Chương 17

Truyện: Vợ Ngốc

A Bối

17/12/2013

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo Quân
Từ Gia Huy không phải là người dễ bị chi phối bởi những chuyện bất ngờ, đường đường là người thừa kế Từ Gia, Từ Gia Huy thừa bản lãnh để dung hòa mọi hoàn cảnh. Cho nên, khi Diệp Hạo và Nhạc Ân đã ngồi vào bàn, Từ Gia Huy cùng bình tĩnh mà ngồi theo, không sao , không sao, cậu ta là đàn ông, đương nhiên phải có vợ, Từ Gia Huy an ủi cái đầu đang choáng váng của mình.

Nhạc Ân ngồi vào ghế là nhớ lại lời thím Trương, phải ngồi ngay ngắn đàng hoàng, ngay lập tức đặt hai tay lên chân, ngồi thẳng lưng nhìn về phía trước, đợi thím Trương dọn xong đồ ăn. Thực ra tư thế đó vốn là tư thế mà lúc Nhạc Ân còn ngơ ngẫn hay ngồi, nhưng mấy ngày nay ,cứ có Diệp Hạo trong bữa cơm là Nhạc Ân lại chộn rộn, quay qua quay về lộn xộn vô cùng. Nên thím Trương phải đưa điều này vào bài giảng làm vợ cho Nhạc Ân. Diệp Hạo đưa tay bưng đồ ăn từ tay thím Trương liếc qua Nhạc Ân mà không kìm được nhếch miệng, không ngờ được vợ mình có tài giả vờ đáng kinh ngạc như vậy.

" Ăn đi " Diệp Hạo lên tiếng nhắc nhở hai người ngồi hai bên mình, Từ Gia Huy thì cứ nhìn chằm chằm vào Nhạc Ân, còn Nhạc Ân thì nhìn chằm chằm về phía trước.

Từ Gia Huy giật mình, chớp mắt nhìn qua Diệp Hạo một cái, liền tươi cười :" Haha, mời mọi người ăn cơm" rồi nhanh chóng cầm đôi đũa gảy một miếng cơm cho vào miệng " Ngon, ngon thật, thím Trương nấu ăn thật ngon " Từ Gia Huy lấp liếm qua chuyện.

" Cái cậu ăn là cơm " Diệp Hạo hảo tâm nhắc nhở bạn mình, cơm thì chỉ cần đổ nước vào gạo mà nấu thôi. Rồi lại quay sang Nhạc Ân từ giả vờ nhìn cho đến nhìn thật thành ngẫn ngơ bên cạnh, cầm cái muỗng đặt vào tay cô :" Đồ ngốc, ăn cơm thôi, đừng nhìn nữa " .

Từ Gia Huy đang gắp một miếng thịt nghe Diệp Hạo nói vậy liếc một cái.

Nhạc Ân hoàn hồn nhìn xuống tay mình thấy cái muỗng,mở to mắt ngạc nhiên, đã ăn cơm rồi sao,thím Trương dặn dò đến lúc ăn cơm phải mời khách . Cái này trước đó Diệp Hạo đã có dạy, nhưng sau bữa ăn đó, Nhạc Ân thích thì mời, không thích thì thôi nên cả nhà dần dần cũng không quan trọng chuyện đó. Nhưng hôm nay có khách a. Nghĩ vậy liền ngẩng đầu hướng thím Trương đang cầm đũa ăn cơm bên cạnh mà nói

" Mời thím Trương ăn cơm "

Rồi quay qua Diệp Hạo đang cho thức ăn vào miệng

" Mời Andy ăn cơm "

Sau đó là hướng tới Từ Gia Huy ngồi bên cạnh Diệp Hạo đang gắp thức ăn, tươi cười

" Mời khách ăn cơm a "

Cuối cùng,lại nhớ lời thím Trương nói ' ăn cơm đàng hoàng, đừng để Diệp Hạo đút ', ngồi ngay ngắn xúc muỗng cơm há miệng to mà cho vào, phồng má nhai nhai, khuôn mặt hiện lên vẻ đắc ý vì đã làm đúng lời dặn dò của thím Trương.

....

Từ Gia Huy trố mắt mà nhìn , cánh tay gắp thức ăn bất động tại chỗ, một lát sau nhìn nhìn thím Trương và Diệp Hạo đang nén cười tự nhiên ăn uống, khẽ ho nhẹ một tiếng, gắp thức ăn cho vào miệng, khó khăn mà nuốt xuống, cô gái này đang đùa giỡn sao ?

Bữa ăn diễn ra trong im lặng, Nhạc Ân ngoan ngoãn ăn cơm, thím Trương không biết nói gì, Từ Gia Huy ngơ ngác ăn cơm cũng quên nói chuyện, Diệp Hạo là chủ nhà vậy mà chỉ chú tâm gỡ cá cho Nhạc Ân. Cho đến khi con Gấu nãy giờ bị lãng quên quen hơi Nhạc Ân đi tìm chủ, bò ngúc ngắc dưới chân bàn đến được chân Nhạc Ân thì cọ cọ vào.

Nhạc Ân dừng ăn cúi xuống, thấy con Gấu chợt nhớ tới vì ham chuẩn bị để đón khách nên quên mất nó cả buổi chiều, vậy là vứt muỗng cúi xuống bế lên, hôn chùn chụt " A, Gấu ngoan, Gấu ngoan, ăn cơm a " , nói rồi muốn cầm muỗng xúc cơm cho nó. Diệp Hạo nhíu mày cầm tay Nhạc Ân lại

" Đã bảo nó không ăn cơm được, nó chỉ uống sữa" nói xong ôm con Gấu từ tay Nhạc Ân đem đến cái làn nhỏ, ở đó có sữa hồi nãy thím Trương đã pha.

" Ngồi xuống, ăn cơm đi " Diệp Hạo đứng lên đi về chỗ ngồi thấy Nhạc Ân muốn đi tới chỗ con Gấu liền nhíu mày nhắc nhở.

Từ Gia Huy lại liếc liếc, nhưng vẫn im lặng ăn cơm không mở miệng.

" Ăn đi, mới nãy ngoan ngoãn lắm cơ mà " Diệp Hạo gắp miếng cá cho Nhạc Ân, thấy Nhạc Ân vì bất mãn anh chuyện con Gấu mà quên cả giả vờ ngoan ngoãn, đang chu môi cầm muỗng gãy gãy cơm không chịu ăn, khẳng định là lại muốn nhõng nhẽo. Quả nhiên ...

" Không ăn cá, ăn thịt a " Nhạc Ân lắc nhẹ cái đầu, thở dài ra chiều mệt mỏi

Diệp Hạo gắp miếng thịt để vào muỗng, nhìn vào mặt Nhạc Ân hối thúc

" To quá, không ăn đâu " Nhạc Ân nhíu mày cầm muỗng chọt chọt miếng thịt , thật ra miếng thịt cũng chẳng to lắm

Diệp Hạo đưa miếng thịt lên miệng cắn thành hai, để cả hai vào chén cho Nhạc Ân, vô cùng kiên nhẫn mà chiều theo cô

Thím Trương đứng lên xới thêm bát cơm cho mình, mấy chuyện này thường thôi, bữa cơm nào có Diệp Hạo , Nhạc Ân cũng đều như vậy, bà quen thuộc đến nhàm rồi. Nhưng Từ Gia Huy đang cúi đầu ăn lại liếc liếc lần thứ 3 trong bữa ăn.

Nhạc Ân lúc này mới mím môi, đưa muỗng nhàn nhã xúc miếng thịt

" Không xúc được, hừ " Nhạc Ân thấy chết không sờn, tiếp tục làm nũng

Diệp Hạo bỏ đũa xuống, cầm cái chén của Nhạc Ân, xúc một muỗng cơm đưa đến bên miệng, không cho phép từ chối

" Không muốn ăn bánh kem à ", Diệp Hạo đe dọa, cái bánh hôm qua mua vẫn còn hơn nữa cái, một mình Nhạc Ân đã ăn hết 1/3 rồi. Diệp Hạo thấy cô ăn nhiều nên tìm cách hạn chế lại, bằng cách cho cô ăn nhiều cơm hơn, hôm nào không ăn hết cơm sẽ không cho ăn bánh kem.

Đúng là có kết quả, Nhạc Ân thở phì phò, tức giận há miệng ăn cơm, Nhạc Ân thích nhất ăn bánh kem a.

Từ Gia Huy lúc này đã bỏ chén cơm xuống, lấy cái khăn tay lau miệng, lại cầm ly rượu lên uống một hơi sạch sẽ. Được rồi, anh không thể ăn nổi nữa, cái đôi vợ chồng này, có cần diễn đến như vậy không, Diệp Hạo thay đổi tính tình sao, đút cơm, gắp thức ăn, a ha ha, cô gái kia nữa, nhõng nhẽo cứ như một đứa con nít, haha,Diệp Hạo mà thích kiểu con gái như thế sao, Từ Gia Huy lắc đầu nhàn nhạt cười một mình. Một lát sau ngẩng đầu nói với Diệp Hạo

" Các người là ai vậy ?"

Diệp Hạo cầm chén cơm đút cho Nhạc Ân ăn, nghe vậy quay qua bạn mình nhìn chằm chằm

" Cậu nói mớ à "

......

" Cô ấy hơi khác thường? " Từ Gia Huy nhìn Nhạc Ân đang ngồi vuốt ve con Gấu , hỏi một câu mang tính khẳng định

Hiện tại đã ăn cơm xong, Diệp Hạo pha trà ngồi nói chuyện với Từ Gia Huy ở phòng khách.

" Ừ , hơi ngốc một tí " Diệp Hạo rót cho bạn 1 ly, rót cho mình 1 ly, nhàn nhạt trả lời

" Vậy sao " Từ Gia Huy cầm cái chén trà cảm thán, suốt cả buổi cơm quan sát, anh nhận ra biểu hiện của Nhạc Ân chính là tự nhiên, không hề giả tạo. Lại nhìn Diệp Hạo nói tiếp " Cậu kiếm đâu ra cô vợ nhỏ này vậy ?" anh không ngốc, Diệp Hạo cưới vợ mà anh không biết chứng tỏ là có uẩn khúc gì đó, nhưng rõ ràng Diệp Hạo rất thương cô bé kia, từ đâu Diệp Hạo quen cô,anh thật sự tò mò a.

" Cô ấy đến giành phòng của tôi nên phải làm vợ tôi " Diệp Hạo rất có tinh thần mà nói đùa một câu, mà sự thật đúng là như vậy, cô giành phòng của anh thật mà.

Từ Gia Huy nheo mắt, bạn mình tâm tình tốt thật , còn biết nói đùa nữa, lại nhìn về phía Nhạc Ân , mĩm cười mà nói với Diệp Hạo " Một cô bé đáng yêu đấy "

Diệp Hạo không nói rõ, anh cũng không thắc mắc, dù thế nào đi nữa, anh vẫn vui mừng vì Diệp Hạo cưới vợ.

Diệp Hạo nhìn bạn mình, người bạn này, luôn là người hiểu ý anh nhất , chuyện Nhạc Ân rất dài dòng, nói ra cũng vậy , mà không nói ra cũng vậy, cô đã là vợ anh , mọi lí do đều đã không còn quan trọng nữa.

Từ Gia Huy ngồi nói chuyện thêm một lúc thì ra về, Diệp Hạo muốn chở anh về nhưng Từ Gia Huy từ chối rồi gọi cho tài xế của mình,giờ đang ngồi đợi.

" Ân Ân " Từ Gia Huy nhìn Nhạc Ân bây giờ đang ngồi bên cạnh Diệp Hạo thử gọi, đây là lần đầu tiên anh nói chuyện với cô, ngoài lời mời ăn cơm đáng yêu của Nhạc Ân

Nhạc Ân cúi đầu vuốt vuốt con Gấu, xem như không nghe . Từ Gia Huy nhìn Diệp Hạo thắc mắc, lại gọi

" Ân Ân "

Diệp Hạo ngồi im không quan tâm, chẳng nhắc nhở Nhạc Ân , cũng chẳng bảo cho bạn mình biết rằng Nhạc Ân không thích người khác gọi cái tên đó trừ anh.

