Vợ Ngố Tổng Tài

Chương 62: Tính toán

Cá mập mắc cạn

18/12/2020

Edit: Sun

Trong phòng tắm, Mạc Đại Linh bọc lấy duy nhất một cái khăn tắm, không chút lưu luyến nào quay đầu ly khai.

Mạc Đại Linh cứ như vậy rời đi, Đường Vấn trong phòng tắm sửng sốt nửa ngày, có chút không biết phải làm sao, bản thân lão bà lại làm sao vậy, lẽ nào lại sinh khí, tự nhiên trong phóng tắm cùng mình quấn quýt nửa ngày, tế bào não có thiêu đốt nửa ngày cũng không thể có một chút thông suốt, tâm trạng có chút thích thích không sai, lén lút đưa ánh mắt nhìn Mạc Đại Linh đang ở bên ngoài, chỉ thấy lão bà bọc khăn tắm, một chút biểu hiện tức giận cũng không có.

Tâm trạng có chút thả lỏng, định đưa chân bước ra khỏi phòng tắm lại giật mình lùi trở về, Mạc Đại Linh chí ít còn có một cái khăn tắm che đậy thân thể, mà bản thân…, nhìn quanh phòng tắm nhỏ hẹp, ngoài trừ quần áo còn ướt lưu lại, còn lại đều là đồ dùng hàng ngày, lấy vải vóc ở đâu ra mà che đậy thân thể đây?

Khuôn mặt nhỏ nhắn đầy khổ sở, Đường Vấn lần thứ hai rơi vào quẫn quýt, là mặc y phục ướt sũng đi ra ngoài, hay là như vậy chạy ra ngoài đây. Cái này đúng là khó suy nghĩ mà, do dự một chút, vẫn là nên chạy ra ngoài đi. Xác định Mạc Đại Linh không để ý đến nàng, nàng liền tiến bước chân trần, chạy trốn ra khỏi phòng tắm, thẳng đến khi đến giường bệnh.

Mạc Đại Linh lúc này mới vừa quay đầu lại, chỉ thấy Đường Vấn sắc mặt dữ tợn vọt đi thật nhanh, cả người xích lõa, một mảnh trắng bóng bỏ đi một đường, thật vất vả mới tới được địa điểm cần đến, một cái phi nhanh, liền leo thẳng lên giường chỉ để lại cho Mạc Đại Linh bóng lưng trơn trượt, cùng cái ʍôиɠ nhỏ đầy tròn trĩnh….lộ ra nửa đầu, đem ánh mắt nhìn Mạc Đại Linh.

“Xì…” một tiếng, Mạc Đại Linh không chút keo kiệt mà cười ra tiếng, Đường Vấn cởi truồng, thật sự nhìn rất khả ái nha…Đối mặt với ánh mắt cười nhạo của Mạc Đại Linh, Đường Vấn tức giận quay đầu chừng mắt. “Ngươi ngươi ngươi…Không được cười!”

“Vì sao không thể cười đây?”

“Ngô…Ngô..Không cho chị cười..”

“Được rồi, không cười, nói cho chị biết…Thế nào lại cứ như vậy mà chạy đến?”

Quyệt vệt nước còn lưu lại, Đường Vấn ủy khuất nhìn tên đầu sỏ gây nên. “Phòng tắm không có khăn tắm!”

Nghiền ngẫm nhíu mày. “Nga…Phải…Sao em không nói để chị đưa vào cho nha..”

Nhìn khăn tắm được quấn thật tốt trêи người Mạc Đại Linh, Đường Vấn biết, này tuyệt đối là đang trêu ghẹo nàng nha, liền bĩu môi, như đinh đóng cột nói rằng: “Hừ….Em không cần..”

“Thực sự không cần khăn tắm sao? Vậy em hiện tại…..”

Quan sát một phen hoàn cảnh của Đường Vấn lúc này. “Có đúng là không cần? Hay chị đi chuẩn bị cho em?”.Nháy mắt mấy cái, tâm tình tiểu hài tử của Mạc Đại Linh nổi lên muốn trêu đùa Đường Vấn.

“Ngô…Không cần..” Nhãn thần có chút dao động, tâm Đường Vấn có chút động rồi chỉ là không muốn lúc này phải cúi đầu.

“Vậy được rồi…Chị đi phòng tắm thay quần áo, em cứ ở đó mà ngây ngốc!”. Đường Vấn không muốn, Mạc Đại Linh cũng không quá ép buộc, đẩy ra vài sợi tóc tán loạn trước ngực, đang chuẩn bị ly khai, cổ tay lại bị Đường Vấn kéo, một trận lực mạnh bạo truyền đến, nàng cứ như vậy ngã xuống vào trong lòng Đường Vấn, khăn tắm bay xuống, bị nàng quăng đi, liền cùng nàng lâm vào chung chăn. Người Đường Vấn là ướt sũng mà xông lên giường, chăn mền đã có chút ẩm ướt, thân thể có chút rét run, cơ thể chạm nhau lửa nóng liền bắt đầu, muốn kinh hô đã phát sinh giao hòa nhau từ lúc nào, một cái lưỡi thừa cơ mà xông lên, quen thuộc mà trêu chọc đồng loại của mình.

Hô hấp hai người càng lúc càng trở nên gấp gáp, kịch liệt hôn nồng nhiệt liền kéo theo nhiệt độ cơ thể, bốn phía không khí cũng trở nên cực nóng, từng đợt mê muội truyền đến, hai tay Mạc Đại Linh vô lực để có thể từ chối Đường Vấn. Cuối cùng bởi vì thiếu không khí, Đường Vấn phải xốc hai người ra khỏi chăn, thẳng đứng dậy, từ trêи cao nhìn xuống Mạc Đại Linh đang mê muội, khóe mắt xuân ý liền nảy mầm, khẽ ɭϊếʍ môi, tựa hồ ý đồ vẫn còn chưa hết.

Hai người ăn ý đình chiến, cùng nhau nghỉ ngơi, hoàn hảo để bắt đầu cho trận thứ hai. Não bộ truyền đến cảm giác mê muội vẫn còn trong quá khứ, mắt thấy Đường Vấn đã lộ nửa thân thể, thoải mái tinh xảo mà bại lộ trong không khí, lôi ra một đường cong tinh xảo, một giọt nước bọt chảy xuống, thân hình bên trong còn tốt hơn cả bên ngoài. Mạc Đại Linh lúc này lại có cảm giác mê muội khác, lần này không phải thiếu dưỡng khí mà là thở không thông.

Thật đẹp… Mạc Đại Linh lúc này mới phát hiện, tiểu bằng hữu nhà mình thực sự lớn lên, cảm giác non nớt của dĩ vãng, bây giờ gương mặt thành thục rất nhiều, toát ra cảm giác lơ đãng làm cho người ta mê muội. Như xoa một kiệt tác trân quý tác phẩm nghệ thuật, nàng đưa tay đáp chạm eo nhỏ của Đường Vấn, nhéo nhéo, ân. . Co dãn mười phần luôn này…Dù là đang sờ nhưng lại đem Đường Vấn nở nụ cười: “Khanh khách. . Nhột.. .”

Xúc cảm như dương chi bạch ngọc vậy, thật nhẵn nhụi ôn nhu, ấn xuống phía dưới ,lại giống như đông lạnh mà bắn ngược trở về, Mạc Đại Linh lưu luyến mà không buông tay nơi mình yêu thích, xoa bóp nhu nhu rồi lại xoa bóp… Cái này, Đường Vấn cũng không vui vẻ , một cái liền đẩy Mạc Đại Linh đang tác loạn ra. “Không được niết!”

