Trang Chủ
Xuyên Không
Vọng Môn Nhàn Phi
Du Hồ

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Hồ Tĩnh Minh xem ra là được Tấn vương bao hết, cho dù hắn không bao hết, hôm nay nhiều người hoàng gia quyền quý như vậy tụ tập tại nơi này, những người khác cũng không dám đến du ngoạn. Nếu không may chạm đến nhóm người này, hoàn toàn là tự mình tìm lấy phiền toái.

Mục Thanh Lê một đường đi đến bến thuyền giao thiệp mời, lúc đi ngang qua nhìn đến mấy người cơ hồ không có một chút nhận thức quen biết, thẳng đến lúc đi vào thuyền hoa mới nhìn thấy vài người quen mặt. Trong đó chỉ thấy Mục Vân Tâm, Lưu Ngọc Yến hai người đang đứng cùng một chỗ, đang nhìn đến nàng, hai người đều không có sắc mặt hoà nhã gì, nhưng cũng không có tiến đến tìm gây phiền toái cho nàng, hai người tràn ngập chán ghét mà trong đáy mắt kia lại còn có chút sợ hãi không rõ đều bị Mục Thanh Lê thu hết trong mắt.

Cho nên nói, những người này chính là chuyên bắt nạt kẻ yếu, đem các nàng giáo huấn một chút, lập tức thu được kết quả, cũng biết là không nên tìm nàng gây sự.

Mục Thanh Lê quét mắt nhìn các nàng một lượt rồi mặc kệ, đi đến một bên đầu thuyền hứng gió, thoải mái nheo mắt lại.

Trên hồ Tĩnh Minh đã có hai chiếc thuyền hoa neo đậu chờ sẵn, phía trên là những người đi vào trước, hiện tại nơi nàng là chỗ còn lại trong cuối cùng của con thuyền, đám người cũng bắt đầu tụ tập rời bến.

Hai chiếc thuyền hoa cách nhau không xa, nghĩ đến con thuyền này là chờ nàng rồi cùng chiếc thuyền kia cùng nhau du ngoạn.

“Tiểu thư, điểm tâm.” Noãn Thu thiện nhân am hiểu ý tiêu sái đến, trong tay bưng một mâm điểm tâm màu xanh.

Mục Thanh Lê cười cầm một khối để vào trong miệng, nhất thời cảm thấy một chút mát lạnh, có chút hương vị như bạc hà, ăn khá ngon. “Ân, không sai, về sau kêu đầu bếp trong phủ làm thứ này nhiều một chút.” Nói một tiếng, Mục Thanh Lê lại cầm lấy một khối bỏ vào miệng, linh mẫn nghe được bên cạnh truyền đến âm thanh cười nhạo, nào là “Không biết lễ nghi” “Không hề tư thái” khe khẽ nói nhỏ, trực tiếp chọn không nhìn đến.

Khóe miệng không thèm để ý giơ lên, vừa nhấc đầu đột nhiên đối diện một đôi đồng tử lưu quang thiển sắc (nhạt màu), Mục Thanh Lê ngẩn ra, lúc này mới thấy rõ chủ nhân cặp mắt này.

Da hắn thực trắng, ngũ quan tuấn mỹ thoạt nhìn liền cảm thấy hấp dẫn, nhất là đôi môi, cơ hồ giống màu son hồng nhuận, tuy tướng mạo hắn đẹp, nhưng không hề có nữ khí; Nhất là cặp mắt thiển sắc kia, thú nhã lại kiêu ngạo.

Dùng mỹ nam tử để hình dung hắn tuyệt không quá, thân cao gần bảy thước*, thân gầy, trường bào màu xanh quần áo thêu lam văn, mái tóc đen được búi gọn gàng trên đỉnh đầu, đính tinh xảo bạch ngọc bên trên, đứng cách đầu thuyền hoa không xa cùng nàng xa xa nhìn lại, sợi tóc bị gió thổi hơi hơi tung bay, toàn thân phát ra một cỗ trong sáng thú nhã hơi thở, làm cho người ta thoải mái.

