Võ Động Thiên Hà

Chương 29: Muộn nê hoàn

Đoan Nguyệt

29/03/2013



"Ba ba ! "

Trong đống lửa hừng hực thiêu đốt , âm thanh lạch tách phát ra như pháo rang .

Ở trên đống lửa , lắp một cái giá , trên kệ năm sáu con thỏ được xiên , nướng chín vàng , mỡ màng bóng bẩy , tỏa ra một cỗ hương thơm mê người , ngồi ở bên cạnh chính là hai huynh muội Đường Linh Vũ không ngừng nuốt nước bọt .

-“Thật là thơm ngon quá nha , có thể ăn được chưa ?”

Đương Linh Sa chính là thiên kim tiểu thư , thường ngày vẫn bị lễ giáo vây quanh , nàng chưa từng thể nghiệm qua loại cuộc sống dân dã này , cung chưa được thưởng thức qua hương vị món ăn thôn quê , thật sự khó mà kiếm chế lại sự dụ dỗ cửa đám hương vị này , không khỏi thúc dục Vân Thiên Hà bên cạnh .

Mà Đường Linh Vũ cũng hết sức tò mò , nhìn Vân Thiên Hà đang ở cách đó không xa , câm một cây gỗ và một tảng đá không ngừng chà xát không biết là làm cái gì ?

Tuyết Ông tiên sinh kiến thức rộng rãi , cười nói :

-“Hắn chắc là đang làm một loại gia vị ...”

Đang nói , chỉ thấy Vân Thiên Hà đem đám bụi phấn trên tảng đá kia thu thập lại trên một chiếc lá sach sẽ , đem lại rắc đều lên mấy con thỏ , lại thêm vào một chút muối và một số gia vị đã chuẩn bị từ trước , rồi đảo đi đảo lại mấy lần rồi , đem thỏ nướng từ trên kệ lấy xuống .

-“Lăng Sa cô nương , cho mượn con dao găm dùng mọt chút !”

Đem thỏ nướng lấy xuống Vân Thiên Hà hướng tới Đường Linh Sa hỏi , lúc trước hắn đánh giá tiểu cô nương này , phát hiện trên người có một cây giao găm tinh xảo vô cùng , nên mượn lấy cắt thịt .

Đường Linh Sa nghe vậy sửng sốt , lặng lẽ đỏ mặt cúi đầu , nước mắt chỉ chực rơi ra , hận không thể tìm được chỗ mà chui vào , ngay cả Đường Linh Vũ cũng mở to mắt kinh ngạc nhìn Vân Thiên Hà .

Tuyết Ông tiên sinh trên mặt hiện lên thần sắc cổ quái , mỉm cười .

Nhìn mọi người bộ dạng cổ quái , nhất là Lăng Sa bộ dạng thẹn thùng không dứt , đột nhiên Vân Thiên Hà mới ý thức được mượn dao găm của một nữ hài tử , có phải đã phạm vào một điều kiêng kị hay không , dù sao đối với thế giới này hắn vẫn còn hiểu biết rất ít .

Thần sắc xấu hổ , cười cười gượng gạo Vân Thiên Hà không có tiếp tục mượn dao găm của Lăng Sa nữa , mà hướng một gã thị vệ nói :

-“Vị đại ca này , cho ta mượn kiếm của ngươi dùng một chút ?”

Vị thị vệ kia sửng sốt một chút , sắc mặt cổ quái nhìn Vân Thiên Hà , sau đó cới kiếm xuống đưa cho Vân Thiên Hà .

-“Cảm ơn ! “ Vân Thiên Hà cầm lấy kiếm , nhìn thấy sắc mặt mọi người vẫn thập phần cổ quái , hắn cũng không có tiếp tục để ý , đem thỏ nướng cắt ra từng phần , sau đó hướng tới Tuyết Ông tiên sinh mời :

-“Tiền bối , mời ngài nếm thử trước ?”

Tuyết Ông tiên sinh mỉm cười gật đầu , không có khách khí tiếp lấy miếng thịt thỏ , cắn một cái , nhắm mắt lại tận hưởng mùi hương , nhai nhai , cảm giác hưởng thụ thập phần ngon miệng , từ đáy lòng cảm thán nói :

-“Thịt thỏ này , kết hợp với thảo dược , tạo nên mùi thơm nhàn nhạt , ăn nhiều mà không ngán , mùi vị thật tuyệt vời khó có thể tả đủ , rất tốt ..!”

Một câu ‘rất tốt ’ đanh giá , khiến cho huynh muội Linh Vũ , Linh Sa không nhịn được nhanh chóng tiếp lấy miếng thịt từ tay Vân Thiên Hà nhanh chóng gặm lấy gặm để như hùm đói .

Tiếp đó , Vân Thiên Hà đem mấy con thỏ còn lại phân ra , chia ra đều cho mọi người , hắn chỉ được hai chữ mọi người đánh giá : ăn ngon .

Đường Linh Sa ăn xong có chút ngượng ngùng , lộ ra vẻ mặt có chút nhăn nhó , Vân Thiên Hà trực tiếp nắm lấy tay bàn tay nhỏ bé lôi tới , Đường Linh Sa kinh hãi vốn định rụt tay về , Nhưng Vân Thiên Hà trực tiếp đưa cho nàng một miếng thịt nướng , rồi tiếp tục ăn , căn bản không để ý tới Đường Linh Sa đỏ mặt , nước mắt đã sắp tuôn ra , cúi mặt cắn môi , nước mắt chảy nhanh , không biết đang suy nghĩ gì ?

Kiêp trước hắn được gia gia dạy cho cách nướng thịt và phối hợp gia vị , Vân Thiên Hà không nghĩ tơi đi đến thế giới này , lại có được tài liệu để thay thế , khiến cho mùi vị thịt thỏ nướng tăng lên rất nhiều , thập phần thơm ngon .

Đường Linh Vũ rất nhanh chóng chén xong một nưa con thỏ nướng , mút lấy mỡ thịt dính trên đầu ngón tay , liếm láp thần tình tựa hồ toan tính ăn thêm nữa , nhìn chằm chằm vào mấy con thỏ còn đang nướng trên đống lửa .

Đường Linh Sa yên lặng xé thịt thỏ , cái miệng nhỏ nhắn ăn uông rất nhẹ nhàng , thi thoảng lai quay sang len lén nhìn Vân Thiên Hà một cái , ánh mắt có chút u oán .

Vân Thiên Hà đưa cho Sử Trường Đức chỗ thịt thỏ còn dư , rôi tiếp tục chế biến mấy con thỏ trên kệ nướng , rồi chia ra cho Đường Linh Vũ và hai tên thị vệ , con dư lại hai miếng hắn cũng chỉ ăn một chút chờ đợi đống lửa tàn đi , sau đó dùng một quen củi gạt lớp tro than nóng rực ra ngoài , khều ra một cục bùn đất đen sì .

Hắn cầm lấy một tảng đá đập mạnh xuống , đập vỡ khối bùn đất kia , bên trong một cỗ hương thơm mê người nhanh chóng lan tỏa , xông thẳng vào mũi mọi người .

Ngửi thấy đám mùi vị này , ngay cả Tuyết Ông tiên sinh cũng không nhịn được hai mắt tỏa sáng , hắn mới rồi mới chỉ ăn hai miếng thịt thỏ , nhưng giờ lại thấy , trong đam bùn đất được nung kia , bên trong có một con thỏ được lá cây non bao bọc lại rất sạch sẽ , tỏa ra một cỗ hương vị mê người , xem ra loại thủ pháp làm thức ăn này lại đem đến một mĩ vị khác rồi .

Đường Linh Vũ ăn đến độ bụng đã căng tròn nhưng ngửi thấy mùi thơm này , hắn hối hận sờ sờ bụng , chợt đứng bật dậy liều mạng luyên quyền , để nhanh chóng tiêu hóa thức ăn , vì còn có món thịt tinh thú đang chờ hắn , ngửi ra mùi vị rõ ràng ngon hơn rất nhiều .

Vân Thiên Hà gỡ bỏ lớp lá cây bao bọc trên người con tinh thú xuống , hương thơm bốc lên ngào ngạt , ngay cả hắn cũng bị hương vi này làm cho rung động , có chút muốn bỏ ngay vào miệng .

Phương pháp chế biến món ‘Muôn nê hoàn ’(giống gà đăp đất ) này , kiếp trước gia gia từng làm và dạy hắn ,khi đó hắn cũng chỉ biết ăn xong là thôi , nhưng hiện tại món này được chế biến từ thịt thỏ cấp bậc tinh thú , hắn lần đầu tiên được thưởng thực , không khỏi có chút mong chờ .

Xe thịt chia đều cho mọi người , hắn mới bắt đầu lấy phần của mình đưa lên miệng từ từ nhấm nháp , cảm giác mùi vị thật khó có thể hình dung , chỉ có thể nói là ăn một lần cả đời khó quên , ... tóm lại không thể nào dùng lời miêu tả được .!

Tuyết Ông tiên sinh ăn xong , nhưng vẻ mặt vẫn còn có chút tiếc nuối ,nói :

-“Đáng tiếc lần này đi ra ngoài không có mang rượu theo , đồ ăn ngon như vậy , không có rượu , thật là mất vui .., thật đáng tiếc ...”

......

Mọi ngươi ăn xong bữa trưa vô cùng thịnh soạn và ngon miệng , tiếp túc lên đường ,dù sao lần này đi dã ngoại việc chính là đi săn thú chứ không phải là đi ăn thịt nướng .

Càng tiến vào sâu trong chốn hoang dã , con mồi xuất hiện càng nhiều hơn , có lợn rừng , báo , gà rừng , chim chóc các loại ....Cầm thú nơi này ngoại trừ Tuyết Ông không có động tới một mũi tên nào , tất cả mọi người đề , bắn được con mồi của mình .

Nhưng có một điều mọi người không giải thích được là , mỗi lần Vân Thiên Hà bắn tên , chỉ bắn đám gà , chim , và thỏ hoang ... nhưng con mồi này chỉ bắn bị thương , rồi bắt sống , không biết hắn muốn làm gì .

Ngay cả Tuyết Ông tiên sinh cũng cảm thấy kì quái , mỗi lần Vân Thiên Hà cưỡi ngựa săn bắn , thi thoảng lại hướng lên bầu trời nhìn ngó cái gì đó , chẳng lẽ hắn muốn săn đám phi cầm trên bầu trời ?

Hành động này , khơi dậy tính tò mò cùng nghi ngờ , vè một bí mật nào đó đang được dấu diếm .

Đường Linh Vũ tiễn pháp rất tốt , những loại như gà núi có thể bay được cũng không thoát được mũi tên của hắn , mỗi tiễn bắn ra đều không thất bại , mà tư thế dương cung ngắm bắn , nhìn qua thập phần ưu nhã , chắc chắn do một tay Tuyết Ông tiên sinh chỉ dạy .

Đường Linh Sa cung không ngoại lệ , thậm chí tiễn pháp còn nhỉnh hơn so với Đường Linh Vũ một bậc .

Nhưng mỗi lần ánh mắt của nàng đụng chạm với ánh mắt của Vân Thiên Hà , đều ngượng ngùng né tránh , sau đó u oàn trừng mắt nhìn hắn vài lần , khí hắn không chú ý , hận không thể gặm chết hắn .

Tâm tư của cô bé , có trời mới biết được !

Đi tiếp một đoạn đường , mọi người đến một mảnh rừng nhỏ , cây cối vừa phải , phía sau là một ngọn núi tương đối bằng phẳng , không quá dốc , mọi người có thể trực tiếp cỡi ngựa đi qua sườn núi .

Vân Thiên Hà đi đến giữa sườn núi , nhảy xuống ngựa , ánh mắt nhìn ngó tìm kiếm xung quanh , tinh tế lắng nghe , nghe được một số tiếng kêu giòn , bên trên bầu trời truyền xuống , Vân Thiên Hà lộ ra vẻ rất hưng phấn .

-“A chính là con chim mà mới vừa rồi ta bắn bị thương !”

Sử Trường Đức không biết Vân Thiên Hà muốn làm cái gì , lại đem mấy con gà , mấy con chim treo đầy trên ngựa , Vân Thiên Hà tìm một nơi đất tương đối trống trải , bảo Sử Trường Đức thả những động vật bị thương mà hắn bắt được trên mặt đất , rồi hướng Tuyết Ông tiên sinh mượn hai người thị vệ đi chặt vài cây gỗ ở chung quanh mang về .

Đường Linh Vũ thập phần ngạc nhiên cùng tò mò , không tính chuyện săn thú mà tiến tới hỗ trợ .

Vân Thiên Hà an bài bảo hắn đi tìm kiếm cỏ khô cùng lá khô , hắn nhận nhiệm vụ giống nhưng Đường Linh Vũ cũng không có oàn hận ,ngược lại còn cảm thấy rất thú vị .

Chỉ trong chốc lát , Vân Thiên Hà cùng Sử Trường Đức và hai gã hộ vệ khiên mấy cây gỗ về , mà Đường Linh Vũ cũng ôm một đống lớn cỏ khô cùng lá cây trở về ,nhưng trên đầu hắn cũng đổ đầy mồ hôi , nhìn trừng trừng Đường Linh Sa đang không ngừng trêu cười .

Thu thập xong mọi thứ , nhưng tất cả vẫn không đoán được Vân Thiên Hà muốn làm gì , cuối cùng Tuyết Ông tiên sinh không nhịn được hỏi :

-“Thiên Hà tiểu hữu , ngươi dùng những cây cỏ này , rốt cuộc muốn làm gi ?”

-“Dựng một gian nhà cỏ giản dị !”

Vân Thiên Hà trả lời đơn giản một câu , càng khiến cho mọi người gia tăng nghi ngờ , chẳng lẽ hắn tính toàn tối nay qua đêm ở nơi này ?

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Võ Động Thiên Hà

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook