏ. Khi hít ngửi mùi thơm kỳ lạ kia, hắn dần dần khôi phục thần trí.

Hoàng hôn buông xuống trên đại mạc, bầu trời tối dần, nhiệt độ nhanh chóng giảm xuống, trong lều cũng trở nên tối tăm.

Tề Nhĩ Luân mở mắt ra, từ trong tăm tối, hắn nhìn thấy một nữ tử đang ngồi ở bên người hắn. Hắn không nhìn thấy rõ dung mạo của nàng, chỉ có mùi thơm lạ lùng kia ngẫu nhiên quét qua mũi của hắn.

"Cô nương......" Hắn cho rằng bản thân mình đã chết. Hắn dẫn dắt một tiểu đội người ngựa đi kiểm tra tuyến đường tác chiến, không ngờ bị quân Đột Quyết nửa đêm đánh lén. Mặc dù người của hắn chịu vô số thương vong, nhưng toàn quân Đột Quyết đều đã bị tiêu diệt. Và hắn vẫn còn sống, chứng tỏ hắn đã dành thắng lợi.

"Thương thế của công tử không nghiêm trọng nữa, nhưng không nên nói nhiều."

Lúc này, từ phương xa truyền đến tiếng vó ngựa, Phòng Quân La đứng dậy đi ra bên ngoài lều.

"La nhi, có quân Đường tiến đến, chúng ta có thể đi rồi." Lão giả đã nhảy lên ngựa.

"Sư phụ, ngài chờ ta một chút." Phòng Quân La vội vàng tiến vào trong lều, nhét hai bình thuốc vào trong tay Tề Nhĩ Luân. "Thuốc bột này dùng để bôi lên vết thương, thuốc viên để uống. Ngươi chính là người nam nhân đầu tiên ta đã băng bó vết thương, ngàn vạn không thể chết được. Nếu không, một đời thanh danh của ta sẽ bị hủy ở trong tay ngươi." Nói xong, nàng chạy ra bên ngoài lều và lên ngựa rời đi.

Nàng muốn kế thừa y bát của sư phụ, vậy thì nàng phải bắt đầu tạo dựng thanh danh thuộc về chính bản thân nàng.

"Cô nương!" Tề Nhĩ Luân vươn tay bắt vào khoảng không.

Thanh danh một đời? Đó là dạng nữ tử như thế nào?

***Người dịch: Emily Ton***

Năm thứ tư Trinh Quán (Năm 63 sau Công Nguyên)

Triều đại cuối cùng của nhà Đường đã tiêu diệt được Đột Quyết phía Đông, các quân chủ bộ tộc Tây Bắc cũng lần lượt quy thuận, cùng trao tặng danh hiệu "Thiên Khả Hãn" cho Đường Thái Tông. Chính vì thế Đường triều đã trở thành minh chủ trong khu vực Đông Á.

Đường Thái Tông chinh chiến nhiều năm, cuối cùng cũng thu phục được Đột Quyết, thỏa mãn giấc mộng đế vương. Một đạo thánh chỉ được ra roi thúc ngựa thẳng tới biên cương, khao thưởng cho các tướng lĩnh có công.

Liên công công là thái giám trong cung vừa mới xuống ngựa, lập tức tiến vào trong doanh trướng tiền trận đại nguyên soái Tề Nhĩ Luân.

Liên công công cầm thánh chỉ trong tay run lên, lập tức cao giọng đọc thánh chỉ: "Tiền trận đại nguyên soái Tề Nhĩ Luân tiếp chỉ."

Tề Nhĩ Luân hất áo khoác ngoài một cái, quỳ một đầu gối về phía trước, thân hình vẫn luôn cao lớn nhiếp người.

"Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế."

"Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu rằng: Tiền trận đại nguyên soái Tề Nhĩ Luân anh dũng thu phục Đột Quyết, có công với xã tắc, hôm nay hạ chỉ, phong làm Thái Nguyên Quận Vương, con cháu được đời đời thừa kế tước vị. Định cư ở Thái Nguyên, chấp chưởng binh quyền, phòng thủ biên cương, bảo vệ kinh đô và vùng lân cận; Ban cho một toà Vương gia phủ, ruộng tốt ngàn mẫu, ba mươi vạn lượng vàng. Ban cho tứ hôn với nữ nhi của Phòng Thừa tướng Phòng Quân La. Khâm thử. Tạ ơn."

"Tạ Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế." Tề Nhĩ Luân đứng dậy tiếp chỉ, trên mặt không hề biểu lộ cảm xúc vui mừng.

Liên công công giao thánh chỉ cho Tề Nhĩ Luân, "Chúc mừng Vương gia, chúc mừng Vương gia."

"Đa tạ Liên công công. Liên công công một đường vất vả, xin mời ngồi xuống uống trà." Đối với Tề Nhĩ Luân mà nói, đây không phải là chỗ đáng mừng. Lý Thế Dân thăng quan tiến tước cho hắn, chẳng phải là sợ nếu biên quan không có hắn thì sẽ thất thủ hay sao? Tuy nhiên hắn cũng rất phục Lý Thế Dân dám lớn mật trọng dụng hắn.

Hắn vốn là hậu duệ của Đột Quyết, phụ thân là thủ lĩnh những cuộc tấn công của Đột Quyết. Năm này qua năm khác, Đột Quyết luôn tiến vào biên quan giao chiến, không hề quan tâm tới sống chết của bá tánh, trăm họ lầm than. Phụ thân hắn tác chiến nhiều năm nên mệt mỏi, trong một chiến dịch đối chiến với Lý Thế Dân, ông đã chiêu hàng Lý Thế Dân.

Sau khi phụ thân hắn chết, hắn kế thừa kế phụ thân, kế thừa chức vị tiền trận đại nguyên soái. Lý Thế Dân thậm chí còn xưng huynh đệ với hắn; Hắn rất hiểu biết về tập tính của người Đột Quyết, cùng với địa hình biên quan, cũng là người anh dũng thiện chiến.

Và Lý Thế Dân rất biết dùng người, chăm chỉ với chính sự, khiêm tốn tiếp nhận can gián, khiến hắn cam tâm tình nguyện đầu rơi máu chảy, không tiếc chém giết đồng bào của mình.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Xảo Phi Câu Phu

Avatar
Quỳnh Nguyễn01:03 20/03/2020
Diễn biến câu chuyện hay. Nhưng mạch truyện thì hơi rời rạc. Mình thấy nữ chính yếu đuối

BÌNH LUẬN FACEBOOK