Chương 10

Truyện: Vợ Ngốc

A Bối

23/05/2014

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Từ Tố Tố đang chăm chú xem bộ ly tách bằng bạc nằm trước mặt mình, cô chỉ có thể nhìn chằm chằm vào nó khi mà trong phòng giờ chỉ có cô và mấy người bảo vệ, Diệp Hạo và Henry đã đi ra ngoài khi nào.

" Không phải cậu đến cùng cô gái đó sao, sao giờ lại đi trước " Henry đưa Diệp Hạo ra đến cửa lớn, vừa đi vừa nói, vẻ mặt không hài lòng khi Diệp Hạo bỏ rơi một cô gái xinh đẹp như vậy .

" Tôi chỉ nhận lời xác nhận dùm cô ta, xong việc thì tôi đi thôi " Diệp Hạo thản nhiên trả lời.

" Nhưng cũng không nên chạy trốn thế này " Henry vừa lắc đầu vừa nói ,hồi nãy khi Từ Tố Tố đang chăm chú đi xem mấy cổ vật trưng bày trong phòng, Diệp Hạo đã vỗ vai ra hiệu cho anh đi ra ngoài, anh cứ tưởng có chuyện gì thì ra là cậu ta bỏ về .

Diệp Hạo cười một tiếng " Không phải tôi gọi anh ra ngoài là để nhờ anh đưa cô ta về dùm tôi sao" , từ khi lên máy bay anh đã hiểu ra mọi chuyện, anh không hiểu cô ta làm vậy để làm gì nhưng anh không có thời gian quan tâm cô ta. Cô ta có thể nói chuyện bằng tiếng Anh bản địa mà dám nói qua đây lạ nước lạ cái, anh không vứt cô ngay tại cổng nhà Henry là may mắn lắm rồi đó, bây giờ anh phải đi. Henry nhìn qua Diệp Hạo cười cười, vỗ vai anh thông cảm, Henry đương nhiên hiểu tính tình của Diệp Hạo nên hiểu đại khái sự việc.

" Tôi phải đi rồi, lần sau quay lại đây tôi sẽ tới thăm anh " Tới cửa, Diệp Hạo liền đứng lại từ biệt, vẻ mặt chân thành.

" Không chỉ tới thăm, tôi vẫn chưa thắng cậu buổi câu cá nào cả, lần sau tới đây phải ở lại nhà tôi cho tôi trả nợ chứ " xong lại vỗ vai Diệp Hạo nói tiếp " Đi đi, cho tôi gữi lời tới Mark "

Diệp Hạo gật đầu thay cho câu trả lời, rồi quay người đi ngay.

Rời khỏi đường cao tốc, xe taxi rẽ vào một con đường tiến về ngoại ô của London. Diệp Hạo ngồi ở ghế sau đang nhìn chằm chằm vào cảnh vật quen thuộc hai bên đường,anh đang trên đường về nhà của Mark.

Xe chạy thêm 20 phút thì đến một khu toàn biệt thự nghĩ dưỡng , sau đó dừng lại tại một ngôi biệt thự nằm gần cuối con đường, từ đây nhìn ra phía sau căn nhà có thể thấy những ngọn núi phủ sương mù xa xa. Diệp Hạo xuống xe, nhìn ngôi nhà mà mình từng ở trong những năm ở đây, trong lòng xao động. Nhưng anh không có thời gian đứng ngắm căn nhà vì ngay lập tức, anh thấy một người đàn ông cao lớn, tóc trắng, mang bốt, tay cầm một con gà đã được làm sạch, từ phía sau căn nhà đi tới, người đó không thấy anh đang đứng trước cổng. Diệp Hạo mĩm cười, nhìn chằm chằm vào bóng dáng đang đi, gọi một tiếng " Mark "

Mark giật mình , quay người nhìn sau lưng mình, thấy Diệp Hạo thì sững người, sau đó đi vội về phía cổng, một tay kéo cổng, một tay vẫn còn cầm con gà, không để ý mà ôm chầm lấy Diệp Hạo, vui vẻ nói " Con trai, đã về rồi sao "

Diệp Hao cũng giang tay ôm Mark, chỉ mĩm cười im lặng. Chú Mark, cháu đã trở lại.

