Trang Chủ
Đô thị
Vô Lại Kim Tiên
Tọa Địa Khẩn Hoang

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Nhân vì điều kiện điạ lý hết sức khác thường, Khố Khắc Sâm Đạt lạc hậu hơn cả sự dự liệu của Lâm Phong. Trừ những thế hệ từ lâu đã sống trong vùng, căn bản là không có người ngoài tới. Vì thế nên số người sống ở Khố Khắc Sâm Đạt chỉ khoảng hơn chín ngàn, chưa tới mười ngàn.

Tuy nhiên khu rừng rậm Hồng Thập Tự cùng dãy núi Hi Lặc Ba Tư lại là nơi tụ tập của một số chủng tộc đang suy tàn như tinh linh, cuồng chiến sĩ, hay bọn dực phong tộc bị thần tộc từ bỏ, vân vân. Những chủng tộc đó đại đa số không muốn giao vãng với nhân loại. Vì sự giảo hoạt của nhân loại đã làm họ bao lần khổ sở. Họ căn bản là không có điều kiện để tin tưởng bất cứ một ai nữa.

Có được là dựa núi ăn, dựa nước uống, Khố Khắc Sâm phiá tây có đầm lầy lớn, phiá bắc giáp đại lục tam đại cấm địa Hồng Thập Tự sâm lâm cùng dãy núi Hi Lặc Ba Tư. Ở đây những người bản sứ hầu hết dựa vào tài nguyên phong phú trong vùng cho sự sanh tồn. Như cuồng chiến sĩ khoẻ mạnh ấy phải săn bắn mà sống.

Lại như trường hợp những người dực phong tộc bị thần tộc từ bỏ. Bọn họ vốn là một tộc thiên sứ, toàn tộc đều là tuấn nam tịnh nữ xinh đẹp, chỉ là không còn lực lượng cường đại Quang Minh thần ban cho cùng ưu thế bay cao trên không của chủng tộc. Thiên sứ nữ hài mỹ lệ thường xuyên bị nô thủ bắt đem bán ở chợ nô lệ.

Nên biết những người này, mỗi cô đều có dung mạo tuyệt thế như những nữ thiên sứ rất được ưa chuộng bởi những bọn lão gia quý tộc. Quang minh thần tuy đoạt lại lực lượng cường đại cùng ưu thế bay cao của bọn họ, nhưng vẫn lưu lại đôi cánh thánh khiết cùng dung mạo tuyệt thế. Bọn quý tộc rất muốn sở hữu những cô này dấu diếm hưởng dụng một mình.

Vì thế nên dực phong tộc phải lẩn trốn trong Hồng Thập Tự sâm lâm dùng trái cây rừng mà sống.

Tuy dực phong tộc không còn lực lượng Quang Minh thần ban cho, bọn họ không phải là không có sở trường. Những người thiên sứ giống tinh linh này chính thị là những tiễn thủ ưu tú.

Lâm Phong biết lão gia tử bảo hắn tới chỗ hoang vắng này để khảo nghiệm năng lực của một người gia chủ.

Lâm phong đương nhiên sẽ không làm cho lão thất vọng. Chỗ này xa xôi hẻo lánh, nhưng tiềm lực của nó thật vô cùng. Cho hắn một thời gian, Lâm Phong tin tưởng chỗ này sẽ được kiến thiết thành một nơi không thua gì đế đô đại thành. Hiện tại điều quan trọng là phải lập tức đi tịch thu gia sản.

Gia sản của ai?

Đương nhiên là tịch thu của bọn quý tộc mò khoét bổng lộc.

Căn cứ theo sự điều tra của Lâm đại và Lâm nhị, tên thành chủ béo đó dựa vào một nàng thiếp Lâm gia leo tới ghế thổ hoàng đế này, thời gian 30 năm không ngờ đã đục khoét được tài sản trên 100 vạn kim tệ. Trời ơi, Lâm Phong hiện tại còn không có nhiều kim tệ như thế, làm sao có thể khách khí. Hắn lập tức sai Lâm Trùng dẫn một nhóm binh mã mau chóng bắt giữ tất cả lũ quý tộc ở đây. Sau đó tiến hành điều tra tất cả hành động sai trái.

Qua trưa, Lâm Phong dẫn theo Khải Lâm Na cùng tiểu Toa Lị Na tới ở một tòa phủ đệ hào hoa vừa mới thu giữ. Thực sự là không nhìn không biết, vừa nhìn đã sợ. Tòa phủ đệ này tuy không lớn như là đại công phủ của Lâm gia, nhưng trình độ xa xỉ phải có hơn. Các loại trường đua ngựa hay những tiện nghi quí tộc ở đây đều có cả.

Thảm trải trong đại sảnh là bằng nhung quý màu xanh lục. Đồ đạc đều từ vàng nguyên chất làm ra. Đèn rang trí được làm bằng thái bạch thủy tinh hiếm có. Không gì là không giá trị liên thành, Biệt viện phía sau còn một số thiên sứ cùng tinh linh mĩ lệ. Nhìn qua là biết tên béo trời đánh này tham ô của công vô cùng.

“Đồ rơm rác, một tên vô lại dựa vào Lâm gia ăn uống hỗn tạp mà so với lão tử còn nhiều tiền hơn!” Lâm Phong giận không thể nuốt trôi. Bất quá nhìn qua tất cả hòm xiểng thu được cùng kim tệ và trân bảo, bây giờ mới có thể tiêu đi chút lửa giận. Nhún nhường hắn hướng về Khải Lâm Na đang chỉ huy binh sĩ kiểm kê chiến lợi phẩm hỏi: “Thế nào, tất cả các thứ trị giá bao nhiêu tiền?”

Khải Lâm Na cười nói: “Khố Khắc Sâm Đạt không phải là đế đô, có thể có cái gì đáng tiền chứ. Tất cả đều là những trân bảo phổ thông, cộng lại với nhau gần như không thể hơn 130 vạn kim tệ. Thu hoạch này đã là rất tốt, bất quá vị thành chủ đại nhân này bóc lột nhiều thế này, người đắc tội khẳng định không ít. Ngươi cũng phải xem xét xử lí mâu thuẫn giữa các chủng tộc như thế nào mới phải!”

Lâm Đại hiềm thù chửi: “Thuộc hạ đã điều tra qua, bọn người bắt nô lệ ở đây đều có giao dịch bí mật với cái đầu heo mập đó. Thiên sứ dực Phong tộc hắn bán ở chợ nô lệ không có 100 cũng có 80. Như quả không phải sợ đắc tội với Lâm gia chúng ta, dực phong tộc sớm đã sớm chặt cái đầu chó của hắn xuống rồi!”

Lâm Nhị cũng giận dữ chửi: “Để con heo mập đó sống quả không đáng mà!”

Hai tên này đều là do Lâm gia nuôi lớn. Tự nhiên xem Lâm gia như gia đình bọn chúng cảm tình sâu đậm chia ngọt xẻ bùi.

Lâm Phong mũi gần như phun khói, “Đây không phải một con sâu làm rầu nồi canh sao. Nhìn lại thanh danh của Lâm gia chúng ta bên ngoài đã để lũ hại quần chi mã này làm hoen ố. Ngươi trước tiên phái người tới gặp những cư dân bổn địa thông báo, xem coi bọn họ có thể toàn bộ tới lãnh địa của ta hay không. Hoặc giả để bọn họ tới cửa đại diện của Khố Khắc Sâm Đạt đàm luận trực tiếp với ta!”

Lâm Đại đáp: “Chắc không có khả năng. Con heo mập đáng chết đó đã đắc tội với toàn bộ cư dân trong vùng. Thế nên công tử khó có được tín nhiệm của bọn họ. Muốn bọn họ tới Khố Khắc Sâm Đạt thật rất khó!”

“Vậy đó làm thế nào chứ?” Lâm Phong giận dữ quát, “Nếu không được thì ngươi dẫn nhân mã tới tóm cổ toàn bộ bọn chúng!”

“Cách này thì tốt cái gì!” Khải Lâm Na vừa nhéo vai Lâm Phong vừa nói: “Loại sự việc này dùng vũ lực giải trừ không thoả. Như cưỡng ép bắt bọn họ tới, nói không chừng khéo quá hóa vụng. Ngươi nên xem thế nào mới có thể tạo được sự tín nhiệm của bọn họ. Khiến bọn họ tự nguyện tới như vậy mới có lợi cho phát triển sau này!”

“Cũng thực sự là vấn đề đau đầu!” Lâm Phong vỗ vỗ lên trán. Hắn nói câu trước cốt để than phiền. Vốn không phải ngốc muốn thực sự dùng vũ lực giải quyết vấn đề này. Nhẹn nhàng duỗi bàn tay nhỏ kéo Toa Lị Na tới dưới chân hắn. Nhéo cái má nhỏ của Toa Lị Na rồi nói: “Vậy xem chừng mình phải tiến hành cải cách mới được. Ngươi đi trước bắt giết hết các nhóm bộ nô xem coi các tinh linh cùng thiên sứ đó có phản ứng gì. Tốt nhất là kiếm vài tinh linh và thiên sứ cùng chứng kiến!”

Lâm Đại nói: “Sợ chúng ta giết một đám nhóm bộ nô, có thể lại có thêm nhiều nhóm bộ nô lòi ra!”

Lâm Phong lạnh lùng ra lệnh: “Thì toàn bộ giết sạch. Tóm lại là trong lãnh địa của ta không cho phép mua bán nô lệ. Bọn nào không nghe lời, toàn bộ giết hết cho ta. Có bao nhiêu giết bấy nhiêu!”

Lâm Nhị nói: “Chủ ý này rất tốt. Chỉ cần chúng ta toàn bộ giết chết bọn bộ nô đó, có thể sẽ làm mất đi địch ý của những chủng tộc đó với chúng ta!” Câu nói vừa dứt, trên mặt lại cười cầu tài nói: “Bất quá những thiên sứ và tinh linh đó thực sự không tệ. Công tử nếu thành phò mã gì đấy của bọn họ, có thể càng dễ dàng hơn!”

Cả phòng cười rầm lên một trận.

“Trời ơi!” Lâm Phong tàn nhẫn trừng mắt liếc qua, sắc mặt bất thiện nói: “Hoàng thượng chưa vội, mà thái giám đã nóng. Ngươi hiện tại còn là độc thân. Hay ta đi bàn chuyện cưới xin cho ngươi?”

Lâm Nhị dài mặt nói: “Thuộc hạ thì rất vui, chỉ sợ người khác không thích thuộc hạ thôi!”

Lâm Phong hứ hứ hai tiếng, quét mắt nhìn mặt mày bọn thuộc hạ không còn run rẩy, tiếp tục nói: “Thêm nữa, kiếm bọn đạo phỉ trong vòng trăm dặm bên ngoài thanh lí sạch sẽ cho ta. Không được để ta nghe lại loại tin tức có thương đội gì đấy bị đánh cướp. Với ta chuyện đi săn bắn không sao cả, sau này nhu cầu cơ bản tự mình giải quyết. Lương thực không đủ thì bản thân tự nghĩ biện pháp. Nếu không cả bọn nhịn đói!”

Lâm Trùng nãy giờ vẫn chưa nói gì đột nhiên lên tiếng: “Lương thực còn ở đây chỉ đủ cho chúng ta dùng trong nửa năm. Nếu tính luôn những người dân bản địa thì chỉ đủ dùng trong 3 tháng. Nếu công tử không muốn thu góp lương thực từ các địa phương khác, săn bắn cũng là một biện pháp tốt. Bất quá hiện tại trời lạnh đất đông, săn bắn sợ rằng có chút khó khăn. Chỉ có thể đợi tới sang năm đầu xuân mới bắt đầu được thôi!”

Lâm Phong lập tức nở nụ cười nói: “Không ngờ ngươi còn là một trí tướng không tệ. Sau này chuyện này giao cho ngươi phụ trách. Không được cho ta nghe thấy trên lãnh địa của ta có người đói chết. Nếu không ta sẽ kiếm ngươi hỏi t ội!”

Lâm Trùng lúc này mới phát giác mình đã quá lời. Chỉ là có hối cũng không kịp. Đành mặt mày khốn khổ nhận nhiệm vụ.

Lâm Phong hùng hồn tiếp: “Sau này trong lãnh địa của ta, thuế má toàn bộ miễn hết để hấp dẫn thương nhân tới đây làm ăn. Chỉ cần thương giới phồn vinh, mọi thứ đều dễ làm. Khố Khắc Sâm Đạt người ít, nên cần tăng nhanh nhân khẩu. Có thể mới có thể dẫn theo sự phát triển của thương nghiệp mậu dịch. Các vấn đề bản địa ta sẽ chính mình giải quyết. Các ngươi trước hết phải nhanh chóng thanh lí sạch sẽ bọn đạo phỉ ngoại biên cho ta!”

Bon thủ hạ đều là binh lính, căn bản không rõ việc điều hành nội vụ. Chúng liếc nhìn lẫn nhau cuối cùng Lâm Đại hỏi: “Nói hoàn toàn không thu thuế, bọn ta sẽ không có thu nhập. Như vậy có thỏa đáng không?”

“Ngốc!” Lâm Phong lớn tiếng giải thích: “Đây là Khố Khắc Sâm Đạt, phía bắc của chúng ta là gì? Là rừng rậm Hồng Thập Tự cùng dãy núi Hi Lặc Ba Tư. Trong Hồng Thập Tự sâm lâm rất nhiều ma thú. Những ma thú đó là nguồn thu nhập của chúng ta. Chỉ cần có thể phát hiện vài mỏ quặng là sẽ khá. Còn tham món lợi nhỏ như đầu ruồi này làm chi!”

Khải Lâm Na chen vào nói: “Thu thuế là thu nhập chủ yếu của một thành trì. Làm sao có thể tính là món lợi nhỏ như đầu ruồi chứ!”

Lâm Phong đáp: “Cái này trước đây đã không quản tới. Hơn nữa hiện tại là không thể thu thuế. Chỉ còn cách này mới có thể hấp dẫn thêm nhiều thương nhân tới đây góp phần vào sự phồn vinh của Khố Khắc Sâm Đạt. Vấn đề thu thuế sau này hãy bàn tới. Khi mà quy mô nơi đây có thể so sánh với đế đô, chúng ta nói lại chuyện này cũng không muộn!”

Lâm Đại khuyên: “Hồng Thập Tự sâm lâm là một trong tam đại cấm địa. Bên trong hung hiểm trùng trùng. Công tử ngàn vạn không nên lấy thân mạo hiểm!”

Lâm Phong nóng nảy nói: “Cứ thế vậy đi, có gì sau này nói lại. Hiện tại chúng ta cái gì cần làm thì phải đi làm. Nhớ đến chỗ các tộc trưởng bổn địa thỉnh họ tới phủ của chúng ta. Ta sẽ tự thân đàm luận với bọn họ!” Nói xong đầu cũng không quay lướt như khói chạy tới hậu đường

Bọn thuộc hạ mắt lớn trừng mắt nhỏ một trận, rồi cũng theo chân đứng lên rời đi.

Khải Lâm Na chỉ huy một bọn binh sĩ sao chép lại toàn bộ kim ngân trân bảo. Bọn thủ hạ đều là binh lính ít học, căn bản không rõ nội chính. Chỉ có nàng nữ chủ nhân này mệt thôi.

Lâm Phong chạy tới hậu viện, ba lão khốn đang ngồi một chỗ thần thái đắc ý bốc phét sự tích anh hùng năm đó. Lâm Phong phóng tới cái bàn phía trước vỗ “bụp” một tiếng mạnh. “Ba lão hủ lậu các ngươi không được lười nhác. Không có chuyện gì làm thì đi thanh tảo bọn đạo phỉ chặn đường đánh cướp cho ta. Tốt nhất là đừng để ta lại nghe thấy nhân mã có bất kì tổn thất gì!”

Ba ngàn thiết huyết thân vệ này toàn đều là tử đệ binh của Lâm gia. Tổn thất dù chỉ một người đều khiến cảm thấy đau lòng. Trên đường đi ít nhất cũng tổn thất hơn hai trăm người. Hắn sao có thể không đau lòng. Nuôi ba lão cổ hủ này trong nhà, là để cho bọn họ không gặp phải lại việc gì khiến hắn cảm thấy có lỗi với lương tâm.

Ba lão già hủ lậu nhìn nhau. Bọn họ là người gì chứ? Bọn họ đều là cường giả thánh cấp. Hiện tại không ngờ những đại nhân vật thân phận cao vời này phải đi thu thập bọn mèo ba chân ngoài vòng pháp luật đó. Trong lòng thật nảy sinh nhiều cảm xúc.

Gia Đức Tây không xấu hổ nói: “Thiết huyết thân vệ của lĩnh chủ đại nhân chiến vô bất thắng, công vô bất khắc (nói chung là vô địch). Thu thập mấy tên đạo phỉ mèo ba chân đó đâu cần tới mấy lão đầu tử chúng tôi ra mặt. Tin rằng không tổn thất một binh một tốt có thể quét sạch lũ đạo phỉ sống không biết chết đó!”

“Thật sao?” Lâm Phong liếc nhìn lão khốn này, mát mẻ nói: “Xem chừng là ngươi muốn quay về làm bạn với các vong linh rồi nhỉ?”

“À không!” Gia Đức Tây sợ hãi, vội vàng nói: “Lĩnh chủ đại nhân anh minh thần võ, trí tuệ của ngài đủ có thể sánh ngang với dương quang ấm áp. Lão thập phần nguyện ý vì lĩnh chủ đại nhân ra sức!”

La Đế Phong cùng Tạp Lạp Kì lập tức khinh bỉ nhìn lão khốn vô sĩ này.

“Hai người bọn ngươi không lẽ có ý kiến?” Lâm Phong hứ hứ một tiếng, sắc mặt bất thiện hỏi.

“Nguyện vì lĩnh chủ đại nhân ra sức!” La Đế Phong cùng Tạp Lạp Kì vội vàng biểu lộ thái độ. Nói chơi để bọn lão quay về làm bạn với các vong linh lại không khác trực tiếp giết bọn lão. Tuy rất kinh bỉ Gia Đức Tây vì lão khốn không có nửa điểm tinh thần kị sĩ này, nhưng hình thức mạnh hơn con người, ai kêu bọn họ làm là cá nằm trên thớt.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Vô Lại Kim Tiên

Avatar
mo ran gion14:07 28/07/2014
Hoàng đế nhát gan vl, sợ đến ỉa ra quần, chỉ khổ cái long bao ông ta mặc

BÌNH LUẬN FACEBOOK