Thím Trương thấy thế lắc đầu cảm thán Diệp Hạo kì quái, nhìn Từ Gia Huy đang khó xử thì không đành lòng mà nhắc nhở

" Aiz, cậu Huy, cậu phải gọi là Tiểu Ân, mấy cái khác cô ấy chỉ nghe cậu Diệp Hạo gọi thôi "

Từ Gia Huy nghe vậy nhếch miệng liếc Diệp Hạo, muốn nói rằng ' cô ấy thật hợp với cậu ' , lúc này mới nhìn Nhạc Ân thử gọi :" Tiểu Ân ?"

" Sao ?" Nhạc Ân ngày lập tức ngẩng đầu chớp chớp mắt hỏi Từ Gia Huy

Từ Gia Huy choáng váng, khá lắm, vậy mà ngốc sao, ranh mãnh thì có a

" Tiểu Ân biết tên anh không ?" hối nãy lúc mời cơm, cô kêu " khách ", anh nhớ rõ mà, lúc đầu Diệp Hạo có giới thiệu anh với thím Trương và Nhạc Ân, Nhạc Ân chỉ nhìn anh mà không nói gì, anh cứ tưởng cô nhớ tên anh rồi chứ.

" Không biết " Nhạc Ân lắc đầu, lúc đó Nhạc Ân có nghe đâu mà biết

" Được rồi, anh là Từ Gia Huy, là bạn của chồng em, chúng ta làm quen được không ?" Từ Gia Huy sảng khoái nói chuyện, còn theo thói quen đưa tay ra muốn bắt tay

Nhạc Ân nhìn bàn tay đang đưa ra, lại nhìn qua Diệp Hạo thắc mắc

Diệp Hạo vỗ nhẹ đầu cô cười " Bạn của anh, cũng sẽ là bạn của em, cậu ấy là người tốt "

lại liếc bàn tay đang đưa ra của Từ Gia Huy, không nể mặt mà nói " Cô ấy không thích cầm tay người khác "

" Hừ, cậu đừng tỏ ra là kẻ đã có vợ đi, hai người thật quá đáng đấy " Từ Gia Huy sửng sỉa cả mặt mày rút tay lại, dù chỉ là đùa nhưng trong lòng cũng rầu rĩ, người lạnh lùng như Diệp Hạo cũng đã có vợ rồi, vậy mà anh lại chưa có, aiz, không công bằng mà.

Diệp Hạo không phủ nhận mà đưa tay ôm Nhạc Ân , hếch mặt nhìn Từ Gia Huy, đổi lại là một bầu không khí vui vẻ cho cả ngôi nhà.

-------------------------------------------------------------------------

Đã hơn một tuần kể từ khi Diệp Hạo đi làm lại, văn phòng Trần thúc bình thường đều làm việc không tính ngày giờ nhưng gần đây công việc chủ yếu là trang trí nhà cửa, cứ chậm rãi mà làm không gấp gáp như mấy cái cửa hàng nên Trần thúc quyết định để anh em nghĩ ngày chủ nhật. Diệp Hạo cũng không còn như lúc trước đi sớm về khuya nữa, mà trở thành đi về đúng giờ giấc, trách sao được, là người đã có vợ mà.

Hôm nay lại đúng ngày chủ nhật , Diệp Hạo sáng sớm đã lái xe đến sân bay, bởi vì Diệp lão đã đưa ông bà Nhạc đến.

Diệp Hạo lái xe đến một sân bay tư nhân , đây là nơi đậu máy bay tư nhân của Diệp gia. Hôm qua lúc còn ở nhà ông bà Nhạc, Diệp lão đã điện thoại cho Diệp Hạo chuẩn bị đi đón, ông Nhạc góp ý có thể tự về đến nhà Diệp Hạo ,nhưng Diệp lão đã hừ bạn mà nói rằng Diệp Hạo là cháu rể, đi đón ông bà ngoại của vợ mình thì có gì mà phiền phức, nên cứ thế mà làm theo ý ông.

Lúc Diệp Hạo đỗ xe xong đi bộ vào bên trong thì thấy máy bay đã đến rồi, đằng xa, Diệp lão đang đứng nói chuyện với ông bà Nhạc. Bà Nhạc là người thấy Diệp Hạo đầu tiên, không biết nên gọi thế nào chỉ im lặng đứng cười gật đầu. Diệp Hạo đi đến nơi mới cúi đầu chào ba ông bà già :

" Ông nội, ông bà đã đến "

Ông Nhạc nghe Diệp Hạo chào mình thì cảm động đưa tay vỗ vai cháu rể, aiz, dù đã được Diệp lão thông báo tình hình nhưng chạm mặt nhau rồi, nghe đứa cháu rể này gọi một tiếng ông bà mới thấy mãn nguyện

Bên này, bà Nhạc không cầm được nước mắt, nôn nóng mà hỏi

" Tiểu Ân nó thế nào, nó có khỏe không ?" bà thật mong được nhìn thấy Nhạc Ân ngay lúc này

Diệp Hạo mĩm cười trả lời :" Cô ấy còn ngủ, cháu không muốn đánh thức cô ấy, bây giờ cháu đưa mọi người về gặp " anh đã nói chuyện ông bà đến cho Nhạc Ân, tối hôm qua háo hức đến mức nói lảm nhảm đến khuya mới ngủ.

Nói xong đi trước ra lấy xe, Diệp lão cười ha hả hài lòng dẫn ông bà Nhạc đi theo sau, hành lí thì đã cho người đem về trước rồi.

Đáng lẽ ra, mọi người có thể đến sớm hơn, nào ngờ Diệp lão về nhà ông bà Nhạc ở, hàng ngày được ông Nhạc dẫn đi đánh cờ uống trà làm ruộng, sống ở thành phố lớn đã nhàm chán, ông thấy nhớ cảnh thôn quê nhàn hạ, nay được sống như vậy thì thấy thỏa mãn vô cùng, vì vậy nấn ná kéo dài thời gian mặc cho bà Nhạc nôn nóng muốn hét lên . Ông nói, lo lắng làm gì, Diệp Hạo bây giờ rất yêu thương Nhạc Ân a.

Xe về đến nhà thì đã thấy thím Trương đứng đợi ở cửa, thím Trương nghe nói ông bà Nhạc lên đây thăm cháu thì hôm nay đến sớm. Diệp Hạo xuống xe mở cửa bên bà Nhạc trước mới qua mở cửa cho Diệp lão, vì bà Nhạc gần như đã luống cuống cả hai chân muốn chạy ào vào nhà rồi

" Thím Trương, Tiểu Ân đâu ?" bà Nhạc gấp gáp nhìn vào nhà hỏi

" Bà Nhạc, haha, bà đã đến, mau vào nhà đi đã, Tiểu Ân đang còn ngủ a " mới hơn 6h sáng một chút, Nhạc Ân vô tư vẫn đang ngủ ngon vì đêm qua thức quá khuya.

Cả người bà Nhạc run run, nước mắt lại chảy dài, theo thím Trương đi vào nhà, đến phòng Nhạc Ân thì mở cửa ra nhìn vào

" Tiểu Ân " bà Nhạc chảy nước mắt khi thấy căn phòng trước mắt, trong căn phòng đã được Diệp Hạo trang trí lại theo ý của Nhạc Ân, cả 4 bức tường toàn dán hình động vật , trên bàn ngủ là một bầy gấu, có cả một kệ giày đủ hình chó mèo , rất nhiều rất nhiều thứ lạ lẫm ... Nhạc Ân đang nằm ngủ trên giường, bên phải là một chiếc gối trống , đó là gối của Diệp Hạo ...

Bà Nhạc cắn môi nghẹn ngào, cháu bà đang bình yên và cháu bà cũng đang hạnh phúc.

