Vụng Trộm Không Thể Giấu

Chương 47: GIẤU KHÔNG ĐƯỢC

Trúc Dĩ

06/03/2020

Tang Trĩ nhất thời không kịp phản ứng, đáp án bên miệng kém chút nữa là bật thốt ra. Hô hấp của cô đình trệ, giương mắt, im lặng nhìn anh.

Theo như ý hiểu của cô, lời này có thể hiểu theo hai nghĩa.

Hoặc là: có phải anh chính là người này?

Bằng không thì là: Anh có thể trở thành người này không?

Mặc kệ là ý tứ nào, nếu như cô thừa nhận, chẳng phải chính là cô đang tỏ tình với anh sao? Nhưng nếu cô không thừa nhận, anh thấy khó mà lui thì sao?

Trong lòng Tang Trĩ âm thầm xảy ra một cuộc giằng co thật lớn.

Đoàn Gia Hứa cũng phá lệ kiên nhẫn, chờ đáp án của cô, không hề vội vàng thúc giục.

Một lúc lâu, Tang Trĩ quyết định quả quyết phun ra hai chữ: “Không giống.”

Đoàn Gia Hứa a lên một tiếng, âm điệu hơi kéo dài giống như có chút tiếc nuối.

Không chờ anh nói tiếp, Tang Trĩ rũ mắt, nghiêm trang bổ sung: “Anh đừng đề cập đến vấn đề này nữa, em không còn thích anh ấy nữa rồi.”

Đoàn Gia Hứa nhíu mày: “Vậy à.”

Tang Trĩ trấn định gật đầu. Sợ anh không tin, cô nghĩ nghĩ lại cứng rắn trợn mắt nói láo: “Không phải anh bảo người như vậy chỉ là một tên con trai cặn bã sao? Vì vậy em cũng không liên lạc với người kia nữa.”

“...” Nụ cười trên mặt Đoàn Gia Hứa khẽ thu lại một chút.

Tang Trĩ rất nhanh bồi thêm một câu: “Hiện tại em không thích ai cả.”

Đoàn Gia Hứa trầm mặc 3s, trong mắt có vô vàn cảm xúc khẽ nói lên lời, giống như anh vừa làm ra một hành động vô cùng ngốc nghếch mang tên “tự đào hố chôn mình”. Anh thu lại tầm mắt, làm như không để ý lắm hỏi: “Người này, chàng trai điều hòa nhiệt độ?”

Tang Trĩ chần chờ nói: “Có một chút.”

Lúc này mới nhớ tới khi đó cô bé có nói như thế, Đoàn Gia Hứa vừa bực mình, vừa buồn cười, gằn từng chữ: “Em hiểu cụm này nghĩa là gì ư?”

Nghe thấy thế, Tang Trĩ thần sắc kì quái ngước nhìn anh: “Anh không biết sao?”

“...”

“Tại sao anh cái gì cũng không biết vậy, anh không lên mạng bao giờ ư?” Tang Trĩ cũng không có tỏ vẻ ghét bỏ anh, ngược lại chậm rãi giải thích: “Chàng trai điều hòa nhiệt độ chính là kiểu con trai: thứ nhất anh ta có rất nhiều bạn bè là nữ; thứ hai đối xử với các bạn nữ này đều rất ôn hòa, rất tốt, với bạn gái nào cũng quan tâm, săn sóc; thứ ba là, dù anh ta được nhiều bạn nữ yêu thích, cũng quen biết nhiều cô gái nhưng lại không chân chính thích ai cả, chính là ý đó đó.”

Đoạn Gia Hứa tròn mắt nhìn cô một lượt từ trên xuống dưới, nhàn nhạt nói: “Ba điều này, chỉ cần thỏa mãn 1 điều kiện thì chính là chàng trai điều hòa à?”

“...” Tang Trĩ thản nhiên nói, “Đương nhiên là phải thỏa mãn cả ba điều kiện.”

Chủ đề kết thúc tại đây.

Hai người sóng vai nhau đi về phía trường.

Đi ngang qua một nhóm sinh viên đang tụ tập náo nhiệt, Tang Trĩ như có như không nghe thấy Đoàn Gia Hứa nói một câu, ngữ khí không tài nào dùng từ ngữ bình thường miêu tả được, mang theo mấy phần hờn dỗi.

“Vẫn thích vu hãm người khác như xưa.”

Tang Trĩ vừa rồi muốn xem phim “Chiến đội siêu năng lực”, đại đa số rạp đều đã hạ giá vé phim này, nhưng hôm nay lại chỉ còn một rạp có suất chiếu.

Rạp chiếu phim ở trong một khu trung tâm thương mại lớn. Đoàn Gia Hứa đã mua vé từ sớm. Hai người cùng lên tàu điện ngầm. Bởi vì cuối tuần nên tàu khá đông, Tang Trĩ và Đoàn Giá Hứa bị đám đông chèn đến sát cửa.

Sợ cô bị người khác chèn, Đoàn Gia Hứa kéo cô lại vào sát người mình. Xung quanh đều là người, không tìm thấy bất kì một vật nào để bám víu, Tang Trĩ nhịn không được nói: “Đứng đây không có chỗ bám.”

Đoàn Gia Hứa rủ mắt, nhìn cô, lại buông tay đang giữ cô ra, chỉ chỉ vào eo mình: “Vậy em bám vào đây.”

Tang Trĩ đưa tay, ngoan ngoãn bắt lấy, quay đầu nhìn anh: “Vậy còn anh?”

Đoàn Gia Hứa thoải mái bám vào xà ngang. Qua mất giây, giống như chú ý tới cái gì, anh đột nhiên cười nhẹ, miễn cưỡng nói: “Có chút cao, bám hơi tốn sức.”

“...” Tang Trĩ muốn nói cái gì đó.

Sau một khắc, tay của anh chuyển xuống dưới cầm lấy cổ tay cô: “Nắm chỗ này có vẻ đỡ mỏi hơn.”

Tang Trĩ vẫn duy trì tư thế cũ, đôi mắt trừng lớn, chớp mắt nhìn anh, hiển nhiên là đối với hành động trơ trẽn này của ai đó có chút bàng hoàng: “Anh nắm tay cầm phía trên thì có gì mà phí sức?”

“Thật tốn sức.” Khuôn mặt Đoàn Gia Hứa đậm ý cười, ung dung nói: “Không tin em nắm thử một lát đi?”

“...” Tang Trĩ có phần không được tự nhiên, duỗi một tay nắm lấy xà ngang phía trên, không bao lâu sau liền buông ra, thầm nói, “Anh cao hơn em mà, sao có thể lấy cái này so đo.”

Nhưng cô cũng không giật bàn tay đang nắm cổ tay mình của anh ra.

Ánh mắt Tang Trĩ nhịn không được nhìn xuống, một đôi tay thon dài với những khớp xương rõ ràng đang nắm chặt lấy cổ tay cô. Cái động chạm mang cảm xúc vừa ấm áp, vừa chân thực đến mức không cách nào coi nhẹ, đến mức thu hút hết mọi giác quan của cô.

Đoàn Gia Hứa kỳ thật trước này rất ít khi cùng cô tiếp xúc thân thể.

Tính cả thời điểm khi cô còn bé, anh tối đa cũng chỉ vò đầu cô, hoặc bẹo má, giống như thân mật nhưng luôn dừng lại ở vạch giới hạn: dễ gần nhưng không dễ thân thiết.

Cô rủ mắt, sờ sờ khóe miệng mình.

Đoàn Gia Hứa chăm chú nhìn hình ảnh cô phản chiếu trên gương, sau đó hạ thấp mắt, thoáng nghiêng đầu, bất động thanh sắc nhìn bộ dáng cô lúc này.

Hai người ai nấy làm việc của mình.

Một thì cố gắng điềm nhiên như không có gì xảy ra. Một thì im lặng ngắm nhìn đối phương, ngẫu nhiên thấy cô gái nhỏ trong lòng lơ đãng nở nụ cười. Sau đó không hiểu sao cũng nở nụ cười.

Đến rạp, nhìn đồng hồ, tầm 30p nữa phim bắt đầu chiếu.

Hai người không vội check in lấy vé, Tang Trĩ nhìn chung quanh, nhịn không được chỉ chỉ hàng trà sữa gần đó: “Em muốn mua đồ uống, anh uống không?”

Đoàn Gia Hứa: “Anh không.”

Tang TRĩ: “Không sợ chút xem phim sẽ khát sao?”

Đoàn Gia Hứa: “Anh đi mua...”

Không chờ mình nói xong, anh đột nhiên cảm thấy lời thoại này rất quen tai hệt như tái hiện lại lịch sử hôm trước. Đoàn Gia Hứa mi tâm giật giật, sửa lại: “Lần này trước khi uống, nhớ kiểm tra đồ uống bên trong nhé.”

“Nha.” Trước quầy trà sữa không có nhiều người xếp hàng, vì vậy Tang Trĩ nhanh chân bước đến, nhìn lướt qua menu rồi tiến lên nhanh chóng gọi đồ uống: “Trà ô long, cho thêm chanh, nhiều đá, gấp đôi trân châu.”

“...” Đoàn Gia Hứa lần đầu nghe loại phối hợp này, “Có thể uống thế sao?”

Tang Trĩ nhìn anh: “Đương nhiên có thể.”

Đoàn Gia Hứa nhíu mày: “Mà hôm nay bao nhiêu độ mà em còn uống đá.”

Tang Trĩ: “Nhưng trong phòng chiếu đâu có lạnh đâu.”

Đoàn Gia Hứa: “Đừng uống quá nhiều.”

Tang Trĩ có chút bất mãn, lầu bầu nói: “Ông cụ này giờ còn muốn quản cả chuyện ăn uống.”

Nghe vậy, Đoàn Gia Hứa nghiêng đầu nhìn chằm chằm cô, thấy cô có chút buồn bực. Mặt của anh giãn ra, ngữ khí có chút nghiêm nhưng vẫn khá mềm mỏng: “Cảm thấy anh phiền?”

Vừa lúc nhân viên cửa hàng mang đồ uống tới.

Tang Trĩ nhận lấy, đem ống hút chọc vào, uống một ngụm. Cô không dám nói thẳng, chỉ hàm hồ đáp: “Em đâu có nói như vậy đâu.”

Đoàn Gia Hứa cười: “Không phải em có ý tứ đó à.”

Tang Trĩ giả vờ không nghe thấy, phối hợp nhai trân châu.

Qua mấy giây, Đoàn Gia Hứa giật môi dưới, có ý tứ, chậm rãi phun ra năm chữ: “Cũng nên sớm quen đi thôi.”

Tang Trĩ dừng động tác, trầm mặc nuốt trân châu xuống.

Hai người check in lấy vé. Còn mấy phút nữa phim mới chiếu, hiện tại nhân viên chưa cho vào phòng chiếu, hai người tìm ghế ngồi chờ. Mặc dù uống thì không cảm thấy gì nhưng cầm lâu, Tang Trĩ cảm thấy hơi cóng tay. Phát giác được cô đổi tay cầm đồ uống, Đoàn Gia Hứa trực tiếp cầm lấy cốc trà. Tang Trĩ liếc mắt nhìn anh, không nói gì. Nhưng cuối cùng vẫn là nhịn không được, chỉ chỉ ly nước, nói: “Em muốn uống.”

Đoàn Gia Hứa đưa đồ uống về phía cô, nhưng không phải kiểu trả lại, mà chỉ hướng ống hút về phía môi cô, mi mắt không nhấc, mặt không đổi sắc.

Tang TRĩ da mặt mỏng, không dám cúi xuống hút, liền đưa tay nhận lấy. Không chờ cô đón lấy cái cốc, Đoàn Gia Hứa liền tản mạn nói: “Uống liền uống, tại sao còn thừa cơ sờ tay ca ca.”

“...” Tang TRĩ nhịn một chút, xụ mặt, “Ai muốn sờ tay anh, em chỉ muốn uống nước của em.”

Đoàn Gia Hứa: “Không chê lạnh?”

Tang Trĩ: “Không lạnh.”

Đoàn Gia Hứa trả lại cho cô: “Nếu không uống nữa thì đưa anh cầm.”

“Không cần.” Tang Trĩ nhìn bàn tay anh, nhỏ giọng nói: “Không phải thế sẽ bị lạnh tay sao.”

Nghe cô nói thế, Đoàn Gia Hứa khóe miệng khẽ cong, giơ bàn tay đến trước mặt cô, không có chút hình tượng nói: “Vậy ủ ấm cho anh?”

Tang Trĩ không động, chỉ từ tốn uống nước.

Vậy nhưng anh cũng không cảm thấy xấu hổ, giận dỗi thu tay lại, lạnh nhạt nói: “Đi thôi, vào phòng chiếu.”

Hai người đứng yên. Qua mấy giây, Tang Trĩ rút từ trong túi ra một cái túi chườm ấm, đưa cho anh: “Em mang theo một cái, cho anh dùng.”

Đoàn Gia Hứa sững sờ.

Tang Trĩ thấp giọng giải thích: “Tay của em lúc nào cũng lạnh, không thể truyền nhiệt cho anh.” Nói xong, cô ra vẻ trấn định xem xét anh một chút, lại nói: “Mà cái kia, nắm tay, hình như cũng không phù hợp.”

Đoàn Gia Hứa nghiêng đầu nhìn cô, dừng mấy giây, phụ họa nói: “Đúng là không quá phù hợp.”

“…”

Hai người tìm chỗ ngồi xuống.

Đoàn Gia Hứa cầm túi chườm nóng để lên đùi, mở ra, thanh âm nhã nhăn lại ôn hòa: “Cũng không có danh phận để có thể cầm tay.”

“…” Đại não Tang Trĩ bỗng chốc trống không, bỏ thức uống trong tay xuống.

Cùng lúc đó, Đoàn Gia Hứa đem túi chườm nóng bỏ vào tay cô.

Phim bắt đầu chiếu, khúc nhạc dạo đầu vang lên, cô ngừng lại, không nói gì.

Sau khi phim kết thúc cũng vừa vặn giờ ăn trưa.

Mặc dù phim rất hay, nhưng cả bộ phim Tang Trĩ đều chăm chăm nghĩ đến câu nói kia của anh, nhưng đã qua hơn 1 tiếng, cô cũng không có lý do gì để hỏi lại.

Hai người ra bên ngoài ăn cơm.

Sau đó khi về Đoàn Gia Hứa dừng lại ở một tiệm bánh ngọt lấy bánh kem, hai người cùng về nhà Đoàn Gia Hứa.

Tang Trĩ tháo giày, chú ý thấy 1 đôi dép nữ đi trong nhà để trên kệ, vừa vặn đúng size chân của cô. Cô nhìn Đoàn Gia Hứa, cũng không chủ động lấy đi.

Ngược lại, Đoàn Gia Hứa chủ động đem đôi dép đến trước mặt cô, bình tĩnh nói: “Mua cho em đó.”

Anh thong thả mang chiếc bánh gato đến bàn ăn, sau đó đi vào bếp. Tang Trĩ đi dép trong nhà vào, sau đó mở hộp bánh kem ra vừa đúng lúc Đoàn Gia Hứa từ phòng bếp đi ra bưng thêm một cái bánh kem khác.

Tang Trĩ dừng động tác: “Tại sao lại có hai cái bánh kem?”

“Cái này anh làm.” Đoàn Gia Hứa nói, “Sợ không ăn được, nên mua thêm một cái dự phòng.”

Tang Trĩ trừng mắt nhìn anh: “Anh còn làm cả bánh kem?”

“Trước kia làm thêm ở quán café có học qua một chút.” Đoàn Gia Hứa chuẩn bị cắm nến, hững hờ hỏi, “Muốn lấy cái nào làm bánh sinh nhật.”

Tang Trĩ chỉ vào cái bánh anh làm: “Cái này.”

“Cắm mấy cái?”

“Một cây nến là được rồi.”

Đuôi lông mày Đoàn Gia Hứa khẽ nhấc, lời nói mang ý cự tuyệt: “Cứ cắm 19 cây đi.”

Tang Trĩ im lặng: “Cắm nhiều như vậy làm sao thổi nổi.”

“Tiểu cô nương,” Đoàn Gia Hứa cà lơ, cà phất nói, “em nhận biết rõ một chút tuổi của em đi.”

Tiệm bánh ngọt gói cho anh 2 túi nến, một túi 10 cây cho nên vừa đủ. Tang Trĩ nhịn không được trả treo lại: “Như sinh nhật của anh thì phải cắm bao nhiêu cây nến mới đủ.”

“Sinh nhật của anh,” Đoàn Gia Hứa tựa tiếu phi tiếu nói: “Cắm một cây là được.”

“…” Tang Trĩ khó chịu, phi thường so đo nói: “Đến lúc đó em chắc chắn sẽ cắm đủ cho anh 26 cây.”

Đoàn Gia Hứa chỉ cười, chuyên chú cắm tốt 19 cây nến, sau đó đi lấy bật lửa, lại cầm thêm một cái túi màu hồng. Anh buông thõng mắt, chậm rãi đốt nến.

Tang Trĩ chạy đến chỗ công tắc, tắt đèn.

Thời điểm quay lại, Đoàn Gia Hứa đã chuẩn bị xong. Ánh nến ấm áp nhiễm lên khuôn mặt tuấn tú của anh, phủ lên một tia mờ ảo, ánh nến chợt sáng, chợt tối, nhìn không rõ lắm thần sắc của anh lúc này, lại khiến cô cảm thấy một sự ôn nhu dìu dịu trên đuôi mắt, khóe môi anh.

Tính ra, đây là lần đầu tiên Tang Trĩ trải qua sinh nhật cùng anh.

Đoàn Gia Hứa hát bài chúc mừng sinh nhật tặng cô, giọng anh khàn khà, thanh âm ôn nhu, trầm thấp vang vọng khắp phòng. Câu hát cuối cùng rơi xuống, Tang Trĩ chắp tay cầu nguyện rồi thổi tắt nến.

Chỉ thổi được hết một nửa, khóe môi cô co lại, lại thổi thêm mấy lần nữa mới thổi tắt được toàn bộ nến.

Nhìn cử động của cô, Đoàn Gia Hứa cười ra tiếng, lồng ngực theo đó phập phồng, cùng bả vai run lên. Sau đó anh đứng dậy mở đèn, đưa cái túi màu hồng kia cho cô: “Quà sinh nhật.”

Tang Trĩ tiếp nhận, đồ vật không nhẹ, cô nói cảm ơn, đè xuống lòng hiếu kì, bắt đầu cầm dao cắt bánh kem.

Mới cắt một chút, Đoàn Gia Hứa liền tiếp lấy dao, giúp cô cắt thành miếng nhỏ. Anh liếc mắt nhìn cái túi bên cạnh túi quà của mình, đột nhiên hỏi: “Có muốn nhìn chút hay không xem được tặng quà gì?”

Tang Trĩ nhìn hai hộp quà, lắc đầu: “Trở về rồi xem một thể.”

Đoàn Gia Hứa không cưỡng cầu, lại hỏi: “Cậu bạn trai lúc nãy đang theo đuổi em à?”

Tang Trĩ nghĩ nghĩ: “Chắc là thế.”

Đoàn Gia Hứa khẽ cười, kéo dài ngữ điệu: “Có rất nhiều người theo đuổi em?”

Nghĩ đến hôm ở bệnh viện, Tang Trĩ cũng không biết trả lời sao, chỉ có thể hàm hồ đáp: “Cũng tạm.”

Rất nhanh, Đoàn Gia Hứa lại hỏi: “Theo đuổi em có cần điều kiện gì không?”

Tang Trĩ không hiểu thấy hành động này của anh: “Cái này cũng cần có điều kiện sao, chỉ cần cảm giác đúng người là được.”

“Vâỵ nói chút,” giống như đang tùy tiện tâm sự chút chuyện phiếm, giọng điệu Đoàn Gia Hứa nhàn nhạt, “Người em thích đó, em thấy cần có những tiêu chuẩn gì?”

Tang Trĩ dương mắt, do dự nói: “Nhìn đẹp trai.”

Đoàn Gia Hứa: “Ân.”

“Tính tình tốt.”

“Ân.”

“Cao hơn em một cái đầu.”

“Ân.”

“Hiểu lý lẽ, chính trực.”

“Ừ, còn gì nữa không?”

Tang Trĩ cầm cái dĩa, cắn một miếng bánh gato: “Hết rồi.”

“Mấy điều kiện em nói, anh đều phù hợp đấy.” Đoàn Gia Hứa dùng ngón tay phết một tầng socola, cọ lên mặt Tang Trĩ, “Cho nên, hỏi em một vấn đề.”

“…”

Giống như là việc mỏng mỏi đã lâu rốt cuộc đã sắp xảy ra khiến cảm giác giữa hai người phá lệ khẩn trương.

Tang Trĩ nhìn vào mắt anh, cơ hồ đoán được câu hỏi tiếp theo là gì, nhịp tim đột nhiên tăng vọt, khẩn trương đến độ không thở nổi. Cô liếm liếm vụn bang gato trên miệng, lúng ta lúng túng nhìn anh: “Sao?”

Đoàn Gia Hứa khẽ cười, ánh mắt mập mờ, nhưng lại thập phần chăm chú.

Lần này anh không có như lúc trước, không che giấu, không nói lập lờ nước đôi, trực tiếp bày tỏ với cô: “Anh có thể theo đuổi em không?”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Vụng Trộm Không Thể Giấu

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook