Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Đối với Mạc Đại Linh mà nói, nếu có cô bên cạnh Đường Vấn hiện tại, giúp Đường Vấn tiếp nhận việc gia nhập giải trí chuyện này có thể xảy ra, thế nhưng bây giờ cô hiện đang tận thành phố L xa xôi, để Đường Vấn một mình tiếp nhận với một mớ hỗn độn, cho dù bản thân Đường Vấn muốn đi cô cũng không đồng ý, mà vì sao Tiễn Như lại nói Mạc Đại Linh không có phản đối.

Này tất cả là bởi vì một cuộc điện thoại, một người tự xưng là đại diện của Tinh Hải.

“Xin chào, là Mạc Tổng đúng không?” Một giọng nữ âm thanh trầm truyền đến, khiến Mạc Đại Linh chút cảnh giác. Cô nhíu mày, tựa hồ cũng đã rất lâu không ai dám dùng loại ngữ khí này nói chuyện với cô.

“Là tôi.” ngắn gọn trả lời bằng giọng lạnh tanh, Mạc Đại Linh chính là dùng phương thức biểu đạt trong lòng không hài lòng.

“Haha… tôi là tổng tài của Tinh Hải, Sư Tuyên, tôi nghĩ… cô có thể cũng biết qua tôi.” Lời nói ra nghe thấy thái độ chút thú vị, bất quá khi nghe làm ánh mắt Mạc Đại Linh ngưng động.

Sư Tuyên hiện đang phụ trách tổng tài tại công ty giải trí Tinh Hải, cha mẹ cùng với Đường Minh cha Đường Vấn chính là bạn rất thân cùng nhau từ nhỏ, xem nhau như anh em, cơ bản hai bên công ty cũng không tệ, nhưng không biết về sau xảy ra chuyện gì mối quan hệ hai bên bắt đầu bất hòa, tình trạng này kéo dài cho đến khi Đường Minh gặp tai nạn giao thông qua đời thì sau đó hai bên mới cùng nhau hòa hợp lại, nhưng lại lần thứ 2 quan hệ cắt đứt.

Lần trước Đường Vấn bị nhân viên bên Tinh Hải tiếp cận, Mạc Đại Linh có cho người điều tra qua tư liệu về công ty này, xong kết quả lại nằm ngoài dự đoán, hai nhà mối quan hệ nói sâu không sâu mà cạn không cạn, nếu nói là có mối oan cừu đại hận thì lại càng không có khả năng, mà hôm nay Sư Tuyên lại chủ động tìm đến? Mạc Đại Linh trong lòng đầy nghi hoặc.

“Sư tiểu thư, xin hỏi… cô có chuyện gì sao?” Cho dù trong lòng đang tồn tại rất nhiều nghi hoặc, Mạc Đại Linh cũng không biểu lộ ra ngoài, trái lại rất bình thản hỏi Sư Tuyên mục đích, biểu hiệu cho thấy không chút nào lưu tâm.

“Ha ha.., tôi gọi cho cô là từ cô cần một người, tôi muốn Vấn Vấn….”

“Không được!” Không đợi Sư Tuyên nói hết, vừa nghe cô ta muốn Vấn Vấn, Mạc Đại Linh liền lớn tiếng cắt đứt lời, cơ bản với Mạc tổng nhà ta khi đối diện bất cứ sự tình nào đều không sợ hãi, nhưng chỉ cần là chuyện liên quan đến Đường Vấn lập tức trở nên không bình tĩnh. Liền nhận ra bản thân có phần phản ứng quá khích, Mạc Đại Linh ho khan che giấu, nói sang chuyện khác: “Khụ… khụ… cô rốt cuộc là muốn làm gì?”

Cơ bản ban đầu thái độ chút vui vẻ, sau đó liền đột nhiên trở nên nghiêm trọng, Sư Tuyên do dự một lúc nói: “Cô có biết tại sao hai bên gia đình chúng tôi trở nên bất hòa hay không?”

“Vì sao?”

“Lúc trước hai nhà chúng tôi sở dĩ trở nên bất hòa….là bởi vì cha tôi và cha Đường Vấn ngày xưa nảy sinh tình cảm cùng nhau, chuyện bại lộ, hai người bị ép phải kết hôn từ đó mới có tôi và Đường Vấn.” Giọng nữ trong điện thoại kể lại câu chuyện với âm thanh buồn tẻ, chỉ là cái sự việc này làm Mạc Đại Linh bất ngờ, cô kinh ngạc che miệng, tự mình ngăn bản thân không cho phát ra âm thanh kinh hô.

“Dĩ nhiên mãi cho đến khi hai chúng tôi được sinh ra thì hai gia đình mới lần nữa gặp gỡ, tôi cùng Đường Vấn khi đó cũng là hiểu chuyện một chút, cô chắc chắn sẽ không biết Vấn Vấn khi còn nhỏ như thế nào đâu, khi Vấn Vấn còn bé, quả thực chính là một tiểu bá vương, luôn là tiểu quỷ đi gây chuyện khắp nơi.” Sư Tuyên giọng nói tưởng nhớ lại làm Mạc Đại Linh lòng có chút đố kỵ, cô chính là biết rõ bản thân nhưng chưa từng biết qua Đường Vấn, chỉ mới nghỉ đến thôi đã làm Mạc Đại Linh muốn phát điên.

“Lúc đó liền xảy ra chuyện, cô có phải cũng cảm thấy có chút kỳ quái, rõ ràng lúc đó tai nạn xảy ra khi Vấn Vấn 12 tuổi, vì sao hiện tại trí não cô ấy ngây ngô như vậy…. chỉ tầm như đứa trẻ 5, 6 tuổi.”

Sư Tuyên không cho Mạc Đại Linh thời gian trả lời, lại chính mình tiếp tục nói:

“Bởi vì Đường Vấn lúc 6 tuổi thì trí não đã như vậy đình trệ, nguyên nhân bắt nguồn từ mâu thuẫn gia đình. Khi đó tuy rằng mối quan hệ hai bên gia đình đã hồi phục, nhưng trên thực tế chân chính cũng chỉ có tôi và Đường Vấn, cha của chúng tôi không hề gặp mặt nhau, cho nên khi đó cha tôi nhờ tôi chuyển lời đến cha của Đường Vấn, mẹ và cha tôi kết hôn cũng bởi vì lợi ích của gia đình, bọn họ vốn không can thiệp vào chuyện riêng của nhau, chỉ có tôi chính là kết nối duy nhất giữa hai người, cha tôi nói cho tôi biết, ông đối với mẹ tôi chỉ là trách nhiệm, nhưng đối với cha Đường Vấn mới chân chính là yêu. Nhưng gia đình Đường Vấn không như vậy, mẹ cô là thật sự yêu ông ta, khi đó tôi còn quá nhỏ để hiểu hết ý tứ trong lời nói của cha mình, cũng không biết rõ mức độ nghiêm trọng sự việc, để giúp cha tôi chuyển lời, một lần tôi đến Đường gia chơi, vì vui nên tôi đã đem những lời này nói cho mẹ Đường Vấn biết, nhờ bà nói lại với cha cô ấy. Tôi vĩnh viễn không bao giờ quên được ngày hôm đó, chiếc váy trắng Đường Vấn dính đầy máu, cô ấy khóc thét từ phòng chạy ra, miệng kêu to “cứu cha tớ cứu cha tớ.” Thì ra khi mẹ Đường Vấn biết chuyện hai bên xảy ra mâu thuẫn, bà cầm dao đâm ông, mặc dù sau đó ông ấy được cứu, giống như tất cả mọi việc chưa hề xảy ra, nhưng Vấn Vấn chính là vì quá sợ hãi nên quên đi sự việc xảy ra ngày hôm đó, sau này cha mẹ cô ấy trước mặt Đường Vấn luôn tỏ ra hạnh phúc vui vẻ, mục đích muốn Đường Vấn phục hồi, chỉ là hoàn toàn không có tác dụng, những chuyện kế tiếp chắc cô cũng đã biết, họ gặp tai nạn giao thông, Vấn Vấn đối diện với những chuyện kinh hãi này hình như là thói quen, trốn tránh sự thật và muốn quên đi khiến Vấn Vấn lần nữa dừng lại tuổi 12, bất quá điều này cũng khiến cô ấy có chút lớn lên, chỉ là về sao quá được bảo vệ mới làm Vấn Vấn không thể lớn.”

Kể xong, Sư Tuyền trong lời nói chứa đầy sự hối hận: “Lúc trước nếu không phải tại tôi, Vấn Vấn sẽ không biến thành như vậy, cho nên tôi vẫn muốn bù đắp lỗi lầm của mình, mấy năm nay tôi một mực tìm phương pháp giúp cô ấy khôi phục, tâm trí Vấn Vấn như thế nguyên nhân cũng bởi vì bị đã kích, bản thân lại không muốn đối diện với sự thật vì thế liền chọn biện pháp trốn tránh, tôi đã tìm rất nhiều bác sĩ, bọn họ đã cho tôi một số biện pháp, làm cho người bệnh nhớ lại sự tình lúc trước, dĩ nhiên điều này sẽ làm cho Vấn Vấn cực kỳ sợ hãi nhưng cũng cho cô ấy chính mình đối diện lại, tuy nhiên nếu trong một ngày tái hiện lại hàng loạt sợ rằng cô ấy chỉ có thêm nặng, vì thế tôi dự định cho Vấn Vấn gia nhập làng giải trí, cho dù không khiến cô ấy phục hồi cũng có thể giúp cô ấy trưởng thành hơn, xin cô vì Vấn Vấn mà chấp nhận.”

Lúc Sư Tuyên nó rõ nguyên nhân, Mạc Đại Linh vẫn không trả lời, có vẻ câu chuyện vừa rồi đã gây shock, nhưng vẫn là xem xét tính khả thi của đề xuất này.

Đợi một lúc, Sư Tuyên chỉ còn muốn bỏ cuộc, Mạc Đại Linh giọng khàn khàn nói: “Cô nói lần đầu tiên Vấn Vấn dừng lại ở 6 tuổi, nhưng lần thứ 2 lại để cô ấy có thời gian trưởng thành là sao?”

“Giống như máy vi tính, nếu lưu quá nhiêu tài liệu thành ra quá tải, khi xử lý sẽ trợ lại trạng thái ban đầu, Đường Vấn trải qua hai lần đã kích như vậy, lần đầu khiến cô dừng lại ở 6 tuổi, lần 2 là 12 tuổi, bất quá bởi vì do bảo bọc thái hóa, cho nên tâm trí cô ấy khó phát triển.” Nghe Mạc Đại Linh hỏi ý tứ có phần giao động, Sư Tuyên tỉ mỉ giải thích.

Mạc Đại Linh cắn cắn môi, cô không như vậy mà dễ dàng tin giao Đường Vấn, nhưng bản thân cũng rõ điều này có thể đúng. Mạc Đại Linh lòng cảm thấy bất lực, cô không hiểu Đường Vấn, lại càng không có cách giúp Đường Vấn bình phục, lần đầu tiên, lần đầu tiên vì vấn đề liên quan Đường Vấn mà cảm thấy bản thân thất bại.

“Cô giúp Vấn Vấn như vậy…. rốt cuộc… là vì cái gì?”

Trầm mặc, Sư Tuyên há miệng nhưng cũng chưa nói ra lời nào, cô liếc nhìn thân ảnh không xa đang bận rộn, cười thoải mái nói: “Trước đây tôi còn cho là mình thích Vấn Vấn, vì vậy tôi cũng cam tâm vì cô ấy mà đi nhiều nước như vậy, mục đích tìm biện pháp giúp cô ấy bình phục, hiện tại, tôi hiểu cái đó không phải là yêu, có thể chỉ là trách nhiệm mà thôi, yên tâm yên tâm, tôi sẽ không giành cô ấy với cô.”

Đối với lời nói trêu chọc của Sư Tuyên, Mạc Đại Linh vẻ mặt đầy kiên định, cô nhíu mày nói: “Cho dù là cô có muốn, tôi cũng sẽ không buông tay” cho dù lúc trước có mơ hồ, nhưng hiện tại đã rõ tâm tình đối với Đường Vấn vì thế mà khẳng định.

“Hay là thôi đi, cô vợ nhà tôi cũng rất ghen.” Hướng tay phất phất kêu Tiễn Như tới, nhéo nhéo má cô, tự hào nói trong điện thoại.

Mạc Đại Linh cong khóe miệng, mặc dù âm thanh nghe ra nhẹ nhàng nhưng cũng là sự đe dọa không nhỏ: “Tôi tuy rằng là người giám hộ Vấn Vấn, nhưng nếu cô ấy muốn, tôi cũng không ép cô ấy, cho nên cô trước tiên nên đi hỏi Vấn Vấn, nếu như cô ấy đồng ý, vậy thì giúp tôi chăm sóc cô ấy thật tốt, nếu như xảy ra bất cứ chuyện gì, tôi sẽ không tha cho cô.”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Vợ Ngố Tổng Tài

BÌNH LUẬN FACEBOOK