Một lúc sau, Mark mới buông Diệp Hạo ra, muốn dùng hai tay vỗ vai cháu, lại phát hiện mình đang cầm con gà, liền hứng khởi đưa con gà lên trước mặt ,cười nói " Ta chuẩn bị làm món cháu thích nhất đây " rồi lại nhíu mày nói " Tại sao không gọi chú ra đón, thằng nhóc này, nếu theo tính toán của ta thì cháu phải tới sớm hơn chứ "

Diệp Hạo lười nói với Mark là bị Từ Tố Tố bám theo, liền kéo chú mình vào nhà, vừa đi vừa nói " Máy bay bị trễ giờ bay, không nói chuyện này nữa,cháu đói lắm, làm con gà đó nhanh lên đi "

Mark nghe vậy cũng không truy cứu nữa, lại cười vô cùng vui vẻ mà nói " Được, tối nay hai chú cháu ta phải say mới được"

Uống thì được, nhưng không thể say, vì mai phải qua nhà mẹ, Diệp Hạo vừa kéo Mark vào nhà vừa suy nghĩ.

---------------------------------------

Hai đất nước khác nhau, hai múi thời gian khác nhau, bên kia Diệp Hạo đang tiếp rượu Mark thì bên này thím Trương đang đút Nhạc Ân ăn trưa. Tối hôm qua Nhạc Ân ngồi đợi Diệp Hạo làm bà cũng phải ngồi theo, ngồi đến hơn 10h đêm thì thím Trương đã nhíu mắt, bà nhìn sang Nhạc Ân bên cạnh cũng đã gật gù thì quyết định đỡ cô nằm xuống ghế, hồi nãy cô còn thức, bà cầm tay áo cô muốn dắt vào phòng thì cô không chịu, bây giờ chỉ có thể làm thế này. Vào phòng cô lấy chiếc chăn ra đắp lên, bà vô thức đưa tay vuốt tóc cô, đối với sự bướng bỉnh của cô bà không hề thấy khó chịu mà chỉ thấy thương yêu, dù sao cô cũng chỉ là một đứa trẻ đang cần sự yêu thương mà thôi. Không chỉ là đút buổi trưa, mà buổi sáng bà cũng phải đút. Cô ngồi cả buổi mà không đụng đậy gì thì bà đành phải liều thôi. Thím Trương thở dài, lúc trước cô ngẫn ngẫn ngơ ngơ nhưng vẫn ăn uống sinh hoạt bình thường, còn bây giờ cô hoàn toàn là để tâm hồn biến đi đâu mất, làm cái gì cũng không còn theo trình tự như trước nữa, mà hầu hết chỉ là ngồi ngẫn ra ghế mà thôi.

Thím Trương nhìn muỗng cháo y nguyên trước miệng cô mà đành buông tay xuống, vì bà đưa nãy giờ cũng đã mỏi tay lắm rồi a. Nhìn nhìn chén cháo cũng được 5,6 muỗng, đã đủ chưa nhỉ, bà cũng không thể bạo lực dùng cách bóp miệng cô ra mà đổ cháo vào được, bà không làm được, đối mặt với khuôn mặt đáng yêu chất chưa buồn bã của cô bà càng làm không được. Dù sao thời gian cũng dư thừa, đành canh lúc mà đút cho cô vậy. Thím Trương lắc lắc đầu buồn bã theo Nhạc Ân, aiz, lúc trước bà cứ nghĩ cô đơn thuần vô tư như trẻ nhỏ, sẽ không biết suy nghĩ gì, giờ thì rõ ra rồi đấy, Nhạc Ân cũng biết buồn, biết nhớ một người rồi. Bà chỉ mong người đó về sớm , 3 ngày, nếu là khi xưa thì không là gì, nhưng bây giờ với Nhạc Ân, bà chỉ sợ là quá dài.

-----------------------------------------

Diệp Hạo đêm đó uống ít thật, nhưng Mark lại say bí tỉ. Anh không ngăn cản Mark, mỗi lần gần đến ngày giỗ mẹ, ông đều như vậy, vì ông rất yêu mẹ anh .

Năm đó ông bà anh mất, dì anh chỉ mới hơn 20 còn mẹ anh là 16 tuổi. Lúc đó mẹ anh rất yếu đuối, dì đã luôn luôn bảo vệ mẹ. Có một người bạn thân của ông anh đã đứng ra nhận chăm sóc hai chị em mẹ, và người con trai nhà đó đã bắt đầu thích mẹ từ đó, chính là Mark. Nhưng Mark nói, mẹ chỉ coi chú ấy như một người anh trai mẹ yêu quý nhất mà thôi. Dù vậy, cho đến khi mẹ anh rời nước Anh về nước tìm dì, rồi sinh ra anh, rồi mất đi, tình yêu đó không thể phai nhạt, điều đó làm anh tôn trọng và yêu quý Mark vô cùng.

Sáng mai lại, phải gần 9h Mark mới tỉnh, nên về tới ngôi nhà của mẹ anh cũng đã 10h hơn. Lúc hai người đã đến nơii, chỉ kịp vào nhà dọn dẹp đôi chút đã bị cô Mary hàng xóm mẹ anh năm xưa lôi qua nhà ăn thịt dê nướng, trước đó biết anh sắp tới đây, bà đã chuẩn bị sẵn. Dù sao hàng năm về thăm nhà mẹ, chủ yếu vẫn là gặp hàng xóm năm xưa mà.

" Chú Mark, lấy một người vợ đi " , Diệp Hạo cầm ly rượu ngồi bên Mark , lúc này mọi người xung quanh đã tụ họp lại, cô Mary, cô Helen, cả cô con gái của cô ấy cũng có mặt đang nướng thịt, còn Mark, Diệp Hạo thì ngồi uống rượu với chồng hai người.

Mark đang nhìn mấy người phụ nữ nướng thịt vẫn không rời mắt, nói với anh " Chú đã già rồi , vả lại chú đã có một đứa con trai là cháu rồi "

Diệp Hạo bất lực, anh không muốn Mark vì mẹ mà không muốn lấy ai, chú ấy vẫn còn trẻ, mà dù có già thì người ở đất nước này rất dễ lấy một người vợ phù hợp với lứa tuổi của mình, huống gì với gia thế của chú như vậy . Anh lắc đầu nói " Chú đừng cố chấp nữa, mẹ sẽ rất buồn đấy, cháu cũng không mong chú sống một mình như thế nữa " nói xong nhìn Mark chằm chằm.

Mark liếc qua anh thở dài, uống một hớp rượu, biết Diệp Hạo đang lo lắng cho mình, nhưng cũng không thể làm gì hơn, đành đánh trống lãng " Cháu thì sao , cháu đã gần 30 rồi đấy, cháu cũng chưa có vợ sao dám nói ta "

Diệp Hạo biết Mark đang tránh né cũng không ép buộc, liền mở miệng nói nhưng không hiểu sao lại nói ra câu " Cháu đã có vợ rồi " ,vì nói xong anh liền sững sờ, anh đã có vợ rồi ư . Lâu nay anh sống với Nhạc Ân mà quên một điều rằng cô là vợ anh, anh với cô là vợ chồng. Anh đối với cô là có tình cảm, tình cảm đó với anh rất đặc biệt, như cô đối với anh vậy,cũng rất đặc biệt . Cô luôn dễ dàng xuất hiện trong đầu anh, lúc ở bên cô thì sẵn lòng chiều cô, lúc xa cô thì cứ nghĩ về cô, như đêm qua lúc uống xong với Mark, anh đã không ngủ được, anh nghĩ tới cô. NHững ngày còn ở nhà , dù đi làm đến khuya mới về nhưng anh có thể vào phòng nhìn thấy cô đang ngủ, buổi sáng đi sớm, nhưng vẫn có thể nhìn thấy khuôn mặt đáng yêu đó trước lúc rời đi. Nhưng ở đây, anh không thể nhìn thấy cô, có phải vì vậy mà trong thâm tâm anh buộc mình phải nhanh chóng trở về sớm hay không nhỉ, trước khi qua đây anh chẳng đã tính toán sao cho đi ít ngày nhất đó còn gì. Diệp Hạo nhắm mắt hít sâu vào, rồi mở mắt nhìn bàn tay mình, bây giờ anh muốn vuốt mái tóc cô, muốn thấy đôi mắt to tròn của cô, muốn nghe giọng nói trẻ con của cô, anh rất muốn gặp cô bé của anh.

Bên này Mark mím miệng nhìn biểu tình của cháu mình, sau khi nghe anh nói xong câu nói đó, Mark đã cười cợt vỗ vai anh không tin, nhưng thấy Diệp Hạo không phản ứng gì, giờ lại đang trầm ngâm suy nghĩ, Mark chợt thấy nghi ngờ, nếu thật sự là cháu mình đã có vợ thì tại sao không ai cho ông biết a. Chợt có tiếng Mary gọi qua ăn thịt nướng, Mark nhìn Diệp Hạo vẫn đang bất động , thở dài đứng lên kéo cánh tay anh nói

" Đi ăn thôi, bỏ mọi chuyện qua một bên đi ", tốt nhất là bỏ luôn chuyện bắt ông lấy vợ luôn.

Mark chưa kịp bước đi bước nào thì Diệp Hạo đã níu tay ông lại, ngẩng đầu nhìn ông nói " Chú Mark, vợ cháu rất đáng yêu, lần sau cháu sẽ dẫn cô ấy qua đây gặp chú. Còn bây giờ cháu phải về với cô ấy rồi "

Diệp Hạo ăn uống qua loa rồi xin lỗi mọi người phải đi sớm, những người ở đó làm rùm beng lên vì bất mãn nhưng anh cũng chỉ tươi cười nhận lỗi chứ không nói gì thêm. Cuối cùng Diệp Hạo lái xe chở Mark đi thẳng ra sân bay , trước đó Mark đã bảo thư kí của ông tìm cho anh chuyến bay sớm nhất để về nước.

Trên xe, Mark ngồi bên cạnh nghiêm túc nhìn Diệp Hạo, với lời nói của anh không tin không được mà tin lại không thể nào tin được. Diệp Hạo lại để mặc cho Mark nhìn mình, không một lời nói thêm nào, cuối cùng chính Mark không chịu được mà hỏi

" Cháu thật sự đã có vợ ?"

Diệp Hạo mĩm cười,đến anh cũng chỉ mới nhận ra cô là vợ anh lúc nãy thôi, anh nói " Chuyện hơi khó nói, nhưng chú an tâm là cháu của chú đã có một cô vợ rất đáng yêu ở nhà rồi, đến lúc cháu nhất định đưa cô ấy đi gặp mặt chú "

Mark vẫn không tin, nhíu mày nghi ngờ, rồi im lặng luôn cho đến lúc tới sân bay. Lúc nhìn Diệp Hạo khuất sau cánh cửa cách ly, Mark mới nhận ra là Diệp Hạo mới qua ở với mình được 1 ngày a, nhưng lại nhanh chóng vì chuyện cô vợ của anh mà quên đi chuyện đó, cô cháu dâu của mình là người thế nào nhỉ, Mark suy nghĩ.

Diệp Hạo đã muốn gọi điện thoại cho thím Trương hỏi tình hình Nhạc Ân, nhưng nhận ra là anh đã sắp về nhà, nên không cần thiết, anh không hề biết thím Trương ở nhà lại mong tin tức của anh vô cùng.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Vợ Ngốc

Avatar
Tiểu Linh Linh13:05 25/05/2019
Tôi thấy Ân có bị não đâu mà mấy năm chẳng học được cái gì vậy
Avatar
oanhtran20:01 21/01/2017
hay, nhưng sao thấy tội cho Diệp Hạo qa, chăm sóc cả 3 người, mệt phờ đây.
Avatar
Dương Thanh Ân22:01 08/01/2017
tuyệt truyện hay đáng yêu
Avatar
Vương Khải My12:10 28/10/2016
truyện hão hay a~~~
Avatar
Linhlinh18:10 05/10/2016
Truyện hay cực kỳ
Avatar
Dâutây bướngbỉnh15:03 14/03/2016
truyện hay lắm đọc lúc thì đau tim lúc thì khóc hết nc mắt
Avatar
duyênvõ14:01 17/01/2016
dù thấy ân ân hơi bị dễ dụ nhưg rất đág iu nha,diệp hạo tuy cũg ns dối mk có chút ít bức xúc nhưg hạo ca rất chug thủy càg đọc càg thix,cái gđ đág êu chịu hk nỗi
Avatar
Nguyen xuan12:10 25/10/2015
Truyen doc rat hay mun co truyen hay hh coi kug dc mun coi qua do nhiu lan ui ma k thay chan
Avatar
mini ec ec 13:10 18/10/2015
ui thich diep hao ge lun ak
Avatar
Nguyễn Huỳnh Lan Chi 22:05 17/05/2015
Đọc lần t6 muốn thuộc luôn mà vẫn muốn đọc lại.hay quá đi

BÌNH LUẬN FACEBOOK