(editor said:Thường mấy đứa con nít ngậm sữa mẹ hay niết đầu ti ấy… =>beta cho lên lun )

Bằng không, ghé vào trước ngực Mạc Đại Linh , một ngụm điêu luyện thỏa mãn nơi kia “Cây đậu”, nghiêm phạt cho nó thẳng đứng lên, cố sức ʍút̼ vào…

“Ách ân…” Đường Vấn thỏa mãn cây đậu kia, thị uy ngẩng đầu nhìn Mạc Đại Linh cười hai tiếng, giống như đang nói, ta cho ngươi niết!! Vỗ về khỏa trêи dưới kia, bản thân Mạc Đại Linh có chút tính toán. “Vấn vấn…Đầu tiên dừng lại, ách…Đình một chút…”.

Không tình nguyện ngẩng đầu nhìn chằm chằm Mạc Đại Linh, Đường Vấn sắc mặt bất thiện, nghĩ thầm, nếu như nàng chưa cho bản thân một cái giải thích hợp lý, nàng là tuyệt đối sẽ không từ bỏ ý đồ. Nghĩ đến cũng là, lúc động tình là lúc bị gọi đình chiến, thử hỏi tâm tình ai cũng khó chịu không phải sao? Thản nhiên cười, tựa hồ là nhìn ra Đường Vấn suy nghĩ cẩn thận, Mạc Đại Linh làm nũng: “Vấn vấn…”.

Mạc tổng làm nũng lực sát thương là thật lớn , Đường Vấn bị tiếng gọi cùng nụ cười hòa nhuận khiến cho cả người đều ngây dại, thân thể đều đỏ hơn phân nửa, thật ngơ ngác trả lời: “Làm sao vậy?”

“Chúng ta chơi một trò chơi thế nào?”.Trong mắt hiện lên một tia giảo hoạt, Mạc Đại Linh vươn tay, đầu ngón tay vòng quanh một viên tiểu anh đào trước ngực Đường Vấn, bên tai nàng mà nhẹ nhàng thổi khí. Đây là câu dẫn sao! trong đầu Đường Vấn hiện lên một cái ý niệm như vậy, đón biến được sẽ như vậy, rõ ràng đỏ ửng từ lỗ tai lan tràn đến ra ngoài, lắp bắp trả lời: “Được.. Trò chơi gì?”

Ôm lấy cổ Đường Vấn, Mạc Đại Linh một cái liền đi tới phía trêи, thấu xuống phía dưới, đầu ngón tay có một chút điểm nhẹ trán Đường Vấn, nói rằng: “Nhắm mắt lại, đợi lát nữa em sẽ biết. .” Nói xong lại lo lắng lần thứ hai căn dặn: “Không được nhìn lén nga. .”

“Ân. . Nga. .” Thấy Đường Vấn nhắm mắt lại, Mạc Đại Linh chậm rãi từ trêи người Đường Vấn thoát ly, cười đến giống như là hồ ly tinh. Đường Vấn giống như tiếp nhận được luồng khí hắc ám, Đường Vấn bản năng cảm thấy bất an, ấm áp trêи người đột nhiên biến mất, nàng không tự chủ được rùng mình một cái, nắm chặt bản thân, khó nhịn giãy dụa thân thể một chút, thanh âm thoáng run hỏi: “Lão bà… Ngươi rốt cuộc muốn làm gì vậy?”

Không đợi được câu trả lời của Mạc Đại Linh, Đường Vấn chỉ cảm thấy có một đôi tay nhu mềm bám vào trêи mặt của bản thân, dùng vật gì đó bịt kín đôi mắt của mình, cái này…Cho dù mở mắt ra nàng cái gì cũng đều nhìn không thấy . Tâm trạng kỳ quái, lý trí từ từ khôi phục, Đường Vấn tuy rằng tâm trí không được đầy đủ, nhưng là không ngu ngốc, Mạc Đại Linh kỳ quái như vậy câu dẫn mình, nhất định có là âm mưu!! Nhận thấy được điều này, nàng lập tức giãy dụa đứng lên, chỉ tiếc, đã chậm…

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Vợ Ngố Tổng Tài

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook