Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Trong lòng Tiễn Y, Đường Vấn trong chăn lộ ra cái đầu, không nhìn qua Mạc Đại Linh, trái lại hai tay nắm chặt y phục Tiễn Y, giống như đứa trẻ thất lạc vừa tìm được người thân. Hành động này của Đường Vấn làm trong lòng Mạc Đại Linh như dao cắt, cố gắng giữ cho mình dáng dấp bình tĩnh, nhìn Đường vấn không nói gì.

Bắt đầu từ khi nào, Vấn Vấn của cô lại ỷ vào người khác, cơ bản cứ nghĩ cuộc sống Đường Vấn, ngoài những người thân ra sẽ không cùng ai thân thiết, cho đến lúc này, những hiểu lầm Mạc Đại Linh cho rằng chỉ cần giải thích rõ ràng là được, thế nhưng hiện tại xem ra, nàng nghĩ quá đơn giản.

Mạc Đại Linh nghĩ Tiễn Y đối với hai người bất quá cũng chỉ là người ngoài, nên khi vào cửa đã mạnh dạng tuyên bố chủ quyền, bản thân mới là người sở hữu Đường Vấn, thế nhưng hiện tại, đối với lựa chọn của Đường vấn, nghỉ đến lời tuyên bố bản thân khi nảy mà buồn cười, giống như lời nói dối lại bị chính người trong cuộc vạch trần, Mạc Đại Linh cao ngạo khí chât giờ đây có chút chật vật. Mạc Đại Linh cũng nhận ra, thời gian rời khỏi Đường Vấn, có thể Tiễn Y trong lòng Đường Vấn đã có vị trí hơn.

Nhìn cảnh hai người ôm nhau trước mắt, Mạc Đại Linh khuôn mặt bình tĩnh càng khó duy trì, Mạc Đại Linh lộ ra nụ cười khổ sở “Vấn Vấn…tự chăm sóc bản thân….tôi….sẽ lại đến thăm em”

Biểu hiện Đường Vấn cũng làm cho Mạc Đại Linh biết rõ, bản thân cô hoàn toàn chưa quên câu nói xem Đường Vấn như kẻ ngốc đã làm Đường Vấn tổn thương quá sâu. Tuy rằng Đường Vấn lựa chọn ở lại nhà Tiễn Y, điều này làm Mạc Đại Linh thương tâm, nhưng cô cũng không ý định từ bỏ, mặc kệ thế nào, cũng sẽ chờ….chờ thời gian Đường Vấn ngui ngoai.

Bất quá trước đó cô còn một việc muốn biết rõ, Tiễn Y nói đến tình trạng Đường Vấn, cũng không giống bản thân mình đơn giản buồn như vậy, đi vào phòng nhìn thấy Đường Vấn, cô biết thân thể Đường Vấn càng ngày càng gầy. Mạc Đại Linh đè nén lại cảm xúc lo lắng, ngồi trên xe gọi điện thoại cho Tiễn Như

Qua điện thoại giọng Tiễn Như có chút nghiêm trọng nói “Bác Sĩ cho biết Đường Vấn bị chứng biến ăn nguyên nhân là do não bộ, có vẻ lúc trước Đường Vấn từng bị qua, cho nên khi kiểm tra mới phát hiện, hai ngày nay em ấy đều không muốn ăn bất cứ gì, ăn vào một chút liền lập tức nôn ra”

Mạc Đại Linh cuối đầu, im lặng một hồi lâu, sắc mặt trở nên tái nhợt, vừa nghĩ tới Đường Vấn thân thể gầy yếu, lòng cô lại cảm thấy đau.

Cúp điện thoại, lúc này Mạc Đại Linh mới hiểu vì sao thái độ Tiễn Y đối với mình lại kịch liệt như vậy, bản thân cô nghĩ tới còn cảm thấy câm giận chính mình, huống hồ gì Tiễn Y đối với Đường Vấn là có tâm ý.

“Vấn Vấn..nói cho mình biết, vì sao Vấn Vấn không cùng cô ta trở về”, nhìn Mạc Đại Linh đi rồi, Đường Vấn lập tức rời khỏi cái ôm Tiễn Y, tinh thần càng thêm sa sút, Tiễn Y nhịn xuống có chút miễn cưỡng hỏi.

“Mình không biết…mình sợ….những lời đó….tất cả cũng đều là giả”. Đầu gối vào giữa hai chân, lúc này Đường Vấn tựa hồ vì bản thân mình mà cố tạo cho mình vỏ ngoài bảo vệ, cự tuyệt bất cứ ai tiến vào thế giới riêng mình.

Tiễn Y bây giờ mới rõ, hóa ra trong lòng Đường Vấn, cũng chỉ có một mình Mạc Đại Linh mà thôi. Đối với Mạc Đại Linh, Tiễn Y ban đầu là chán ghét. Cô ta chiếm được trái tim Đường Vấn mà không biết quý trọng, trái lại xem như không biết, bỏ qua nổ lực của Đường Vấn. Nhưng vừa khi nảy, vì muốn gặp Đường Vấn, cô không màng nghĩ đến bản thân mà lấy tay chắn cửa, điều này làm cách nhìn của Tiễn Y về Mạc Đại Linh có chút thay đổi.

Trong lòng cô ta là có Đường Vấn, Tiễn Y trong lòng bất đắc dĩ nghĩ đến, tuy rằng bản thân cũng thích Đường Vấn, thế nhưng từ biểu hiện Đường Vấn cũng biết, một câu nói của Mạc Đại Linh đều tác động đến Đường Vấn, lúc này cũng rõ người Đường Vấn thích là ai.

Tuy rằng có chút không cam lòng, nhưng nhớ đến Đường Vấn bộ dáng tươi cười, lòng liền nhẹ nhõm, chỉ cần Đường Vấn có thể vui vẻ, như vậy là đủ rồi, không phải sao!!, tình cảm là không thể miễn cưỡng, vì sao không vì thế mà chúc phúc hai người họ.

“Vấn Vấn..có muốn biết lời nói cô ấy là thật hay giả không?”, trong lòng nghĩ thông suốt, Tiễn Y biết rõ vị trí bản thân, trong lòng âm thầm thở dài, cố gắng đè nén cảm xúc bên trong xuống, giả vờ không có gì hướng Đường Vấn nói.

Quả nhiên, vừa nhắc đến Mạc Đại Linh Đường Vấn lập tức ngẩng đầu, tinh thần chút khôi phục, đôi mắt chờ mong nhìn Tiễn Y, kéo thật dài một tiếng “muốn~~~~”

Nếu như quá dễ dàng tha thứ cho Mạc Đại Linh, cô như vậy sẽ không biết gì là quý trọng, Tiễn Y trong đầu liền nghỉ ra một ý tưởng, có lẽ nên khiêu khích cô ta, Tiễn Y cũng vì Đường Vấn thở ra một hơi, tìm cách

“Muốn biết sao?….nếu muốn biết thì bắt đầu từ hôm nay, mỗi ngày Vấn Vấn đều phải ăn cơm, không được nôn ra, được không?”. Trước vấn đề tình cảm cần giải quyết, thì việc sức khỏe Đường Vấn vẫn là quan trọng hơn. Sau khi nhìn thấy Đường Vấn gật đầu, Tiễn Y kề bên tai nói nhỏ “chúng ta sẽ thế này…….lại thế này…..có hiểu không?”

“Nhưng mà…..” Đường Vấn có chút do dự, ấp a ấp úng nói không nên lời, bảo cô làm như vậy với Mạc Đại Linh, Đường Vấn thật sự không đành lòng.

“Không nhưng mà! Nếu muốn biết rõ cô ta đối với cậu có thật lòng hay không thì chỉ có làm như vậy!”

“Oh..” nhìn vẻ kiên quyết của Tiễn Y, Đường Vấn đành miễn cưỡng đáp ứng.

Bắt đầu từ hôm đó, Mạc Đại Linh mỗi ngày đều ghé qua Tiễn gia một chút, có khi còn ở lại dùng cơm tối, nhưng thái độ Đường Vấn đối với cô vẫn không có chuyển biến gì, trái lại với Tiễn Y càng thêm thân mật. Nhìn thấy tình huống đó làm Mạc Đại Linh vừa đố kỵ lại vừa thương tâm, nhưng cũng không có biện pháp, ai bảo người tạo ra sự việc này thành ra như vậy chính là cô.

Lại thêm một buổi tối, Mạc Đại LInh đi đến nhà Tiễn Y dùng cơm, đối với Tiễn Như thì cũng không có gì, từ lúc cảm giác được lãnh khí trong nhà, sau đó liền rời đi đến nhà Sư Tuyền mà ở. Vì vậy, cái nhà nhỏ cư nhiên trở thành chiến trường đầy mùi thuốc súng của ba người.

Trên bàn cơm, Tiễn Y gắp một miếng thịt bò đưa đến bên miệng Đường Vấn, Đường Vấn vui vẻ tiếp nhận, còn đáp trả lại bằng bộ dáng tươi cười sáng lạng. Mạc Đại Linh nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm sự thân mật của hai người, ăn một miếng cơm vào miệng liền ra sức nhay, hận không thể một cái nhai nát bọn họ.

Đường Vấn ăn ít lại không muốn ăn nữa, Mạc Đại Linh biết rõ bệnh tình Đường Vấn, trong lòng đau xót cố gắng năn nỉ nữa ngày, thế nhưng Đường Vấn một chút cũng không cảm kích, nữa ngày cũng không mở miệng, bất đắc dĩ chịu buông, ai ngờ Tiễn Y khi đó lại cầm lên bát cơm Đường Vấn, bắt đầu từng muỗng từng muỗng đút cô, càng giận hơn chính là Đường Vấn cư nhiên ăn hết mà còn lại lộ ra vẻ cười ngọt ngào.

Mạc Đại Linh nhìn màn này, đừng nói là ăn, tâm trạng muốn lưu lại cũng không có. Cô bộ dáng ráng tươi cười buông bát, nhẹ nhào chào tạm biệt liền rời đi.

Trên đường về nhà, Mạc Đại Linh không ngừng suy nghĩ, có phải bản thân cô quá tự cao hay không, Đường Vấn từ lâu trong lòng đã không có mình, nhìn Đường Vấn cùng Tiễn Y tình tự thân mật, có phải hay không hai người đã cùng nhau.

Nghĩ như vậy, lòng Mạc Đại Linh nổi lên một mảnh tuyệt vọng, không còn Đường Vấn bên cạnh cô nên làm gì bây giờ, mất mát này ép cô đến không còn khả năng hít thở, đáy lòng đau đớn hòa chua xoát bao phủ Mạc Đại Linh.

Đột nhiên muốn phóng túng chính mình một chút, muốn quên đi bao nhiêu phiền não, quên đi chuyện tình khổ sở, Mạc Đại Linh lấy ra điên thoại di động gọi cho Tạ Phong, rũ Tạ Phong cùng đến quán bar uống rượu.

Buổi tối, trai gái đều đi đến quán Bar, đèn nhấp nháy, vô số cậu ấm cô chiêu, hay các quý ông quý bà say sưa trong niềm đam mê mà thi nhau chuyển động, lắc lư, cơ hồ cũng là rủ bỏ bản thân để quên phiền muộn.

Mạc Đại Linh hôm nay cũng nằm trong một số đó, cô đã uống rất nhiều rượu mạnh, lộ vẻ lạnh lùng, không biết trong mắt hiện lên bao nhiêu nỗi buồn, điều này đối với ai có kinh nghiệm có thể nhìn ra Mạc Đại Linh chính là đang bị thương, vì vậy, không ít nam nhân gần đó bao quanh cô, mong muốn có thể lọt vào mắt xanh của Mạc Đại Linh.

Đối diện với nhiều người tiếp cận, Mạc Đại Linh cũng không hề chuyển biến, lạnh lùng nghiêm mặt, mục đích ban đầu vẫn là một mình uống rượu, một ly rồi lại một ly, đợi đến khi Tạ Phong xuất hiện trước mặt đã thấy không ít chay rượu được uống cạn, đồng thời số lượng chay đang có chiều hướng duy trì mức độ tăng thêm.

“Nè..Đại Linh cậu điên rồi sao, uống nhiều như vậy, muốn đem dạ dày từ bỏ á, rốt cuộc là làm sao vậy huh?” Tạ Phong nhìn Mạc Đại Linh vẻ chán chường, có chút phẩn nộ lại có chút đau lòng.

“Cậu đừng quản, chỉ cần lúc mình uống say đưa mình trở về là được”, Mạc Đại Linh ngữ khí rõ ràng nhưng lạnh lùng, giống như là còn rất tỉnh, nhưng nhìn gương mặt đỏ bừng một mảnh cũng biết rõ là đã say.

“Cậu….aiii thật là”, nhìn người bạn tốt của mình như vậy, Tạ Phong cũng rất muốn khuyên, nhưng chỉ là không biết làm sao mở miệng.

Càng về khuya, Mạc Đại Linh hai mắt mê ly, rõ ràng đã say đến lợi hại. Lúc này chớp lấy thời cơ, mấy tên ôn thần cũng vì thế mà xuất hiện, một vài tên mặc âu phục đen cầm ly rượu đi tới, dùng ngữ khí một chút uy hiếp nói “Người đẹp, cậu chủ chúng tôi mời cô một ly, có thể hay không mời cô sang bên kia ngồi”

Mạc Đại Linh một chút không để ý đến bọn họ, vẫn chăm chú uống rượu, ngược lại Tạ Phong bên cạnh liếc mắt nhìn qua mấy tên hung thần kia, môi đỏ kiều diễm khẻ động, hô ra một tiếng “Cút”

“Không sai, còn không mau cút đi, hai cô em đẹp gái này, có hứng thú hay không tối nay cùng tôi một chổ a” một giọng nói tồi tệ khác vang lên mà nội dung thốt ra càng làm cho người ta chán ghét.

“Tiểu tử, ngươi là có ý gì?”

“Lão tử ta là ý như vậy đó…các ngươi thế nào chưa cút đi”

Nhìn cảnh tình trước mắt như muốn bùng nổ chiến tranh, Tạ Phong suy nghĩ một chút, nhìn biểu hiện Mạc Đại Linh, những người này cô cũng không quan tâm, rõ ra thì chắc không có việc gì. Có điều vì cái gì mà đau khổ như vậy, Tạ Phong có chút nghi hoặc, có khả năng khiến Mạc Đại Linh như vậy, chỉ có thể là Đường Vấn mà thôi, chẳng lẽ hai vợ chồng nhà này lại mâu thuẫn. Liếc mắt nhìn Mạc Đại Linh, Tạ Phong trong ánh mắt mang theo chút tính toán, đi đến một bên, lén lút gọi điện thoại cho Đường Vấn.

“Alo…tên tiểu ngốc kia, vợ của cô tại quá bar uống đến say mèm, bị một đám đàn ông vây quanh, cô còn không mau đến”. Điện thoại liền nói ra một tràn làm Đường Vấn bên kia tinh thần lập tức khẩn trương. Nhận được điện thoại, Đường Vấn không chút suy nghĩ, trực tiếp đánh thức Tiễn Y, lối kéo cô chạy đi.

P/s của editor: cái tình hình là từ chương này, toàn là mì ăn liền nhen mấy mes êu, hồi trước edit chương nào, còn có 1 papi phụ check lại, giờ thì ko, nên chổ nào sai sót, mấy mems thương mà lướt luôn đi nhé.. hih chân thành cảm mơn lém ^^

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Vợ Ngố Tổng Tài

BÌNH LUẬN FACEBOOK