Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Cuối cùng Mạc Đại Linh cũng hiểu rõ, giữa nàng và Đường Vấn. Cái gì là sợ Đường vấn quá nhỏ, thiếu thành thục, cái gì sợ nàng sau đó sẽ hối hận khi cùng chính mình một chổ, những điều này…..tất cả chỉ là bản thân tự mình mượn cớ mà thôi, nghĩ cho cùng chính là tự bảo vệ chính mình mà hoàn toàn không nghĩ đến cảm nhận Đường Vấn, Mạc Đại Linh thất thần đi đến phòng ngủ, con gấu vàng đơn độc nằm trên mặt đất, đó là của nàng tặng cho Đường Vấn, hiện tại chủ nhân bỏ lại nó, tựa như lúc trước Mạc Đại Linh bỏ lại Đường Vấn

Mạc Đại Linh tiến đến nhặt lên, nhìn thấy nó Mạc Đại Linh tựa hồ nhớ đến khi Đường Vấn làm nũng, nhớ lại lúc bệnh viện nàng còn nói ra Đường Vấn là kẻ si ngốc, lời nói này đã làm tổn thương Đường Vấn, tâm trạng có chút hối hận, lại có chút sợ hãi, Đường Vấn có thể tha thứ cho mình không?

Trong đầu một trận hổn độn, tay nắm chặt con gấu, hai tay ôm gọn vào lòng như muốn từ món đồ này tìm chút hơi ấm quen thuộc của Đường vấn, cảm thấy có chút thoải mái. Tay phải lại lơ đãng rờ vào chiếc nhẫn trên tay trái, Mạc Đại Linh ngẩn người, đem nó cởi ra, đưa lên trước mắt ngắm nhìn một hồi, liền đem nhẫn để vào lòng bàn tay, nắm chặt, nhãn thần kiên định đứng lên, mặc kệ thế nào, bản thân chính là vợ Đường Vấn, cho dù khó khăn cở nào cũng phải mang nàng trở về.

Tại nhà Tiễn Y..

Đường Vấn đã ngừng khóc, ngồi trên giường Tiễn Y, hai tay ôm chặt hai đầu gối mình, như thể xác không linh hồn, hai mắt trống rỗng chỉ nhìn chằm chằm vào đầu ngón chân, không biết suy nghĩ cái gì.

Mạc Đại Linh rời đi không lau Đường Vấn yêu cầu xuất viện, nhưng cũng không muốn về nhà, vì vậy hai chị em họ Tiễn đành mang Đường Vấn về nhà hai người.

Cửa phòng mở ra, Tiễn Y bưng chén cháo đi vào, thấy bộ dáng Đường Vấn, lòng nàng vừa cảm thấy yêu thương vừa cảm thấy không cam lòng.

“Vấn Vấn…vì người như vậy mà đau lòng, không đáng”

Đường Vấn không trả lời, như vậy duy trì bộ dáng, bất đắc dĩ thở dài, Tiễn Y hướng nàng ôn nhu nói “Vấn Vấn, đừng nghĩ nữa, ăn chút gì đi được hay không?”

Nâng bát, múc một muỗng cháo đưa đến bên miệng Đường Vấn “cậu một ngày đêm không ăn gì, ăn một chút đi..một chút thôi, có được không”

Đường Vấn gật đầu, hé mở ra đôi môi tái nhợt, để Tiễn Y đúc nàng, cháo vào đến miệng cũng không cần nhai trực tiếp nuốt xuống, vẻ mặt thống khổ như ăn phải độc dược.

Tiễn Y nhìn Đường Vấn, chăm chú mím môi, dù rằng đau lòng, nhưng vì sức khỏe của Đường Vấn, nàng chỉ có thể tiếp tục đúc.

Cuối cùng cũng đúc xong hết một bát cháo, thở dài một hơi, Tiễn Y tựa như vừa trải qua thế kỷ dài đăng đẳng, nàng nhìn Đường Vấn bộ dạng không biểu tình, cũng không biết nói gì, chỉ giúp nàng nằm xuống, cẩn thận đắp chăn dặn dò một tiếng nghỉ ngơi cho tốt.

Tiễn Y vừa rời đi, Đường Vấn sau đó bịt miệng, vộ vàng chạy vào phòng tắm, tay chống tường, ọe một tiếng, liền ối ra tất cả, nàng không rõ bản thân vì sao ăn không vô, chỉ biết khi cháo mới vào miệng liền cảm giác muốn nôn ra, tuy rằng rất khó chịu nhưng không muốn làm người khác lo lắng, chỉ có thể cố nén chịu đựng, đợi Tiễn Y rời đi mới lộ ra. Sau khi nôn xong, Đường Vấn lắc lư cơ thể yếu đuối, tập tễnh trở lại giường, khí sắc càng yếu hơn.

Mạc Đại Linh chịu khó nhịn xuống vài ngày, nhưng tâm tình chính là dồn hết vào công việc mà trút xuống, chỉ là vẫn không chịu được lòng cứ miên man suy nghĩ, một phần tức giận, lại một phần lại lo sợ Đường Vấn ở cùng Tiễn Y sẽ xảy ra chuyên. Hôm nay vẫn là nhịn không được đi đến bệnh viện, tưởng có thể cùng Đường Vấn giải thích, lại được Bác Sĩ cho biết Đường Vấn đã xuất viện, trong lòng có chút mất mác cùng lo âu, không khỏi nghỉ đến, Vấn Vấn ghét mình đến vậy sao?

Đành gọi điện thoại cho Tiễn Như, hỏi Đường Vấn ở đâu, sau đó biết ngay đáp án, Mạc Đại Linh lái xe đến, để Đường Vấn như thế ở cùng Tiễn Y, ai biết được cô ta làm ra chuyện gì với Đường Vấn. Xe đến trước cửa, Mạc Đại Linh lấy lại bình tĩnh, gỏ cửa, chỉ trong chốc lát cửa mở ra, người mở cửa chính là Tiễn Y, vừa thấy Mạc Đại Linh hai mắt liền trợn to ra, ngữ khí phẫn nộ hướng Mạc Đại Linh quát

“Cô tới làm gì? cô làm Vấn Vấn ra nông nổi này còn chưa đủ thê thảm sao?” Nói xong liền muốn đóng cửa, ai mà biết Mạc Đại Linh trực tiếp đưa tay vào khe cửa, nếu Tiễn Y muốn đóng cửa phải kéo tay Mạc Đại Linh ra, điều này làm cho sắc mặt Tiễn Y chút bất định.

Không để ý đến thái độ Tiễn Y, Mạc Đại Linh nhìn chằm chằm cô, mỗi một từ đều nói ra rất rõ “Tôi muốn gặp Vấn Vấn….”

“Cô còn ở đây mà muốn gặp Vấn Vấn, cô có biết cô hại Vấn Vấn thành ra bộ dạng gì hay không, vậy mà còn mặt mũi muốn gặp Vấn Vấn”, Nói đến tình trạng Vấn Vấn, Tiễn Y tâm tình càng kích động, hận không thể đem Mạc Đại Linh bầm thành vạn đoạn

Nhìn biểu hiện Tiễn Y, Mạc Đại Linh nhăn mày, bất an dò hỏi “Vấn Vấn làm sao?”

Nghĩ đến tâm trạng cùng sức khỏe của Đường Vấn, Tiễn Y cắng răng, quay Mạc Đại Linh nói “cái này cô không cần biết”

Ánh mắt lạnh băng, không có mặt Đường Vấn, Mạc Đại Linh cuối cùng cũng lộ ra khí chất của một Mạc Tổng, cô khuôn mặt không chút biểu tình, ngữ khí khinh miệt giống như Tiễn Y không là cái gì “Cô Tiễn, tôi nghĩ cô hình như chút lầm thì phải, tôi muốn gặp Vấn Vấn, cơ bản không cần thông qua sự cho phép của cô, tôi là người giám hộ của Vấn Vấn, còn cô chỉ là thân phận bạn của em ấy, mở cửa, để tôi vào, tôi muốn đem Vấn Vấn trở về”

Không chỉ bởi vì khí chất Mạc Đại Linh, mà còn là vì ý tứ trong lời nói, Tiễn Y không cam lòng tay nắm chặt cửa, cô biết, cô đối với Đườg Vấn mà nói chỉ có thể là hơn tình bạn một chút đồng dạng chỉ là bạn thân, Mạc Đại Linh mới chính là người nhà Đường Vấn, mặc dù hai người kết hôn cũng không tính là thật, nhưng đều được gia đình hai bên chấp nhận.

Đối với lời nói khinh miệt của Mạc Đại Linh, Tiễn Y nhãn thần trở nên dữ tợn, cô nắm lấy tay Mạc Đại Linh đẩy ra, trực tiếp liền muốn đóng cửa, ai ngờ Mạc Đại Linh phản ửng lại rất nhanh, tại lúc cử gần đóng lại cô không chút do dự mang tay phải chen vào, một tiếng kêu rên, Mạc Đại Linh sắc mặt tái xanh, vài giọt mồ hôi lạnh từ thái dương chảy xuống, tựa vào cửa, tay trái giữ nguyên cửa đang mở, khuôn mặt hiện rõ sự chịu đựng đau đớn nói “tôi muốn gặp Vấn Vấn”

Lúc này Tiễn Y ngây người, buông cửa cho Mạc Đại Linh vào, Mạc Đại Linh tay trái nắm chặt tay phải tiến vào trong, Tiễn Y cũng không nghĩ tới bản thân lại xúc động đến như vậy, lòng không khỏi có chút hối hận. Nhưng thấy Mạc Đại Linh đang đi vào, Tiễn Y đè xuống cảm xúc theo sau Mạc Đại Linh

Nhà Tiễn Y chỉ có ba phòng, hai phòng đầu khi mở không thấy Đường Vấn, đến phòng thứ 3, vừa mở cửa ra liền nhìn thấy bên trong thân ảnh, trái tim Mạc Đại Linh dường như ngừng đập. Đường Vấn ngồi trên giường như con rối, hai má hỏm vào, mắt đỏ sưng lên, cơ bản dáng dấp đứa nhóc hoạt bát khả ái lại biến thành ra như vậy, Mạc Đại Linh tim thắt chặt có chút hít thở không thông.

Đường Vấn nghe tiếng mở cửa, ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy Mạc Đại Linh cắn chặt môi, đôi mắt ngấn nước nhìn mình, ánh mắt hai người giao nhao, Đường Vấn nhận ra sự đau thương từ ánh mắt Mạc Đại Linh, nguyên bản không biểu tình liền có chút giật mình, Đường Vấn đôi mắt trống rỗng lần hai rưng rưng nước mắt.

“Vấn Vấn….”Mạc Đại Linh che miệng, đi đến bên cạnh Đường Vấn, có chút chần chừ đưa hai tay muốn xoa đôi má gầy gò của Đường Vấn, lại bị Đường Vấn lùi về phía sau hành động tránh né.

“Vấn Vấn không muốn nhìn thấy chị…chị là kẻ lừa dối..lừa dối..”, nóng xong lời này Đường Vấn đem chăn chùm kín người cuộn tròn lại như con óc sên, tựa hồ chăn có thể làm cô trốn được Mạc Đại Linh. Cho dù chăn ngăn trở, thế nhưng thân thể trong chăn một chút lại rung lên, Mạc Đại Linh biết Đường Vấn là đang khóc.

“Vấn Vấn….em nghe tôi nói , tất cả đều không phải..không phải như vậy..”nhìn thấy Đường Vấn đối với chính mình là bài xích, tâm mạc Đại Linh lại nổi lên trận đau đớn.

Mạc Đại Linh vươn tay, dù cách chăn nhưng vẫn đen Đường Vấn đang cuộn tròn ôm vào trong lòng nói “lúc trước..lúc trươc tôi đích thật là nghỉ như vậy, nhưng về sau tôi phát hiện, tôi là gả cho một đứa trẻ rất đáng yêu như em, sẽ tận tâm chăm sóc tôi, sẽ vì bảo vệ tôi mà không sợ thương tổn, mỗi tuần … mỗi tuần đều sẽ quấn quít bên tôi muốn ăn đậu, Vấn Vấn.. xin lỗi, xin lỗi nói những lời làm tổn thương em, xin lỗi vì lúc trước buông bỏ em, hiện tại tôi rốt cuộc cũng rõ..Vấn Vấn..tôi thích em, tha thứ cho tôi được không? Vấn Vấn..”

Mạc Đại Linh lần đầu tiên buông bỏ hết cái gì là khí chất, hạ thấp mình chân thành thú nhận cùng xin lỗi, đây là điều từ trước tới nay đối với Mạc Đại Linh là không thề, nhưng vì Đường Vấn, cô ấy nguyện ý.

Nghe những lời Mạc Đại Linh vừa nói xong, Đường Vấn thân thể đang co rúm cũng buông lỏng một chút, không biết nên phản ứng thế nào.

“Vấn Vấn…em theo tôi trở về được không?”, Mạc Đại Linh thanh âm mềm mại, nhìn Đường Vấn thái độ có chuyển biến, cô không ngừng cố gắng thuyết phục

Đường Vấn trong chăn, lắng nghe những lời chân thành của Mac Đại Linh, cũng nhớ lại những chuyện lúc trước, Mạc Đại Linh chính miệng nói thích cô cũng làm tâm tình Đường Vấn vui vẻ lên, nếu nói không cảm động là không đúng, nhưng nói tha thứ Đường Vấn trong lòng có chút khó xử, lại nhớ đến lúc ở bệnh viện nghe được “sự thật”, bây giờ đối mặt với lời giải thích của Mạc Đại Linh, Đường Vấn thật không biết có nên tin tưởng hay không. Hai người trong lúc đó sự tinh tưởng mất đi thì rất khó mà xây dựng lại,

Từ trong chăn chỉ thấy đầu lắc qua lắc lại, nhìn thấy Mạc Đại Linh đau lòng, nửa ngày không có phản ứng, Mạc Đại Linh có chút khó nhịn kêu “Vấn Vấn….”

Tiễn Y đứng ở cửa, nhìn Mạc Đại Linh giải thích cùng Đường Vấn, còn nghĩ Đường Vấn sẽ tha thứ cho Mạc Đại Linh cùng cô ta trở về, ai biết Đườg Vấn cư nhiên cự tuyệt, điều này làm Tiễn Y không khỏi vui mừng, cô tiến lên từ trong lòng Mạc Đại Linh đoạt lấy Đường Vấn, quay Mạc Đại Linh nói “Vấn Vấn không muốn cùng cô trở về, mời đi cho”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Vợ Ngố Tổng Tài

BÌNH LUẬN FACEBOOK