" Để nó ngủ đi đã " giọng ông Nhạc cũng đã khàn khàn bên tai bà, ông đứng sau bà cũng đã thấy mọi thứ, không nén được xúc động, chỉ cố gắng ngăn cản mình rơi lệ.

Diệp Hạo đứng bên cạnh Diệp lão chỉ im lặng nhìn,lát sau Diệp lão mới đi đến vỗ vai ông Nhạc nhẹ giọng lên tiếng " Được rồi, lại đây ngồi đã, đừng đứng đó nữa", lúc này ông Nhạc mới gật đầu đi qua ghế sô pha ngồi, còn bà Nhạc đi vào ngồi lên giường Nhạc Ân mà nhìn cháu.

Nhạc Ân nằm mơ, mơ thấy bà đang khóc lóc đi ra xe, ông cũng chảy nước mắt cố gắng kéo tay bà, đẩy bà vào xe rồi đi, không nhìn lại Nhạc Ân lần nào. Nhạc Ân hoảng sợ, Nhạc Ân nhớ ông bà. Bên tai văng vẳng tiếng nói chuyện, giọng rất quen thuộc, dường như nghe lâu lắm rồi, rất lâu rất lâu rồi, Nhạc Ân mơ màng chảy nước mắt, đây là giọng bà mà, bà ơi.

Bà Nhạc ngồi bên cạnh Nhạc Ân vừa hít mũi vừa nghe thím Trương kể chuyện,

chợt nhận ra Nhạc Ân đang run run, lau khóe mắt đầy nước nhìn kĩ thì thấy Nhạc Ân chảy nước mắt, vội gọi

"Tiểu Ân, Tiểu Ân, cháu sao vậy ? bà đây, bà đây... " rồi đưa tay lau đi giọt nước mắt của Nhạc Ân

Nhạc Ân từ từ mở mắt ra, nhìn thấy trước mắt là gương mặt quen thuộc, dù lúc ở với ông bà Nhạc ngẫn ngẫn ngơ ngơ nhưng khuôn mặt hai ông bà vẫn in đậm trọng đầu Nhạc Ân, Nhạc Ân nhắm mắt rồi lại mở ra để nhìn kĩ hơn, thấy đúng là bà Nhạc thì òa một tiếng khóc nức nở, đưa cả hai tay ôm mặt bà Nhạc mà nói nghẹn ngào

" Bà , bà, bà đi đâu... oa .... sao bỏ Ân ... oa ..... "

Bà Nhạc cũng không kìm nén nữa, òa khóc to lên ôm lấy cháu, nghe một tiếng " bà " mà trái tim như vỡ vụn

Thím Trương thì khỏi nói, cứ đưa ống tay áo lên lau nước mắt liên tục, ngoài kia ông Nhạc nghe tiếng khóc vụt đứng lên đi nhanh về phòng Nhạc Ân, Diệp Hạo cũng đứng lên, nhưng không đi theo chỉ đứng vậy mĩm cười nhìn vào phòng, bây giờ Nhạc Ân chính là cần ông bà của mình. Diệp lão cũng cảm động nhưng lại gật gù mà cười rạng rỡ.

" Tiểu Ân , đừng khóc nữa " ông Nhạc đưa tay vuốt tóc cháu, Nhạc Ân nghe lời đưa tay lên lau nước mắt, miệng mím lại hít mũi một cái quay sang ông Nhạc nói giọng mếu máo

" Ông ... "

" Ừ, haha, ông đây , ông đây, Tiểu Ân ngoan giỏi lắm ..." ông Nhạc lại nhịn không được vuốt tóc Nhạc Ân tiếp

Bà Nhạc ngồi bên cạnh ôm tay cháu cũng cười, nước mắt đã khô, chỉ còn đôi mắt đỏ hoe

Lúc này đây, Nhạc Ân đã được đưa ra ghế sô pha ngồi, ông bà Nhạc hai người ngồi hai bên cháu, Diệp lão và Diệp Hạo ngồi 2 ghế ở hai bên.

Nhạc Ân ở trong phòng thì khóc to lên, đến lúc bình tĩnh được một chút thì Diệp lão bảo đưa ra ngoài phòng khách ngồi nói chuyện, thế là ra ngoài ghế sô pha ngồi tiếp tục khóc thút thít.

" Ha ha , Tiểu Ân, cháu gọi ta một tiếng ông nội xem nào " Diệp lão cười khà khà lên tiếng đánh tan không khí im lặng của ba người kia

" Đúng, Tiểu Ân, gọi lão Diệp một tiếng ông nội đi " ông Nhạc hít sâu một hơi, biết ý của bạn , liền hùa theo góp vui

Nhạc Ân mở to đôi mắt mọng nước, nhìn Diệp lão chăm chú, chợt nhíu mày nhớ đến chuyện gì đó liền quay quay đầu sang hai bên tìm kiếm, thấy Diệp Hạo ngồi bên kia thì đứng dậy chạy tới ôm chầm lấy lại khóc " Andy ... oa oa "

Diệp Hạo thấy Nhạc Ân đứng dậy đã nhanh chân cũng đứng dậy, vòng tay đón lấy Nhạc Ân đang nhào vào lòng mình, sợ tay chân cô va vào ghế bàn, vuốt vuốt lưng cô an ủi " Ngoan, sao lại khóc nữa "

" Andy, ông , bà... oa ... ông , bà kìa ... " Nhạc Ân là muốn mách Diệp Hạo ông bà mình đã đến

" Ừ, anh biết, ngoan, không khóc nữa, sưng mắt bây giờ " Diệp Hạo cười , đẩy người Nhạc Ân đang bám lấy mình ra, đưa tay lau nước mắt, lại véo cái mũi đang hít hít mà nói " Không được khóc nữa, ông bà đến phải cười lên, nhớ chưa "

Nhạc Ân ngay lập tức gật gật đầu, đưa tay lên quẹt mạnh nước mắt, ôm lấy cánh tay Diệp Hạo, xoay người lại nói " Ông , bà, Andy đây này , chồng của cháu nha " nói xong còn cười toe toét.

Mọi người trong phòng nghe vậy đều bật cười, ông bà Nhạc còn hơn thế sung sướng vô cùng khi thấy Diệp Hạo ôm Nhạc Ân, Diệp lão dù mới bị cháu dâu lơ đi cũng bật cười gật gù, tụi nhỏ thật yêu thương nhau a.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Vợ Ngốc

Avatar
Tiểu Linh Linh13:05 25/05/2019
Tôi thấy Ân có bị não đâu mà mấy năm chẳng học được cái gì vậy
Avatar
oanhtran20:01 21/01/2017
hay, nhưng sao thấy tội cho Diệp Hạo qa, chăm sóc cả 3 người, mệt phờ đây.
Avatar
Dương Thanh Ân22:01 08/01/2017
tuyệt truyện hay đáng yêu
Avatar
Vương Khải My12:10 28/10/2016
truyện hão hay a~~~
Avatar
Linhlinh18:10 05/10/2016
Truyện hay cực kỳ
Avatar
Dâutây bướngbỉnh15:03 14/03/2016
truyện hay lắm đọc lúc thì đau tim lúc thì khóc hết nc mắt
Avatar
duyênvõ14:01 17/01/2016
dù thấy ân ân hơi bị dễ dụ nhưg rất đág iu nha,diệp hạo tuy cũg ns dối mk có chút ít bức xúc nhưg hạo ca rất chug thủy càg đọc càg thix,cái gđ đág êu chịu hk nỗi
Avatar
Nguyen xuan12:10 25/10/2015
Truyen doc rat hay mun co truyen hay hh coi kug dc mun coi qua do nhiu lan ui ma k thay chan
Avatar
mini ec ec 13:10 18/10/2015
ui thich diep hao ge lun ak
Avatar
Nguyễn Huỳnh Lan Chi 22:05 17/05/2015
Đọc lần t6 muốn thuộc luôn mà vẫn muốn đọc lại.hay quá đi

BÌNH LUẬN FACEBOOK