Trang Chủ
Ngôn Tình
Vợ Đồng Chí, Cố Lên!
Người Cũ Người Mới Mất Hết

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Giang Tiềm hưng phấn cơ hồ cả đêm không ngủ, buổi sáng bảo phó liên trưởng chỉ huy thể dục buổi sáng, bảo ban cấp dưỡng giúp nấu trứng luộc nước trà, bưng đến tòa nhà cho người thân, lúc đến là bảy giờ.

Một đêm này anh nghĩ rất nhiều, từ ngày xem mắt trở đi anh đã hạ định quyết tâm nửa năm sẽ cưới Triệu Nhiễm Nhiễm về, hiện tại tính tính toán toán đã qua hai tháng rưỡi rồi, tình yêu dành cho cô, càng ngày càng sâu nặng trong nỗi nhớ nhung không giới hạn, càng thêm đạt tới cực điểm lúc cô đến thăm.

Còn lại hơn ba tháng.

Giang Tiềm nghĩ, bọn họ thật tốt, cô gái anh yêu tốt đẹp đến khiến anh sợ, sợ không cẩn thận sẽ mất đi, anh biết mình có nhiều khuyết điểm, giữa bọn họ có rất nhiều chuyện không thể cọ sát, nhưng bây giờ cũng không để ý nhiều như vậy, không hợp thời cũng tốt, không quang minh cũng được, anh phải cưới Triệu Nhiễm Nhiễm về trước khi cô ghét bỏ anh, đoạn tuyệt tất cả cơ hội hối hận của cô.

Nghĩ như vậy, trên mặt liền lộ ra một nụ cười cực kỳ thông minh, vừa lúc bị Trương Tư Đình mở cửa cho anh thấy được

Đứa nhỏ này đang suy nghĩ gì đấy? Gương mặt đầy vẻ âm mưu.

"Giang Tiềm, sao cháu tới sớm như vậy?"

"Cháu bảo ban cấp dưỡng nấu trứng luộc nước trà, nên ăn lúc còn nóng."

Trương Tư Đình nhận lấy trứng luộc nước trà, nhường anh đi vào, "Ăn sáng ở đây đi."

Giang Tiềm gật đầu, hỏi, "Nhiễm Nhiễm rời giường chưa?"

Trương Tư Đình không giải thích được nhìn anh, "Sớm đã đi, cháu không biết?"

"Cái gì?" Giang Tiềm ‘ vụt ’ đứng lên, "Đi như thế, khi nào thì đi?"

"Năm giờ đi, nói là vội vã trở về đi làm, đoàn trưởng các cháu bảo nhân viên truyền tin đưa đi. Cháu không biết?"

Giang Tiềm trăm mối vẫn không có cách giải, lắc đầu một cái.

Trương Tư Đình thấy anh thật là không biết, cảm thấy cháu gái có chút tùy hứng, mặc kệ như thế nào cũng phải nói với người ta một tiếng chứ, nhưng tối ngày nó vừa từ quân khu trở về liền bảo muốn đi sớm.

"Có thể là quên, một lát cháu gọi điện thoại hỏi một chút."

Giang Tiềm lại gật đầu một cái, điểm tâm cũng chưa ăn, liền tạm biệt ra ngoài.

Điện thoại đến gần lúc xế chiều mới có người nghe.

Giang Tiềm cũng không phải không còn cách nào khác, sau khi cô nghe cũng không nói gì, Triệu Nhiễm Nhiễm cũng không nói chuyện, hai người cứ như vậy trầm mặc.

Cô đang hờn dỗi, Giang Tiềm rất xác định, nhưng không biết mình chọc cô chỗ nào. Thỉnh thoảng hờn dỗi anh ngược lại hết sức nguyện ý cưng chiều, dưới mắt của anh như thế nào đều được, nhưng không tiếng động rời đi như vậy, không có ở trong phạm vi anh cho phép.

"Nhiễm Nhiễm, tại sao không nói một tiếng đã đi?"

"Đơn vị của em có việc gấp."

"Anh đã nói điện thoại di động không được tắt máy rồi, tại sao không gọi điện thoại cho anh?"

Bên kia trầm mặc.

Giang Tiềm không biết nên làm gì với cô mới phải, "Nhiễm Nhiễm, tính chất công việc của anh quyết định chúng ta không thể ngày ngày gặp mặt, nếu như em giận anh, có thể nói với anh, hoặc là trước mặt anh như thế nào đều được, nhưng không thể rời đi không nói một lời, thứ nhất anh đoán không ra tâm tư của con gái, thứ hai không có cơ hội ngay mặt nói xin lỗi với em, lần sau đừng như vậy có được hay không?"

"Em không có tức giận." Triệu Nhiễm Nhiễm mạnh miệng, "Anh nghĩ nhiều."

"Vậy tại sao lặng lẽ rời đi, đã nói hôm nay anh sẽ tiễn em, mời em ăn trưa. . . . . Có phải em vì bọn họ nên giận anh không? Nếu như là vậy anh nói xin lỗi có được hay không?"

"Không phải như thế Giang Tiềm." Triệu Nhiễm Nhiễm không muốn nói sự thật ra ngoài, nói ra thì mình quá hẹp hòi. Trong lòng cô quả thật không thoải mái, nhưng là chỉ là không thoải mái mà thôi, bởi vì chuyện này còn không đến mức buông tha đoạn cảm tình này, nhưng thật sự cô cần có thời gian dẹp yên sự không thoải mai của mình.

"Giang Tiềm, gần đây em đặc biệt bận, phải thi để lấy một cái bằng."

Giang Tiềm bắt đầu lạnh cả người, "Cho nên?"

Triệu Nhiễm Nhiễm nhẫn tâm, "Gần đây chúng ta không cần thường xuyên liên lạc, chờ sau khi em thi xong sẽ gọi điện thoại cho anh có được hay không?"

"Không được." âm thanh của Giang Tiềm nặng hơn, "Nhiễm Nhiễm, rốt cuộc tại sao giận anh? Nói với anh được không?"

"Em đã nói rồi em không có tức giận. . . . . Được rồi, trước tiên cứ như vậy đi, em đang bận."

Triệu Nhiễm Nhiễm để điện thoại xuống, đôi mắt đã đỏ lên.

Rõ ràng là anh nhớ người phụ nữ khác, anh còn dám hung hữ, có gì đặc biệt hơn người, dù sao Triệu Nhiễm Nhiễm cô cũng là một giai nhân thanh tú, mặc dù không ai theo đuổi, nhưng không thể nói không ai muốn, cùng lắm thì tìm thêm một người.

Triệu Nhiễm Nhiễm dùng sức cầm ống tiêm rút ra penicilin tiêm vào đường glucô, qua lại như thế cho hả giận.

Cô không thừa nhận mình tùy hứng, khó lường lại hơi kiểu cách, có lẽ còn hơi bá đạo, nhưng, tại sao anh có thể thích người khác chứ!

"Nhiễm Nhiễm, đừng tiêm nữa, trong đường glu-cô toàn là bọt."

"A a, em biết rồi." Triệu Nhiễm Nhiễm để bình truyền dịch xuống, lại kéo cuốn băng dính ra dán vào trên ông tay áo, "Chị Lưu, đến giờ rồi, chị mau đi đón con đi."

Chị y tá gật đầu một cái, "Thật ngại quá, biết rõ em gặp bạn trai, còn bảo em giúp tôi chỉ huy trực ban."

"Không có việc gì, không phải vừa vặn trở lại sao."

Triệu Nhiễm Nhiễm bận đến năm giờ, rồi tìm Trương Lam cùng nhau ăn cơm tối.

Trương Lam cảm thấy ngoài ý muốn, "Em có thể nói là được yêu thương mà kinh sợ không?"

"Hãy bớt sàm ngôn đi, mời chị uống rượu."

"Ơ, đây là đứa bé ngoan nhà ai học xấu thế." Trương Lam khoa trương cười, "Nhưng mà hôm nay không được, em và Dương Chấn Chấn có hẹn."

Triệu Nhiễm Nhiễm không vui, "Hẹn cái gì, mang chị theo không được à, không cần chị có phải không?"

Trương Lam vội vàng đè cô vào trên ghế, xem ra hôm nay tâm trạng của chị cô hết sức không tốt.

"Được được, thế nào không được, chị nguyện ý làm kỳ đà cản mũi, em tuyệt đối không có ý kiến, chỉ là rượu thì thôi đi, nếu anh biết, chắc chắn lột da của em."

Triệu Nhiễm Nhiễm bày tỏ khi dễ. Lúc lên đại học ngày ngày ba người đều cùng nhau ăn ở nhà ăn, muốn cho cô ngượng ngùng cũng không dễ dàng.

Triệu Nhiễm Nhiễm nói muốn ăn thịt nướng, sau khi tan việc, hai người đi dạo phố trước, gần tới tám giờ mới trở về bệnh viện, gần đó tìm một tiệm bán món cay Tứ Xuyên, sau khi gọi thức ăn xong liền gọi điện thoại cho Dương Chấn Chấn đang trực.

Nửa giờ sau Dương Chấn Chấn đến, phía sau còn dẫn theo cái đuôi.

"Tả. . . . Tả Tự . . . Đổ xí ngầu thua. . . . Bị thua tôi, bữa này. . . . Anh ta mời." Dương Chấn Chấn giải thích như vậy, đừng nói Trương Lam không tin, cả người ngốc như Triệu Nhiễm Nhiễm ũng không tin. Họ không phải không tin Dương Chấn Chấn, thật sự là bởi vì Tả Tự quá phúc hắc, đa số là Dương Chấn Chấn bị gài bẫy còn không tự biết.

Tả Tự lúc đầu vẫn rất quy củ, không có chèn ép người, cũng không gài bẫy ai, nhưng cũng chỉ là lúc đầu mà thôi, ăn tới bảy phần no bụng thì anh bắt đầu dần dần lộ ra bản tính.

Nguyên nhân gây ra cũng bởi vì Triệu Nhiễm Nhiễm ác miệng, hỏi Dương Chấn Chấn một vấn đề.

"Mỗi lần không phải cậu luôn la lối om sòm vì Trương Lam ra ngoài ăn cơm với tôi sao? Sao hiện tại lại đi theo?"

"Việc này. . . . sao có thể, Tả. . . . Tả Tự một ngày chưa. . . . . chưa hủy dung. . . . Tôi sẽ một ngày không an tâm."

Trương Lam bấu anh một cái.

"Vậy làm sao lại đổ xí ngầu chung." Triệu Nhiễm Nhiễm cố ý khi dễ anh, "Cậu quá ghi thù rồi."

"Không phải, việc này, chị. . . . . chị họ, Tả . . . . Tả Tự nói muốn. . . làm anh em cột chèo. . . với tôi."

Triệu Nhiễm Nhiễm gõ anh một cái, khuôn mặt nhỏ nhắn không hồng không trắng, không thay đổi sắc, không có không được tự nhiên, "Giỏi chưa."

Nói xong đưa ánh mắt liếc Tả Tự, Tả Tự cũng nhìn cô, cười híp mắt há miệng, "Tên này nói bậy, sao lại không nghe hết chứ, tôi nói là để cho cậu ấy làm anh em cột chèo với con chó nhỏ của tôi."

Trương Lam đã che miệng rồi, Dương Chấn Chấn cũng trừng mắt lên, chỉ có Triệu Nhiễm Nhiễm không có quẹo qua ngõ rẽ, vẫn còn hỏi anh, "Chó nhỏ? Giống nào?"

"Cắn cái đuôi xoay quanh, đẹp đẹp, mắt trăng khuyết, còn có lúm đồng tiền."

Trương Lam nhất thời liền phun vào mặt Dương Chấn Chấn.

Nụ cười của Triệu Nhiễm Nhiễm dần giảm, yên lặng lại, "Anh mắng tôi, Tả Tự."

"Tôi không có nha."

"Vậy anh còn miêu tả dáng vẻ nó giống tôi."

"Tôi không nói nha." Tả Tự lắc đầu vô cùng vô tội, "Chỉ là em nhắc nhở thế tôi cũng thấy vậy, là rất có tướng vợ chồng."

"Anh. . . . Anh bảo tôi và. . . . Chó nuôi trong nhà anh làm. . . . Anh em cột chèo, chị. . . . chị họ."

Miệng Dương Chấn Chấn bị Trương Lam bịt kín.

Triệu Nhiễm Nhiễm muốn xé cái miệng vẫn còn tiếp tục dài dòng của Tả Tự.

"Y tá Triệu em không biết, con chó nhỏ nhà tôi tên ‘ Nhiên Nhiên ’, tôi rất thích nó, ngủ suốt ngày phải ôm, không có chuyện gì liền chọc nó, đâm một cái nó liền tức giận, nhưng đáng yêu lắm."

Anh còn đùa giỡn người khác!! Cơm này không có cách nào ăn tiếp.

Triệu Nhiễm Nhiễm tức giận đến khuôn mặt nhỏ đều trắng, tranh cãi với anh, "Nhà tôi cũng nuôi con chó nhỏ, tên ‘ Xuỵt Xuỵt ’, ngày ngày tôi cột chân nó lại cho chó mẹ Đại Hoàng nhà hàng xóm ấy ấy với nó, anh chờ tối nay tôi về thiến nó."

Tả Tự hếch mày, "Việc này không gấp, em chơi với nó thật vui nha!"

Triệu Nhiễm Nhiễm giơ tay lên liền bấu cánh tay anh hai cái, xách túi lên chuẩn bị đi.

Tả Tự nhanh tay đỡ cô, "Đi đâu?"

"Về nhà thiến chó."

Mặc dù Triệu Nhiễm Nhiễm bị tên Tả Tự đáng ghétchèn ép quá mức, nhưng sự buồn bực vì mấy tấm hình lại giảm đi không ít, nhưng cô vẫn cảm thấy bực, đầu tiên là đánh vỡ bí mật của bạn trai, lại bị Tả Tự đáng ghét khi dễ, cũng không biết gần đây bị vận rủi gì.

Cô một người, đơn độc đi ở bên lề đường, cúi đầu, ôm chặt túi vào trong ngực, cô độc giống đang dùng phương thức như thế để sưởi ấm.

Tả Tự đuổi theo ra tới, thấy chính là một bóng lưng gầy gò cô đơn như thế, trong lòng đột nhiên đặc biệt hối hận mình tính tình hay chọc người đáng đánh đòn của mình.

Nhưng hết cách rồi, miệng anh quen chọc ghẹo, cũng không phải là một ngày hay hai ngày là có thể sửa lại.

Tả Tự đương nhiên thích cô, có lẽ Triệu Nhiễm Nhiễm cũng không nhớ, thật ra thì hai năm trước bọn họ đã gặp mặt.

"Ai, bệnh hay quên này ghê gớm thật, không hề nhớ gì. . . ." Tả Tự tự lẩm bẩm, sắc mặt có chút mất mát.

Thật ra thì chuyện cũ vô cùng vớ vẩn.

Năm ấy đại học bách khoa dược liệu SY của Tả Tự và viện y học JZ của Triệu Nhiễm Nhiễm có một hoạt động trao đổi, Tả Tự làm đại biểu đi tới viện y học JZ tiến hành trao đổi học tập trong một tuần lễ.

Khi đó Tả Tự còn chưa có đeo mắt kiếng, trên mặt cũng có mụn, nhưng quả thật đẹp trai không giấu được, người đưa thơ tình, tặng chocolate ở trường anh cũng không ít, huống chi là ở trường học nữ nhiều nam ít như viện y học JZ.

Ngày ấy, anh ngồi ở trong phòng học lớn, bên cạnh theo thường lệ là một đám hoàn phì yến gầy vây lượn, anh ngược lại không thấy bài xích, dĩ nhiên cũng không thể coi là hưởng thụ, nhưng mà thảo luận bóng đá với mấy nữ sinh cả hậu vệ cũng không biết là gì, thì anh không nhịn được, nhưng lại không thể đuổi người, bởi vì mang tiếng trao đổi, nói ra cho oai là: hữu nghị, nhiệt tình.

Triệu Nhiễm Nhiễm xông vào lúc này, mặt trái xoan nho nhỏ trắng trắng, bắt mắt nhất đúng là cặp mắt cong cong và lúm đồng tiền.

Anh cảm thấy này không hề đỏ mặt đưa bức thư tình cho anh trước mặt mọi người, hành động cử chỉ hơi dạn dĩ, có lẽ cô ấy thẳng thắn vô tư, trong ánh mắt đơn thuần tinh khiết lại lộ vẻ lẽ thẳng khí hùng. Điều này nói rõ, nếu như không phải đã quen làm chuyện này, thì là thích anh vô cùng, không ngại mất mặt.

Tả Tự suy nghĩ một chút, phát hiện mình hy vọng là nguyên nhân thứ hai.

Lúc ấy, lần đầu tiên trong đời anh đỏ mặt.

Cho nên đêm hôm đó anh đến bên hồ nhỏ như trong thư tình ghi thì mới phát hiện, chờ anh là một cô bé vóc dáng đầy đặn.

Sự rung động lúc đầu chỉ đổi tới hai từ: một chậu nước lạnh cùng với. . . . Tự đa tình.

Gặp lại Triệu Nhiễm Nhiễm là nửa năm trước, ngày đầu tiên anh tới bệnh viện đi làm, khi đó cô gái này đã thực tập ở bệnh viện xong một năm, hơn nữa làm việc nửa năm rồi, trên mặt vẫn là vẻ tinh khiết ngây ngô.

Tả Tự cũng không phải là chính nhân quân tử gì, không ít lợi dụng chức vị cho Triệu Nhiễm Nhiễm ngột ngạt, thỉnh thoảng bị cô vút một câu hai câu, anh còn cảm thấy rất vui vẻ.

Loại hứng thú tệ hại này tiến hành tới cùng, Tả Tự kiên quyết không thừa nhận là mình không bỏ được mặt mũi chủ động theo đuổi Triệu Nhiễm Nhiễm, mà là hi vọng cô có thể tự động tự giác si mê mình.

Anh vẫn biết Triệu Nhiễm Nhiễm chậm lụt, nhưng không ngờ chậm lụt tới mức như thế, nửa năm sau đợi không nổi nữa rồi, biết cô còn một em gái thông minh, nên anh tìm được Trương Lam.

Nhưng anh không ngờ chính là, Triệu Nhiễm Nhiễm đã yêu đương rồi.

Anh nghĩ, đến lúc nên gia tăng bước chân rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Vợ Đồng Chí, Cố Lên!

BÌNH LUẬN FACEBOOK