Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Con đường chạy qua làng dường như đã không có người và xe đi lại từ rất lâu rồi. Đấy là một ngôi làng đã chìm vào quên lãng. Không ai nhớ những người cuối cùng đi khỏi làng vào lúc nào. Năm người đi ngang qua những mái nhà tranh lụp xụp. Bên trong dường như tỏa ra mùi tử khí ngùn ngụt. Không ai muốn bước chân vào trong những ngôi nhà đó, kể cả My hay Lê Tấn. Bọn họ đến đây lần đầu tiên. Không ai hiểu rõ về ngôi làng. Những gì họ được nghe cũng chỉ là kể lại. Bắt ma không phải trò chơi mà là một cuộc đua sinh tử. Kẻ thắng luôn là người biết địch biết ta, luôn chuẩn bị đầy đủ trước giờ ra trận.

Đi được một đoạn, Như Phong cất giọng hỏi: “Mọi người có cảm thấy gì không?”

My nhìn anh, đôi mắt cô trong veo đầy nghi ngờ. Lê Tấn cũng dừng bước, gã muốn nghe xem Như Phong nói gì. Như Phong tự trả lời câu hỏi của mình: “Nơi đây hết sức nguy hiểm.” Như để giải thích, anh nói thêm: “Đấy là giác quan của người tu đạo nói cho tôi biết.” Ông Quân tái mặt. Vầng trán của ông lấm tấm mồ hôi. Từ hồi mở quán cơm, tiếp xúc với đủ loại người, ông cũng biết tu đạo có ý nghĩa gì. Đó là truy tìm trường sinh, sức mạnh và chân lý. Người tu đạo trong mắt người bình thường đó là những kẻ có thể hô phong hoán vũ, tát đậu thành binh, dời non lấp biển. Không có gì có thể ngăn nổi bước chân bọn họ.

Thế mà giờ đây người tu đạo nói nơi này rất nguy hiểm. Ông càng sốt ruột hơn. Con trai ông liệu có gặp điều gì bất trắc? Ông bước nhanh hơn trên con đường, hai mắt đảo lia lịa vào những ngôi nhà xung quanh để xem có dấu vết gì của thằng Ca con mình hay không. Thằng cu Mề đã tụt lại sau. Ông Quân cũng không trách nó. Nó còn bé, sợ hãi là chuyện rất bình thường. Bỗng thằng cu Mề hô to: “Mọi người ơi, nhìn bầu trời kìa.” Ông Quân ngoảnh lại. Mặt thằng bé xanh lét như người sắp chết. Tay nó run run chỉ lên trời. Bầu trời đỏ thẫm một màu máu chụp xuống ngôi làng. Cái màu đỏ rợn người như muốn nuốt lấy ngôi làng và những ai còn sót lại trong đó.Trên nền đường bỗng xuất hiện vô số những vệt nẻ chân chim.

Một cơn gió thổi qua. Cát bụi bốc lên mù mịt. Một lát sau, tất cả những hiện tượng lạ lùng đó biến mất. Như Phong thở phào, thả kiếm trở lại vỏ. Lúc nãy anh có cảm giác một mối nguy hiểm cực lớn đang ở rất gần. Rất may là không ai bị làm sao. Bỗng nhiên, My kêu lên: “Có ai nghe thấy tiếng gì không?” Mọi người dỏng tai lắng nghe. Một lát sau, Như Phong mới hỏi: “My có nhầm không? Tôi chẳng nghe thấy gì cả.” Lê Tấn cũng nhún vai đồng ý với Như Phong. “Có mà. Tôi có nghe thấy có ai đó đang kêu gào.” My cuống quít thanh minh.

- “Tôi cũng nghe thấy.” Đạo sĩ trẻ tuổi bất ngờ chen vào. Hắn chỉ vào một cái ngõ nhỏ âm u bên trái con đường. “Tiếng thét từ trong đó vọng ra.”

Không đợi ai cả, ông Quân liền chạy ào vào trong căn ngõ. Thấy thằng cu Mề mặt tài xanh, nửa muốn vào nửa muốn chạy mất, Như Phong vỗ vỗ vào vai thằng bé. Anh rút kiếm ra, cũng tiến vào trong ngõ. Rồi My, Lê Tấn và cả đạo sĩ trẻ cũng tiến vào. Ngõ không nhỏ lắm, chỗ rộng cũng đủ cho hai chiếc xe bò tránh nhau. Nó tối tăm chỉ vì hàng tre trên đầu dày quá, khiến trong ngõ hầu như không có ánh sáng.

Ngõ rất sâu. Mọi người đi mãi mới đến cuối ngõ. Đó là một căn nhà mái ngói với hàng rào dâm bụt màu đỏ trải dài từ cổng vào đến tận cửa. Ông Quân đang đứng trước cửa. Ông dồn sức đẩy mãi mà cánh cửa gỗ không xê dịch lấy một gang. Thấy mọi người đến, ông mừng rỡ đứng sang một bên. Như Phong và My tiến đến. Hai người dồn sức đẩy. Cánh cửa vẫn không động đậy. My thấy Lê Tấn đứng một bên cười khẩy thì trừng mắt với gã.

“Còn không lại đây giúp, cười cái gì mà cười.”

Lê Tấn trả lời: “Cánh cửa này bị quỷ chặn rồi. Cô có đẩy đến sang năm cũng chẳng được.”

My và Như Phong lúc này mới thả cánh cửa ra, hỏi gã: “Sao không nói sớm?” Lê Tấn lúc này mới lôi trong túi ra một lá bùa cũ mèm dán lên cánh cổng.

“Hồi trước, đám quỷ tôi nuôi vẫn thường chơi trò này. Nhiều lúc bực lắm nhưng không làm gì được. Dần dần tôi học được cách chúng làm. Bây giờ nhìn thấy quỷ chặn tường là tôi biết ngay.”

Nói xong, gã đắc ý đá vào cửa một cái. Cả hai cánh bật tung như chưa từng bị khóa. Lê Tấn đứng sang một bên nhường cho Như Phong và My bước vào. Ông Quân theo sát hai người. Cuối cùng là đạo sĩ trẻ và Lê Tấn. Năm người bước vào trong sân. My đinh đẩy cửa chính căn nhà bước vào thì bị Như Phong ngăn lại. “Trong này hết sức nguy hiểm.” Anh nói với cô như vậy. My nhìn khuôn mặt đầy lo lắng của anh, trong lòng ngọt ngào khó tả. Cô biết anh vẫn luôn quan tâm đến cô, bất kể thời khắc cô chỉ là một con nhóc mồ côi xấu xí hay là lúc cô trở thành nửa người nửa quỷ.

Nhưng bàn tày My vẫn đẩy ra. Cô là thợ săn quỷ. Giống như cha của cô, My không có quyền do dự. Con quỷ bên trong thợ săn luôn sẵn sàng chiếm đoạt cơ thể và linh hồn của kẻ nuôi nó. Nó chỉ phục tùng nếu thợ săn mạnh mẽ đến mức nó cảm thấy không thể chống lại. Hiện tại, My đang kiểm soát con quỷ của mình rất thành công. Nhưng cô biết nó đang mạnh dần lên. Cô cần phải có một sức mạnh đủ để đàn áp và khống chế nó. Vì thế My luôn khao khát chiến đấu - đó là cách để cô trở nên mạnh mẽ hơn.

“Dừng lại.” Tay My bị một bàn tay khác nắm chặt lấy. Cô sững sờ. Đấy là tay của đạo sĩ trẻ tuổi. My thấy hắn nói: “Nếu cô mở ra, tất cả chúng ta sẽ chết.” Nghe xong, My cười nhạt. Cô nhẹ giọng hỏi lại: “Đấy cũng là cảm giác của người tu đạo?”

- “Không phải. Là báo mộng.”

- “Còn chưa kịp hỏi pháp danh của cậu?” Như Phong cũng chen vào.

- “Minh Khánh của phái Phổ Linh.” Đạo sĩ trẻ trả lời.

Không chỉ Như Phong mà cả My lần Lê Tấn đều kinh ngạc. Khác với giới tu đạo, đối với thợ săn quỷ và thợ nuôi quỷ danh tiếng của phái Phổ Linh hệt sức vang dội. Đây là môn phái đệ nhất trong số ít truyền thừa bắt quỷ còn sót lại. Mặc dù phái Phổ Linh rất ít khi lộ diện, nhưng từ Nam chí Bắc, hầu như chẳng có thợ nuôi quỷ lẫn thợ săn quỷ nào không sợ hãi phái Phổ Linh.

Hai mươi năm trước, sư huynh Nguyễn Kiên. pháp danh Quang Cương, sư đệ Lê Văn Sơn , pháp danh Quang Trọng một hơi tiêu diệt hơn hai chục tên thợ nuôi quỷ đến trấn Vọng Giang làm loạn. Đó là một trận chiến thảm khốc. Hơn một ngàn người chết, trong đó có cả dân thường và binh lính lẫn người tu đạo. Trận chiến đó cũng là nền móng cho Lê Văn Sơn leo lên chiếc ghế thiên hạ đệ nhất người trừ tà. Minh Khánh có nghe sư phụ kể qua trận chiến đó. Mặc dù nhờ nó mà ông mở ra Thiên Nhãn, nhưng sư phụ cũng không vui vẻ gì. Ông nói, nếu ông đến sớm một ngày, hẳn là sẽ giảm được một nửa số người thương vong trong trận chiến.

- “Nghe tiếng đã lâu.” Như Phong cười nói, vẻ vui mừng lộ rõ trên khuôn mặt. Anh biết tính My, càng là nơi nguy hiểm cô càng muốn xông vào. Nếu có thêm một người chuyên trừ ma như Minh Khánh giúp đỡ, anh cũng đỡ lo phần nào.

- “Báo mộng? Ý của cậu là gì? Bên trong căn nhà này có chứa cái gì?” My hỏi Minh Khánh. Đôi môi cô mím chặt. Cô rất muốn biết người đạo sĩ trẻ xuất thân từ đệ nhất môn phái người trừ tà có những bản lĩnh gì.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Vùng Đất Vô Hình

Avatar
Tuan Anh Nguyên Huynh14:11 15/11/2019
Ra thêm mau mau đi bạn ơi,chờ gần 4năm rồi chưa thấy ra
Avatar
Đào Quang Hiếu09:10 21/10/2019
Truyện hay mà không ra nữa . Buồn quá huhu
Avatar
Tú Nguyễn21:10 06/10/2019
Có ra nữa k ạ
Avatar
Anh Giang Trinh22:05 14/05/2019
Truyện rất hay mỗi tội tốc độ hơi chậm!
Avatar
Hoàng Phúc00:05 05/05/2019
Sao chưa ra tập mới nữa =< truyện hay quá mà sao tác giả ngưng bút thế huhu ...
Avatar
pham huu quang12:03 12/03/2017
lau qua tac gia oi
Avatar
thịnh12:03 04/03/2017
tiên sư hóng mãi mà làm các độc giả bức xúc quá
Avatar
Trần Tuấn Anh13:10 20/10/2016
bao giờ có chap mới z ad ơi
Avatar
le ha phuong09:09 23/09/2016
Truyen hay qua, de nghi tac gia mau chong cap nhat, dung de doc gia cu phai ngoi hong dai ca ra the nay.
Avatar
phát02:08 12/08/2016
hóng mãi , truyện lâu ra quá, truyện hay quá xá, lại việt hóa nhiều chỗ

BÌNH LUẬN FACEBOOK