* Xích = thước, đơn vị đo chiều dài. 1 thước bằng 0,33 cm => anh nì cao chắc hơn 2m. Ực, cao thủ bóng rổ =))

Mục Thanh Lê lễ phép đối hắn cười nhẹ, liền nghiêng đầu nhìn về phía Noãn Thu, hỏi: “Người nọ chính là Tấn vương?”

Nàng hiện tại thế giới này, ở Đông Tống quốc, vì để hiểu biết thế cục, đối với một số nhân vật chủ yếu đều điều tra một phen, trong đó Tấn vương là đầu tiên. Ở Đông Tống quốc, thanh danh Tấn vương là tốt nhất, cơ hồ không ai chán ghét hắn, nghe nói hắn chẳng những có bằng hữu là quyền quý rất nhiều, mà hắn đối bình dân dân chúng cũng không có một chút làm giá, chỉ cần là chơi thân, mặc kệ ngươi là người trong giang hồ hay bình dân nô lệ đều nguyện kết giao bằng hữu.

Ứng với câu ‘Bằng hữu khắp thiên hạ’ kia. Cũng nghe nói hắn tính tình tùy ý, Hoàng Thượng đối hắn bất bình không ít, chính hắn đối với ngôi vị hoàng đế cũng không có hứng thú, trong triều vẫn giữ vị trí trung lập.

Noãn Thu nhìn thoáng qua nam tử thuyền hoa đối diện, gật đầu nhẹ giọng nói: “Đúng vậy, tiểu thư, hắn là Tấn vương, Quân Vinh Sanh.”

Mục Thanh Lê gật đầu, thanh danh Tấn vương này thật là tốt, bằng không chỉ một lời mời khách liền nhiều người đến như vậy, về phần đồn đãi của hắn có bao nhiêu sự thật, việc này cùng nàng không có quan hệ nhiều.

Lúc này, này người trên chiếc thuyền hoa cũng đã đến đông đủ, thuyền phu tác động một phen bắt đầu khai thuyền, thuyền này chủ đã đến, gió cũng liền lớn, gió trên hồ nước vốn mát mẻ, Mục Thanh Lê bị thổi một trận thấy thoải mái, tươi cười trên mặt cũng càng thêm thích ý.

“Đại tỷ tỷ, ngươi như thế nào đứng ở cạnh thuyền hoa, nơi này chẳng những gió lớn, đối với trang dung (đại khái phấn son + trang sức) không tốt, cũng nguy hiểm, vẫn là vào bên trong thôi?” Mục Tử Vi này đúng là âm hồn bất tán âm thanh lại tới nữa.

Mục Thanh Lê thấy nàng ta tuy rằng cùng mình nói nói, nhưng là ánh mắt đã sớm bay tới trên người Tấn vương Quân Vinh Sanh trên thuyền hoa đối diện, trong ánh mắt kia có tia thèm thuồng lóe sáng còn kém chưa chảy nước miếng. Trên mặt cố tình dịu dàng thanh nhu giả dối, tươi cười kia thật sự làm cho người ta nổi cả da gà.

Mục Thanh Lê không mặn không nhạt nói: “Ta không phải nói, không cần tới gần ta sao? Ngươi là thật sự dạy mãi không nghe sao?” Híp mắt không có hảo ý đánh giá nàng một cái, tựa tiếu phi tiếu đe dọa: “Nơi này thật là nguy hiểm, nếu ngươi lại đến phiền ta, ta không ngại đem ngươi vứt xuống, yên tâm, ngươi tuyệt đối không chết được, ta sẽ làm cho trước khi ngươi chết có người kéo ngươi lên.”

Mục Tử Vi sắc mặt cứng đờ, xem bộ dáng Mục Thanh Lê không giống như nói giỡn, liên tưởng mấy ngày nay nàng làm sự tình bá đạo, càng cảm thấy nàng nói được làm được. Thân thể vội vàng lui về phía sau từng bước, biểu tình còn làm thành dạng đã bị khi dễ, cái loại này dục cự còn nghênh (ra vẻ chống cự mà thực ra lại hùa theo) điềm đạm đáng yêu, lắp bắp nói: “Đại…… Đại tỷ tỷ, ngươi như thế nào……”

Mục Thanh Lê hừ cười. Nàng thật đúng là mặc kệ lúc nào cũng không chịu buông tha cơ hội biểu hiện mị lực, biểu tình này là diễn cho ai xem? Đương nhiên là Quân Vinh Sanh cùng chung quanh nam tử đối diện. Nhìn xem sẽ không thú vị, quay đi quay lại cũng dùng mưu kế này, chọc người phiền toái.

“Xem ra ngươi là thật sự muốn làm cho ta động thủ.” Mục Thanh Lê thân thủ đã bắt lấy quần áo của nàng, ai biết Mục Tử Vi thế nhưng cũng có tính toán, nhìn như kinh sợ trong ánh mắt chợt lóe âm ngoan tính kế, giống như không cẩn thận hướng nàng ngã xuống, động tác ngầm kia rõ ràng chính là muốn đẩy nàng xuống nước.

Mục Thanh Lê khinh thường cười, chỉ bằng điểm ấy bản lãnh mà dám khiêu khích mình? Thật là giáo huấn chưa đủ! Năm ngón tay đột nhiên buông ra, giống như long trảo, trong nháy mắt đã bắt Mục Tử Vi xiêm y, vừa xoay người đã đem nàng quăng vào trong hồ nước.

“A!” Mục Tử Vi hoảng sợ kêu vang lên.

“Rống! Mục Thanh Lê! Ngươi làm cái gì!” Một âm thanh nổi giận vang lên, cùng đến là một đạo chưởng phong lạnh thấu xương.

Mục Thanh Lê cười lạnh quay đầu, chỉ thấy khuôn mặt Quân Vinh Lâm nổi giận, linh hoạt khom người một cái lại tránh được một chưởng không lưu tình chút nào của hắn, quay người một cước liền đá trúng ngực của hắn, tay phải vùng lên đưa hắn quăng vào trong hồ, tiếp theo truyền một đạo âm thanh rơi xuống nước. Rơi xuống nước thế này trong đầu Mục Tử Vi hiện lên ý nghĩ liệu có thể chết hay không chết, làm cho cả người nàng một trận choáng váng hồ hồ.

Mọi người trên thuyền hoa đều xem rõ một chiêu này của Mục Thanh Lê, chiêu thức mây bay nước chảy lưu loát sinh động, tư thái tuyệt đẹp, dẫn một trận sợ hãi.

Mục Thanh Lê vỗ vỗ tay, ở cái khay trong tay Noãn Thu cầm lấy một khối điểm tâm liền cắn, đứng ở mép thuyền cúi đầu nhìn hai người dưới hồ nước, nhàn nhàn cười nói: “Làm cái gì? Đánh rắn giập đầu không biết sao?”

Mọi người thấy một trận mồ hôi lạnh, Mục Thanh Lê này không khỏi quá lớn mật, cũng dám làm ra chuyện như vậy, còn dám nói thế này, này không phải bức người ta nổi điên sao?

Dưới hồ nước sắc mặt Quân Vinh Lâm một trận xanh rồi trắng, nhất thời cũng quên chiếu cố Mục Tử Vi còn đang mơ màng mê mê, chỉ lo trừng mắt Mục Thanh Lê, rống lớn: “Mục Thanh Lê, bổn vương tuyệt không sẽ bỏ qua ngươi!”

“Ta chờ.” Mục Thanh Lê cười lạnh, bộ dáng thảnh thơi kia thế nào cũng như là không đem Quân Vinh Lâm để trong mắt. Mọi người nhìn xem lại là một trận mồ hôi lạnh, Mục Thanh Lê thật là muốn bức điên An Vương gia a.

Quân Vinh Sanh trên thuyền hoa đối diện đúng lúc này xoay người rời thuyền, đạp xuống mặt hồ nước, mỗi tay nhất Quân Vinh Lâm cùng Mục Tử Vi, thoải mái đi lên trên thuyền Mục Thanh Lê. Chiêu thức ấy trên mặt nước làm cho vạt áo tung bay, tóc đen lay động, tư thái tiêu sái làm cho chúng nữ tử trên thuyền hoa đều đỏ bừng mặt.

Quân Vinh Lâm vừa được cứu chuẩn bị hướng Mục Thanh Lê vọt tới, Quân Vinh Sanh một tay bắt lấy cánh tay hắn, mỉm cười nói: “An Vương, hôm nay ta làm chủ, có thể chừa cho ta chút thể diện, không cần quá so đo?”

Quân Vinh Lâm vẻ mặt sát khí, vừa chuẩn bị trả lời, đột nhiên chỉ thấy Mục Thanh Lê liếc mắt nhanh qua một cái, rõ ràng ý tứ xem thường. Cơn tức thành một đoàn hướng thẳng lên đầu, nữ nhân này nhiều lần lặp đi lặp lại làm cho hắn xấu mặt như vậy hắn như thế nào có thể bỏ qua cho nàng? Nhưng là Quân Vinh Sanh cầm lấy cánh tay hắn giống như cương thiết, chính là không buông ra. Ánh mắt trừng, Quân Vinh Lâm liền tự nhiên giãy, lãnh giận nói: “Tấn vương, hôm nay không phải bổn vương không cho ngươi thể diện, chính là Mục Thanh Lê này như thế nào cũng nên giáo huấn một phen!”

Quân Vinh Sanh tươi cười như vãn gian hà lưu**, thấu triệt thiệt hơn, ngược lại cười yếu ớt nói: “An Vương, Mục nhị tiểu thư đang hôn mê, ngươi mặc kệ nàng sao?”

** 晚间河流 vãn gian hà lưu: sông chảy chiều tà chắc là kiểu dịu dàng, nhẹ nhàng không chói sáng quá TT^TT

Khi hắn nhắc tới, Quân Vinh Lâm mới nhớ tới Mục Tử Vi, quay đầu nhìn lại nàng vừa vặn hôn mê ngã vào trong lòng Quân Vinh Sanh, một đầu tóc ẩm ướt, sắc mặt tái nhợt, kiều môi hơi hơi mím lại, thật sự bộ dáng điềm đạm đáng yêu.

Quân Vinh Sanh lại nói: “An Vương vẫn là mang Mục nhị tiểu thư đi nghỉ ngơi một phen trước đi, ta phân phó người chuẩn bị xiêm y cho hai người.”

Quân Vinh Lâm cảm thấy lời này nói này cũng có mấy phần đạo lý, bộ dáng hắn hiện tại thật sự chật vật, Tử Vi cũng đang hôn mê, không phải thời điểm cùng Mục Thanh Lê khắc khẩu. Hắc nghiêm mặt gật đầu, trừng mắt nhìn thật sâu Mục Thanh Lê một cái, sau đó thân thủ liền chuẩn bị ôm Mục Tử Vi rời đi.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Vọng Môn Nhàn Phi

Avatar
Admin01:12 13/12/2019
truyện này nhóm dịch ngưng dịch đã 6 năm rồi, ad cũng k biết cv của bộ này nó nằm ở đâu để nhờ nhóm khác dịch tiếp lun hixx
Avatar
Thuytien Vy23:12 12/12/2019
Truyện chưa hết mà đã bị full ri là sao mong tác giả cho chương mới hoạc full có cái kết với ak
Avatar
giac mo11:01 18/01/2015
Aaaaaaaaaaaaaa nhanh nhanh ra chuong moi di truyem hay ghe thank tg

BÌNH LUẬN FACEBOOK