Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Ngày lên đường, buổi sáng trời còn chưa sáng Triệu Nhiễm Nhiễm đã rời giường, bên người ôm cái túi nhỏ đựng mấy bộ y phục, còn lại thật là không mang đến.

Triệu Trí Lược muốn đưa cô ra trạm xe, nhưng bị cô cự tuyệt, đây cũng không phải là tác phong bình thường, Triệu Nhiễm Nhiễm không được tự nhiên cúi đầu trong ánh nhìn chăm chú của em trai.

Rõ ràng có tật giật mình.

Trương Lam và Dương Chấn Chấn đã đợi ở trạm xe lửa, Triệu Nhiễm Nhiễm nhìn thấy người liền cằn nhằn bảo giao ra 1000 đồng, bị Trương Lam kêu một câu 'see you' rồi đá lên xe lửa.

. . . . . . . . . . . .

Ngồi xe sáu tiếng, cách núi cách sông, lòng của hai người phải dựa vào chặt hơn mới có thể bởi vì sắp gặp mặt mà tâm thần thấp thỏm, cho dù là vội vã cũng vượt qua núi sông để đến. Triệu Nhiễm Nhiễm cảm thấy cự ly quá gần, việc mình làm cho Giang Tiềm thật sự quá tầm thường.

Nhưng, cuối cùng có thể gặp mặt.

Bây giờ Triệu Nhiễm Nhiễm, ngồi bên cửa xe suy ngẫm, gò má trơn bóng, toàn thân tản ra hơi thở hạnh phúc, khóe miệng khẽ nâng lên, một mình đắm chìm trong trong suy nghĩ của mình, nhìn như thế nào cũng giống một loại phong cảnh, chàng trai ngồi ở đối diện vẫn đỏ mặt len lén quan sát cô.

Cô nghĩ tới tất cả về Giang Tiềm liền thật tâm mỉm cười, giống như trong lòng ẩn dấu bí mật không có ai dòm ngó, bí mật này chỉ thuộc về bọn họ với nhau.

‘ Với nhau ’ tách đi ra là ‘ đó ’, ‘ này ’, một đã qua một hiện tại, mà hợp lại cùng nhau cũng là một từ rất triền miên, dinh dính, tận xương, lâu dài. . . . . .

Triệu Nhiễm Nhiễm may mắn giữa bọn họ có quan hệ thân mật, cô vì thế có thể tận tình nhớ lại trong lúc cách biệt lâu dài. Đợi xe lửa chạy chầm chậm vào trạm, khi bóng dáng người kia xuất hiện trên đài thì cô càng thêm có cảm giác e sợ và mong đợi to lớn.

Thân hình cao to của Giang Tiềm tùy ý nghiêng nghiêng, trên tay cũng không nhàn rỗi, cầm điếu thuốc đưa vào trong miệng từng lần, áo da gọn gàng hợp với kính mát lớn, giày Nike màu đen thoải mái, ăn mặc rất có phong cách phương Tây, nhưng bị kiểu đứng nghiêng qua nghiêng lại của anh đảo lộn, phong cách tây hoàn toàn biến thành vô lại, y phục đẹp đẽ bị anh mặc dô cũng như bị lam hại.

Ánh mắt của Triệu Nhiễm Nhiễm tỏa sáng, một khắc cũng không rời khỏi người anh. Cô cảm thấy Giang Tiềm rất đẹp trai, nhìn thế nào cũng thích, kích động gõ cửa sổ, đáng tiếc Giang Tiềm không thể nào nghe được. Lúc này chàng trai bên cạnh nhìn cô nãy giờ chủ động tới đây giúp cô kéo cửa sổ xe ra, Triệu Nhiễm Nhiễm quay đầu lại nói tiếng cám ơn, mới vừa nâng lên cánh tay muốn phất tay, nhưng suy nghĩ một chút, lại ngại ngùng nên để xuống, đè nén nụ cười trên mặt, nhàn nhạt lại không mất hưng phấn hô một tiếng, "Giang Tiềm."

Tốc độ xe đã rất chậm rồi, Giang Tiềm cùng đi theo, vui mừng không biết như thế nào cho phải, kéo tay ra Triệu Nhiễm Nhiễm đặt ở khóe miệng hôn, giống như lúc cô đưa anh trở về quân khu, lần này, anh nghênh đón bảo bối của anh.

"Vợ có mệt hay không?"

Triệu Nhiễm Nhiễm hé miệng cười lắc đầu, ngón tay mơn trớn cằm anh, râu đâm vào lòng bàn tay nhột nhột, "Em qua bên kia chờ, anh lấy hành lý lập tức xuống xe."

Vừa xuống xe Giang Tiềm liền kéo cô đến trong góc tỉ mỉ quan sát, bốn bàn tay nắm chặt thân mật cọ xát. Giang Tiềm lệch ra phía dưới muốn hôn cô, lại bị né tránh, nhìn bốn phía một vòng, hai người lại liếc mắt nhìn nhau, song song đỏ mặt cười lên.

Giang Tiềm làm bộ ho một tiếng, bàn tay giữ chặt tay nhỏ, hăng hái vô cùng, "Anh dẫn em đến khách sạn nghỉ ngơi."

"Hở? Em không mệt nha."

Giang Tiềm xoa xoa tay Triệu Nhiễm Nhiễm, giọng điệu hơi nũng nịu nói nhỏ, "Nhiễm Nhiễm, anh. . . . Anh rất nhớ em, anh muốn trước. . . . Có được hay không."

Triệu Nhiễm Nhiễm đập anh hai quyền, đối với Giang Tiềm mà nói còn không đau bằng bấu anh.

"Vậy đi ăn trước đi, đi ăn sủi cảo."

. . . . . . . . . . . .

Giang Tiềm tìm một quán sủi cảo thật sạch sẽ, kéo ra cái ghế trực tiếp ngồi song song với Triệu Nhiễm Nhiễm, con ngươi sáng trong, hai hàm răng trắng, nhìn cô cười hì hì.

Càng ngày càng vô lại rồi.

Triệu Nhiễm Nhiễm véo cánh tay của anh, nhưng cố hết sức cũng không véo nổi, bèndùng bàn tay ra sức nắn, dùng phương thức đặc biệt của mình để làm nũng.

Giang Tiềm hưởng thụ, Giang Tiềm đặc biệt hưởng thụ, vợ làm nũng với mình, hiện tại đừng nói bấu anh vài cái, dù là đạp anh mấy đá, anh cũng có thể vui vẻ tiếp cận lại.

"Nhiễm Nhiễm, ăn sủi cảo nhân gì?"

"Ừ. . . . . . Rau hẹ? Anh ăn được không?"

"Được, anh không kén ăn, thêm mấy loại đi."

Vai dán vai, đầu đụng đầu, gọi xong đồ ăn liền dựa vào nhau trò chuyện, thỉnh thoảng còn náo loạn chút, đa số là Triệu Nhiễm Nhiễm bấu người, Giang Tiềm làm bộ tránh né trêu chọc cô vui vẻ, hai người trẻ tuổi này nhìn thế nào cũng đẹp đôi, để cha mẹ hai bên nhìn thấy, trên mặt nhất định lộ ra nụ cười.

Giang Tiềm hơi cứng nhắc, nhưng cũng bị này không khí ngọt ngào lây, lúc ăn cơm, thấy chung quanh không người nào chú ý, gắp một món ăn bỏ vào trong miệng Triệu Nhiễm Nhiễm, mặc dù cô không thích lỗ tai heo lắm, nhưng vẫn vui vẻ ăn.

Triệu Nhiễm Nhiễm thật sự là đói rồi, hơn nữa mùi vị sủi cảo không tệ, liền chăm chú ăn, không bao lâu chóp mũi cũng đổ mồ hôi. Giang Tiềm nhìn liền vui mừng, vợ ăn cái gì cho tới bây giờ đều từ từ nhấm nháp, thời điểm ăn vội vậy cũng không nhiều, nên anh cũng không ăn, dừng lại nhìn Triệu Nhiễm Nhiễm ăn, một lát giúp cô lau mồ hôi, một lát đưa nước cho cô.

"Anh không ăn cái gì nhìn em làm chi!"

"Nhớ em, xem thật kỹ một chút."

Gương mặt Triệu Nhiễm Nhiễm phấn hồng phấn hồng rồi, dùng khăn giấy vỗ nhè nhẹ Giang Tiềm, "Mau ăn, không cho phép nhìn em."

"Vậy để anh nắm tay em được không?"

Chuyện này nếu đổi thành người khác liền khó khăn, nhưng Triệu Nhiễm Nhiễm là một người thuận tay trái, tay phải trống ra vừa lúc bị tay trái của Giang Tiềm nắm, cũng không ảnh hưởng việc cầm đũa.

"Lúc này có thể ăn thật ngon rồi."

Giang Tiềm hài lòng, một hớp liền ăn vào hai cái sủi cảo, còn đưa tép tỏi đã lột cho Triệu Nhiễm Nhiễm.

"Em không ăn."

"Tại sao vậy?" Giang Tiềm nói, "Ăn sủi cảo nào có không ăn tỏi ."

"Dù sao thì em không ăn, anh cũng không được ăn."

Không ăn thì không ăn đi, dù sao cô lớn nhất, có ăn hay không đều do cô nói.

Triệu Nhiễm Nhiễm ăn hơn phân nửa dĩa sủi cảo, sau khi ăn xong che bụng nói bị tức khó chịu, Giang Tiềm giúp cô xoa nhẹ một lát, trả hóa đơn xong liền ra quán sủi cảo.

Cơm cũng ăn xong rồi, lúc này dù sao cũng nên đi nghỉ ngơi. Giang Tiềm nghĩ vợ khẳng định mệt mỏi, muốn cô mau đi nghỉ, nhưng Triệu Nhiễm Nhiễm lại yêu cậu đi dạo một lát.

"Vợ em đi nhiều như vậy, chân chưa sưng sao?"

Triệu Nhiễm Nhiễm vẫn rất ngốc rất ngây thơ, "Không có, đâu có đi bao nhiêu."

"Nghe lời nha vợ, buổi tối lại dẫn em ra ngoài dạo."

"Ai nha anh đừng gọi vợ, để cho người ta nghe được thật mất mặt."

Giang Tiềm không thuận theo rồi, "Còn không cho anh gọi đỡ thèm à!"

Triệu Nhiễm Nhiễm nhìn nét mặt mỉm cười mang vẻ trẻ con của anh, ôm lấy cánh tay của anh, nhón chân, nhẹ nhàng ấn xuống một nụ hôn trên mặt anh.

"Bây giờ dẫn em đi dạo một lát đi, được không?"

Mỹ nhân kế cũng làm rồi, sao mà không được?

Thật ra thì huyện thành nhỏ nào có gì để đi dạo, Triệu Nhiễm Nhiễm cũng chỉ muốn kéo dài thời gian thôi. Cô nhớ Giang Tiềm, nhưng so với việc trao đổi cả người như anh muốn, thì Triệu Nhiễm Nhiễm chỉ muốn trao đổi tâm linh thôi, hết cách rồi, lần trước đã bị anh dọa cho sợ.

Mặc kệ Giang Tiềm gấp cỡ nào, Triệu Nhiễm Nhiễm vẫn dường như hào hứng bừng bừng nhìn khắp nơi, cả trước cửa bách hóa cho ném bao cát lãnh giải thưởng cô cũng muốn tiến lên thử một lần.

Thử xong rồi, không nghi ngờ chút nào, bị thua.

"Tiềm Tiềm, anh nhất định được, anh tới thử một chút."

Giang Tiềm liền ngẩng đầu liếc một cái, cầm bao cát lên tùy tiện ném một cái, ‘ ầm ’ một con cún con làm bằng đất bị ném trúng.

"Oa, Tiềm Tiềm anh rất lợi hại, một lần nữa."

Giang Tiềm băn khoăn nhìn bao cát trên tay, tròng mắt xoay động, "Nghĩ muốn cái gì anh liền đập cái đó cho em, sau đó chúng ta đi về nghỉ có được hay không? Em mệt mỏi anh thật đau lòng đó."

Triệu Nhiễm Nhiễm lắc đầu giống trống bỏi, "Không, em muốn cái gì anh phải đập cho em cái đó, sau đó cũng không về khách sạn nghỉ ngơi."

Gương mặt Giang Tiềm lập tức khổ sở.

Triệu Nhiễm Nhiễm nhìn anh như vậy thật sự không nhịn được buồn cười, ôm cánh tay của anh nhẹ nhàng lắc, "Chớ mất hứng nha, cười một cái chứ sao."

Giang Tiềm không cười.

"Cười một cái, có được hay không?"

Cô vừa làm nũng, Giang Tiềm liền hết dỗi, giật giật khóe miệng. . . . . .

"Oa, ông xã rất đẹp trai." Triệu Nhiễm Nhiễm khoa trương gọi, tiếng ông xã này thật hay, anh bỗng chốc bị chọc vui, sờ sờ đầu của cô, "Muốn cái gì cứ nói với ông xã."

"Cái đó cái đó, Spongebob Squarepant mặc bikini. . . ."

. . . . . . . . . . . .

Triệu Nhiễm Nhiễm ôm Spongebob Squarepant, trong tay Giang Tiềm còn ôm nhiều món, đều là phần thưởng lúc nãy đập trúng, nhân viên khuyến mãi bị sợ đến sắp dẹp quán rồi, hai người này mới dừng tay.

"Tiềm Tiềm, hay là hai ta cũng mở một tiệm, bán hết mấy món này, mang theo không tiện."

"Không tiện mà em còn chơi vui vẻ như vậy." Giang Tiềm nhận lấy vật trong tay cô, chỉ cầm bằng một tay, cánh tay kia ôm bả vai của cô, "Còn muốn đi chỗ nào?"

Triệu Nhiễm Nhiễm biết nghe lời lắc đầu một cái, "Không đi nữa, mang theo nhiều đồ như vậy thật sự không tiện."

Đôi mắt Giang Tiềm bỗng chốc sáng lên, "Được, chúng ta trở về khách sạn."

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Vợ Đồng Chí, Cố Lên!

BÌNH LUẬN FACEBOOK