Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Vừa vào nhà chiến hữu của Giang Tiềm, Triệu Trí Lược liền đuổi Triệu Nhiễm Nhiễm vào phòng ngủ, nói là hai người đàn ông muốn trưng dụng phòng khách khoa tay múa chân so chiêu, sợ làm cô bị thương. Triệu Nhiễm Nhiễm bị chọc tức, lại không có biện pháp, chỉ trơ mắt nhìn Giang Tiềm, khiến tim của Giang Tiềm bị nhìn đến mềm ra.

Vì vậy, khi anh làm cái bia chỉ dạy cho Triệu Trí Lược chiêu bẻ tay thì cũng không hề chừa chút mặt mũi nào cho cậu em vợ.

Triệu Nhiễm Nhiễm buồn bực sợ hãi ở phòng ngủ, trước kia lúc nghỉ ngơi đều là ở nhà một mình, không lên net thì ngủ, ngày trôi qua cũng rất nhanh, không hề cảm thấy cô đơn. Chỉ mới quen Giang Tiềm một tuần lễ, chỉ một tuần lễ mà thôi, cô đã không muốn nhàm chán giết thời gian một mình rồi, hiện tại cô thích nghe Giang Tiềm khoe khoang tán gẫu, Giang Tiềm cái gì cũng biết, nói chuyện còn hài hước, mặc dù có mấy lúc hơi sai lệch, hơi khoe khoang, nhưng cô nghe rất vui vẻ.

Đêm qua cả đêm chưa ngủ, nghĩ đi nghĩ lại liền ngủ mất rồi, lúc tỉnh lại đã đến giờ cơm trưa.

Hai người trong phòng khách vẫn còn đang khoa tay múa chân, Giang Tiềm đã không còn vẻ cam chịu như trước, đổi thành vừa chuyên chú vừa nghiêm túc. Mà Triệu Trí Lược cũng khoa tay múa chân rất ra dáng.

"Nghỉ một lát đi, nên ăn cơm trưa."

Giang Tiềm lại hiếm thấy không ngẩng đầu lên, chỉ bảo cô, "Chờ một lát."

Một lát này mất đến 10 phút mới xong, Triệu Trí Lược lập tức chạy vào phòng bếp tìm nước uống, Triệu Nhiễm Nhiễm đưa cho Giang Tiềm một bình nước, "Anh thật nghiêm túc."

Giang Tiềm nói, "Thật là hiếm thấy, em trai của em rất có thiên phú, đáng tiếc không luyện từ nhỏ."

Lời này khiến cô kinh sợ, "Thiệt hay giả?"

"Ai gạt người thì là con chó nhỏ." Giang Tiềm rất nghiêm túc, "Vừa dạy liền biết, ba anh mà thấy, chắc chắn thu cậu ấy làm đồ đệ."

Triệu Nhiễm Nhiễm biết ba Giang Tiềm là một người rất có thành tựu ở võ học, mặc dù chỉ làm giáo viên thể dục trong trường, nhưng khi còn trẻ tuổi đã từng nổi tiếng một phương.

"Còn anh, anh có mạnh hơn em trai em không?" Triệu Nhiễm Nhiễm cười hỏi.

"Anh thật ra kém cậu ấy." Giang Tiềm thừa dịp Triệu Trí Lược không có ở đây, nhanh chóng hôn môi cô một cái, "Anh chỉ là bị buộc luyện từ nhỏ, không có thiên phú gì hay căn cốt gì tốt."

Triệu Nhiễm Nhiễm còn muốn nói điều gì, lại bị hai tiếng ho khan của Triệu Trí Lược làm nghẹn về, nên nhìn cậu tức giận nói, "Chị đi xuống mua đồ ăn, một lát ăn cơm."

Mua xong thức ăn chín và trái cây, lại thấy có bán dưa leo, dưa leo nhỏ nhỏ có gai thật tươi, còn có đóa đóa hoa vàng, vì vậy lại mua mấy trái dưa leo và nước tương. Rồi xách thêm một bình coke ướp lạnh lớn, Triệu Nhiễm Nhiễm mới vui mừng đi lên lầu.

Vừa mở cửa liền sợ hết hồn, ối trời, Triệu Trí Lược mặc áo sát nách, đứng ở giữa phòng khách cong một chân lên, hai cổ tay còn cong thành hình cái móc.

Cậu nhìn thấy Triệu Nhiễm Nhiễm trở lại, mặc dù vội vã khoe khoang, nhưng lại không hề chuyển chân, "Chị, biết đây là bộ quyền nào không?"

Triệu Nhiễm Nhiễm: "Quyền trêu chọc khỉ con."

Triệu Trí Lược: "Chị mới là khỉ con đó, cái này gọi là Long Quyền, Thổ Lão Mạo."

Giang Tiềm cũng mặc áo sát nách, hai người đàn ông này so với nhau, thì cậu em vợ càng có vẻ giống con gái.

Quả thật là người so với người, so người chết. Trước kia cũng không cảm thấy em trai mình mảnh khảnh, tuy hơi trắng, nhưng bắp thịt cũng coi như phát triển, bắp thịt ở cánh tay cũng có thể nhìn thấy, nhưng so với Giang Tiềm mạnh mạnh mẽ mẽ, cao to, bắp thịt thật nhiều, thì Triệu Trí Lược chỉ có thể coi là chưa trổ mã hoàn toàn.

Vốn Triệu Nhiễm Nhiễm không thích thể trạng cường tráng của Giang Tiềm lắm, hiện tại bị Triệu Trí Lược tôn lên, ôi, thật đúng là rất có vị đàn ông.

"Đừng nhìn anh ấy, con gái gì mà, không sợ đau mắt hột à." Em trai Triệu vừa khoác áo lên người Giang Tiềm vừa trừng chị gái Triệu

Chị gái Triệu bình tĩnh vạch trần cậu, "Em tự ti thôi."

Ánh mắt của em trai Triệu bắt đầu né tránh rồi, Giang Tiềm nói, "Cậu ấy như vậy vừa đúng, thật linh hoạt, nếu vóc dáng lùn chút nữa thì tốt hơn."

Triệu Trí Lược cao 1m83, Giang Tiềm còn cao hơn cậu mấy phần, nói ít cũng phải 1m85, theo như lời anh, nhỏ thấp linh hoạt, vậy người cao to như anh, thật sự rất khó luyện tập rồi.

Buổi chiều, Triệu Trí Lược còn muốn luyện mấy chiêu đó, nhưng Giang Tiềm lại nói, "Nhiều loại quyền không thực dụng, cậu lại không tranh tài, không cần phải luyện, có thời gian tôi dạy cho cậu mấy bộ thực dụng, sau này làm việc có thể dùng."

Triệu Trí Lược gật đầu tán thành, xoay người liền lôi kéo Triệu Nhiễm Nhiễm về nhà, khiến Giang Tiềm hơi tức giận, cậu em vợ này thật là không biết ơn, dùng xong người liền đạp.

"Em về trước đi, buổi tối để Giang Tiềm đưa chị đi, được không?"

Triệu Trí Lược hung hăng chọc chọc ót cô, lôi kéo cô tránh ra mấy bước, đưa lưng về phía Giang Tiềm nhỏ giọng nói, "Em nói chị chừng nào mới thông minh hơn, biết dè dặt không hả? Đâu phải mua bán gì đâu, thả lỏng chút mới tốt."

"À?" Quay đầu lại xem xem Giang Tiềm, hiển nhiên cô không hiểu ra sao, thì ra chuyện này còn có học vấn lớn vậy!

Nhưng, hôm nay Triệu Nhiễm Nhiễm rốt cuộc ở lại, Triệu Trí Lược bị một cuộc điện thoại gọi đi, Giang Tiềm bảo đảm sẽ đưa chị anh về nhà mà không tổn hao gì, chỉ thiếu không bị buộc chỉ trời thề thốt.

Triệu Trí Lược vừa đi, Giang Tiềm liền kéo Triệu Nhiễm Nhiễm lên ghế sa lon, cúi đầu liền hôn xuống.

Con người vừa ăn mặn, nhất là người đàn ông, một khi khai trai, thì căn bản không còn tự chủ gì nữa. Giang Tiềm mặc dù chỉ tính mới ăn mặn ba phần, nhưng dầu gì cũng không mãi đỏ mặt, hay ngượng ngùng giống mấy ngày trước đây rồi, hôn cũng có thứ tự.

Triệu Nhiễm Nhiễm bị đè đến hô hấp cũng nghẹn, mắt thấy không thở nổi nữa, Giang Tiềm mới bất đắc dĩ buông cô ra, đôi môi còn hôn chung quanh mặt cô, vẫn chưa thỏa mãn.

"Ngày nghỉ còn bao nhiêu ngày?"

"Chừng mười ngày nữa." Giang Tiềm suy nghĩ có thể nghỉ thêm mấy ngày không, anh không muốn đang nóng hổi liền rời đi, "Sao lại nhanh thế này!"

Triệu Nhiễm Nhiễm nói, "Hai ta có phải phát triển nhanh quá không?"

Đủ chậm, Giang Tiềm nói ở trong lòng. Theo trình độ yêu thích của anh dành cho Triệu Nhiễm Nhiễm, một tuần lễ đủ kết hôn.

"Không, chúng ta đã là người lớn, cũng đủ số tuổi đăng ký kết hôn, thật không tính nhanh."

Triệu Nhiễm Nhiễm hơi suy tư một chút, nhanh chóng nảy ra một ý nghĩ trong đầu.

Buổi tối, Giang Tiềm đưa cô về nhà, trước khi lên lầu lại nóng hổi trong công viên nhỏ ngoài chung cư một lúc lâu mới thả người.

Triệu Nhiễm Nhiễm thần thần bí bí nói cho anh biết, "Nhịn mấy ngày nữa."

Nhịn cái gì? Trong đầu dưa của Giang Tiềm bắt đầu không thuần khiết rồi.

Ăn xong cơm tối, Triệu Nhiễm Nhiễm không chịu nổi Giang Tiềm liên tục khẩn cầu, bị buộc chat webcam với anh. Cô đột nhiên phát hiện, thật ra thì tính tình của Giang Tiềm đặc biệt cố chấp, vô luận là anh kiên trì ở bệnh viện đợi cô, hay kiên trì để cho cô ăn cái gì, mặc kệ cô nói gì khuyên gì, nhìn anh âm thầm không phản kháng, nhưng trên thực tế lại không hề nghe cô, vẫn tiếp tục làm theo ý mình như trước, thật rất. . . . Bướng bỉnh.

Đang xem anh nói huyên thuyên, thì cửa phòng bị khe khẽ đẩy mở ra, cô nhanh chóng tắt webcam.

Người đến là Triệu lão gia.

"Cha, thế nào?"

"Không có việc gì, xem con làm gì đó?"

"Con có thể làm gì!" ánh mắt của Triệu Nhiễm Nhiễm bắt đầu né tránh rồi, cô vừa né tránh, Triệu lão gia liền đoán được lúc nãy cô tán gẫu với ai. Con trai con gái đều như nhau, vừa làm chuyện gì không muốn người ta biết, thì ánh mắt liền bắt đầu mơ hồ.

Triệu lão gia ngồi vào trên giường nhưng không mở miệng, không khí bốn phía bắt đầu hạ xuống. Triệu Nhiễm Nhiễm đã quen, ngược lại không sợ, ba cô từ trước đến nay luôn có vẻ lạnh lùng, nhưng chỉ có bề ngoài dọa người thôi.

Từ khi chị em nhà họ Triệu biết chuyện, thì thái độ của Triệu lão gia đều như hôm nay, nhiều năm qua vẫn chưa từng thay đổi.

Khi đó Triệu lão gia vẫn chưa là Triệu lão gia, chỉ là ba Triệu trẻ tuổi đơn giản, bởi vì ông trời sinh mặt đen, cười hay không cười cũng như nhau, hơn nữa tính tình cứng nhắc không hay bày tỏ tình cảm với con, cho nên một đôi nam nữ không quá chào đón ông. Chỉ là ở lúc không có người ông lại thật thích sờ sờ hai má con gái, còn luôn len lén hỏi cô, "Nhiễm Nhiễm thích ba hay là mẹ?"

Triệu Nhiễm Nhiễm khi đó cũng chỉ là một bé ngốc ngây thơ, lúc đầu rất tự nhiên nói cho ông biết mình thích mẹ, mỗi lúc này, sắc mặt của Triệu lão gia sẽ trở nên rất quỷ dị. Sau đó trải qua Triệu Trí Lược chỉ dạy một phen, cô học được cách không trả lời mà hỏi lại, "Vậy ba thương con hay em hơn?"

Từ đó trở đi, ba Triệu trẻ tuổi chưa từng hỏi cô vấn đề này nữa.

Sau khi lớn lên, Triệu Nhiễm Nhiễm bắt đầu hiểu được tình yêu thầm lặng mà sâu đậm của cha.

Tình thương của Triệu lão gia mặc dù thầm lặng, nhưng lại không hề thua tình thương của Triệu phu nhân.

Mà Triệu Nhiễm Nhiễm cũng rõ ràng, trong việc giới thiệu mình quen với Giang Tiềm, trên thực tế trong lòng Triệu lão gia cũng cảm thấy xin lỗi cô, chưa nói đến việc ai xứng với ai, chỉ trộn lẫn vào việc báo ơn, thì đã khiến việc vốn thuần khiết trở nên hơi không thuần khiết rồi.

Quả thật cô lúc đầu là bởi vì nguyên nhân này mới xem mắt với Giang Tiềm, nhưng bây giờ, tất cả đều thay đổi rồi, cô cảm thấy gặp phải Giang Tiềm là chuyện rất may mắn.

"Cha, có phải ngài có chuyện gì muốn nói không?"

Triệu lão gia không được tự nhiên xoa xoa đôi bàn tay, chần chờ nửa ngày mới nói, "Tiểu tử Giang Tiềm kia cũng không tệ lắm."

Triệu Nhiễm Nhiễm gật đầu tán thành, "Không sai, thành thật có lòng."

"Vậy con còn cảm thấy miễn cưỡng không?"

Cô sững sờ, trước kia từng cảm thấy miễn cưỡng sao?

Hình như lúc đầu có một chút, kể từ lần đầu tiên anh gác đêm cho cô đi làm, sau này phát triển tiếp cũng xem như là thuận theo tự nhiên, thật đúng là không còn miễn cưỡng.

"Cha, Giang Tiềm với con khá hợp, mẹ đã nói với con, khuyết điểm của anh ấy có lẽ con vừa đúng có thể tiếp nhận, hiện tại con thật cảm thấy nói rất đúng, con thật sự thích tính tình thành thật đó, không hề làm bộ."

Rõ ràng cảm thấy Triệu lão gia thở phào nhẹ nhõm, "Như vậy cũng tốt, không miễn cưỡng là tốt rồi."

Triệu Nhiễm Nhiễm đếm đầu ngón tay, "Hết hôm nay thì chúng con quen nhau được một tuần, con cảm thấy hơi nhanh, nhưng mà anh ấy chỉ còn mười ngày nghỉ. . . ."

Nói xong ngẩng đầu nhìn Triệu lão gia một cái, nghe được một câu rất hợp ý, "Vậy thì mau dẫn về nhà cho mẹ con xem kỹ đi."

Cô đang chờ câu này, đây chính là ý tưởng cô nghĩ ra chiều ngay.

Ngày hôm sau làm ca ngày, đến đơn vị rồi bắt đầu làm việc lu bù lên. Đợi làm xong hết công việc trong tay, không ngoài dự liệu thấy Trương Lam tới.

Triệu Nhiễm Nhiễm che kín đầu trước khi Trương Lam kéo mũ y tá của cô, "Chớ kéo chớ kéo, tóc sẽ rối loạn."

Trương Lam ném cho cô một chai nước chanh.

"Mỗi lần đều là nước chanh, sao không đổi cái khác." Lời tuy nói như thế, nhưng cũng không khách khí mở nắp ra uống ngay.

"Chị, buổi trưa cùng đi ra ngoài ăn nha?"

Triệu Nhiễm Nhiễm lắc đầu một cái, "Không, buổi trưa Giang Tiềm tới đây, cùng đến phòng ăn ăn chút đi, buổi tối sẽ ra ngoài ăn, em dẫn Dương Chấn Chấn theo luôn."

Trương Lam nhìn cô, vẻ mặt thay đổi, khiến cô bị nhìn mà tim đập thình thịch.

"Van em đó, em đừng nhìn chị thế, khiến trong lòng hoang mang."

Trương Lam bị chọc cười, "Đâu phải tìm chị vay tiền, đồ keo kiệt." Suy nghĩ một chút còn nói, "Chị và anh lính ngốc đó quen nhau rất vui?"

"Nói ai là anh lính ngốc hả." Triệu Nhiễm Nhiễm véo cô một cái, "Khách khí một chút, chị chuẩn bị dẫn anh ấy về nhà."

"Thiệt hay giả? Nhanh như vậy?"

"Thế nào, có vấn đề sao?"

Nhân tố bên ngoài thật thích hợp, còn bên trao, cô và Giang Tiềm càng lúc càng tốt, tuổi cũng không nhỏ rồi, dẫn về nhà cũng không có gì đáng kinh hoảng mà.

"Em chỉ sợ chị nhất thời thân thiết nên choáng đầu, chị có suy nghĩ đến việc Giang Tiềm anh có thích hợp mình hay không chưa?"

Triệu Nhiễm Nhiễm trầm tư, cô chưa có nghĩ đến.

"Trong mắt của em thì không quá thích hợp." Trương Lam nói nghiêm túc, "Tối thiểu có người thích hợp hơn anh ta."

"Lời này của em là có ý gì?"

Trương Lam không đáp lời của cô, hỏi ngược lại, "Chị biết em đi ăn cơm với ai mà khiến Dương Chấn Chấn tức giận vậy không?"

Triệu Nhiễm Nhiễm lắc đầu một cái, cô không biết.

"Tả Tự."

"À? Người ở khoa da liễu?" Triệu Nhiễm Nhiễm sáng tỏ, "Em chuẩn bị vượt tường?"

"Em không chuẩn bị vượt tường, là Tả Tự coi trọng chị."

Cô không kịp nuốt xuống hớp nước, bị sặc, "Má ơi, em thiếu tiền cứ nói thẳng, đừng dọa chị."

Trương Lam nóng nảy, "Em thật vất vả mới nói thật, sao chị không tin em chứ, Tả Tự coi trọng chị, nhưng hai người không quen, anh ta ngại đường đột tìm chị, cho nên tìm em, bảo em để lộ tin tức, hỏi thăm ý của chị."

Xác nhận cô là nghiêm túc, Triệu Nhiễm Nhiễm lắc đầu nguầy nguậy, "Không muốn không muốn, vẫn là Giang Tiềm tốt hơn, Tả Tự kém anh ấy."

"Kém anh ấy?" Trương Lam nói thầm một lần, thật nghi ngờ, không hiểu nhìn Triệu Nhiễm Nhiễm nghiên cứu, quan niệm thẩm mỹ và cấu tạo đại não của chị cô quả nhiên khác hẳn với người thường.

"Chị nói Tả Tự kém Giang Tiềm? Hả?" Trương Lam bật cười ra tiếng, "Chị nói xem kém chỗ nào, bàn về tướng mạo, bàn về gia thế, bàn về trình độ học vấn. . . ."

Triệu Nhiễm Nhiễm vẫn lắc đầu, "Mấy thứ em nói chị không thèm để ý, con người của Giang Tiềm thành thục chân thật, đối xử với chị cũng tốt."

"Thành thục?" Trương Lam lại nghi ngờ rồi, không thể tin, "Vậy cũng gọi là thành thục?"

"Nói em cũng không hiểu, dù sao từ trong ánh mắt của anh ấy chị có thể nhìn ra, ở chung với anh ấy nhất định sẽ vui vẻ. Về phần Tả Tự, hay là thôi đi, anh ta phức tạp quá, từ nhỏ chị đã bị em trai áp bức, không muốn tìm một ông xã như thế đâu."

Trương Lam cho tới bây giờ luôn thấy chị cô ngốc, mình không ở bên cạnh trông nom cô cũng không yên tâm, Giang Tiềm lại xuất hiện trong phạm vi cô trông nom không tới, người mặc dù nhìn tạm được, cô cũng không bài xích, nhưng trong lòng lại không thích lắm. Còn Tả Tự thì cô đã biết gốc biết rễ, con người thông minh, nhưng cô cũng không coi trọng quá mức, dù sao cũng chỉ là thêm một lựa chọn thôi..

"Nếu trong lòng chị đã quyết định rồi, vậy em không nói nữa."

"Vậy thì đừng nói cái gì nữa, buổi tối cùng nhau ăn cơm."

Trương Lam rốt cuộc bị tức điên rồi, "Ai chị, em vẫn nên giúp chị gỡ gỡ. Tả Tự, trẻ tuổi, dáng vẻ cũng đẹp trai, cha của anh ta còn là viện trưởng, khác, hai người đều học y, có tiếng nói chung, hơn nữa trên công việc có thể hiểu nhau. . . ."

"Vậy Giang Tiềm có cái gì không tốt?"

Trương Lam cứng họng, Giang Tiềm quả thật cũng không có gì không được, "Em nói thẳng với chị vậy, nói thật em cảm thấy hai người này đều không phải là tốt nhất, em thấy ai cũng không xứng với chị."

Triệu Nhiễm Nhiễm vui vẻ, "Tâm trạng của em chị hiểu, nói thật, chị cũng cảm thấy không ai xứng với em, chuyện này gọi là bao che, tự xem người nhà của mình tốt nhất, nhưng nghĩ như vậy là không đúng, em nói đúng không?"

Thật đúng là có chuyện như vậy, Trương Lam cũng bị chọc vui.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Vợ Đồng Chí, Cố Lên!

BÌNH LUẬN FACEBOOK